Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1405 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III

Vũ Hải được đặc cách cử đi Thành phố Hồ Chí Minh tăng cường cho Dũng. Anh vừa vào đến Thành phố Hồ Chí Minh thì nhóm của Dũng đã phát hiện ra một bí mật lớn. Nguyên do là, ở công trường xây dựng cầu cảng Nhà Bè bỗng nhiên có sự cố. Một đoạn bê tông mới đổ khá lớn, chạy dài dưới chân kè của bờ kè cầu phụ

ở ngoài xa, bị sụp đổ. Toàn bộ dầm bên trên cầu kè ấy bị

nghiêng. Không một tai nạn nào xảy ra, nhưng sự cố vô lý đó đã làm Ban lãnh đạo phải suy nghĩ, lo lắng đến đau đầu. Cảnh sát và an ninh của cả quân đội và công an đều phải vào cuộc. Một kế

hoạch điều tra, xác định nguyên nhân và tội phạm, được tổ chức.

Rất nhiều chuyên gia và thành viên an ninh có kinh nghiệm tham gia.

Mới qua ngày thứ hai, người ta đã xác định được thủ phạm. Đó là sai số trong kết cấu bê tông, đồng thời về kỹ thuật đã tính toán sai thời gian, nên bị thủy triều mạnh dâng lên sớm và nhanh quá, làm cho những khối bê tông nóng mới đổ bị sụt xuống. Nhưng có một chi tiết đặc biệt là: Đây là đoạn kè bê tông đáng ra phải dùng những khối bê tông đúc sẵn, nhưng vì lý do nào đó họ đã đổ

bê tông nóng. Sai lầm kỹ thuật này là điều sơ đẳng và tối kỵ. Vậy mà vẫn xảy ra. Lập tức lãnh đạo đơn vị xây dựng bị kỷ luật. Lãnh đạo toàn công trình cũng phải làm kiểm điểm và tạm đình chỉ

công tác. Cấp trên cử cán bộ về tạm quyền chỉ huy.

Sự cố này dẫn đến một loạt vấn đề về an toàn lao động, kỷ luật lao động, kỹ thuật chuyên môn và nguyên tắc xây dựng, được chỉnh sửa lại và xem xét trách nhiệm cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị. Vậy là ông đại tá Trường cũng liên đới chịu kỷ luật. Những cán bộ cấp dưới bị kiểm điểm. Riêng cán bộ chỉ huy các bộ phận của đơn vị trực tiếp thi công nơi này được thay đổi hoàn toàn. Vậy là ý đồ đầu tư của Bình và gia đình ông Hiếu với công trình này cũng dừng lại. Thông tin này làm xôn xao nhiều cơ quan có trách nhiệm của thành phố. Tuy giới báo chí có đưa tin, nhưng rất sơ

sài, vì nơi này thuộc công trình quân đội, nên cũng không nhiều báo được biết và hầu như vẫn giữ được bí mật.

Tuy nhiên, nhóm chuyên án của Dũng đã phát hiện ra vai trò của nhà báo có quan hệ với Bảo trong việc này. Anh ta là người đầu tiên đưa tin sự cố. Sau đó các trang mạng cũng nhắc lại và có bình luận. Có trang cho rằng, đó là do vội vã muốn ghi thành

tích, hoặc do mâu thuẫn giữa lực lượng cán bộ công trình, hoặc nữa là do tham nhũng v.v...

Vấn đề là vì sao tay nhà báo, bút danh là Huỳnh Diệu này, lại là người đầu tiên biết được sự cố? Nhóm trinh sát của Dũng đã lần tìm ra được việc này là do một sĩ quan trẻ của công trường đã thông báo cho hắn. Người này từng là sĩ quan cấp dưới trực tiếp của Bảo thời kỳ ông ta còn tại chức. Qua mối quan hệ này các anh còn biết được rằng, viên sĩ quan này có liên lạc trực tiếp với Huỳnh Diệu và thường có những ngày đi biển vào Chủ Nhật.

Lần theo mối quan tâm này, các trinh sát còn biết, đã có lần Bảo cùng viên sĩ quan trẻ đi thuyền gắn máy ra vùng biển đảo ngoài khơi Vũng Tàu. Đấy là những cuộc đi câu và săn bắt cá đầy hứng thú, như chàng sĩ quan thổ lộ với bạn gái.

Song, thực chất đó là những cuộc phát sóng bằng vô tuyến sóng ngắn, chuyển những tin tức tình báo bằng mật mã mà nhóm điệp viên của Bảo gửi về trung tâm. Nhưng những lần như thế rất ít và thay đổi luôn. Do đó an ninh của ta chưa phát hiện được. Bây giờ, do hắn tiết lộ thông tin về sự cố cầu cảng phụ ở khu cảng mới Nhà Bè với kẻ tình nghi Huỳnh Diệu, nên các chiến sĩ của Ban chuyên án đã tập trung tìm hiểu và phát hiện được hành tung của hắn. Thậm chí các anh còn tìm được địa điểm để máy phát sóng của hắn trong một căn hầm bí mật, được xây dựng dưới chân một cầu kè ở cảng mới. Nơi này trước đây đặt hệ thống máy bơm nước ngầm dưới chân trụ cầu, nay bỏ không. Bọn hắn đã dùng làm nơi cất giữ bí mật.

Khi phát hiện điều này, Dũng hết sức kinh ngạc và anh điện mật báo cáo ngay với Hùng. Lập tức Hùng cho biết là Hải đang vào và anh đề nghị nhóm Dũng hết sức giữ kín bí mật này và tổ chức giám sát chặt đối tượng. Hùng gợi ý, chỉ nên dùng biện pháp bao vây nắm chắc những điều bí mật mà bọn chúng muốn thông báo cho nhau. Trước hết ta cần chủ động nắm được bí mật của chúng, nếu không sẽ “rút dây động rừng”.

Thế là ngoài Dũng, Hải và các chiến sĩ an ninh Ban chuyên án, kết hợp với bộ phận an ninh thành phố, Trực cũng trực tiếp bay vào Thành phố Hồ Chí Minh để chỉ đạo vụ giăng lưới, rào cản này.

Các anh đã bố trí lực lượng đặc biệt giám sát Bảo, nhà báo Huỳnh Diệu và tên sĩ quan trẻ.

Không ngờ, vụ việc đột xuất về sự cố cầu cảng lại đem đến cho Ban chuyên án kết quả bước đầu thuận lợi và có chiều hướng mới rõ ràng như vậy.

Chưa hết, cho đến trước ngày ông Khiên về Anh quốc, các chiến sĩ an ninh còn biết được một việc nữa. Đó là Bảo vừa gửi một món quà sang Anh biếu Vũ Thủy. Biết tin này, Trực đề nghị Hùng cho phép đơn vị anh tìm ra bí mật trong món quà đó. Hùng đã suy nghĩ rất nhiều về phương án hành động táo bạo của thiếu tá Trực. Sau đó anh xin ý kiến Thiếu tướng Cục trưởng. Ông Cương cũng đồng ý kế hoạch này và đề nghị thực hiện một cách kín đáo ở phút chót.

***

Sân bay Tân Sơn Nhất hôm ấy vẫn như mọi ngày. Các chuyến bay đều đông khách. Ông Khiên đã được một vài người họ hàng và bạn cũ tiễn ra sân bay. Ông Khiên trước đó đã gửi va ly hành lý vào chỗ hàng gửi. Mọi người tụm nhau lại chia tay trước khi ông vào phòng đợi bên trong khu vực an ninh.

Khi ông Khiên đã qua phòng kiểm tra vé và hành lý xách tay, đến chỗ đợi để chờ vào cửa lên máy bay, thì một nữ nhân viên hãng Hàng không Việt Nam đến hướng dẫn ông tới chỗ dành cho khách đi Anh. Ông Khiên hết sức cảm ơn sự giúp đỡ lịch sự đó. Trên đường đi, người tiếp viên liền mời ông gặp một người quen. Người này cũng đang chờ lên máy bay nhưng đi sân bay Pari. Ông Khiên có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn đi theo người tiếp viên.

Khi họ vào một căn phòng nhỏ có kính che thì ông Khiên chợt kêu lên:

– Anh Lai.

Một người trạc tuổi ông, to lớn, đĩnh đạc, ăn mặc lịch sự, đang đứng chờ ở đó. Thấy ông Khiên vào và nhận ra mình ngay, ông này liền giơ tay ra ôm lấy ông Khiên. Hai người nhìn lại nhau một lần nữa rồi cùng ngồi xuống bên chiếc bàn con.

Người lạ mặt là Nguyễn Kim Lai, một nhà buôn ở Chợ Lớn, lúc trước đã cùng làm ăn buôn bán với Khiên. Rồi công ty của Khiên có chuyện bị giải thể, vì dính vào vụ lộn xộn chống chính quyền Cách mạng, có nhiều người bị giữ vì liên đới. Lúc đó Lai là người đứng ra bảo đảm cho Khiên và đã giúp Khiên trở lại kinh doanh ăn uống ở Chợ Lớn. Khiên vẫn nhớ và biết ơn Lai.

Sau này, khi Khiên di tản thì không gặp ông ta nữa. Hôm nay Lai

tìm gặp Khiên, ông ta đang nghĩ, có lẽ là một sự tình cờ được gặp nhau chăng? Nhưng khi biết ông Lai hẹn gặp ở phòng riêng thế

này, Khiên lại nghĩ, hẳn là có chuyện gì đặc biệt, nếu không, Lai phải là người thế nào đó ở sân bay này, hoặc là An ninh hay Hải quan, thì mới có chỗ gặp riêng ở sân bay chứ?

Khiên đang nghĩ như thế thì ông Lai đã nói rõ sự thật về mình và mục đích cuộc gặp gỡ. Lai chính là một chiến sĩ biệt động thành phố trước ngày Giải phóng, nay là một người có trách nhiệm trong công tác An ninh hàng không. Và ông cần gặp Khiên để nói rõ một vài chi tiết an ninh mà ông biết, cho Khiên hiểu.

Lai đã đề nghị Khiên cho biết những hiểu biết của mình về Bảo và Thủy. Đồng thời ông đưa ra những bằng chứng cụ thể, cả trong gói quà mà Bảo đã gửi cho Khiên mang sang biếu Thủy. Trong đó có những chỉ thị bí mật về nhiệm vụ và phương pháp kích động sự chống đối của Việt kiều với chính quyền Việt Nam và Sứ quán nước ta. Nó còn chứa cả những bí mật quốc gia mà Bảo giao cho Thủy bán lại cho những tên tình báo nước khác, liên lạc với Thủy ở Anh.

Nghe vậy, Khiên thấy giật mình, lo lắng. Ông ta không ngờ mình trở thành kẻ liên lạc cho hai tên gián điệp phản quốc. Lập tức ông đề nghị xử lý gói quà của Bảo. Nhưng Lai đã giải thích rằng, Khiên chỉ cần để bộ phận chuyên môn xem lại một chút trong món quà đó là được. Nghe vậy, ông Khiên liền đồng ý và đã lấy từ trong túi xách tay ra món quà của Bảo. Khi Lai gõ ngón tay lên cửa kính căn phòng thì hai cán bộ mặc áo nhân viên hàng không xuất hiện và họ mang gói quà của Bảo đến chỗ đặt máy kiểm tra hành lý ở phòng bên.

Năm phút sau, gói quà của Bảo đã trở lại như cũ trên bàn, trước mặt Khiên. Khiên thở phào nhẹ nhõm. Thì ra những điều mà Khiên không thể ngờ tới về Bảo và Thủy, đã được các chiến sĩ an ninh nắm rõ hết cả. Đặc biệt là Lai, người này càng làm ông ta thấy kính nể, thậm chí có phần sợ nữa, đối với nghiệp vụ và tài năng công tác của những chiến sĩ Công an mà ông ta chưa hiểu hết này.

Khiên ra đi lần này đã có thêm một trọng trách nữa, một sự góp sức nhỏ nhoi cho đất nước. Nhưng đó là một nhiệm vụ chính đáng, có ích cho mọi người và Tổ quốc. Khiên đã mang theo trong tâm trí nhiều suy nghĩ bất ngờ như vậy lúc ra đi.

Ngay sau khi Khiên trở lại Anh quốc, Hùng đã gửi thư mật cho Duy Thành, thông báo một số tình hình và diễn biến vừa xảy ra để Thành chủ động trong công tác.

Vương Hải Yến (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »