Sau buổi gặp Nguyễn, ông Đường đã từ Hà Nội vào Hà Đông thăm ông Chương. Cửa hàng vàng bạc Nguyên Bảo hôm nay không phải ngày nghỉ, khách đến cũng không đông lắm. Mấy cô cậu nhân viên phục vụ đang hí húi bên quầy hàng, thấy ông Đường đến vội niềm nở chào hỏi. Ông Đường chào lại họ và ngỏ ý muốn gặp ông Chương. Cậu nhân viên quầy, tuy đã biết ông Đường là người nhà ông chủ, nhưng vẫn giữ nguyên tắc nhà hàng. Cậu nói ông chờ chút để thông báo với ông chủ. Ngay sau đó cậu mời ông lên lầu. Ông Chương đang ở phòng khách tầng hai.
Ông Đường bước lên cầu thang. Đây là một ngôi biệt thự loại nhỏ, được xây dựng từ thời đầu thế kỷ XX nên đến nay chỗ nào làm bằng gỗ cũng đã có chút hư hỏng. Chiếc cầu thang xoáy trôn ốc ở
gian bên của biệt thự này tuy được làm bằng gỗ tốt, rất đẹp và cầu kỳ nhưng cũng đã cũ kỹ, có vẻ không được chắc chắn lắm.
Đường vừa cầm tay vịn của cầu thang vừa nghĩ. Chẳng trách ông Chương bắt nhân viên và người nhà đi cầu thang bên kia đã được sửa chữa, làm mới bằng bê tông có tay vịn bằng inox. Nói là một biệt thự nhỏ, song so với kiểu nhà ống và nhà tầng hiện nay trên các phố mới bây giờ tuy có bốn, năm tầng, nhưng cũng không thể
bằng được các ngôi biệt thự kiểu này. Đây là loại biệt thự có một kiểu kiến trúc riêng, nó được kết hợp cả phong cách kiến trúc cổ
điển kiểu Gô-tích của Pháp và kiểu kiến trúc phương Đông trong những cung cấm của hoàng gia xưa. Kiểu dáng kiến trúc và xây dựng các biệt thự này vừa mang phong cách hiện đại, vừa cổ
kính, nhưng lại bảo đảm sự thông thoáng về mùa Hè và ấm cúng vào mùa Đông. Trường phái kiến trúc này là đặc trưng của các công trình xây dựng nhà ở đầu thế kỷ XX của Việt Nam, nó được gọi là phong cách “Kiến trúc Đông Dương”. Do vậy, những ngôi biệt thự cổ kiểu này ở Hà Nội và một vài thành thị khác của Việt Nam ngày nay vẫn còn và vẫn là loại biệt thự đẹp và đắt giá. Ông Chương là một chủ hiệu vàng đang phát triển đã mua lại được chính ngôi biệt thự cũ của mình từ những năm năm mươi của thế
kỷ trước, quả là một kỳ tích. Ông có vẻ rất ưng ý với ý thích và sự
may mắn này của mình.
Khi tới tầng hai, Đường đi qua một tiền sảnh rộng, qua tiếp gian phòng khách lớn ở giữa, rồi bước tới gian phòng khách nhỏ tiếp liền ngay bên phòng khách lớn. Ông Chương hằng ngày thường ngồi ở đấy để tiếp khách quen và bạn bè, đồng thời điều khiển công việc.
Ông Chương hồ hởi đón tiếp Đường. Hai chú cháu vừa nhâm nhi một chén trà nóng vừa nói chuyện. Ông Đường liền thông báo cho ông Chương biết việc Nguyễn Nguyễn gặp ông và đã chuyển từ thái độ dọa dẫm sang khẩn cầu như thế nào để muốn biết bí mật của Đàm và các ông. Hắn còn đề nghị được gặp ông để bàn về một bộ sưu tập tiền cổ và mấy pho tượng cổ. Nhưng theo Đường đó chỉ là cái cớ mà thôi. Còn thực sự thì hắn chắc chắn là một kẻ bí mật đang muốn biết sự thật về Đàm.
Ông Chương nghe Đường nói thế liền ngồi lặng yên một lúc. Rồi ông hỏi Đường:
– Theo cháu, ta nên xử lý việc này thế nào?
Ông Đường nhìn ông Chương một lát, rồi nói:
– Thưa cụ, có lẽ cứ để hắn vào gặp cụ cái đã. Ta sẽ thông báo để
ông Đàm biết mà đối phó, phòng ngừa.
Ông Chương liền nói luôn.
– Không chỉ thông báo ngay mà ta phải cùng tìm cách xử lý dứt điểm vụ này.
Thấy ông Chương nói có vẻ kiên quyết, Đường nghĩ, chắc cụ đã có kế sách gì chăng. Liền hỏi:
– Vậy theo cụ ta làm gì bây giờ?
Ông Chương nhấc máy điện thoại, nhưng lại nói với ông Đường:
– Ông Đường gọi hay tôi gọi cho ông ấy đây. Có lẽ nên hẹn ông ta ở đâu đó và mình đi taxi đến đó để gặp nhau cho nó chu đáo.
Ông Đường nói “Vâng”. Rồi cầm điện thoại. Nhưng ông lại cẩn
thận đặt máy bàn xuống và lấy điện thoại di động. Ông gọi và hẹn ông Đàm đến một nhà hàng của khách sạn ở gần nơi ông Đàm đang nghỉ.
Sau đó ông Chương và Đường còn thống nhất với nhau một vài phương án cài bẫy để túm được đuôi cáo của Nguyễn rồi họ gọi taxi đi đến điểm hẹn.
Khi ông Đường và ông Chương đến nhà hàng Media New ở gần chỗ ông Đàm, thì ông Đàm đã đến đó trước rồi. Họ chào hỏi nhau rồi cùng vào một bàn ăn khá kín đáo ở một gian phòng rộng rãi, sáng sủa. Đàm gọi mấy món ăn đặc biệt của nhà hàng và một chai rượu ngon. Họ nâng ly cùng chúc nhau sức khoẻ.
Đàm còn cẩn thận, kín đáo nhắc hai người thận trọng trong khi nói chuyện. Do đó Đường đã lựa lời thật khéo léo để thông báo cho Đàm việc Nguyễn gặp mình. Nghe vậy Đàm nói:
– Hắn ta cũng đã đến chỗ tôi và có nhờ người phục vụ khách sạn thông báo muốn gặp tôi. Song, lúc đó tôi đi vắng, nên không gặp.
Tôi cũng chưa hẹn lại.
Nghe vậy Đường liền nói rõ yêu cầu của hắn và nêu luôn ý kiến giăng bẫy của mình. Ông Chương cũng đồng ý như vậy. Song Đàm lại nghĩ khác. Theo Đàm, một là chưa rõ thực chất hắn là ai.
Hai là, hắn chưa thực sự tỏ rõ ý đồ muốn cộng tác hay muốn tìm hiểu vấn đề. Ba là, có thực là hắn muốn kết giao với ta không? Và nhất là càng không thể cho rằng hắn không phải an ninh. Cũng phải nghĩ hắn có thể là một tên gián điệp, hay kẻ găng-xtơ nào đó thì sao. Khi chưa biết rõ về hắn, thì chỉ nên làm như không có gì, không biết gì, như ông Đường đã trả lời hắn.
Khi nghe Đàm phân tích và nêu vấn đề như vậy, cả Đường và ông Chương đều thấy có phần vị nể Đàm. Đúng là một trang nam nhi, thông minh và chín chắn, xứng đáng để họ kính phục. Rồi đó theo ý kiến của Đàm, họ cứ để xem Nguyễn định làm gì và đi tới đâu.
Nếu như, chỉ nếu như thôi, hắn là một công an chìm thì còn có đường lui cho mọi người. Nếu hắn là gián điệp nước khác thì sẽ
xem có thể trao đổi gì. Nếu hắn là điệp viên của Pháp theo dõi thử thách Đàm, thì cách xử lý này là tuyệt diệu nhất.
Đến đây Đàm nhắc nhở mọi người đều phải hết sức cảnh giác và thống nhất cách xử sự như vậy. “Mềm nắn rắn buông”, hoà hoãn để tiến công, đó là một kế sách tốt nhất vào lúc này. Nhất định làm cho hắn phải lòi đuôi cáo.
Khi câu chuyện về Nguyễn đã thống nhất, không phải bàn nữa, thì lúc đó Đàm mới đưa ra vấn đề lớn nhất lúc này là, tìm ra kho báu. Đàm nghĩ, kho báu chắc chưa có vấn đề gì, nếu đúng là nó ở
trong trang viên của cụ ngoại Đàm? Nếu nó vẫn ở đó, thì vấn đề
là có nên khai thác không? Có cần chuyển chỗ đi đâu đó hay không? Nếu chuyển thì chuyển như thế nào? Chuyển đi đâu? Và nếu khui ra thì dùng nó làm gì? Bây giờ đã cần đến chưa? Chúng ta đã làm gì và sẽ làm gì mà cần đến kho báu? Đàm nghĩ vậy và đưa ra hàng loạt câu hỏi để gợi ý cho hai người suy nghĩ.
Rồi Đàm lại nói: Chúng ta có cần tiền dùng cho các gia đình trong tình trạng hiện nay không? Cần bao nhiêu? Bao nhiêu thì vừa đủ?
Và, nếu khi khui ra kho báu không đủ như thế thì sao? Nếu quá nhiều thì lại cất đi hay sao? Tóm lại, Đàm cho rằng, hãy tạm thời để yên vật quý ở nơi của nó. Nếu sau này nhóm có những vụ làm ăn thành công, có thành tích lớn, có lẽ lúc đó sẽ lấy ra và mọi người sẽ được hưởng. Lúc đó, nếu ai đi khỏi đây thì cũng đã có tiền, có cuộc sống vinh quang, giàu có, văn minh. Hoặc mà không đi, ở lại trong nước, cũng được yên ổn mà hưởng phúc.
Nghe Đàm vừa trao đổi vừa phân tích như thế, trong hai người, thì Chương hầu như không nói gì, thậm chí ông ta còn tỏ vẻ nhất trí với Đàm nữa. Còn Đường thì tỏ ra tiếc nuối. Giá có tiền, có của càng nhiều càng tốt chứ sao. Ông ta nói có vẻ buồn. Song cũng đồng ý với Đàm, tạm thời để kho báu nằm yên. Tuy nhiên, Đường đề nghị, tổ chức một chuyến du lịch vào Huế và về thăm trang trại cụ ngoại Đàm, coi như đi dã ngoại.
Ý kiến này của Đường được mọi người nghe ra. Họ vừa suy nghĩ
Vừa thấy thú vị và có vẻ hấp dẫn. Ông Đàm nghĩ ngợi một lúc rồi nói:
– Việc này cũng hay. Nhưng tôi phải tìm ra được một lý do, một cái cớ thật thích đáng mới được. Hơn nữa chỉ vài ngày nữa là tôi bay vào Nam rồi. Mà có ra được ngoài này thì cũng phải vài tháng nữa. Chắc chuyện này phải hoãn lại đến dịp khác thôi.
Nghe ông Đàm nói vậy, mọi người đều ngớ ra. Vậy là vài hôm nữa Đàm đã đi. Công việc có thể phải tạm dừng lại đã. Lúc ấy ông Chương chợt nghĩ tới việc mở lại tiệm vàng cũ ở Thành phố
Hồ Chí Minh. Song ông tạm thời gác điều ấy sang một bên, để
xem xét sau. Còn ông Đường lại nêu ra một ý kiến khác, hay là ông và ông Chương sẽ đi du lịch một chuyến vào Nam rồi ra thăm
miền Trung sau đó luôn.
Đây lại là một ý kiến làm Đàm suy nghĩ. Ông ta nghĩ, có lẽ cũng không có cách gì từ chối họ được. Đây có khi cũng là một điều tốt cũng nên. Và Đàm cũng đồng ý. Sau đó họ thống nhất với nhau, nếu không có gì thay đổi, sau khi Đàm về Sài Gòn, khoảng vài tuần nữa, ông Chương và Đường sẽ đi một chuyến du lịch vào miền Nam.
***
Nguyễn Nguyễn từ sau buổi gặp Đường, rồi lại không gặp được Đàm, lòng như có điều lo lắng. Song, vì không gặp Đàm, nên hôm nay Nguyễn quyết định tìm đến ông Chương. Nhưng khi đi được nửa đường thì hắn cảm thấy không ổn, liền quay về.
Trong linh cảm của hắn, hình như đã có người bám theo. Hắn cảm thấy có vấn đề gì đó. Có phải hắn đã vội vã gặp Đường, nên nhóm Đàm đã bí mật theo dõi. Hay là người của ngành an ninh?
Hay liệu có thể mình đã bị thất sủng như Tường?
Nguyễn chợt nghĩ thế và cũng hơi rùng mình. Hắn không ngờ
Tường đã “đi” nhanh thế. Nguyễn biết rõ hoàn cảnh của Tường.
Kể từ khi được lệnh theo dõi Tường và thực hiện kế hoạch độc ác với Tường, hắn đã tìm hiểu khá kỹ về Tường, về nỗi đau của con người xấu số ấy. Anh ta đã mất cha khi cha đang sống, chẳng khác gì kẻ phải đeo tang cha đang sống. Một cuộc sống bị bắt buộc và có nhiều uất ức. Nhưng biết làm sao. Đó là số phận.
Nguyễn nghĩ về Tường vậy và lại nghĩ về mình. Nếu mình không giỏi thì sẽ còn bị loại sớm hơn. “Chơi với lửa” mà lại. Đây lại là ngọn lửa của ma quái. Chơi với ma làm gì không bị lạc lối!
Song, Nguyễn đã có kế hoạch hành động. Hắn sẽ sớm tấn công vào bọn Đàm để cho vụ việc trở nên phức tạp hơn. Nếu không phải kết quả sẽ về tay hắn, thì nó cũng sẽ bung bét ra, và cấp trên sẽ không thể làm gì được hắn. Hơn nữa, hắn không phải là kẻ hai mặt như Tường, nên dẫu sao mức độ thất sủng không phải là ghê gớm.
Nghĩ như vậy và Nguyễn tập trung điểm lại xem linh cảm của mình có đúng không. Nguyễn nhớ lại những sự việc gần đây của mình xem có gì đặc biệt, có gì sơ hở để có thể có người phát hiện hay không.
Vài hôm trước hắn có đến gặp một cán bộ cao cấp trong ngành Văn hoá để xin ý kiến góp ý vào cuốn sách mới viết của hắn về
văn hóa Việt cổ. Ông này đã rất hứng thú và hoan nghênh. Ông ta đã cho phép Nguyễn đến một vài cơ quan, gặp một vài người để tham khảo. Được vị quan chức này đồng ý, Nguyễn đã thâm nhập vào nhiều nơi quan trọng để tìm kiếm và nắm bắt tin tức tình báo. Từ đó hắn đã có được những tài liệu rất hữu ích. Nhưng cái mà hắn đạt được là đã thâm nhập được vào một cơ quan lưu trữ tài liệu và hiện vật bí mật của lịch sử. Hắn đã sao chụp được những tài liệu quan trọng cho tình báo Trung Quốc. Hắn dự định sẽ gửi cho liên lạc nay mai.
Trong khi hắn làm việc đó, hắn nghĩ mình rất cẩn thận và không hề để lộ một chút sơ hở. Bây giờ nghĩ lại, rõ ràng Nguyễn vẫn thấy mình an toàn. Song, cái cảm giác lo lắng vẫn còn. Có thể, Nguyễn cho rằng, mình làm việc với Đường quá vội vã chăng?
Nguyễn tính đi tính lại, rồi hắn quyết định sẽ phải gặp lại Đường lần nữa. Lần này sẽ đề nghị được gặp cả nhóm ba người họ. Hắn sẽ chơi bài lật ngửa: “Được ăn cả, ngã về không”.
Tuy nghĩ thế nhưng Nguyễn vẫn thấy không yên tâm. Hắn đứng lên, đi đi, lại lại trong phòng, nơi hắn thành lập một chỗ làm việc rất riêng và kín đáo ở trong căn nhà rộng lớn và hiện đại của hắn tại khu biệt thự ven Hồ Tây, thuộc quận Tây Hồ.
Hắn đi lại như thế một lúc cho thư thái, rồi Nguyễn quyết định vẫn sẽ đi đến địa điểm liên lạc bí mật mà hắn đã hẹn sẵn vào hôm sau.