Bí Mật Trong Đêm Bão

Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 3981 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HIỆN TẠI
HÔN LỄ

Dành tặng Kate và Robbie, những người anh chị em ruột tử tế nhất mà một cô gái có thể mong đợi… May mắn thay, họ không hề giống những nhân vật trong cuốn sách này.

☆ ☆ ☆

Đèn vụt tắt.

Trong nháy mắt, mọi thứ chìm vào bóng tối. Ban nhạc ngừng chơi. Bên trong rạp cưới, những khách mời hét lên và níu chặt lấy nhau. Ánh sáng lập lòe từ những ngọn nến trên bàn chỉ tăng thêm phần hoang mang, in hằn những cái bóng đổ dài lên các bức tường vải. Không cách nào nhìn thấy hay nghe thấy ai nói gì: gió điên cuồng lấn át tất cả.

Cơn bão bên ngoài đang gầm thét. Bão rít lên xung quanh họ, quất mạnh vào rạp. Toàn bộ rạp cưới như nghiêng ngả và run lên bần bật mỗi lần bị gió ập tới, tiếng kim loại rên rỉ ầm ĩ, những vị khách thu mình trong sợ hãi. Những cánh cửa đã bật mình khỏi dây buộc và lung lay ở lối vào. Lửa từ mấy ngọn đuốc parafin chiếu sáng ở cửa dường như đang cười khẩy.

Cơn bão này mang cảm giác thật riêng tư. Tựa hồ nó đã để dành tất cả những cơn cuồng nộ của mình cho họ.

Đây không phải lần đầu tiên điện bị ngắt. Nhưng lần trước, ánh sáng trở lại chỉ sau vài phút. Khách khứa tiếp tục nhảy nhót, chè chén, chơi thuốc, say sưa, ăn uống, nói cười… Và quên đi chuyện vừa xảy ra.

Điện tắt đã bao lâu rồi? Thật khó biết được khi mọi thứ đều chìm trong bóng tối. Một vài phút? Mười lăm phút? Hay hai mươi?

Họ bắt đầu cảm thấy sợ. Cảm giác bóng tối này như mang theo một ý đồ đe dọa. Như thể bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra bên trong vỏ bọc của bóng tối.

Cuối cùng, những bóng đèn cũng sáng trở lại. Những vị khách mời hò reo mừng rỡ. Giờ đây, họ lúng túng xấu hổ khi ánh sáng phô bày cảnh họ nép sát vào nhau như thể sẵn sàng chống cự một cuộc tấn công. Họ cười cho qua chuyện. Họ gần như thuyết phục được chính mình rằng họ không hề sợ hãi.

Quang cảnh được chiếu sáng trong ba chiếc rạp liền kề nhau lẽ ra nên giống một bữa tiệc ăn mừng, nhưng mọi thứ lại nhìn như vừa bị phá hủy hơn. Tại khu vực ăn uống chính, những vũng rượu đọng vương vãi trên sàn gỗ, một vệt màu thẫm chạy dọc tấm vải lanh trắng. Những chai rượu vang xuất hiện ở khắp nơi, minh chứng cho một buổi tối cạn ly vui vẻ. Một đôi xăng-đan màu bạc trơ trọi ló ra bên dưới một tấm khăn trải bàn.

Ban nhạc Ireland tiếp tục chơi nhạc trong rạp khiêu vũ—một bài hát vui nhộn để gợi lại không khí tiệc tùng. Nhiều vị khách vội vã tiến về phía có nhạc, trông chờ chút khuây khỏa nhẹ nhàng. Nếu quan sát kỹ lối họ bước qua, người ta có thể thấy những dấu vết mà một vị khách đi chân trần đã giẫm phải mảnh thủy tinh vỡ, để lại dấu chân dính máu trên nền gỗ, trở thành một vết bẩn hoen gỉ khi khô lại. Không ai để ý.

Những vị khách khác tản mát và tụ lại ở các góc của rạp chính, đầu óc họ mù mờ như làn khói thuốc lảng vảng. Họ ghét phải ở lại, nhưng cũng ghét không kém chuyện phải rời khỏi nơi trú ẩn là bên trong rạp cưới khi cơn bão vẫn gầm thét ngoài kia. Và không ai có thể rời khỏi hòn đảo. Vẫn chưa thể. Thuyền không thể cập bến chừng nào gió chưa yếu đi.

Có một chiếc bánh khổng lồ ở trung tâm rạp cưới. Chiếc bánh hiện diện hoàn mỹ và nguyên vẹn trước mắt họ gần như cả ngày nay, những tán lá bằng đường lấp lánh dưới ánh đèn. Nhưng chỉ vài phút trước khi đèn tắt, khách khứa đã tụ tập xung quanh để chứng kiến nghi lễ cắt bánh. Còn bây giờ, cốt bánh đỏ đậm đang há ra lồ lộ từ bên trong.

Rồi sau đó, từ bên ngoài vang lên một âm thanh mới. Suýt chút nữa người ta đã nhầm nó với tiếng gió. Nhưng tiếng động vút cao và lớn dần cho đến khi không thể nhầm lẫn được nữa.

Những vị khách sững người. Họ đưa mắt nhìn nhau chằm chằm. Họ đột nhiên cảm thấy sợ hãi, còn hơn cả lúc đèn tắt. Tất cả đều biết họ đang nghe thấy gì. Đó là một tiếng thét kinh hoàng.

« Lùi
Tiến »