Người mà ông Cương đưa Hùng tới, không phải ai khác chính là một vị cựu Bộ trưởng, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng đã về
hưu mà ông Cương cũng biết rõ. Đấy là một người đã ở tuổi ngoài 70, đang sống ở một vùng thôn quê với trang trại của mình. Nơi đó là ngoại thành Hà Nội. Đây cũng là vùng ông Dương từng là cán bộ giảng dạy của trường Cán bộ Miền Nam xưa. Vị cựu Bộ
trưởng này lúc đó là một nhà ngoại giao, từng làm Đại sứ ở một nước Châu Âu rất giàu mạnh, có những sự giúp đỡ quý báu cho đất nước ta. Ông ta chính là một trong số rất ít người mà ông Dương tin tưởng. Nay đến sự việc thế này, ông cần phải nhờ đến vị này.
Vậy là ông Cương cùng Hùng đến nhà vị cựu Bộ trưởng nọ. Ngôi nhà hai tầng rộng rãi, sáng sủa được xây dựng trên một khu đất cao ráo, có sân vườn, cây cối rất đẹp. Ông già đang ngồi trên một tiền sảnh khá rộng ở tầng hai, xung quanh là cảnh sắc thiên
nhiên rất trong lành, cây cối sum suê mát mẻ. Nhìn phong cảnh xung quanh giống như một nhà sàn. Cái cung cách sống có vẻ
đạo cốt tiên phong của ông, khiến người mới gặp hết sức ngỡ
ngàng, ngạc nhiên. Một vị Bộ trưởng về hưu mà sống tiêu dao như thế, chứng tỏ tâm trí ông rất thanh thản. Ông bỏ cuốn sách xuống ngăn dưới chiếc bàn tròn bằng mây đan có tấm kính dày được mài rất khéo đặt lên trên. và một tấm kính nhỏ ở tầng dưới chân bàn. Những chiếc ghế bành cũng bằng mây đan rất đẹp lên màu vàng nhẵn bóng.
Ông cựu Bộ trưởng nhìn thấy hai người vào cổng đã đứng lên đi đến chỗ lan can và giơ tay chào, rồi từ từ bước đến phía cầu thang ngoài hành lang. Lúc đó ông Cương và Hùng cũng đã đến dưới cầu thang ấy. Vị cựu Bộ trưởng bước xuống một bước rồi vừa chào mời vừa đứng lại chờ hai người lên lầu. Ông Cương và Hùng cùng chào lại.
Sau khi lên hết bậc thang, ông Cương liền nắm tay vị cựu Bộ
trưởng vừa giơ ra và chào hỏi ông rồi giới thiệu đại tá Hùng. Sau đó ông quay lại giới thiệu ông cựu Bộ trưởng.
Sau những lời chào hỏi, ông cựu Bộ trưởng liền mời hai người ngồi xuống bộ ghế mây. Một bà giúp việc đã mang đến bình trà và chén uống nước, đặt trên một chiếc bàn gỗ ở cạnh bên rồi rót nước mời khách.
Ông cựu Bộ trưởng mời mọi người uống nước rồi hỏi thăm ông Cương về những chuyện mà hai người từng biết trước đây nay như thế nào. Ông Cương cũng rất chân thành trao đổi với ông những điều mình rõ. Rồi ông vào đề luôn:
– Không giấu gì anh. Tôi được anh Dương ủy quyền đưa cậu Hùng đến gặp anh, muốn nhờ anh giúp cho một chuyện.
Hôm qua khi nhận được điện thoại ông Cương muốn xin đến gặp và thăm ông ở nhà riêng, ông cũng đoán chắc đã có chuyện gì rồi. Sau lại có tin của ông Dương chuyển đến về một vụ việc bí mật cần nhờ ông ủng hộ giúp đỡ. Nên ông đã nghĩ tới những điều có thể sẽ cần đến ông rồi. Không để ông Cương nói hết sự việc, ông đã cười và nhìn Hùng rồi nói:
– Tôi cũng rất hiểu ông Dương mà. Công tác với nhau nhiều năm, lại biết nhau từ hồi ở nước ngoài, tính ông ấy là thận trọng lắm.
Ông Cương cũng cười:
– Người hiểu anh ấy, mấy ai được như anh. Có điều việc này cần anh giúp cho mới được.
- Tôi biết rồi. Nếu không tìm đến người yêu thì chắc phải là thày trò rồi.
– Thì đúng là thày trò thôi. Còn người yêu chắc không đâu.
Ông cựu Bộ trưởng nghe thế liền cười lên thành tiếng.
– Không phải chuyện người yêu thì được rồi. Nhưng mà ông này hay rắc rối quá.
Lúc nghe hai vị cấp trên nói vậy, nghĩ tới việc ông Dương có quan hệ với bà Hồng Nhi, Hùng đã có chút tò mò muốn biết. Anh cũng định hỏi cho biết vụ tình yêu là gì vậy. Song anh đã không nói.
Anh hiểu điều gì mình cần. Lúc đó ông Cương liền nhỏ nhẹ:
– Xin anh thông cảm vậy.
Lúc ấy ông cựu Bộ trưởng nhìn kỹ sang cả hai người. Rồi nói:
– Đây cũng lại thày trò rồi còn gì.
Lúc này Hùng nhìn ông Cương, rồi quay sang vị cựu Bộ trưởng, anh nói rất chân thành:
– Vâng, thưa bác. Cháu cũng là cấp dưới của tướng Cương đấy ạ.
Và là một trò kém nữa, nhưng cũng được thày tin tưởng bác ạ.
Ông cựu Bộ trưởng bỏ tay trên thành ghế xuống và với cặp kính.
Ông mở một quyển sách mỏng trong giá sách nhỏ ở gần đấy, đến trang sách thứ 17, rồi chỉ tay vào hai hàng chữ ở cuối trang, bảo Hùng:
– Cậu phải nhớ mấy câu này. Ai nói trước không thành vấn đề.
Nhưng phải chuẩn xác đấy. Đây cậu xem qua đi.
Hùng đưa hai tay nhận sách rồi đọc kỹ mấy câu đó. Xong, anh lật xem lại bìa và lướt qua cuốn sách đến bìa cuối. Hùng đã từng đọc qua cuốn sách này. Nhưng đây là cuốn in xưa nhất, nên có vẻ cũ
kỹ. Những trang sách đã ngả vàng, chữ in còn quá xưa nữa.
Nhưng anh vẫn nhớ như in cái năm cuốn sách này được xuất bản.
Sau đó Hùng trả lại cho ông cựu Bộ trưởng và anh nhìn ông, chân thành nói lời cảm ơn ông.
Trong khi đó ông cựu Bộ trưởng vừa gật đầu vừa đứng dậy, mời hai người cùng vào nhà. Ông có ý sẽ giới thiệu cho hai người thấy một vài thứ.
Ông Cương và Hùng cùng đứng dậy theo ông vào trong căn phòng được xây dựng khá kín đáo. Trong đó có một hành lang nhỏ dẫn đến một chiếc cầu thang gỗ ở bên trong, xuống nhà dưới. Tất cả khu vực này được xây dựng khép kín gồm ba buồng khá đẹp. Một buồng tiếp khách, hai buồng ngủ và khu vệ sinh.
Tầng dưới có hai buồng ngủ, một nhà bếp, một phòng ăn. Bên cạnh đó là gara để xe. Ông cựu Bộ trưởng cho biết, khu này được
xây dựng kín đáo để dùng nhiều vào mùa Đông. Còn lại các gian phòng và sảnh rộng ở tầng hai gắn liền với thiên nhiên, được dùng nhiều vào các mùa khác, nó thông thoáng hơn.
Nhìn qua, thiết kế và xây dựng của ngôi nhà này hơi giống nhà sàn, nhưng phần tầng hai lại hơi giống một ngôi nhà ngói năm gian kiểu cổ. Quả là một cách kiến trúc độc đáo. Thì ra vị cựu Bộ
trưởng này đã suy nghĩ và nắm bắt được những kiểu cách kiến trúc khá đặc sắc, thiết kế sao cho vừa hiện đại, vừa cổ kính, lại phù hợp với khí hậu và tuổi tác cũng như phong cách sống của người Việt như ông. Hùng liền bày tỏ lời khen ngợi sự hợp lý đến từng chi tiết của khu nhà.
Ông cựu Bộ trưởng liền cảm ơn và đưa Hùng cùng ông Cương tới phòng khách tầng hai. Nơi đây được bài trí nội thất rất thanh nhã.
Những bộ bàn ghế bằng gỗ gụ thanh thoát, những chiếc tủ cao khung gỗ cánh bịt kính rất thanh thoát, kê sát các góc tường, làm cho gian phòng vừa hiện đại, trang nhã mà vẫn ấm cúng. Trong các tủ kính ấy là sách và mấy thứ đồ trang trí làm nổi bật óc thẩm mỹ tinh tế của vị chủ nhà.
Ông cựu Bộ trưởng mở một chiếc tủ như thế và nói:
– Mời hai vị xem. Đây tôi có một con sư tử khá độc đáo. Trên đó là hình ảnh của một vùng sơn thủy. Không biết các ông đã thấy ở
đâu chưa.
Ông Cương cầm lấy con sư tử bằng ngọc thạch màu vàng và ngắm nó. Trên thân con vật là hình xoáy của các mảng hoa văn được khắc cách điệu một cảnh núi sông rất nổi. Ông cũng đã từng được xem các bộ sưu tập đồ cổ bằng đá quý và cả bằng ngọc của một nhà sưu tập đổ cổ hồi còn ở Thành phố Hồ Chí Minh. Song đây là vật mà ông cũng thấy lạ. Sau đó ông đưa cho Hùng xem.
Hùng chợt giật mình kinh ngạc khi nhìn kỹ con sư tử bằng ngọc.
Anh đã thấy một con sư tử như thế này ở đâu đó rồi. Anh cố nhớ
lại. Trí óc thông minh xuất sắc của Hùng lướt đi rất nhanh qua các kỷ niệm khi anh được xem các bảo tàng và các nhà sưu tầm đồ cổ. Hình như anh đã gặp một vật như thế này ở đâu đó. Anh nghĩ.
Ông cựu Bộ trưởng và ông Cương thấy Hùng nhìn con sư tử mà có vẻ suy nghĩ một chút, thì cũng có vẻ ngạc nhiên. Ông Cương cho rằng Hùng đang nghĩ, có thể cậu lại giống như ông phải dùng vật quý này để liên lạc. Nhưng ông không nói. Còn ông cựu Bộ
trưởng thì lại nghĩ rằng, Hùng đang nhớ xem mình có gặp vật như
thế này chưa và ở đâu, nên còn im lặng.
Vừa lúc đó thì Hùng đã nhớ ra. Đó là lần anh được đi sang Châu Âu công tác. Anh cùng đơn vị bảo vệ lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước sang một nước tư bản lớn ở Châu Âu, kết hợp với an ninh của họ, chuẩn bị mọi sự an toàn chu đáo cho một vị nguyên thủ quốc gia nước ta sang thăm hữu nghị nước ấy. Lần đó, anh đã được mời đến thăm một vị Việt kiều ở thủ đô của nước bạn và anh đã được chủ nhà cho xem những vật quý mà ông đã sưu tầm được. Ông ta cũng có rất nhiều đồ cổ. Một con sư tử bằng ngọc giống hệt như thế này đã được ông cho Hùng xem và giới thiệu, đây là một vật quý hiếm của phương Tây. Nó được làm bằng ngọc màu vàng, trên đó có hoa văn khắc những phong cảnh đẹp.
Trong lúc đó ông cựu Bộ trưởng lại mở rộng cánh cửa tủ. Ông cầm ra một nửa con sư tử bằng sứ, cũng giống như con sư tử
bằng ngọc thạch. Ông nói:
– Hai người xem cái này có giống con kia không?
Trong lúc ông Cương đang xem nửa con sư tử bằng sứ, thì Hùng nói:
– Bác ạ. Hình như cháu đã nhìn thấy một con sư tử giống như con bằng ngọc này ở đâu đó rồi thì phải. Không biết cháu nói có đúng không nữa.
Bây giờ thì ông cựu Bộ trưởng nhìn Hùng chăm chú và có phần ngỡ ngàng rồi dần dần chuyển sang thân thiện. Ông nói:
– Hùng đã thấy rồi phải không. Có lẽ cậu đã nhớ ra rồi thì phải.
Cậu nói lại xem nào.
– Thưa bác, cháu hình như đã được xem nó ở một nhà ông Việt kiều tại một nước Châu Âu thì phải.
– Đúng. Đừng nói hình như nữa. Cậu đã nói đúng. Và tôi hình như
cũng được biết cậu đã biết vật này. Người đó là bạn thân của tôi.
Ông ấy trước lúc ra đi đã tặng lại cho tôi con vật này. Nó vô giá.
Nhưng tình bạn của chúng tôi còn vô giá hơn.
Hùng bỗng a lên một tiếng và nhìn vị cựu Bộ trưởng một cách khâm phục. Thì ra hai người là bạn, là chiến hữu. Ông Việt kiều ấy... Một nhà tình báo tài ba. Hùng liền xuýt xoa.
– Vậy là cháu đã có được một cơ duyên may mắn lắm rồi.
Ông Cương ban nãy khi nghe Hùng nói đã hết sức ngạc nhiên.
Ông nhìn Hùng chăm chú. Tuy không rõ đầu đuôi câu chuyện, nhưng ông cũng đã lờ mờ đoán được vấn đề, liền nói vui.
– Thế ra những chuyến đi Tây Âu của Hùng ngày trước lại có ý nghĩa lớn đấy nhé.
Hùng khiêm tốn cảm ơn các bậc tiền bối. Rồi anh đưa trả ông cựu Bộ trưởng con sư tử bằng ngọc thạch. Đến lúc này thì ông cựu Bộ
trưởng liền đưa nửa con sư tử bằng sứ cho Hùng và dặn:
– Đây là cái cậu cần. Ghi nhớ nó có vài đặc điểm bí mật mà tôi sẽ
chỉ cho cậu. Còn bây giờ mời hai vị thưởng thức cây nhà, lá vườn của tôi. Xin mời ra sảnh trước.
Họ lại cùng trở lên gác. Bây giờ thì đường hành lang lại mở về
phía đầu hồi nhà phía bên kia. Ở đó cũng có một tiền sảnh rộng như sảnh ban nãy, cũng ở dưới mái hiên. Nơi ấy kê bộ bàn ghế
bằng gỗ gụ mặt ghép đá hoa cương khá đẹp. Mặt bàn còn có thêm một lớp kính trắng, trên để một chiếc mâm đồng, đậy lồng màn. Trong đó đã để sẵn mấy món ăn còn bốc khói.
Ông cựu Bộ trưởng mời mọi người đến bàn. Bà giúp việc kêu một cậu bé mang đồ lên. Lập tức cậu ta bưng lên một khay nhỏ, trong đó đựng một chiếc bình kiểu hồ lô bằng sứ có vẽ cảnh con hạc đang đậu trên lưng rùa, màu rất đẹp. Đó là hồ lô đựng rượu. Trên khay còn mấy chiếc chén sứ cũng một kiểu cách hoa văn. Cùng lúc, bà giúp việc mở lồng màn, treo lên một chỗ và đẩy chiếc ghế
có bánh xe về gần bàn ăn. Trên xe để mấy chiếc âu sứ có nắp đậy, đang đựng đồ.
Trên mâm là một đĩa thịt gà luộc, một đĩa giò, một đĩa bánh tráng, một đĩa rau cải luộc, một bát canh, một đĩa trứng luộc đã xắt nhỏ. Và cuối cùng là đĩa lạc rang.
Trong lúc ông cựu Bộ trưởng mời hai vị ngồi, thì cậu bé đặt các chiếc chén xuống các vị trí có ghế và đặt bình rượu lên bàn, rồi để khay xuống ngăn dưới của xe đẩy. Bà giúp việc lấy bát ăn, cũng là những chiếc bát sứ có hoa văn y như các bộ đồ sứ dùng cho bữa ăn. Bà ta múc ra mỗi người một bát súp tôm rất nóng.
Thì ra, vị chủ nhà đã đặt những bộ đồ này ở một nghệ nhân nghề
sứ tại Bát Tràng.
Ông Cương và Hùng không thể từ chối được lời mời của vị chủ
nhà mến khách, liền ngồi xuống theo ông cựu Bộ trưởng. Lúc ấy bà giúp việc mới chúc mọi người ăn ngon rồi xin phép đưa cháu xuống ăn ở nhà dưới.
Bữa đó ông Cương trở thành một tri kỷ của ông cựu Bộ trưởng.
Hùng cũng được đón tiếp rất trịnh trọng và vui. Rồi sau đó trước lúc ra về còn được ông căn dặn những bí mật về nửa con sư tử
bằng sứ.