Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1400 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Một
I

Hùng đi chuyến bay muộn. Hơn mười một giờ đêm anh mới về tới nhà. Con gái anh đã được mẹ vợ anh đưa về từ chiều. Hai bà cháu đã chuẩn bị bữa tối, vẫn còn để phần cơm cho anh. Con gái đang ngồi học. Bà đã chuẩn bị đi nghỉ. Tự nhiên trong lòng anh thấy ấm cúng lạ. Gần hai tháng nay không có vợ ở nhà, chỉ mình anh xoay xở với cơm nước và việc nhà. Con gái anh vì bận học, hơn nữa không thể đảm đang được việc cơm nước chợ búa, do đó bố con anh ăn uống cũng có thất thường. Nay được bà ngoại giúp, con gái anh rất vui khi bố về, ríu rít kể chuyện. Như thế sao anh không thấy ấm lòng. Hùng cảm thấy cuộc sống gia đình mới yên ấm làm sao. Anh như vợi bớt những nỗi lo toan về công việc hằng ngày mà anh lúc nào cũng cảm như gánh nặng.

Giờ đây, trong niềm tin yêu của con, sự chăm nom của mẹ, điều lo toan của vợ, từ việc nhỏ nhất như chuẩn bị quà cho anh mang về cho con, biếu cho ông bà ngoại và các cháu, lại còn có cả quà cho anh em cơ quan nữa, anh thấy rất vui. Bố con, bà cháu ríu rít với nhau, làm Hùng quên đi mệt mỏi.

Hùng dỡ đồ, lấy quà tặng bà mẹ vợ và cho con gái. Anh nói rằng, đây là quà của mẹ mà bố chỉ có công thôi. Bà cảm ơn rồi chỉ cười mà không nói. Còn con gái anh thừa biết anh chẳng có thời gian đâu mà đi mua quà, nhưng thương bố, nó nói:

– Ai bảo bố khiêm tốn thế. Nhận công là có quà rồi. Phạt không cho bố ăn cơm nữa.

Hùng cười. Anh vui với bà cháu cho đến khi con gái đi ngủ xong rồi mới làm công việc của mình.

Sáng hôm sau Hùng đến cơ quan sớm, chuẩn bị cho buổi giao ban Ban chuyên án. Anh tổ chức gặp mặt anh em bằng món quà do Diệu Linh chuẩn bị: Mời mọi người thưởng thức trái cây đang mùa của Nam Bộ.

Hùng thông báo tình hình trong mấy ngày anh ở Thành phố Hồ

Chí Minh. Ngoài việc phát hiện trang viên của cụ ngoại Đàm tại ngoại ô thành Huế, còn có tin về một nhà báo có quan hệ thường xuyên với Bảo, đã cố gắng săn những tin tức về cuộc họp kín của ngành Dầu khí. Sự việc này đang được Dũng tìm hiểu kỹ. Ban chuyên án sẽ kết hợp với các cơ quan có liên quan chú ý những vấn đề mới xảy ra và vấn đề cần bảo mật. Anh cũng hy vọng sẽ

có những kết quả cụ thể của nhóm điều tra viên ở trong đó.

Miên và các đồng nghiệp cũng báo cáo lại đầy đủ những thông tin mà họ đã nắm được trong hai ngày qua. Một thông tin mới là Đường và ông chú là nhà kim hoàn Hoàng Chương ở Hà Đông đã có cuộc gặp tại nhà Đường, khi vợ con Đường đi vắng. Thông tin này Vân biết được từ một nguồn tin trinh sát của anh.

Đặc biệt có một sự kiện đã diễn ra ngoài dự kiến. Đó là việc Nguyễn Nguyễn đã có mặt tại nhà Đường và hai người lên xe máy đi về nhà cũ của Đàm. Họ đã ở đó một lúc rồi qua khách sạn nơi Đàm đang ở. Được một lát thì Đàm xuống, và họ cùng ngồi uống cà phê tại sảnh lớn của khách sạn.

Theo điều tra của trinh sát thì đó là một cuộc giao dịch mua bán nhà không thành. Được biết Đàm có căn nhà bỏ không từ sau khi Đường có nhà mới, Nguyễn tỏ ý muốn đến xem lại và ngỏ lời mua lại của Đàm để chuyển đến chỗ rộng rãi, xây dựng lại nhà ở cho khang trang hơn. Song Đàm không có ý định bán. Và họ ngồi với nhau một lúc lâu.

Ngoài ra ta chưa phát hiện dấu hiệu gì khác.

Có một vài câu hỏi đặt ra cho các chiến sĩ an ninh về sự việc này như sau: Có phải đây là một cuộc giao dịch mua nhà thật sự? Hay đây là một cuộc làm quen? Liệu có phải đây là một cuộc gặp gỡ

liên lạc của những người đáng ngờ?

Ban chuyên án càng thấy cần khẩn trương tìm ra những bí ẩn thực sự của vấn đề. Các anh thảo luận, tổng hợp những tin tức đã nhận được bấy lâu nay và đem ra phân tích, mổ xẻ, liên kết lại để

đi đến những nhận định tình hình một cách thật sự khách quan.

Để từ đó định ra kế hoạch hành động. Cuối cùng Hùng đưa ra kết luận. Anh nói:

– Như vậy, xoay quanh nhân vật Đàm, ta đã xác định có các mối quan tâm rõ ràng hơn. Đó là ba mũi tên đều nhằm tới Đàm.

Thứ nhất là Nguyễn, một kẻ ta vẫn còn tình nghi do gợi ý của Tường. “Nguyễn - Trung Quốc”.

Thứ hai, Lê Ngân Hoa và Trần Vinh quen biết và có liên lạc bí mật với nhau. Trần Vinh là người biết Đường và Đàm đã từ lâu. Thêm nữa. Ngân Hoa lại có liên lạc với Na Na. Na Na là cháu Bình và có quan hệ với Bảo.

Thứ ba, Đường với Đàm và ông chú Hoàng Chương cũng đã quen biết và gặp gỡ nhau.

Như vậy, kể từ khi Đàm xuất hiện và có sự việc với Henry thì vô hình chung, chúng ta thấy đã xuất hiện ba đường dây liên quan đến Đàm. Rõ ràng đây đang là một nút thắt lớn. Nếu chúng ta không lầm thì đang có một vấn đề gì đó khá đặc biệt liên quan đến Đàm. Mà Đàm với Henry cũng là một dấu hiệu đáng ngờ. Vấn đề là phải giải mã mối nghi vấn này.

Nghe Hùng nêu vấn đề khá mạch lạc, các chiến sĩ trong Ban chuyên án đều thấy anh đã tổng kết sự việc thật rõ ràng. Tuy không nói ra, nhưng Vân thấy rất kính nể anh. Còn Miên và Trực thì gật đầu tán thành. Riêng Huệ Tĩnh nhìn Đại tá trưởng ban với ánh mắt khâm phục và nói:

– Thủ trưởng kết luận vấn đề rõ ràng, mạch lạc quá.

Mọi người cùng cười.

Hùng nói tiếp:

– Bên cạnh nhân vật Đàm ta còn thấy nổi lên một sự kiện nữa.

Đó là việc nhà tư sản lớn, một đại gia có nhiều vần đề nghi vấn nhất là Nguyễn Bình đầu tư về nước, có liên quan tới các nhà tư

sản ở Anh và Mỹ như Hồng Sơn với dầu khí phía Bắc, Chuyền, Khiên với các xí nghiệp sản xuất đồ sứ bằng dầu hoả cũng ở miền Bắc. Bình đầu tư các công trình quân sự ở Sài Gòn. Các bạn có thấy ở đây còn có vai trò của đại tá Bảo rất quan trọng. Ông Dương là một nhân vật xúc tác rất lớn. Thêm nữa mối nghi vấn về Thủy, như Tham tán Sứ quán ta tại Anh nêu ra, có dính líu đến Khiên và Bảo còn là một yếu tố bí mật, nhưng cũng là một mối quan tâm.

Nói rồi, Hùng đề nghị mọi người cùng suy nghĩ góp ý.

Hầu như mọi người đều cho rằng, Hùng đã nêu lên vấn đề một cách cụ thể và rõ ràng. Rất chuẩn xác. Vấn đề là phải khẩn trương làm rõ những bí mật ẩn sau những sự việc đó. Sau khi tổng hợp và phân tích lại toàn bộ tình hình trên, Hùng cùng Ban chuyên án thống nhất phương án hành động. Các anh cũng chia làm ba mũi tiến công. Hùng bố trí lực lượng của Ban cho thời gian tới. Anh gọi đây là một chiến dịch mới. Hùng nói:

– Chúng ta tạm gọi đây là một chiến dịch mới. Tôi đề nghị ta chia làm ba mũi tiến công.

Một là, tập trung làm rõ bí mật về Đàm, những gì liên quan đến Đàm và các mối quan hệ như ta biết trên là ba mũi tên hướng vào Đàm phải được làm rõ. Bộ phận này đề nghị Trung tá Vân, Trung úy Huệ Tĩnh cùng một số trinh sát của nhóm này phụ

trách. Anh Vân chỉ huy.

Một mũi do Thiếu tá Trực chỉ huy cùng Đại úy Hải, Đại úy Dũng và các trinh sát viên của nhóm này phụ trách, có nhiệm vụ làm rõ ý đồ của Bình và Bảo với Chuyền, Khiên và Thủy ở khu vực Thành phố Hồ Chí Minh.

Một mũi do Trung tá Miên phụ trách và các trinh sát của nhóm, ngoài việc kết hợp với nhóm Huệ Tĩnh theo sát Nguyễn, còn cần khám phá và làm rõ mối quan tâm của Hồng Sơn và quan hệ của Henry cùng những kẻ tiếp xúc với hắn, nếu có. Đặc biệt có thể có những kẻ mà Henry cử theo dõi Đàm và Đường. Đồng thời nắm bắt tin tức tình báo, tin ngoại giao về những vấn đề kinh tế, quân sự và nhân sự chính trị mà các trang mạng đưa tin.

Hùng nói xong, anh cũng giải thích thêm về ý kiến cho rằng, có thể Henry vẫn cử người theo dõi, giám sát Đàm. Điều này mọi người đều nhất trí. Sau đó Hùng nói:

– Về phần mình, tôi sẽ là người cùng trung tá Miên, hỗ trợ các đồng chí để xác định những điểm nút quan trọng và báo cáo cấp trên về kế hoạch này. Riêng mũi của Vân, tôi sẽ là một thành viên dự bị, khi cần là bổ sung ngay.

Anh đành giấu các đồng đội về một việc mà anh sắp phải làm.

Hùng thông tin cho các chiến sĩ trong Ban biết rằng anh đã đến gặp ông Dương và được ông tiếp đón rất chân thành. Anh vẫn giữ

kín những điều mình được ông Dương cho biết. Vì ngay sau đây anh sẽ đến gặp Thiếu tướng Cục trưởng để thực hiện việc này.

Ban chuyên án thống nhất kế hoạch và mọi người cùng chúc nhau thành công trong chiến dịch mới.

*

Vừa giao ban xong, Hùng lập tức xin gặp Thiếu tướng Thành Cương. Cục trưởng đang trao đổi với đồng chí Tổng cục trưởng về

một vài vấn đề cấp bách. Trong đó có những gợi ý của đồng chí Thứ trưởng về vấn đề tổ chức khen thưởng đối với ông Dương.

Khi Thiếu tướng về phòng làm việc của mình thì Hùng cũng vừa tới. Trước khi báo cáo tình hình chuyến đi không lấy gì làm khả

quan cho lắm, anh trao món quà mà ông Dương gửi tặng Thiếu tướng và chuyển lời thăm hỏi của vị cựu sĩ quan tới ông.

Tướng Thành Cương vừa nói lời cảm ơn vừa gỡ món quà của ông Dương. Ông cầm chiếc bình sứ cổ lên và nhìn ngắm nó. Bỗng ông chợt nhận ra một điều ẩn ý trong món quà đó mà ông Dương gửi ra.

Thì ra, đây là một trong hai chiếc bình sứ mà ông và ông Dương đã có nhiều kỷ niệm với nó từ hồi ông còn là Trung tá an ninh công tác tại Ủy ban Quân quản Thành phố Hồ Chí Minh. Lúc đó ông cùng các cộng sự đang điều tra một chuyên án bí mật về một nhóm phản cách mạng của bọn đặc vụ Sài Gòn còn rớt lại. Trong lúc tuyệt vọng, chúng đã tổ chức những nhóm bí mật, hoạt động rất liều lĩnh, tìm và trả thù những cơ sở cách mạng che giấu các chiến sĩ biệt động của ta khi trước. Sau Giải phóng, tình hình an ninh thành phố Sài Gòn còn rất phức tạp. Chính quyền cách mạng mới thành lập, đang củng cố, xây dựng cơ sở chưa hoàn toàn ổn định. Nhiều nhiệm vụ mới gặp khó khăn, rất phức tạp và nhiều tư

tưởng không nhất quán, cả trong một số cán bộ, Đảng viên, nên bọn phản động vẫn có những hoạt động rất nguy hiểm.

Trong khi đó thì chúng ta cũng chưa rà soát và xác định đầy đủ

những cơ sở hoạt động cách mạng và che giấu cán bộ trong thời chiến, nên nhiều gia đình đã bị bọn phản động uy hiếp, hoặc gây nguy hiểm. Tình hình lúc đó buộc cơ quan an ninh thành phố phải có những kế hoạch hành động chắc chắn và quyết liệt, nhưng phải thật nhanh chóng để ổn định tình hình.

Ông Cương lúc ấy phụ trách một bộ phận trong cơ quan Công an thành phố, được giao nhiệm vụ xử lý tình huống đặc biệt này.

Đơn vị ông đã tổ chức một đợt tuyên truyền cùng với ngành văn hoá, giáo dục và thông tin báo chí trong quần chúng nhân dân để

trấn an dư luận. Về mặt nghiệp vụ chuyên môn, đơn vị của ông

phải bí mật điều tra, phá vỡ tổ chức điệp báo và đặc vụ của địch.

Một mặt phải kết hợp với nhiều cơ quan đoàn thể, lập hồ sơ và xác định những đối tượng chính sách, những gia đình có công với cách mạng, cơ sở của các cán bộ chiến sĩ nằm vùng và bí mật của ta còn trong vòng bí mật, để tổ chức bảo vệ. Ngành An ninh thành phố được phối hợp với Ban cải tạo công thương ngiệp tư

bản tư doanh thành phố để cùng thực hiện nhiệm vụ này. Ban Cải tạo đã cử ông Dương cộng tác với cơ quan an ninh và cảnh sát, thành lập một đơn vị chuyên môn về vấn đề này.

Lúc đó ông Cương đã có quan hệ khá chặt chẽ với ông Dương.

Trong quá trình phá án, ông Cương đã phát hiện ra một cơ sở bí mật của bọn đặc vụ. Nhưng khi đề ra phương án tiếp cận để nắm tình hình lập kế hoạch bắt gọn nhóm này thì ông gặp một khó khăn lớn. Đó là một đầu mối liên lạc của ta trong thời kỳ bí mật là một gia đình tư sản rất giàu có. Ông ta đã có khá nhiều đồ cổ và những bộ sưu tập bằng ngọc bích, đồ sứ và đặc biệt là đồ đồng.

Trong đó có những bộ sưu tập tiền cổ và những loại ấn triện cổ từ

đời Nguyễn trở về trước.

Ông Cương đã phải đích thân đóng vai một người buôn đồ cổ để

đến liên lạc với ông này, nhằm thống nhất một kế hoạch hành động. Nhưng, muốn có được cuộc liên lạc này, cần phải có người phụ trách đường dây bí mật đó cho phép và đưa ra ký hiệu liên lạc. Trong khi đó, vị lãnh đạo tuyến này đã bị thương và đang cấp cứu. Để được ông đồng ý, thì cần phải có một cán bộ từng cộng tác, được ông tin cậy giao phó mới được.

Trong lúc ông Cương và các chiến sĩ đơn vị rất lo lắng, thì ông Cương liền nghĩ tới ông Dương. Nguyên do ông biết ông Dương có thể giúp được ông việc này là vì đã có vụ phản ánh của một vài người về việc ông Dương bảo lãnh cho cháu ông là một nhà tư

sản trẻ được kinh doanh và thừa kế nhiều tài sản của người thân là tư bản cũ đã di tản để lạị. Ông Cương khi đó phụ trách giải quyết vụ việc này và ông đã được biết vai trò và vị trí đặc biệt của ông Dương trong công tác bí mật. Ông đã xử lý hết sức chu đáo vụ việc đó. Từ đó ông với ông Dương cũng có mối giao tình rất thân thiết mà kín đáo.

Bây giờ ông biết bí mật này chỉ có thể nhờ ông Dương có mối quan hệ với vị lãnh đạo cao cấp kia mới giải quyết được. Ông muốn nhờ ông Dương giúp đỡ. Ông Dương đã suy nghĩ rất kỹ

càng, thấu đáo về kế hoach hành động của ông Cương, đã đồng ý cùng với ông Cương tới thăm vị cán bộ cao cấp nọ. Từ đó ông Cương có thêm một mối quan hệ đặc biệt nữa.

Người cán bộ cao cấp ấy đã đưa ra cho ông Dương chiếc bình sứ

này và những tín hiệu liên lạc để ông Cương đóng vai nhà buôn đồ cổ tới gặp nhà tư sản nọ. Chiếc bình cổ là một vật bảo đảm quan trọng đầu tiên của cuộc liên lạc. Đây là một chiếc bình sứ từ

thời vua Minh Mạng triều Nguyễn. Một loại “Đồ sứ ký kiểu”. Loại sứ này về thiết kế kiểu dáng, hoa văn, màu sắc trên đồ sứ do họa sĩ cung đình vẽ. Mẫu mã ấy được gửi sang nhà Thanh Trung Quốc, nhờ lò gốm sứ ngự dụng ở Trấn Cảnh Đức sản xuất. Đây là những món đồ quý giá, chỉ dùng trong cung đình và Hoàng gia triều Nguyễn. Nó được gọi là “Đồ sứ ký kiểu”. Những món đồ này chỉ sản xuất có giới hạn nhất dịnh. Mỗi loại có một ký hiệu, một hoa văn riêng và có ấn triện của nhà vua theo đúng quy định.

Chiếc bình cổ này có một đôi giống nhau. Trên bình vẽ tích “Long phượng trình tường” rất đẹp. Rồng năm móng uốn lượn mền mại, thân cong mà có phần mập mạp. Phượng tung cánh bay trên mây núi. Các hoa văn mây nước hết sức mềm mại uyển chuyển. Màu sứ xanh lam, đặc trưng của “Sứ men lam Huế”, một màu sứ nổi bật ở thời nhà Thanh, rất riêng biệt. Cả hai chiếc bình vẽ rất đối xứng với nhau. Ở mỗi bình có đánh kí hiệu của từng cặp. Lại có chữ của vua ban làm bảo đảm. Do đó, khi hai chiếc bình này được đưa ra, dù có những cái khác cùng hoa văn, hình dáng và kiểu cách, hay kỹ thuật chế tác giống nhau, thì vì ký hiệu riêng của từng cặp đôi khác nhau, vẫn cứ phân biệt được.

Ông Cương phải mang cái bình đó đến chỗ vị tư sản này để làm vật bảo đảm đầu tiên của cuộc liên lạc, rồi mới được thực hiện bằng những ký hiệu khác. Và ông Cương đã thành công. Sau đó chuyên án đã được hoàn toàn thắng lợi. Ông Dương và ông Cương đã được khen thưởng. Hai ông đã đem bình cổ trao lại cho vị cán bộ cao cấp nọ.

Thế rồi ông Cương sau đó được điều ra Bắc công tác ở Cục An ninh. Đến lần thứ hai ông được điều trở lại Thành phố Hồ Chí Minh, ông Cương đã được phong quân hàm đại tá. Lúc đó ông tới thăm ông Dương và họ cùng ôn lại những kỷ niệm ngày trước.

Ông Dương liền đem ra hai chiếc bình cổ đặc biệt đó và cho biết: Ông đã được vị cán bộ cao cấp trao tặng khi ông hoàn thành một

nhiệm vụ đặc biệt nữa sau đó. Và, ông coi đây như một vật kỷ

niệm. Ông nói, chỉ có thể là một chiến hữu thân tín đặc biệt mới có được sự sủng ái này.

Kỷ niệm ấy của ông, bây giờ ông Dương lại trao lại cho ông một chiếc. Như vậy là có ẩn ý gì dây. Ông Cương đang suy nghĩ như

Vậy, thì Hùng đã đưa cho ông cuộn giấy mà ông Dương đã viết.

Anh báo cáo Thiếu tướng là đã đọc một bản ông Dương đề tên anh, còn đây là bản ông Dương gửi riêng Thiếu tướng, anh chưa mở. Ông Cương gật đầu, rồi đeo kính lên đọc mảnh giấy.

Thì ra ông Dương đề nghị ông Cương giao cho Hùng trọng trách liên lạc với một nhân vật mà chỉ có ông mới được chỉ thị. Người này sẽ giúp Hùng những bí mật cần thiết để anh giải quyết vụ án này. Nhưng không phải dùng đến chiếc bình cổ là tín vật liên lạc này nữa. Chiếc bình này, ông Dương tặng ông Cương để làm kỷ

niệm. Ông giữ lại một chiếc, như là giữ lại tình bạn tuyệt đối không gì thay thế được, để hai người nhớ mãi về nhau.

Cái mà Hùng sẽ nhận để làm vật bảo đảm liên lạc thì ông Cương phải dẫn Hùng đến gặp một người, mà người đó chỉ do chính ông Cương đưa đến mới được. Thật là rắc rối. Nhưng nhiều khi lịch sử

hay lặp lại và rắc rối như vậy.

« Lùi
Tiến »