Sau cuộc tiếp xúc với Tiến, Hùng tổ chức cuộc họp Ban chuyên án. Các anh đã đưa ra những báo cáo và bằng chứng thu được từ
các đối tượng nghi vấn. Trong đó có vụ việc nhóm ba người của luật sư Đàm gặp nhau tại nhà hàng Media New. Sự việc Nguyễn đi Hà Đông nhưng rồi lại quay về nhà. Ngân Hoa và Trần Vinh không có động tĩnh gì. Na Na vẫn còn trong những ngày nghỉ
“tuần trăng mật”. Ở khu vực Thành phố Hồ Chí Minh, các chiến sĩ
Vẫn đang bám sát đối tượng và chờ đợi. Theo Cục Xuất nhập cảnh thì ông Bình chỉ còn gần một tuần nữa là về Mỹ.
Tình hình về hoạt động của các đối tượng nghi vấn tưởng như vẫn im ắng.
Lúc đó Trung tá Vân, người nhận kế hoạch tiếp cận Đường, vẫn
chưa có cơ hội, nên bây giờ anh nêu kế hoạch sẽ phải gặp ngay ông Đường trước khi Đàm về miền Nam. Hai trinh sát đặc biệt của nhóm này đã bố trí cả những thiết bị hiện đại nhất để theo sát Đường kể từ khi ông ta gặp Nguyễn. Và điều đó đã giúp các anh nắm được nội dung cơ bản của cuộc gặp mặt của ba người ở
nhà hàng Media New. Anh biết được Đàm sẽ về Thành phố Hồ Chí Minh vài hôm nữa, và hai người còn lại sẽ có chuyến du lịch vào Nam rồi ra miền Trung. Theo đó các anh đã biết được rằng nhóm bí mật này còn có một kho báu bí mật lớn, được cất giấu kỹ chưa ai khám phá.
Vân và Huệ Tĩnh đã thống nhất phương án trực tiếp gặp Đường, thẳng thắn nêu vấn đề để nắm bắt sự thật và lôi kéo Đường vào chiến dịch hoạt động của ta.
Kế hoạch này xem ra bề ngoài có vẻ ổn. Song Hùng nghĩ, rất có thể Đường từ chối, không hợp tác thì sao? Khi anh đưa ra câu hỏi như vậy, mọi người có vẻ băn khoăn. Trong khi đó, Tiến đã nói với anh, Tiến biết khá rõ về mối quan hệ giữa Đường và Chương.
Có thể để Tiến xuất hiện để gặp Chương. Từ đó có thể lật tẩy con bài này.
Nhưng quan điểm của Vân vẫn có vẻ có ý nghĩ tốt về Đường. Anh cho rằng, chính bấy lâu nay anh có sự gờn gợn về Đường thực, song qua quan sát thái độ và những biểu hiện vừa rồi, anh cảm thấy Đường không phải là người bán rẻ lương tâm, bán rẻ Tổ
quốc, do đó sẽ có thể giấu giếm cho bạn, dù đó là người như Đàm mà không nói sự thật, nhưng vẫn có thể cộng tác được.
Ý kiến này được Miên, Trực và nhiều sĩ quan cùng ủng hộ, nên Hùng cũng đồng ý và anh đặt ra phương án dự phòng như anh đã nghĩ.
Ban chuyên án lúc đó cũng đã nghe về tình hình trinh sát theo dõi Nguyễn. Các anh đã biết, sau khi gặp Đường, Nguyễn cũng đã đến chỗ Đàm nhưng không gặp vì Đàm đi vắng. Sáng hôm sau, Nguyễn đi Hà Đông, nhưng không hiểu sao nửa chừng quay về.
Các trinh sát vẫn không rời mắt khỏi Nguyễn. Nhưng hình như
Nguyễn đã có linh cảm hoặc phát hiện sự theo dõi, nên đến giờ
Vẫn chưa ra ngoài. Các anh đề nghị vẫn tiếp tục thực hiện kế
hoạch giám sát Nguyễn chặt chẽ, nếu cần sẽ áp sát hắn.
Hùng đề nghị Miên cử thêm chiến sĩ bám sát tình hình sứ quán Trung Quốc và những kẻ mà trước đây cơ quan an ninh đã có nghi vấn, đang tiếp tục theo dõi, đề phòng khi Nguyễn có liên lạc.
Anh cũng đề nghị Hải có kế hoạch cùng Dũng theo sát Bảo và nhóm đối tượng phía Nam, chờ ý kiến cấp trên để hoàn tất công tác của chuyên án này.
Các trinh sát nhóm Huệ Tĩnh vẫn thường xuyên nắm tình hình về
Ngân Hoa. Mọi người đều thống nhất với phương án này.
***
Ngay sau đó, Hùng đã gặp và trao đổi với Thiếu tướng Cục trưởng, những suy nghĩ của anh và kế hoạch của Ban chuyên án.
Thiếu tướng Thành Cương lắng nghe Hùng thông báo nội dung cuộc gặp giữa anh và Tiến, đồng thời nghe báo cáo kế hoạch hành động của Ban chuyên án những ngày tới.
Khi Hùng kể xong việc gặp Tiến, anh xin ý kiến Thiếu tướng về
VIệc: “Đón, lấy nội dung”, như ngụ ý của ông Dương về kế hoạch cất lưới ở phía Nam. Theo Hùng thì đây có nghĩa là ta cứ giữ
nguyên mọi sinh hoạt bình thường, chỉ chặn bắt, đón đầu để thu được nội dung thông tin khi những đối tượng có liên lạc. Bằng cách đó có thể biết rõ kế hoạch hành động cũng như tin tức chúng phát đi bằng tín hiệu mật mã trên sóng vô tuyến. Nghe vậy, Thiếu tướng liền hỏi:
– Như vậy, những nghi vấn về ông Bình, Na Na và Bảo, ý cậu cũng thống nhất với Tiến và ông Dương?
– Vâng - Hùng trả lời - Thưa bác, có lẽ xin bác cho quyết định.
Như thế có thể hợp với mong muốn của ông Dương.
Rồi Hùng cũng báo cáo cho Thiếu tướng biết rằng, ông Dương đã hiểu mọi sự việc về những người trong gia đình ông, nhất là ông Bình, nên mới có kế hoạch như thế. Nghe Hùng nói xong, ông Cương mới chậm rãi nói:
– Được rồi. Việc này để tôi sẽ thống nhất lại với cấp trên. Còn Trần Vinh và Lê Ngân Hoa?
– Cháu định rào kín các đối tượng này để nắm lấy thông tin như
kế hoạch của Huệ Tĩnh. Nếu cần còn “đánh” thông tin phản gián.
– Như thế liệu có sự lọt lưới nào không?
– Sẽ có một lực lượng mạnh. Thậm chí cũng có thể dùng phương án đánh động cho Trần Vinh qua vụ việc của Đàm, để làm “xịt”
những đối tượng này.
– Cũng có thể được. Riêng vụ của Đường, Hùng định có phương án cụ thể như thế nào?
– Chúng cháu đã bàn, anh Vân đang tiếp cận Đường. Đây là mắt
xích có thể nói là yếu nhất của nhóm ba người này. Vì theo Vân, Đường là người còn đáng tin cậy trong quần chúng, cán bộ của ta. Chỉ có điều chúng cháu muốn kết hợp với nhóm của Tiến để
kết thúc vụ việc.
Nghe Hùng nói kế hoạch hành động táo bạo như vậy, ông Cương thấy cũng hợp lý, nhất là cùng kết hợp với những sĩ quan an ninh quân đội của ông Dương. Như thế cũng rất hay. Ông hỏi lại Hùng:
– Như vậy rất tốt. Nhưng có được các anh ấy đồng ý không?
Hùng nghĩ, với nhóm của Tiến như thế là được. Song anh vẫn lo lắng về kế hoạch áp sát Đường của Vân. Anh cũng thấy đây là một nhiệm vụ khá khó. Anh liền trả lời như đánh trống lảng:
– Có lẽ chúng cháu sẽ phải tìm mọi phương cách để ông Đường phải khui ra sự thật của Đàm và Chương.
Ông Cương vừa nghe vừa gật đầu, khích lệ Hùng. Tiếp đó Hùng báo cáo kế hoạch giám sát Nguyễn và có thể, các anh sẽ giăng lưới “cất vó” hắn. Con người này bộc lộ những ý đồ khá đen tối và hoạt động có vẻ liều lĩnh.
Đến đây, Thiếu tướng nhìn Hùng rất thân thiết và nói:
– Cứ tiến hành như thế nhé. Chúc may mắn.
Hùng về phòng. Anh lập tức gọi điện cho Vân, Miên và Trực tới hội ý chớp nhoáng để triển khai phương án “Kết thúc hoàn hảo”.