Ở Hà Nội, trước lúc Hùng đi gặp người mà anh sẽ liên lạc theo gợi ý của ông Dương, thì một sự kiện hết sức bất ngờ đã xảy ra.
Hôm đó, ông Đường đang đi bộ từ bến xe buýt về nhà thì gặp Nguyễn. Nguyễn mặc một bộ đồ thể thao rất sang, từ chiếc áo phông, chiếc quần bò bó sát người, đến chiếc mũ và đôi giày thể
thao, đều mang nhãn hiệu hãng Adidas. Trông anh ta thật khoẻ
mạnh, cân đối và lịch lãm. Nguyễn khoác trên vai bộ đồ chơi tennis và cũng đang đi bộ về bãi để xe ô tô gần đó.
Gặp Nguyễn, Đường hơi ngạc nhiên vì ít khi thấy Nguyễn đi chơi tennis ở khu vực này. Khi hai người chào nhau, Đường hỏi luôn:
– Sao hôm nay nhà khoa học lại ngược đường này vậy?
Nguyễn cười rất sảng khoái:
– Vì có một ông bạn mới về chơi, cứ rủ đến chỗ ông ta và đi chơi xa một chút, nên bây giờ mới về.
– À ra vậy. Trông anh phong độ quá.
Nguyễn nói:
– Cảm ơn ông. Nhưng ông cũng đi đâu về thế? Trông có vẻ nhàn tản quá.
– Thì tôi bây giờ không nhàn tản thì còn làm gì?
– Tôi cứ nghĩ là ông đang giúp cho cụ Chương, trở lại nghề kim hoàn mà đúc vàng và tiền cổ chứ?
Nghe Nguyễn hỏi vậy, Đường lấy làm ngạc nhiên vô cùng. Làm sao anh ta biết bố mình đã từng làm nghề kim hoàn? Từ khi ông còn bé bố ông đã mất, gia đình không theo nghề của các cụ. Ông thì đã đi làm Nhà nước. Vậy sao Nguyễn lại biết, còn biết cả chú Chương là nhà kim hoàn và có tiệm vàng nữa. Nhưng có còn ai đúc tiền cổ nữa đâu. Câu nói này có cái gì đó là lạ. Không đúng.
Có cái gì đó như muốn nhắc nhở một kỷ niệm hoặc một điều gì đó mà hai người phải biết. Thêm nữa, lại đột ngột nói tới những vấn đề mà Đường vừa biết được khi chú mình nói với Đàm hôm trước.
Đường chợt nghĩ, hay là... Hay là tay này cũng là một trong những kẻ đã được đào tạo bí mật của ông Kiều, hoặc là một kẻ
cũng có bí mật đang muốn liên lạc với mình.
Đường còn đang nghĩ như vậy thì Nguyễn đã nhận ra sự ngơ ngác và ngạc nhiên của Đường. Hắn cho rằng mình đã điểm trúng huyệt. Rõ ràng Đường đang có điều gì giấu giếm hay khó nói. Lúc đó Đường cũng đã nghĩ ra câu trả lời.
Làm như câu hỏi của Nguyễn chẳng có gì lạ, Đường nói:
– Chả giấu gì anh. Tôi cũng chẳng có hứng thú đi làm thêm nữa.
Với Nguyễn, khi hỏi câu đó hắn cũng chỉ nghĩ là mình đưa ra vài điều kiện thăm dò về Đường mà thôi. Từ hai năm nay, Nguyễn đã quan sát Đường và chú Chương của Đường rất kỹ. Hắn biết được Chương là thợ kim hoàn và còn biết cả việc Chương cũng biết nghề thợ mộc. Chương có cửa hàng vàng ở Hà Đông và đang mở
mang kinh doanh chế tác vàng bạc. Hắn tìm kiếm mọi cách để
hiểu về Chương những năm tháng ông ta sống ở Sài Gòn, với tiệm vàng Nguyên Bảo. Vợ con và cuộc sống của Chương thế nào, hắn cũng đã tạm hiểu. Nhưng hắn cũng chưa có điều gì giải đáp được rằng, đúng nhân vật mà hắn tìm kiếm là người này. Chương cũng có những nét của một nhân vật có nghề vàng, sưu tập tiền cổ như thông tin về con người mà hắn tìm kiếm.
Kể từ khi hắn biết Đường chơi thân với Đàm, hắn đã tìm hiểu về
Đường và Đàm, rồi biết Chương. Về Đường thì hắn đã biết sơ qua từ trước, khi hắn đem quà của Duy Đức về biếu Đường. Song, đến gần đây hắn mới cảm thấy Đường có nhiều điều bí ẩn. Nào là ít nói về chú Chương. Nào là gắn bó với Đàm. Nào là nghiên cứu sách về thám tử và sưu tầm đồ cổ. Rồi hắn mới biết bố Đường cũng có nghề vàng bạc, nhưng không tổ chức cho con cái theo nghề của bố và ông nội Đường.
Cũng từ Đường, hắn đã tìm hiểu và chú ý tới Đàm. Đây là người hắn có nhiều ngạc nhiên nhất. Thứ nhất, Đàm rất giỏi ngoại ngữ.
Thứ Hai, Đàm là Thạc sĩ Luật ở Pháp. Thứ ba, Đàm từng tranh biện cho một nhân vật chống đối Nhà nước. Thứ tư, bố Đàm là một thợ mộc nổi tiếng, từng làm việc trong các nhà quan lớn người nước ngoài và Quan lang người dân tộc thiểu số. Còn thứ
năm, Đàm chỉ có một người vợ Tây. Lại làm nghề tự do.
Tất cả những điều ấy khiến Nguyễn phải quan tâm đến Đàm và do đó hắn càng phải quan tâm đến những người mà họ có quan hệ. Đặc biệt là Đường và Chương.
Nguyễn là một người rất thông minh. Khi hắn học gần xong khoá học tại khoa Sử, Đại học Tổng hơp, thì có một đợt đi điền dã.
Cuộc thực tập đó ở một vùng hẻo lánh. Bộ môn Khảo cổ được đi khai quật một di chỉ khảo cổ trong một hang đá rộng ở tỉnh Quảng Bình. Trong thời gian ở đó, Nguyễn đã làm quen với một vị
cán bộ người dân tộc. Vị này đã kết thân với Nguyễn và sau đó hai người thường qua lại.
Trớ trêu thay, người đó lại là một nhân viên tình báo của Cục Tình báo Hoa Nam. Họ đã tổ chức đưa Nguyễn vào hàng ngũ những nhà khoa học thân với Trung Quốc, rồi dần trở thành con bài của chúng. Khi Nguyễn đi làm luận án Phó Tiến sĩ ở Đức, đã có rất nhiều cơ hội để tiếp cận với những nhà khoa học về lĩnh vực khảo cổ. Trong đó có nhiều người Trung Quốc. Và ở Đức, Nguyễn đã tham gia nhiều phong trào thể thao, vui chơi, cũng như nghiên cứu khoa học. Có những dịp Nguyễn tham gia các cuộc du lịch và thăm thú các nước Châu Âu. Rồi cũng vào thời gian đó, Nguyễn đã được đào tạo một cách kín đáo về nghiệp vụ tình báo, săn tin, phân tích tình hình và tổng hợp, nhận định, để báo về cho sếp.
Rồi khi về nước, Nguyễn đã có vài công trình nghiên cứu về người tiền sử Đông Nam Á. Nguyễn đã trở thành một nhà nghiên cứu sớm có tên tuổi. Những nhà khoa học Đông Nam Á và Châu Á
cũng đã biết đến Nguyễn. Nguyễn đã được Cục Tình báo Hoa Nam tuyển chọn, trở thành một tên điệp chìm rất có cỡ.
Khi Tường trở về Việt Nam, Cục Tình báo Hoa Nam rất ngại con dao hai lưỡi này, nên đã loại Tường ra ngoài rìa và giao cho Nguyễn nhiệm vụ thay thế, tìm kiếm nhân vật bí ẩn và tin tức tình báo quốc gia, đồng thời Nguyễn còn phải tìm cách từ từ thủ
tiêu Tường. Sự độc ác này đã làm Nguyễn trở thành kẻ vô đạo nhất đối với đồng nghiệp. Khi biết Tường đã biết bí mật của mình thì Nguyễn đã cho Tường uống hết những liều thuốc độc làm tiêu tán mọi sức lực và trí óc của Tường rồi. Càng không may cho Tường là anh ta lại bị ung thư vòm họng, nên cái chết càng đến nhanh hơn.
Hơn một năm nay Nguyễn đã phát hiện ra một số điều bí mật về
nhóm Đàm, Đường và Chương. Do đó hắn đã có ý định kết thân với họ, bằng cách có ý định mua nhà ở của Đàm ở Linh Quang mà không thành. Song, qua cuộc giao dịch đó, Nguyễn đã tiến gần hơn đến những điều bí mật của nhóm này. Hôm nay hắn liều lĩnh
“thả mồi bắt bóng”, muốn tìm ra những bí mật mà hắn còn nghi ngờ ở Đường. Song, nghe Đường nói và nhìn thấy Đường có vẻ
suy tư, hắn càng tin chắc, một trong những con người này là
người mà hắn phải tìm. Do vậy, hắn muốn làm tới. Hắn liền mời Đường vào quán bia để giải khát.
Không thể từ chối. Đường đã cùng Nguyễn vào quán bia.
Đến lúc này thì Nguyễn và Đường đều không biết được rằng, họ
đã bị các chiến sĩ trinh sát an ninh theo dõi và bố trí hệ thống quan sát và ghi tiếng từ xa để giám sát Nguyễn và Đường
..
Ở quán bia, hai người đã nói với nhau những chuyện mà cả
Đường và đơn vị an ninh sau này nghe được, đều ngạc nhiên.
Khi bia được đưa đến cho hai người, thì Nguyễn nâng ly và chúc Đường nhiều sự tốt đẹp. Đường cụng ly với Nguyễn và chúc bạn được mọi sự hanh thông. Lúc ấy Nguyễn nói, những lời nói mà hắn đã nghĩ, sẽ là điều kiện để bắt nọn Đường và ràng buộc Đường phải tiết lộ bí mật:
– Chẳng nói giấu gì ông Đường. Tôi là một người chiến sĩ an ninh hoạt động chìm. Tôi đã biết ông, ông Đàm và ông Chương là một nhóm bí mật, đã che giấu một bí mật hết sức nguy hiểm. Hơn nữa một trong số ba ông là một điệp viên của Pháp, có một bộ
sưu tập tiền cổ lớn. Các ông đang âm mưu liên lạc với trung tâm và chuyển bí mật ra nước ngoài. Tôi đã biết rất rõ và muốn giúp các ông. Nếu không các ông sẽ lãnh đủ.
Nghe câu nói này của Nguyễn, Đường bỗng thấy chột dạ. Không lẽ Nguyễn là công an mật. Không lẽ Nguyễn đã biết cả. Hay là Nguyễn là người đứng đằng sau Vân. Có thể các cuộc gặp gỡ ở
nhà Đường và bí mật ở nhà Đàm mà Đường và ông Chương biết, Vân và Nguyễn cũng đã biết. Đường nghĩ, nếu họ nghe trộm mọi điều ở nhà mình thì sao? Như vậy thì đúng là sự thật. Làm sao mà Đường có thể chối cãi được.
Nhưng không lẽ mọi sự dễ dàng bị lộ vậy sao? Đường lại nghĩ.
Mình chỉ có thể nghĩ đến người như Vân mới có thể biết gì đó về
mình, về vài bí mật của mình. Song, trong cái đêm Đường, Đàm và ông Chương gặp nhau, Đường đã suy nghĩ thấu đáo về diều này rồi, ông đã có chủ ý. Không phải với ai cũng sẽ hiểu được mọi sự của ông. Không phải ai cũng được biết điều này. Nhất là lại là Nguyễn, một người ông không mấy thích thú, chứ chưa nói là ông không tin, không ưa. Anh ta có cái gì đó khôn ngoan, thủ đoạn và có chút gian lận. Đó là theo cảm quan của ông. Vậy mà hôm nay, anh ta tự nhiên nói huỵch toẹt ra thế này. Người chân chính không ai làm thế. Nếu quả anh ta là công an chìm thì, một là,
người này đã thoái hoá. Hai là, người này đang thử thách ông và chưa biết tý bí mật nào. Ba là, người này không phải là an ninh mà là một tên gián điệp ngầm của một phe nào đó muốn biết bí mật của nhóm, như Đàm đã có lần nêu ra. Và thêm nữa, Nguyễn đang muốn mua chuộc hoặc dọa Đường để tìm kiếm sự thật.
Nghĩ vậy, Đường thấy mình cần cho hắn ra khỏi bóng tối cái đã.
Đường nói:
– Anh Nguyễn nói đùa gì lạ vậy. Anh là an ninh chìm thì đã đối xử
Với tôi khác rồi, sao lại phải hù dọa nhau thế. Không tin. Không chơi trò đùa này đâu.
Câu nói đó của Đường khiến Nguyễn cũng có phần nể Đường. Tuy nhiên hắn cũng đã nghĩ đến phản ứng này. Hắn đã có kế hoạch hành động, thì phải hành động tới cùng. Nguyễn nhẹ nhàng nói:
– Tôi không dám đùa đâu. Tôi muốn báo trước cho ông biết mà lo liệu. Ba người đã có cuộc liên hoan tại nhà ông. Những bí mật đó giấu ai được.
Đường lại một lần nữa kinh ngạc. Sao hắn rành thế. Nhưng Đường nghĩ ngay, việc mình gặp Đàm, bạn thân, ông Chương là chú, ba người gặp nhau, quen, thân, liên hoan là chuyện thường.
Ông tin là nhà ông không có và chưa thể có máy ghi âm hay máy quay phim được. Vì đã có lần ông và ông Chương tìm tòi và xem xét khá kỹ. Tay này giỏi úm quá, và hắn đã theo dõi mình. Không chỉ một mình mình, mà chắc là cả Đàm và ông Chương nữa.
Nhưng Đường vẫn kiên trì:
– Tôi xin anh đi. Làm gì mà nâng cao quan điểm thế. Anh có muốn thử thách chú tôi về buôn vàng bạc thì nói thẳng đi. Còn ông Đàm là luật sư giỏi đấy. Tôi thì anh biết rồi. Tôi còn có anh Vân là bạn. Tôi chỉ tin ở anh ấy. Anh cứ nói đùa. Tôi không nghĩ
anh không phải an ninh. Nhưng là người quen biết nhau lâu nay, tôi luôn tôn trọng anh là một nhà khoa học đích thực. Hôm nay anh nói chơi, nói đùa kiểu này mới thấy lần đầu, nhưng không nên đùa ác thế.
Ông Đường nói một mạch, như có vẻ bực mình. Song, thực ra ông muốn chọc cho Nguyễn lộ ra mình là ai thực sự đã. Lúc đó thì Nguyễn bỗng phá lên cười. Cười một lát, rồi Nguyễn nói:
– Ông Đường ơi, đừng bực bội nữa. Tôi thử đùa ông vậy thôi.
Thực ra tôi muốn tìm ông để bàn chuyện làm ăn thực đấy. Nhưng mà thôi. Chuyện đùa này đến đây thôi. Chắc là tôi phải gặp ông Đàm, hoặc ông Chương thôi. Vì chuyện này dính đến vàng bạc
mà. Nói thực với ông, tôi muốn nhờ ông để gặp ông Chương, bàn về mấy pho tượng cổ và mấy món tiền cổ nhờ ông ấy giúp.
Lời nói đó của Nguyễn cứ coi như khỏa lấp chuyện vừa rồi, coi như đã đùa cũng được. Và coi như đang che giấu cũng được.
Nhưng dù sao, Nguyễn cũng không phải là công an, Đường nghĩ.
Chẳng lẽ hắn là kẻ buôn bán đồ cổ? Mà sao phải làm như hàng cấm vậy? Ông Đường lại tìm cách nói khác:
– Thì ông cứ nói thẳng ra có hơn không. Đằng này còn bày vẽ.
Mà chúng tôi có bí mật chết người thật, mà được một công an làm việc kiểu như ông, thì cũng chẳng ai lộ ra đâu. Ông đúng là nhà khảo cổ, cổ rồi còn buôn tiền cổ.
Nguyễn nghe Đường nói vậy thì cười hì hì, rồi nói:
– Vậy tôi phải làm thế nào ông mới tin?
– Ông có biết ông Vân, công an khu vực chỗ tôi không?
– Không biết.
–Thế thì tôi nói cho ông biết. Anh ấy là công an, nhưng sống rất chân tình, chân thành. Cứ tin và nói với nhau sự thật, thì sự thật mới chính là sự thật.
Nói rồi ông Đường cầm ly bia lên cụng với Nguyễn và nói:
– Hôm nào tôi sẽ đưa anh vào chỗ cụ Chương chơi. Bao giờ ông có cái gì cần trao đổi, cứ bảo tôi. Tôi sẽ cố gắng.
Thế rồi hai người chia tay.
Đi trên đường về nhà, ông Đường nghĩ đến mấy chi tiết vừa qua mà hú vía. Suýt nữa thì toi. Và ông nghĩ, như thế là không thể
chơi được với tay Nguyễn này rồi. Ông sẽ nhanh chóng trao đổi cho Đàm và ông Chương biết chuyện này.
Còn Nguyễn thì suốt dọc đường về hắn cứ nghĩ mãi mà không ra, vì lẽ gì mà Đường cố hữu thế, không cắn câu, không mắc bẫy.
Nhưng hắn đã có chủ ý, sẽ tiếp tục dấn tới.
***
Cuộc gặp gỡ của Đường và Nguyễn đã được các trinh sát trong Ban chuyên án thu được, còn cả hình ảnh nữa. Khi Hùng và mấy sĩ quan cấp nghe lại đoạn băng, các anh đã hiểu ra tất cả.
Khi nghe đến chỗ Nguyễn xưng danh an ninh mật, mọi người đều cười và hiểu ngay rằng hắn định bắt thóp ông Đường rồi. Đến khi hắn nói: Ba người liên hoan ở nhà Đường, các anh chợt nghĩ, hay hắn đã có ghi băng. Nhưng rõ ràng hắn chỉ đoán chứ không có bằng chứng. Nếu có ghi băng hắn đã đưa ra. Hùng cũng chợt
nhận ra, sao các anh không làm được điều đó nhỉ? Nghĩ vậy thôi, chứ nghề nghiệp cũng chưa bắt buộc phải đến thế. Song, đó là ý nghĩ của Hùng. Còn các đồng nghiệp của anh thì không chỉ nghĩ
mà còn nói to lên ý nghĩ của mình rằng: Tiếc quá, sao không có ghi băng ở đó nhỉ? Rồi tất cả cùng cười.
Khi mọi người đã yên tĩnh trở lại, thì một trinh sát trong khi theo dõi Nguyễn, đã phát hiện ra một thói quen của hắn, đó là dùng đồ thể thao phải đồng bộ. Anh cho biết: Nguyễn chuyên mua hàng thể thao mới ở cửa hàng Thời trang Đặng Mỹ Dung, trên phố Đặng Dung. Hình như anh ta đến đó khá đều đặn. Và lần nào cũng gặp cô chủ tiệm hàng khá xinh xắn và hấp dẫn. Lần mới đây nhất là sau đám tang của Trung tá Tường. Anh đã báo cáo những hoạt động này cho Trung tá Miên, khi Trưởng ban còn ở Sài Gòn.
Anh Miên đã phân công trinh sát điều tra, theo dõi cô chủ nhà hàng này. Họ đã có phương án bố trí người tiếp cận và hệ thống kỹ thuật theo dõi nơi này. Các anh cho rằng, đây là một địa điểm quan trọng có thể là nơi liên lạc của Nguyễn với tổ chức bí mật của hắn.
Trung tá Miên bổ sung thêm:
– Một điều quan trọng là, cô chủ quán này hầu như rất ít khi ra khỏi nhà. Song sau lần gặp Nguyễn vừa qua, cô ta đã lái xe ra ngoại ô rất lâu mới trở về. Miên nhận được báo cáo của trinh sát, vì lý do đó, nên anh cho bố trí theo dõi ngay từ sau đó. Hôm nay báo cáo lại với Trưởng ban và xin ý kiến anh luôn.
Hùng rất hoan nghênh sự chủ động của Trung tá Miên và nhóm trinh sát. Anh đề nghị các đồng nghiệp suy ngẫm và phân tích kỹ
những thông tin về các sự việc liên quan tới Nguyễn. Anh đặc biệt lưu ý câu nói trước lúc lâm chung của Trung tá Tường: “Nguyễn -
Trung Quốc”.
Sau một hồi trao đổi, thảo luận, Ban chuyên án đi đến một kết luận thống nhất về Nguyễn. Hắn là một điệp viên giấu mặt, có liên quan đến Cục Tình báo Hoa Nam, đang có hoạt động ráo riết, nhất là sau vụ tìm hiểu một số cơ quan và các đồng chí lãnh đạo cao cấp về văn hoá. Hùng liền bố trí các chiến sĩ trinh sát do trung tá Miên phụ trách, theo sát Nguyễn thật chặt chẽ, và có thể
lật tẩy hắn, nếu có thời cơ. Đồng thời anh cũng đề nghị cần có kế
hoạch tiếp cận Đường.
Trung tá Vân được mọi người đề cử gặp Đường. Mọi người đều nói vui: “Anh là người đáng tin nhất của Đường mà”. Vân cần tìm
cách đưa ra ánh sáng những bí mật và những điều Đường biết.
Nhất là những gì Đường nắm được và nghĩ về Nguyễn qua sự việc vừa rồi.
Ban chuyên án cũng đã có ý định đi đến hồi kết của cuộc điều tra và tìm ra phương cách giải mã toàn bộ bài toán bí mật này.