Hôm nay ông Đường ở nhà, mời ông Đàm tới chơi. Ông mở một bữa tiệc nhỏ để đón tiếp những vị khách thân tình trong gia đình.
Đó là buổi chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ giữa ông Chương và ông Đàm mà ông Đường đã dày công sắp xếp. Đây chính là ngày hội tụ của một nhóm người hoạt động bí mật mới, một ngày “Quân thần khánh hội” của những người có lý trí cao xa như ông Chương từng nghĩ.
Cuộc gặp này cũng sẽ là ngày khởi đầu một sự hội tụ mới của những người đang mơ ước tìm lại ánh hào quang của một thời đã mất và của những người bắt đầu mơ mộng như ông Đường.
Bữa tiệc đã được chuẩn bị xong xuôi, đầy đủ, có cả mâm xôi và con gà trống thiến cùng hương hoa, tửu quả để làm lễ. Lúc này ông Đàm đã đến trước và đang ngồi uống trà trên ghế salon.
Năm phút sau ông Chương đến. Họ được ông Đường giới thiệu với nhau.
Ông Đường liền dẫn ông Chương vào phòng khách. Lúc đó ông Đàm mới đứng lên tiến đến bắt tay ông Chương. Ông Đường liền giới thiệu hai người với nhau. Và mời mọi người cùng ngồi.
Theo lời giới thiệu từ trước mà Đường đã nói với Đàm, thì Đàm hiểu rằng, đây là ông chú của Đường đã bị thất lạc nhiều năm, mới tìm về gia đình được gần hai năm nay. Ông vừa bắt tay vừa chào hỏi ông Chương.
Đàm nhìn kỹ người này, nhận thấy đây là một ông già quắc thước, chừng ngoài bảy mươi tuổi, tóc đã bạc, râu khá dài, cũng bạc. Dáng người có vẻ nho nhã. Gương mặt hồng hào, nước da trắng và ánh mắt còn tinh anh. Hôm nay ông Chương ăn mặc không khác lần đầu ông đến gặp ông Đường tại nhà cũ ở làng Linh Quang. Cũng bộ quần áo lụa tơ tằm, đi đôi giày Bata trắng.
Một tay cầm chiếc gậy trúc, tay kia cầm chiếc mũ rộng vành.
Đúng lúc ấy ông Đàm nhìn thấy tay trái ông Chương cầm chiếc gậy trúc được tiện khắc rất cầu kỳ. Bỗng ông chú ý tới động tác của ông Chương, ngón tay cái ông ta cứ xoa xoa trên đầu chiếc gậy trúc như có vẻ là một thói quen. Nơi đầu chiếc gậy có một đốt trúc bịt bạc và trên đó khảm một ngôi sao bằng kim loại màu đen, rất đẹp.
Đàm bỗng ngỡ ngàng. Cái ngôi sao kim loại màu đen có năm cánh đó, nổi bật trên nền trắng sáng của lớp bạc bịt trên đốt trúc ở đầu gậy, rõ ràng là biểu tượng đặc biệt của người mà Đàm đang cố công kiếm tìm. Đàm cảm thấy bồn chồn vì ông nghĩ ngay rằng, đây là ký hiệu đặc trưng của tên điệp viên “X1” tức “Xe-
đen”. Ký hiệu ấy là dấu hiệu đầu tiên để những người trong nhóm của bố Đàm nhận ra nhau. Theo mật hiệu liên lạc thì “Xe-đen”
phải có một chiếc huy hiệu nữa cùng với chiếc gậy này và sau đó là đưa ra một mật khẩu để đối phương nhận đúng. Khi đó đối phương sẽ có một mật khẩu trả lời. Riêng với ông Kiều khi gặp
những chiến hữu là cộng sự của mình như người này thì ông sẽ có cách ra dấu khác. Vì Đàm đã tìm ra được ký hiệu liên lạc bằng mật mã của cha mình. Nhưng ông ta biết mình không phải là
“Sếp” của những người này, nên không được đưa ra ký hiệu của ông Kiều. Mà Đàm cũng không có vị trí gì, hay cũng không phải là một quân cờ trong bàn cờ ấy để có một ký hiệu nào đó trong nhóm của cha ông. Do đó nên ông thấy hơi bất ngờ và có phần lúng túng. Tuy nhiên ở trường hợp này, rõ ràng Đàm phải đánh bài liều để bắt liên lạc với một người có mật danh quan trọng và là bậc cha chú của Đàm mà Đàm đang tìm kiếm. Đàm chờ ông Chương, nếu ông ta đưa ra ám hiệu và mật khẩu đúng như quy định, thì Đàm sẽ dùng tín hiệu của cha mình để đáp lại. Điều đó chứng tỏ đặc quyền của người được thừa kế và đựơc sử dụng những kỷ vật và mật mã của ông trùm Phó Kiều Mộc để lại. Nó chứng tỏ người đó xứng đáng được kế thừa di sản độc đáo này của nhóm người bí mật từ xưa.
Đúng lúc đó, vừa qua mấy lời chào hỏi xã giao, ông Chương bỗng rút trong túi áo ra một vật nhỏ như chiếc huy hiệu. Ông vừa ngồi xuống vừa cài lên ve áo. Đó là chiếc huy hiệu có ngôi sao đen năm cánh trên nền vàng của một hình giống như kiểu quốc huy, được làm bằng vàng. Đó đúng là ám hiệu theo quy định của “Sao đen 5 cánh” với mật danh “X1”.
Trong khi làm việc đó, ông Chương đã nghĩ kỹ rồi. Nếu đúng là Đàm đã biết được những bí mật của người cha giấu trong những kỷ vật mà ông để lại và thông hiểu được ẩn ý cũng như mật mã trong đó, thì ông phải là người đầu tiên đưa ra những ký hiệu theo quy ước, nếu ông muốn liên lạc. Bằng không, Đàm không hiểu được những ẩn ý này thì việc làm của ông chỉ coi như là một thói quen hay cố tật. Và nếu Đàm lại là người được đào tạo căn cơ, hiểu rõ mật mã liên lạc và bí mật của cha Đàm, thì sau những tín hiệu ông Chương đưa ra, Đàm sẽ đáp lại như cách làm của vị
“sếp” vậy. Đó là quy định đặc cách chỉ có ở những người được toàn quyền thay sếp mà trước đây ông Kiều đã có ý định trao cho ông nếu đã đến lúc cần. Nhưng ông đã không có cơ hội đó. Nay, nếu đúng là con “sếp” có được những trọng trách quan trọng ấy, mà như bấy lâu nay ông và Đường quan sát và đã cảm nhận được điều đó, thì đây quả là một diễm phúc đối với ông. Ông sẽ lại hết mình phục vụ “lý tưởng” của các vị ngày xưa, trung thành với tôn chỉ mục đích hoạt động của nhóm, trung thành với “sếp” của mình như những viên quan trong triều trung thành với đức vua vậy. Nghĩ thế và ông Chương đã thực hiện những việc cần thiết
của một cuộc liên lạc, gặp gỡ giữa ông với “sếp” mới.
Lúc đó ông Chương bỗng nói:
– Tôi vẫn còn giữ được những bộ sưu tập hàng loạt huy hiệu như
thế này. Đây là cái cổ nhất cũng như những đồng tiền cổ.
Câu nói đó chính là mật khẩu. Ở đó nêu ra hai thông tin quan trọng là “Huy hiệu cổ” và “bộ sưu tập tiền cổ”. Lúc này thì Đàm hoàn toàn tin được rằng, ông già này chính là một điệp viên kỳ
cựu của cha mình. Rõ ràng đây là “X1”, một người phải giữ được bộ sưu tập tiền cổ và những huy hiệu cổ, trong đó có cả 5 ngôi sao của năm tên điệp viên nhà nghề. Như Đàm đã từng tìm hiểu khi móc nối tìm kiếm các điệp viên của cha, ông đã hiểu ra điều đó. Thì ra “Xe-đen” còn có một vỏ bọc nữa là làm nhà kim hoàn và là một trong những người biết rõ ngân khố của nhóm. Nghĩ thế
Và nghe ông Chương nói xong, Đàm liền nói, câu nói như người ta vẫn góp chuyện với người thân:
– Bộ sưu tập tiền cổ là vô giá. Tôi cũng còn giữ được một bộ như
Vậy. Với tôi, nó quý như một kho báu.
Đàm cũng đưa ra hai thông tin: “Tiền cổ” và “Kho báu”. Như thế
là đúng mật khẩu. Bây giờ chỉ còn chờ Đàm đưa ra một vật nữa là đủ. Nếu là ông Kiều, một mật vụ đặc biệt của Pháp với biệt danh
“D1”, thì ông ta có một chiếc huy hiệu bằng vàng, trên có ba ngôi sao đỏ và một viên đá quý. Nhưng Đàm làm sao có được. Ông Chương nghĩ: Khi ông Kiều mất, đến ông và nhiều điệp viên khác cũng không ngờ tới, thì làm sao Đàm biết được điều đó. Nếu Đàm chỉ đưa ra một vật gì đó mà ông biết thôi, thì cũng đủ để ông hoàn toàn tin là Đàm đã là người có thể lĩnh hội toàn bộ bí quyết của cha mình.
Đàm cũng hiểu điều đó. Lúc này họ đã ngồi xuống bộ salon và ông Đường mời họ uống nước. Ông Đường từ nãy đến giờ nghe và quan sát hai người, tuy không hiểu được những ý đồ sâu kín trong đó, nhưng ông cũng biết, đây chính là thủ tục ra mắt của những người trong hội kín. Và ông chợt nhận ra rằng, họ đều là những người có trọng trách bí mật trong tổ chức của bố Đàm, như ông Chương đã từng kể với ông. Ông mời hai người uống nước, rồi cũng nhân tiện nói luôn:
– Ông chú tôi chính là một thợ kim hoàn và có cửa hàng vàng chính hiệu ở Hà Đông đấy.
Cả ba người đều cười. Đàm cười vì đây là lần thứ hai Đường nói
về ông chú Chương với ông. Và điều này thì bây giờ quả thật là có ý nghĩa. Còn ông Chương cười vì biết Đàm đang cố tình tham gia vào cuộc sát hạch của những người hoạt động bí mật. Còn Đường cười vì cho rằng mình đã biết rõ mánh của các ông rồi. Ba người nhìn nhau rất đồng cảm.
Lúc này Đàm mới rút từ trong túi ra một gói nhỏ được gói trong chiếc khăn tay. Ông ta mở khăn và lấy ra thỏi vàng ròng, một trong mười thỏi vàng mà bố ông đã cất. Ông nói:
– Nếu cụ Chương là thợ vàng, chắc biết xuất xứ của vật này?
Khi Đường nhìn thấy vật này thì hoàn toàn bất ngờ. Trong đời làm ngành bảo tàng, ông ta đã đọc nhiều tài liệu, biết rõ đó là vàng đúc trong ngân khố các đời vua triều Nguyễn, từ Gia Long đến Khải Định. Nhưng thực tế ông chưa hề được thấy một thỏi vàng cụ thể như thế này.
Còn ông Chương nhìn thấy vật này thì ông đã hiểu, Đàm quả là người đã biết rõ bí mật về cha mình và cũng biết các thành viên trong nhóm. Đồng thời, có thể anh ta còn biết cả kho báu nữa. Vì đây chính là những thỏi vàng mà ông đã trao cho ông Kiều, chắc là cụ vẫn còn cất giữ để lại.
Ông bèn nói:
– Xin thú thực với ông Đàm. Không giấu gì ông. Tôi đã đi tìm người như ông từ lâu lắm rồi. Nay được gặp ông, tôi thật quá vui mừng. Cho tôi được cảm ơn ông đã giữ được những di sản quý báu của cụ thợ trùm. Cụ chính là sư phụ của tôi, người mà chúng tôi rất kính trọng. Những vật quý giá và cổ xưa này cụ còn nhiều nữa. Chúng tôi hiểu rõ về nó lắm.
Đến đây thì mọi thủ tục ra mắt đã hoàn tất. Đàm hiểu, mình đã có được một bậc trưởng lão trong nhóm của cha trở về. Ông ta có hiểu biết cặn kẽ mọi điều và sẽ chỉ dẫn cho Đàm nếu cần. Đàm sẽ
được biết những bí mật về cha ông nếu Đàm muốn biết. Bây giờ
thì vị này, điệp viên “X1” đã là người một nhà với Đàm rồi. Như
Vậy trong nhóm gián điệp của ông ta đã có 3 người chí cốt ở đây.
Đàm nghĩ, quả thật, Đường đã hết sức xứng đáng là thành viên mới, đã hết sức chu đáo bày ra cuộc gặp gỡ này. Đàm lại nghĩ, nếu ông Chương không gấp gáp bật ra ký hiệu liên lạc để thử
mình, và vội tìm liên lạc, thì có lẽ Đàm cũng còn phải mầy mò chán mới có thể tìm ra nổi những bí mật của điệp viên Hoàng Kim Báu, ngay trước mắt ông đây. Song, nhờ có Đường cùng tham gia
vào việc tìm kiếm bí mật mà Đàm đã thổ lộ, nên cuộc gặp gỡ với
“X1” mới được nhanh chóng và độc đáo thế này. Đàm liền quay sang cảm ơn Đường.
...
Sau đó mọi chuyện giữa ba người trở nên chân thành, dễ dàng hơn. Trong bữa tiệc đó, Đường tuyên bố đây là buổi hội tụ đầu tiên của tổ anh tài đã có tuổi nhưng sức trẻ còn hơn cả ba anh em kết nghĩa vườn đào Lưu Quan Trương xưa nhiều.
Nghe vậy ông Chương cười lớn và kể cho hai người biết ông đã tìm kiếm Đàm như thế nào. Đường cũng kể lại ý muốn tìm kiếm ông Hoàng Kim Báu của Đàm như thế nào. Mọi người cùng cười lên vui vẻ. Rồi Đàm công bố: Ông Chương chính là Hoàng Kim Báu. Lúc đó thì cả ba người đều biết rõ mọi bí mật về nhóm của ông Kiều. Họ bắt đầu bàn với nhau về mọi việc. Từ kho báu đến nhiệm vụ và cả những hoạt động đã bị người khác phát hiện trong đền Ngọc Sơn của Đàm. Khi Đàm nói vậy, thì lúc đó Đường mới hiểu, chính Đàm cũng đã có được những nguồn tin quan trọng khác luôn theo dõi và thông báo cho ông ta mọi sơ hở và tình hình qua các hoạt động của ông ta.
Đến lúc này thì bộ ba Đàm, Đường và Chương bắt đầu đi vào bàn thảo những kế hoạch hoạt động nghiêm túc của mình. Đàm được ông Chương nói rõ mục đích của nhóm bí mật của cụ Phó Kiều Mộc ngày xưa, và kho báu họ còn có, lớn đến mức nào.
Ông Đường thì cho biết ông Chương đã hiểu rõ về bức tranh thủy mặc trên bàn thờ nhà Đàm là tấm bản đồ chỉ dẫn kho báu.
Và Đàm chợt hiểu, thì ra họ cũng đã biết rồi, ông ta bèn nêu rõ ra rằng, đó là khu trang viên của cụ ngoại ông, giờ đang do một người thân của người anh họ ông từ Mỹ về trông coi. Thông tin này Đàm đã tìm ra được qua nhiều năm trước, nhưng chưa hề
hé lộ với ai.
Họ cũng bàn đến một kế hoạch tìm kiếm kho báu. Song trước hết, từ hôm nay, nhóm của Đàm sẽ bắt tay vào việc tìm kiếm một tên điệp ngầm đang săn lùng bí mật của nhóm. Thứ hai sẽ
điều tra tài liệu liên quan đến một loại vũ khí bí mật mà Việt Nam đang tiến hành. Thứ ba là vấn đề bí mật quốc gia về dầu khí mà Đàm đã nghe ngóng được. Đàm còn đề nghị ông Chương cố gắng để tâm đến bà Hồng Nhi, liệu bà ta có tiết lộ bí mật nào không về hoạt động của nhóm các vị ngày xưa.
Mọi người nắm tay nhau cùng tỏ quyết tâm thực hiện những âm mưu của mình.
***
Sau cuộc gặp mặt đặc biệt đó, ông Đàm cảm thấy mình đã có được một kết quả tìm kiếm “X1” khá nhanh chóng. Thật là tuyệt vời, từ nay ông có thêm một cộng sự đã được đào tạo và huấn luyện bài bản, lại kinh qua nhiều năm tháng bí mật, mà vẫn rất minh mẫn. Điều này sẽ giúp ông hoàn thành nhiều việc lớn.
Trong đó có việc nắm lại kho báu và đặt giá với người Pháp để
cao chạy xa bay khỏi đất nước ông đang sống đầy lo âu này.
Song, là một điệp viên thông minh, có năng lực, trong thâm tâm Đàm cũng vẫn còn có những băn khoăn, lo lắng. Ông ta đã quan sát nhiều người từng cộng sự với mình, nhưng chưa bao giờ dám đặt hết lòng tin vào họ. Đã có bao nhiêu người khi đang cần chỗ
dựa, hay đang cùng hội cùng thuyền thì say sưa làm việc, hết mình vì bạn, vì lãnh đạo. Nhưng khi gặp khó khăn hay khi có nguy cơ thất bại, thì quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Xoay lưng lại với người mình tuyên thệ. Ấy là chưa kể có kẻ còn âm mưu trung thành để phản lại, âm mưu luồn vào để lật tẩy. Đàm vẫn cần cảnh giác. Dù sao đó cũng là một điều cần thiết, một thói quen nghề nghiệp không thể lơ là đươc. Nghĩ thế, Đàm nhắc mình hết sức chú ý tới những cộng sự mới của mình.
Còn ông Chương khi về nhà mình rồi, ông bắt đầu lục lại trong trí nhớ của mình tất cả những điều gì ông đã trải qua trong những năm qua và trong những ngày gần đây. Chương bắt đầu nghĩ đến việc sẽ cùng Đàm dấn bước vào cuộc sống mới, nhiệm vụ mới. Với một người đã 70 tuổi, đã có một cuộc sống phải tự
mình lãng quên mình, suốt mấy chục năm qua, từ hồi còn trẻ
đến nay, đã ở vào tuổi “xưa nay hiếm”, ông ta sẽ phải làm lại những gì mình đã lãng quên. Ông chợt nhận ra rằng, không còn bao nhiêu thời gian nữa, nếu ông không nhanh chóng hoàn tất những điều mơ ước và kiếm tìm của mình. Ông đã có được hy vọng và đang thực hiện những hy vọng này. Trong ông đã định ra những kế hoạch hành động cho mình. Ông sẽ trao đổi lại với Đường và rồi sẽ gặp Đàm để biết thêm những điều cần thiết.
Còn Đường thì sao?
Trong lòng ông ta đang nghĩ gì?
Những ngày cách đây hơn một năm trở về trước, Đường là một con người khác. Ông ta sống chỉn chu, đúng mực, kín đáo và
chăm chỉ. Thậm chí tròn trịa đến thánh thiện nữa. Ai là người biết ông, gặp gỡ ông đều quý mến. Ông chẳng làm mất lòng ai.
Chẳng gây sự với ai. Ông không phải là người ba phải, nhưng luôn nhường nhịn và biết im lặng, biết chịu đựng. Chịu đựng cả
mọi sự từ trong nhà, từ nhà ở, cho đến cơ quan. Ông là người bình thường, thật bình thường. Sống quen cảnh nghèo, quen lao động, lao động cần cù, chu đáo.
Nhưng cho đến gần ngày về hưu thì cái câu của các cụ ta ngày trước là: “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ”, quả là đúng. Con ông, đứa được đi học nước ngoài không mất tiền nhà mà được học bổng. Đứa được đi làm cơ quan Nhà nước, có lương bổng vững vàng. Ông bà lại có lương hưu, lại được phân nhà, không phải nợ
lần, không phải tốn kém hay vay mượn để trả nợ. Đúng là khổ
mãi đến phải ở nhờ, rồi giờ cũng được sung sướng.
Tuy ông Đường chưa giàu có gì, song, như ông bây giờ cũng không phải có nhiều người được vậy. Ông Đường tự nghĩ như thế
Và ông còn thấy vui hơn nữa là, giờ đây ông lại tham gia vào một tổ chức bí mật. Tuy là ông chẳng muốn làm việc gì ảnh hưởng xấu đến gia đình, con cái, cũng như đừng làm gì ảnh hưởng xấu đến cơ quan, chứ chưa nói gì đến Nhà nước. Điều này thì ông tin chắc mình hoàn toàn không muốn. Đó là tính cách của ông.
Nhưng, kể từ khi gặp lại ông Chương, rồi tình cờ phát hiện ra bí mật của cha Đàm ở nhà Đàm và được ông Chương dìu dắt, khích lệ, lại chu cấp thêm cho ông nữa, ông cũng thấy mê cái công việc khám phá bí mật này, nhất là khám phá bí mật về bạn mình như Đàm. Rồi bây giờ, cả ba người đã là cùng hội, cùng thuyền, ông lại thấy có gì mới lạ, háo hức. Song ông vẫn không muốn làm điều gì sai trái. Không muốn làm điều gì có hại cho dân tộc chứ đừng nói là phản bội Tổ quốc. Nhưng ông vẫn cứ im lặng.
Im lặng vì trong ông dẫu sao vẫn có chút tò mò, hiếu kỳ và cả
chút lòng tham nữa.
Và điều đó là một sự thật. Bởi vì kể từ khi ông được ông Chương cho biết, bức tranh khắc trên tấm gỗ làm mặt bàn thờ của nhà Đàm là một tấm bản đồ kho báu, rồi Đàm lại bảo đó là tranh phong cảnh vườn quê nhà cụ ngoại Đàm, thì ông đã bắt đầu tin có chuyện đó, có khó báu thật rồi. Và, giờ đây thì các thông tin này đã hoàn toàn khớp nối, đã được kết luận, ông lại càng tin.
Vậy là ông đã tham gia vào một tổ chức bí mật, có một tài sản bí mật, có một mục đích bí mật rất lớn. Lớn đến mức muốn được lập làm vua như ý tưởng của ông Kiều, Bố Đàm ngày xưa.
Nhưng ông Kiều thì đã mất. Bây giờ Đàm nối nghiệp cha thì lại làm tên gián điệp. Mà một tên gián điệp như cha, chứ không như
ai khác. Đàm làm gián điệp cho ai? Một tên gián điệp cho nước Pháp như cha Đàm ngày trước. Nhưng cái trí được làm vua của cha thì Đàm có được như cha Đàm không? Hay chỉ là một kẻ tay sai cho một nhóm người của nước đã bại trận trong cuộc chiến tranh với Việt Nam. Bây giờ họ đã trở thành một nước bạn của ta rồi. Cái chết của cha Đàm có khi như thế lại tốt cho ông ấy.
Nghĩ tới đây, ông Đường bỗng nhiên thở dài. Ông thấy tiếc. Tiếc cho Đàm. Đàm có tài năng mà làm tay sai cho giặc. Tiếc vì Đàm không có trí lớn như cha. Tiếc vì Đàm lại phải đứng đầu một nhóm bí mật mà không phải để làm điều thiện hay điều cao thượng. Ông cũng thấy tiếc cho kho báu chưa tìm lại được kia, rồi không biết sẽ ra sao. Ông Đường cũng muốn tìm ra kho báu đó lắm. Một phần vì tò mò muốn biết nó nhiều, nó lớn đến cỡ
nào. Một phần cũng có lòng tham, muốn có được chút đỉnh trong đó.
Nhưng ông không muốn bán mình cho quỷ dữ. Ông không muốn bán mình cho đồng tiền. Không muốn làm nô lệ cho nó. Nhưng bây giờ thì ông đang ở trong tổ chức đó rồi. Điều này, muốn hay không, giờ đây có lẽ và đôi khi không thuộc về ông nữa.
Ông đã lờ mờ nhận thấy cái thòng lọng vô hình đang quấn tới cổ
ông. Ông chú ông, ông Chương có khi còn có những ý nghĩ khác nữa. Thậm chí ông ấy đã khác hơn nữa. Ông ấy đã từng đứng im trước mấy chục năm, bây giờ tìm lại, đâu có phải vì nghèo, đâu có phải vì tiền, cũng đâu có phải vì vinh quang. Vậy có phải chính ông Chương cũng là một trùm điệp viên của Pháp, hay của kẻ nào khác, nhận lệnh cấp trên tìm lại điệp viên, tìm lại kho báu và bí mật của người điệp viên như ông Kiều đã bị đột tử, không để lại điều gì? Hay có lẽ ông Chương là người đã chán cảnh đơn côi, muốn xông pha vào chốn nguy nan, tàn khốc? Ông không thể không hiểu ông đang chơi với lửa, cùng chung thuyền với Đàm. Đó là một con thuyền trước phong ba.
Ông Đường, ngoài việc vẫn tỏ ra vui mừng, tươi tắn, đón chào ngày hội tụ của nhóm bí mật, nhưng bây giờ, còn một mình với
sự thật, một sự thật kinh khủng, trớ trêu và rất hấp dẫn, ông đang phải suy nghĩ mông lung. Những ý nghĩ đào sâu vào tận tâm thức ông, để đánh thức con người vốn điềm tĩnh của ông trỗi dậy. Và ông đã manh nha cảm thấy mình đã phải làm gì, sẽ
phải làm gì và làm gì ngay từ bây giờ. Nghĩ rồi, ông cũng đã thấy có phần thư thái. Ông liền đứng dậy, pha một ấm trà nóng vào lúc nửa đêm này. Ông đặt ấm trà lên khay cùng các chén mới rót, rồi dâng lên bàn thờ tổ tiên, cha mẹ và thắp một nén hương, chắp tay khấn vài, cầu mong các cụ phù hộ cho ông.
Ông Đường đã đặt ra được một mục đích cho những ngày sắp tới của mình.