Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1409 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V

Cuộc gặp gỡ của Hùng với người được liên lạc diễn ra ngay sau đó. Khi Hùng đi đến một địa điểm gần chùa Hà. Anh phải đi bộ

một quãng ngắn để vào ngõ nhỏ. Ở đó có ngôi nhà ba tầng của người mà anh phải gặp. Ngõ không rộng nhưng sạch sẽ, được đổ

bê tông bằng phẳng. Ngôi nhà nằm khuất phía cuối ngõ, có một khoảnh sân rộng chừng 20 mét vuông. Chiếc cổng sắt sơn màu sữa còn mới.

Hùng bấm chuông. Vị chủ nhà chừng hơn bốn mươi tuổi, có dáng người khỏe mạnh, nước da rám nắng, đi nhẹ nhàng ra cổng mở

cửa. Hùng liền ngỏ lời chào. Vị chủ nhà liền hỏi và đưa tay mở

cổng:

– Xin chào. Anh hỏi ai vậy?

Hùng nhìn anh ta rồi nói.

– Tôi có món quà của một người gửi đến anh. Không biết có phải anh là Tiến không?

– Vâng. Tôi là Tiến. Tiến “tiếu lâm”.

– Vậy đúng rồi. Tôi ở chỗ ông Dương đến. Ông cũng có vài lời hỏi thăm anh.

– Đúng rồi. Vậy mời anh vào trong nhà.

Hùng bước vào sân. Anh ta khép cánh cổng lại và đưa Hùng lên nhà. Trong nhà được bố trí bộ bàn ghế salon bằng gỗ gụ khảm trai rất đẹp. Bên trong là chiếc tủ chè, trên đó đặt bộ đỉnh đồng Đài Loan đường kính cỡ 20cm, được đúc rất đẹp. Cạnh đó là chiếc bàn để tivi và một kệ sách báo. Sâu vào bên trong là cầu thang.

Phía sau là phòng ăn và nhà bếp cùng khu phụ.

Chủ nhà mời Hùng ngồi và chuẩn bị pha nước.

Hùng liền lấy trong túi ra vật mà ông cựu Bộ trưởng đã đưa cho anh. Anh mở hộp các-tông, gỡ giấy gói, đưa nửa con sư tử bằng sứ ra, thong thả đặt xuống bàn và nói:

– Ông Dương muốn tôi đưa vật này tới anh, để chúng ta được gặp nhau.

Tiến liền đặt ấm nước xuống bàn và cầm con sư tử lên xem. Xong

anh lại để xuống và nói:

– Anh chờ tôi một chút.

Nói rồi Tiến đứng dậy, vừa đi vừa nói:

– Tôi cũng có một nửa vật này.

Tiến lấy trong ngăn tủ ly ra một cái hộp. Anh mở hộp. Trong đó có hai gói nhỏ. Một gói được mở ra và đó là nửa kia của con sư tử

sứ. Anh cầm hai nửa con vật ghép lại. Nó khít với nhau. Hùng đã đoán trước điều này và anh không thấy lạ. “Cuộc ra mắt đã hoàn thành”. Anh nghĩ. Nhưng đúng lúc đó thì Tiến liền mở gói thứ hai.

Lại một con sư tử sứ y hệt như thế. Chỉ có điều nó là một con nguyên vẹn, không thấy đường ghép. Hùng ngạc nhiên nhìn Tiến như có ý hỏi.

Tiến cũng nhìn Hùng. Một lát rồi anh nói:

– Vậy Thiếu tướng Nguyễn Hồng Dương có dặn anh câu gì nữa không?

Hùng không chần chừ. Anh nói luôn mật khẩu. Hùng nghĩ, dẫu sao cũng đã đến đây rồi. Cứ làm quy ước đã. Anh nói:

– “Đỉnh Ngũ Lĩnh ngước trông lồng lộng

Sóng Bạch Đằng in bóng ngàn thu...”

Nghe xong câu đó, Tiến liền bò ra cười. Anh cười thật thoải mái mà lại có vẻ chân thành. Rồi Tiến nói:

– Đúng là các cụ nhà mình. Cổ điển, vẫn cổ điển lắm. Câu thơ đó là mở đầu. Còn hai câu sau là thế này đây.

Nói rồi Tiến đọc tiếp hai câu trong bài thơ của cuốn sách Hùng đã xem ở nhà ông cựu Bộ trưởng mà anh vẫn nhớ như in đó, nhớ cả

năm xuất bản của sách. Nghe Tiến đọc xong thơ rồi cười, anh cũng cười và hai người có vẻ gần gũi nhau hơn.

Lúc ấy Tiến mới nói:

– Anh Hùng ạ. Cách liên lạc như thế này của mấy cụ, nhất là thời thủ trưởng tôi, đã xưa quá rồi. Anh thấy đây này.

Nói xong, Tiến cầm con sư tử sứ còn nguyên khối, bẻ một cái, con sư tử tách làm hai mảnh “y sì cuốc” như hai nửa con sư tử

mà anh cầm một nửa tới đây. Hùng cầm lên xem, chẳng thấy khác biệt tý nào. Anh cũng thật ngỡ ngàng, nhìn Tiến. Tiến cười:

– Công nghệ làm đồ nhái này bây giờ tiên tiến lắm đại tá ạ. Anh với tôi, chẳng cần phải rào đón gì đâu. Tôi đã biết anh từ lâu rồi.

Có điều các cụ cẩn thận thế, để anh thấy nó quan trọng thực sự

thôi. Tôi đã nói với sư phụ rằng, bất cứ lúc nào cũng phục vụ, vậy mà cụ cứ bày vẽ. Cụ chỉ gọi cho tôi một tiếng là xong. Nhưng thôi, thế cũng tốt. Tôi sẽ làm cho anh thấy hai nửa sư tử liền lại như cũ cho anh xem nhé.

Nói rồi Tiến liền cầm nửa con sư tử của Hùng đưa, dùng một giọt dung dịch gì đó không rõ, phết lên gờ mép cắt của nửa con sư tử.

Xong, anh ta đưa lên ngọn nến hơ nóng, khoảng một phút rồi ghép hai nửa với nhau. Lập tức chúng dính kết lại. Tiến cầm miếng nylon miết một đường quanh khớp nối. Con sư tử trông lành nguyên. Hùng xuýt xoa:

– Hay quá, hay quá.

Tiến cười. Hùng nói tiếp:

– Được, ông bạn, có phần nể ông rồi đấy.

– Không dám. Xin tự giới thiệu: Thượng tá quân đội Nguyễn Sỹ

Tiến, Tiến “Tiếu Lâm”, “Biệt động thành nằm vùng” Hà Nội. Từ

nay anh gọi tên Tiến nhé.

Hùng liền chìa tay bắt tay Tiến, cái bắt tay rất chặt của cả hai người. Họ đã hiểu được nhau qua cái bắt tay ấy.

Sau đó Hùng nói yêu cầu mà anh muốn biết về gia đình ông Dương vì cần tìm hiểu kỹ về những người như ông Bình, ông Hiếu... Tiến cũng kể cho anh nghe về những điều mình biết về gia đình ấy và nhiệm vụ của anh do ông Dương giao.

Như Tiến được biết, ông Dương đã biết chuyện những chiến sĩ an ninh ở Thành phố Hồ Chí Minh trong đơn vị của Hùng tìm hiểu, xác minh về ông Dương và những người trong gia đình ông. Ông đã báo cáo lại cho “Ông cụ” vị “Sếp” của mình, rằng ông đã biết rõ mọi bí mật của các con cháu trong nhà từ lâu. Ông đề nghị

“cụ” cho phép ông được giữ nguyên hiện trạng, chỉ dùng cách

“đón, lấy nội dung” đúng lúc, đúng thời cơ, như từ ông đã dùng.

“Ông cụ” đã đồng ý.

Vì sao ông Dương biết rằng đơn vị an ninh của Hùng đang tìm hiểu về ông như vậy? Hùng chợt thắc mắc. Rồi Hùng được giải thích, một phần do ông có chiến hữu trong ngành an ninh, một phần do cấp trên thông báo. Về điều này, sau chuyên án, Hùng cũng được ông Cương cho biết. Khi ông báo cáo với Thứ trưởng, thì vị lãnh đạo Bộ đã trao đổi với cấp trên của ông Dương trước đây và được sự đồng ý để đơn vị Hùng tiếp tục công việc. Các cụ

đã “mượn gió bẻ măng” đề nghị làm luôn việc hoàn chỉnh hồ sơ

khen thưởng cho ông Dương.

Nhưng để cho chu đáo, ông Dương còn muốn Hùng gặp Tiến để

làm rõ vụ ông và Tiến đã khám phá ra một bí mật mà hiện nay chính nhóm của Hùng đang làm rõ. Thì ra, đó là vụ ông Chương

và Đàm đang tìm kiếm liên lạc với nhau. Điều này làm Hùng càng bất ngờ. Tiến đã có nhiều thời gian nghiên cứu, theo dõi những đối tượng này. Theo Tiến cho biết, anh được lệnh của ông Dương, liên lạc với ông cựu Bộ trưởng để xác minh cho bà Hồng Nhi, người yêu của ông Dương từ trước. Từ đó anh càng hiểu rõ hơn về thủ trưởng mình khi anh chịu trách nhiệm kiểm tra ông Chương và tìm ra những bí mật của Đàm. Đến nay vụ việc đã khá rõ, anh được lệnh trao đổi thông tin với Hùng để kết hợp làm rõ hoàn toàn vụ việc và có kế hoạch hoàn hảo để kết thúc vụ này.

Khi kể về bà Hồng Nhi, Tiến cho biết, đó là một nhà tình báo kỳ

cựu của ta, được “đánh” sang Pháp, để làm công tác bí mật. Bà Hồng Nhi đã phát hiện có một tổ chức gián điệp của Pháp do một luật sư rất giỏi, đang hoạt động bí mật tại Việt Nam. Đồng thời phản gián Pháp muốn qua người này để tìm ra bí mật của một điệp báo viên đã mất từ những năm Pháp thua trận, cuốn gói khỏi Việt Nam. Tên điệp báo ấy đã có một danh sách mật mã về

những tên gián điệp làm việc với hắn từ trước. Nhưng khi hắn mất thì toàn bộ bí mật ấy cũng biến mất luôn. Bà Hồng Nhi còn biết, tên trùm đó là một thợ mộc rất giỏi, có tên là Phó Kiều Mộc.

Về vụ này bà đã báo cáo với tổ chức của ta. Bà còn tìm ra một manh mối nữa, đó là kẻ được lệnh cơ quan tình báo Pháp chuyên theo dõi tên gián điệp kia, để qua đó giám sát và tìm ra bí mật của người tiền nhiệm.

Sau này khi bà Hồng Nhi về nước, bà đã khám phá ra bí mật của nhóm gián điệp Pháp, đứng đầu là luật sư Đàm. Ông Dương và bà đã cùng nhau khám phá và biết được một kẻ mang mật danh đặc biệt của nhóm điệp vụ trước đây của Pháp. Đó là tên gián điệp có mật danh “Xe-đen”, một thành viên trong nhóm mật vụ của ông trùm thợ mộc giỏi ở Hà Nội. Tên này đang tìm cách móc nối lại với tên luật sư Đàm. Và từ đó họ đã tìm ra những manh mối khác. Đến đây thì Tiến được tiếp quản sự việc vì bà Hồng Nhi xin rút với lý do bị chứng mất trí nhớ. Nhưng theo như sau này Tiến tìm hiểu, thì hình như bà Hồng Nhi rút vào bí mật, không muốn làm ra chuyện, sợ sẽ “Rút dây động rừng”.

Về điều này, mãi sau khi kết thúc chuyên án, gặp được bà Hồng Nhi, Hùng mới biết mọi chi tiết về cuộc đời bà. Còn lúc này, cả

anh và Tiến đều không biết bà Hồng Nhi là một trong năm tên điệp viên của nhóm gián điệp ấy. Như vậy bà mới biết mọi bí mật về nhóm điệp viên của ông trùm Phó Kiều Mộc và người con trai

là luật sư Đàm, lại cũng là một tên gián điệp, một cách tường tận như vậy. Sau này biết được điều này, các anh càng thêm nể phục bà.

Sau khi đã tóm tắt ngắn gọn sự việc, Tiến chậm rãi buông một câu kết thúc:

– Vậy đó. Bây giờ anh Hùng đã biết rõ mục đích của ông Dương trong cuộc liên lạc này rồi chứ?

Tiến hỏi như để kết thúc phần báo cáo vụ việc của mình.

Hùng nắm chặt tay Tiến và nói:

– Tôi rất cảm ơn Tiến và mong Tiến về cùng giao ban Ban chuyên án với chúng tôi luôn.

Tiến cười:

– Chưa được đâu đại tá ạ. Xin nghe tôi, chúng ta cứ thống nhất kế hoạch hành động rồi mỗi người thực hiện phần việc của mình.

Sau đó kết hợp lại là chắc chắn nhất.

Hùng thấy ý kiến này cũng đúng, và anh đồng ý.

Họ còn ngồi lại rất lâu và Tiến vẫn muốn cho Hùng biết một vài cách liên lạc mới mà anh nghĩ ra, để hai người sau này dùng với cấp dưới của mình. Rồi họ cùng cười và chia tay nhau.

*

Nguyễn Sỹ Tiến, có tên khai sinh là Nguyễn Sỹ Tiếu, là một sĩ

quan quân đội có nhiều chuyện hài hước vui vẻ, nên có biệt danh Tiến “tiếu lâm”. Anh sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Ông nội là cán bộ lão thành, tham gia cách mạng từ

những năm 1930, đã từng là cán bộ Xứ ủy Bắc Kỳ. Sau đó ông bị

bắt và bị giặc cầm tù ở nhà tù Sơn La. Sau khi trốn tù, cụ tiếp tục hoạt động và trở thành một vị cán bộ của Ban Tổ chức Trung ương. Cha anh là một Trung tướng quân đội, có thời là Tư lệnh quân khu ba. Anh vào bộ đội sau khi đỗ đại học Bách khoa, khoa Điện tử. Rồi được cử đi học trường huấn luyện sĩ quan an ninh quân đội ở Nga. Và tiếp tục được đi học tiếp bằng Thạc sĩ ở Đức.

Về nước, Tiến được cử vào lớp huấn luyện đặc biệt, phục vụ công tác an ninh quân đội. Trước khi mất, cha anh đã đề nghị ông Dương huấn luyện, giúp đỡ anh trên con đường sự nghiệp.

Tiến là người thông minh, có óc sáng tạo và trí nhớ tốt. Khi công tác với ông Dương, Tiến được bố trí hoạt động đơn tuyến ngoài quân đội. Lúc này, trong nhóm của anh có ba người. Một là Nguyễn Quốc Thái, một nhà tình báo về tâm linh, chuyên làm cố

Vấn cho các đồng chí lãnh đạo cao cấp phụ trách về nhân sự. Anh

này gia đình khá giàu có từ xưa, có một ngôi đền thờ các vị vua triều Trần ở Hà Nội, đó cũng là vỏ bọc của Thái. Một chiến hữu nữa là Trần Châu, một Tiến sĩ khoa học về Hoá học, chuyên gia về hoá chất, lại có kiến thức rộng rãi về kiến trúc và xây dựng, cũng rất rành về phong thủy.

Khi nhận nhiệm vụ điều tra bí mật của ông Chương và Đàm theo ý kiến của ông Dương và bà Hồng Nhi, Tiến đã tổ chức một mạng lưới điều tra nghiên cứu hết sức bí mật và chuyên nghiệp, đã phát hiện ra Chương là chú của Đường, họ đã xa nhau mấy chục năm, giờ mới gặp lại. Đi sâu điều tra, Tiến đã biết được sơ hở của Đường, và biết được quá khứ của Chương. Đường hầu như từ khi gặp Chương có rất nhiều sự thay đổi. Sau đó Đường đã bố trí để

Đàm gặp được Chương.

Bà Hồng Nhi trong những năm làm tình báo viên tại Pháp đã biết sơ qua về vụ gián điệp Pháp này. Khi về nước, được kết hợp với ông Dương điều tra, họ lại biết thêm nhiều điều về tổ chức tình báo này. Thực ra bà Hồng Nhi đã hiểu quá rõ sự thật này và bà đã cho ông Dương biết để cùng kiểm tra, xác định lại những thông tin của mình. Bà Hồng Nhi đã cho Tiến biết những bí mật về ông trùm thợ mộc Vương Thế Kiều, chính là bố của Đàm.

Nhóm gián điệp của ông ta hiện chỉ còn có Chương. Đó chính là tên điệp viên “Xe-đen”. Đàm hiện nay đang là một con bài của tình báo Pháp, nhưng hắn cũng không cung cấp bí mật của cha hắn cho quan thày. Không biết hắn có biết sự thật về cha mình không?

Nhưng khi biết ông Chương đã liên lạc được với Đàm qua ông Đường, thì Tiến khẳng định, bí mật này đã được bọn chúng thống nhất. Đã có nhiều lần Tiến muốn đặt máy nghe lén, hoặc máy quay dõi theo Đàm, Chương hay Đường, nhưng không thực hiện được. Một phần vì Chương và Đàm đều quá giỏi về tín hiệu điện tử. Phần vì bọn chúng có mật mã riêng. Và thêm nữa, anh cũng không có cơ hội. Chỉ có một lần duy nhất là ngày Đường tổ chức liên hoan lên nhà mới, anh mới vào được nhà Đường. Đó chính là buổi tối có người xuất hiện đột xuất trong bữa tiệc tại nhà Đường như ta đã biết.

Thì ra, chính người lạ mặt, bất ngờ gõ cửa rồi đem hoa của Ban quản lý khu chung cư đến tặng ông Đường hôm đó, là Tiến. Hôm đó Tiến đến để xác định một vài thông tin mà anh đã tìm hiểu

được. Anh đã chụp được tấm ảnh các vị có mặt hôm đó, chỉ thiếu Chương. Do đó anh càng đi sâu nghiên cứu tìm hiểu kỹ hơn về

Chương. Nay thì đã có kết quả bước đầu, và anh được lệnh cùng Hùng lo chu toàn công việc.

Đối với bà Hồng Nhi thì chính “Ông cụ”, người lãnh đạo trực tiếp ông Dương trước kia, là người được ông Dương báo cáo và bảo lãnh để bà Hồng Nhi tham gia vào mạng lưới tình báo quân đội của ông Dương. Để xác định công trạng của bà sau này, ông Dương đã đề nghị Tiến tiếp xúc vị cựu Bộ trưởng và vị cựu tình báo là Việt kiều ở nước ngoài, bạn ông cựu Bộ trưởng, xác định rõ vai trò quan trọng và nhiệm vụ bí mật của bà.

Tiến đã trở thành một nhân vật quan trọng trong chuyên án của Ban chuyên án đặc biệt do Hùng phụ trách từ hôm ấy.

Vương Hải Yến (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »