Gần như tất cả khách mời đều đã có mặt. Mọi thứ sắp sửa chuyển sang một guồng quay mới: bữa tối tổng duyệt vào tối nay, những vị khách đã được chọn, và đám cưới thực sự bắt đầu từ thời điểm đó.
Tôi đã đặt những chai sâm-panh vào đá để thức uống trước bữa tiệc tối được sẵn sàng. Đó là loại rượu vang cổ điển Bollinger: có cả thảy tám chai, cùng rượu cho tiệc tối và mấy thùng bia Guinness—tất cả đều theo chỉ đạo của cô dâu. Tôi không có quyền bình luận, nhưng như vậy có vẻ khá nhiều. Dù sao đi nữa, họ đều là người lớn. Tôi chắc chắn họ biết cách kiềm chế bản thân. Hoặc cũng có thể không. Anh chàng phù rể kia có vẻ hơi rắc rối—mà thật ra là cả nhóm phù rể đều như vậy. Còn phù dâu—cô em gái cùng mẹ khác cha của cô dâu—tôi đã thấy cô ấy lang thang một mình trên đảo, co ro và gấp gáp như thể đang cố chạy nhanh hơn một thứ gì đó.
Bạn biết được mọi bí mật khi làm công việc này. Bạn thấy được những thứ chẳng ai khác có quyền thấy. Tất cả những lời đồn đại mà khách khứa khát khao được nghe. Là một người tổ chức tiệc cưới, tôi không thể bỏ lỡ bất cứ điều gì. Phải luôn cảnh giác với mọi chi tiết, tất cả các xoáy nước nhỏ hơn bên dưới bề mặt. Nếu tôi không để ý, một trong những con nước ấy có thể trở thành thủy triều khổng lồ, cuốn trôi mọi kế hoạch chỉn chu của tôi. Và đây là một điều tôi đã học được—đôi khi những con nước nhỏ nhất hóa ra lại mạnh nhất.
Tôi đi qua những căn phòng ở tầng dưới của lâu đài Folly, đốt mấy đống cỏ trong thùng để chúng âm ỉ cháy suốt tối nay. Freddy và tôi đã cắt cỏ ngoài bãi lầy và đem phơi khô, như cách người ta vẫn làm từ hàng thế kỷ nay. Mùi cỏ cháy ngai ngái sẽ làm tăng cảm giác bầu không khí địa phương của nơi này. Khách khứa chắc sẽ thích thế. Đang độ giữa hè nhưng vào ban đêm, trên đảo trời vẫn lạnh. Hơi ấm không lọt được vào bên trong và những bức tường đá cũ của lâu đài Folly giữ nhiệt không tốt lắm.
Trời hôm nay ấm áp một cách đáng kinh ngạc, ít nhất là theo tiêu chuẩn ở vùng này, nhưng không có vẻ gì là sẽ như vậy vào ngày mai. Phần cuối bản tin dự báo thời tiết tôi nghe được trên đài nói rằng sẽ xuất hiện gió to. Ở đây, chúng tôi hứng chịu phần xấu xí nhất của thời tiết; những cơn bão trên đảo thường khắc nghiệt hơn nhiều so với nơi đất liền, như thể bão tố vắt kiệt sức mình cho chúng tôi. Trời vẫn còn nắng, nhưng chiều nay cây kim trên khí áp kế cũ ở tiền sảnh đã vọt từ ĐẸP TRỜI qua KHÓ LƯỜNG . Tôi đã gỡ nó xuống. Tôi không muốn cô dâu nhìn thấy. Mặc dù tôi không chắc cô ấy có phải kiểu người dễ hoảng hốt hay không. Có phần là sẽ nổi điên và tìm người để trút giận hơn. Và tôi biết ai sẽ là người vừa vặn dính đạn.
“Freddy,” tôi gọi với vào trong bếp. “Anh sắp làm bữa tối chưa?”
“Đây,” anh trả lời vọng ra ngoài. “Mọi thứ đều ổn.”
Tối nay, họ sẽ ăn cá hầm lấy cảm hứng từ món súp cá truyền thống của ngư dân vùng Connemara: cá hun khói với thật nhiều kem. Lần đầu tiên đến thăm hòn đảo tôi đã ăn món này, khi vẫn còn có người sống ở đây. Món cá cho bữa tối hôm nay sẽ là một phiên bản quý tộc hơn công thức thông thường, vì đây là một nhóm khách quý tộc. Hay ít nhất tôi đoán họ thích nghĩ về bản thân như vậy. Để xem mọi chuyện sẽ thế nào khi họ chè chén.
“Và chúng ta cần phải chuẩn bị các món ăn nhẹ cho ngày mai nữa,” tôi nói với vào trong, điểm qua danh sách trong đầu mình.
“Anh biết rồi.”
“Và bánh cưới nữa: sẽ cần nhiều thời gian bày trí đây.”
Chiếc bánh quả thật rất ấn tượng, đúng như cách nó phải thế. Tôi biết nó đắt thế nào. Cô dâu hoàn toàn bình thản trước khoản chi phí cho chiếc bánh. Tôi tin rằng cô ấy đã quen với chuyện có được những thứ cao cấp nhất. Bốn tầng bánh nhung đỏ đậm, phủ lên đó là lớp kem đường màu trắng hoàn hảo và rắc thêm đường xanh lá cùng tông với cây cối trong nhà nguyện và rạp cưới. Cực kỳ mong manh và được làm đúng theo yêu cầu của cô dâu, chiếc bánh đã vượt một hành trình dài từ nhà thợ bánh riêng ở Dublin đến tận đây: vận chuyển bằng đường biển mà vẫn vẹn nguyên là một chuyện không dễ dàng chút nào. Dĩ nhiên là đến mai nó sẽ tan nát thôi. Nhưng một đám cưới lúc nào cũng xoay quanh những khoảnh khắc. Tất cả cho một ngày. Bất chấp những gì mọi người hay nói, đám cưới không thật sự là về hôn nhân.
Bạn thấy đấy, công việc của tôi là dàn xếp niềm hạnh phúc. Vì thế mà tôi trở thành một người tổ chức tiệc cưới. Cuộc đời vốn rối ren. Chúng ta đều biết vậy. Những điều kinh khủng xảy ra, tôi đã có cơ hội được biết từ khi còn bé. Nhưng dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, cuộc sống cũng chỉ là một chuỗi nhiều ngày trôi qua. Bạn không thể kiểm soát nhiều hơn một ngày. Nhưng bạn có thể kiểm soát một trong số chúng. Hai mươi bốn giờ có thể được tinh chọn. Ngày cưới là một quỹ thời gian nho nhỏ, gọn ghẽ mà tôi có thể dùng để tạo ra một thứ trọn vẹn và hoàn hảo, được trân quý suốt đời, hạt ngọc trai trong một sợi dây chuyền đứt vỡ.
Freddy bước ra từ bếp trong chiếc tạp dề lấm lem. “Em thấy sao?”
Tôi nhún vai. “Nói thật thì em thấy hơi lo lo.”
“Sẽ ổn cả thôi, em yêu. Nghĩ mà xem, em đã làm công việc này biết bao lâu rồi.”
“Nhưng lần này khác. Vì đó là họ…” Quả là một điều phi thường. Will Slater và Julia Keegan tổ chức đám cưới của họ ở đây. Trước đây, tôi là một nhân viên tổ chức sự kiện ở Dublin. Toàn bộ việc kinh doanh ở đây là ý tưởng của tôi: phục hồi một tòa lâu đài rệu rã, đã hư hại một nửa trên đảo thành một cơ ngơi thanh lịch với mười phòng ngủ và một phòng ăn, phòng vẽ tranh và nhà bếp. Freddy và tôi sống ở đây nhưng chỉ sử dụng một phần không gian rất nhỏ khi chỉ có hai chúng tôi.
“Thôi nào.” Freddy bước tới và ôm tôi vào lòng. Ban đầu tôi thấy người mình cứng đơ. Tôi quá tập trung vào danh sách những việc cần làm đến nỗi cái ôm của anh trở thành một sự phân tâm không phải lúc. Sau đó, tôi cho phép mình thả lỏng trong vòng tay của anh, cảm nhận hơi ấm thân quen và dễ chịu. Vòng tay của Freddy rất tuyệt. Anh là một minh chứng cho người mà mọi người vẫn hay gọi là “thích ôm ấp”. Anh thích nấu nướng—đó là công việc của anh. Trước khi chúng tôi chuyển đến sống ở đây, anh kinh doanh một nhà hàng ở Dublin.
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” anh nói. “Anh hứa đấy. Tất cả sẽ hoàn hảo.” Anh hôn lên tóc tôi. Tôi đã có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Nhưng tôi chưa từng thực hiện một sự kiện nào mà tôi tâm huyết như lần này. Và cô dâu thật sự là một người rất cầu toàn—công bằng mà nói, có lẽ là ảnh hưởng từ công việc của cô ấy, điều hành một tạp chí của riêng mình. Người khác có thể phờ phạc vì những đòi hỏi của cô. Nhưng tôi lại thấy thích. Tôi thích thử thách.
Tuy vậy, chừng này là đủ rồi. Suy cho cùng, cuối tuần này dành cho cặp đôi hạnh phúc. Cô dâu chú rể đã không ở bên nhau một thời gian dài. Vì phòng ngủ của chúng tôi cũng ở trong lâu đài Folly, cùng những phòng khác, nên chúng tôi đã nghe được những âm thanh của họ vào tối qua. “Chúa ơi,” Freddy thốt lên khi chúng tôi nằm trên giường. “Anh không thể nghe mấy âm thanh này được.” Tôi biết ý của anh là gì. Lạ lùng thay, khi ai đó chìm trong khoái lạc, nghe lại giống như họ đang đau đớn vậy. Họ có vẻ yêu nhau rất say đắm, nhưng một người hay hoài nghi có lẽ sẽ nói đó là lý do tại sao họ không thể bỏ tay khỏi người nhau. Rất nhiều dục vọng có lẽ là một cách miêu tả chính xác hơn.
Freddy và tôi đã ở bên nhau trong hai mươi năm và đến bây giờ vẫn có những điều mà tôi không cho anh biết, và tôi chắc chắn là anh cũng vậy. Hai người bọn họ khiến người ta tự hỏi họ biết về nhau đến mức nào.
Liệu họ có thật sự biết hết tất thảy những bí mật đen tối của nhau hay không.