Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 3984 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HANNAH – Khách đi chung

Những ngọn sóng bạc đầu nhấp nhô trước mắt chúng tôi. Trên đất liền, hôm nay là một ngày đẹp trời, nhưng ở đây thì lại khá khắc nghiệt. Chúng tôi vừa rời khỏi khu vực an toàn là bến cảng trên bờ vài phút trước, liền sau đó màu nước dường như tối lại và những con sóng cũng cao hơn mấy mét.

Bây giờ là buổi chiều tối trước đám cưới và chúng tôi đang trên đường đến đảo. Với tư cách là “những vị khách đặc biệt”, chúng tôi sẽ ngủ lại đó tối nay. Tôi rất háo hức. Ít nhất là tôi nghĩ mình cảm thấy vậy. Dù sao đi nữa, lúc này tôi cũng cần một chút khuây khỏa.

“Bám chắc nhé!” Một tiếng hét vang lên từ cabin phía sau chúng tôi. Là thuyền trưởng. Ông ấy tên là Mattie. Trước khi chúng tôi kịp suy nghĩ, con thuyền nhỏ đã nương theo một ngọn sóng và lao thẳng vào đỉnh một ngọn sóng khác. Nước văng tung tóe lên người chúng tôi theo hình vòng cung khổng lồ.

“Chúa ơi!” Charlie hét lên, và tôi thấy một bên người anh ấy ướt sũng. Thật kỳ diệu khi tôi chỉ dính một chút nước.

“Hai người trên đó có bị ướt không?” Mattie gọi với lên hỏi.

Tôi bật cười nhưng phải ép mình làm thế vì tôi đang có phần sợ hãi. Con thuyền chuyển động tới lui và lắc lư qua lại cùng lúc làm bao tử tôi nhảy múa nhộn nhạo.

“Úi,” tôi thốt lên, cảm thấy cơn buồn nôn đang dâng lên trong người mình. Nghĩ đến món trà kem mà chúng tôi vừa ăn trước khi lên thuyền đột nhiên làm tôi muốn nôn mửa.

Charlie nhìn tôi, đặt một tay lên đầu gối tôi và siết nhẹ. “Chúa ơi. Em buồn nôn rồi hả?” Tôi bị say tàu xe rất nặng. Thật ra là bất cứ vấn đề gì cũng trở nên trầm trọng nhất khi tôi mang thai.

“Vâng. Em uống thuốc rồi, nhưng hình như chưa ngấm.”

“Nghe này,” Charlie nhanh chóng nói. “Để anh đọc về hòn đảo cho em quên cơn buồn nôn đi nhé.” Anh ấy lướt điện thoại của mình. Charlie đã tải xuống một cuốn cẩm nang du lịch, chồng tôi lúc nào cũng là một giáo viên nghiêm túc. Con tàu lại chao đảo và chiếc iPhone suýt trượt khỏi tay anh. Anh ấy chửi thề và nắm chặt lấy nó bằng cả hai tay, chúng tôi không có khả năng để mua một chiếc điện thoại mới.

“Không có nhiều thông tin lắm,” anh nói, có phần hối lỗi, khi đã xoay xở cho hiện được mấy trang. “Khá nhiều về Connemara, nhưng hòn đảo thì—anh đoán là vì nó bé quá…” Anh dán mắt vào màn hình như thể ép buộc thông tin hiện ra. “Ồ đây rồi, anh đã tìm thấy một chút.” Anh hắng giọng, sau đó bắt đầu đọc bằng chất giọng mà tôi cho là giọng điệu của một người thầy trước đám học sinh. “ Inis an Amplóra , dịch ra là Đảo Cormorant, dài hai dặm và rất hẹp. Hòn đảo hình thành từ một tảng đá hoa cương núi lửa, hiện lên hùng vĩ từ Đại Tây Dương, cách bờ biển Connemara vài dặm. Một đầm than bùn, hay còn gọi là ‘đất cỏ mọc’ theo cách gọi của dân địa phương, bao phủ phần lớn bề mặt hòn đảo. Cách tốt nhất, và cũng là duy nhất, để chiêm ngưỡng hòn đảo là dùng thuyền riêng. Eo biển giữa đất liền và hòn đảo có thể có sóng lớn…”

“Họ nói đúng đấy chứ,” tôi lẩm bẩm, bấu chặt thành thuyền khi chúng tôi nhìn thấy một ngọn sóng nữa quất xuống. Bao tử tôi lại nôn nao.

“Tôi có thể kể cho hai người nhiều hơn thế,” Mattie lên tiếng từ cabin. Tôi không ngờ là ông ấy có thể nghe thấy chúng tôi nói chuyện từ đó. “Không thể biết gì nhiều về Inis an Amplóra từ một cuốn cẩm nang du lịch đâu.”

Charlie và tôi đến gần cabin để nghe rõ hơn. Mattie có một thổ âm ấm áp và duyên dáng. “Những người đầu tiên đến đây,” ông ấy nói, “theo như người ta nói, là một nhóm người có cùng tín ngưỡng, và họ bị ngược đãi bởi những người sống trong đất liền.”

“Ồ đúng rồi,” Charlie nói, nhìn vào cuốn cẩm nang của mình. “Tôi nghĩ là tôi có thấy một đoạn như vậy…”

“Anh làm sao biết được tất cả với thứ ấy chứ,” Mattie đáp lại, cau mày, rõ ràng là không hài lòng khi bị ngắt lời. “Tôi đã sống ở đây cả đời—và gia đình tôi đã ở đây hàng thế kỷ. Tôi có thể cho anh biết nhiều thứ hơn là anh bạn của anh trên Internet đấy.”

“Tôi xin lỗi,” Charlie đỏ bừng mặt thốt lên.

“Dù sao thì,” Mattie tiếp tục, “khoảng hai mươi năm trước đây, các nhà khảo cổ học đã tìm thấy những người này. Tất cả nằm cạnh nhau trong đầm lầy than bùn, sát sàn sạt.” Tôi có cảm giác ông ấy đang rất vui vẻ. “Được bảo quản vô cùng hoàn hảo, vì dưới đó không có không khí. Đó là một cuộc thảm sát. Bọn họ đều bị chém cho đến chết.”

“Ồ,” Charlie nói, liếc nhìn tôi. “Tôi không chắc là…”

Đã quá muộn, hình ảnh đã xuất hiện trong đầu tôi: những xác chết bị chôn vùi từ xa xưa lộ ra trên nền đất đen. Tôi cố gắng không nghĩ đến nhưng hình ảnh đó cứ lồ lộ như sự cố trong một đoạn phim. Cơn buồn nôn ập đến khi con thuyền băng qua ngọn sóng kế tiếp gần như là một sự cứu viện, buộc tôi phải tập trung.

“Và bây giờ không có ai sống ở đó à?” Charlie hỏi lớn, cố gắng thay đổi chủ đề. “Ngoại trừ những người chủ mới?”

“Không,” Mattie đáp. “Không có gì ngoài những bóng ma.”

Charlie gõ gõ màn hình. “Trong đây nói hòn đảo có người ở cho đến thế kỷ mười chín, khi những người cuối cùng quyết định trở lại đất liền vì họ cần nước sạch, điện và cuộc sống hiện đại.”

“Ồ, ra là họ nói như vậy sao?” Mattie nghe có vẻ đang buồn cười trước điều này.

“Tại sao?” Tôi hỏi, cố gắng tìm lại giọng nói của mình. “Có lý do nào khác khiến họ rời đảo à?”

Mattie có vẻ như sắp sửa cất lời, nhưng rồi ông thay đổi sắc mặt. “Coi chừng!” Ông hét lên. Charlie và tôi xoay xở nắm lấy tay vịn thuyền chỉ vài giây trước khi đáy biển dường như bùng nổ, làm chúng tôi bị hất về một bên của con sóng, sau đó lại tiếp tục như thế với một con sóng khác. Ôi Chúa ơi.

Bạn phải tìm một điểm cố định khi bị say sóng. Tôi ép mình nhìn vào hòn đảo. Nó đã ở trong tầm mắt của chúng tôi ngay từ trên đất liền, một vệt xanh lờ mờ phía chân trời, có hình dạng như một cái đe dẹt. Jules hẳn sẽ không chọn nơi nào kém lộng lẫy, nhưng tôi không thể ngăn mình cảm thấy hình dáng tối tăm của hòn đảo dường như đang khom mình và nhìn trừng trừng, đối lập với một ngày tươi sáng.

“Đẹp phết nhỉ?” Charlie lên tiếng.

“À ừm,” tôi đáp lấp lửng. “Chậc, hy vọng là sẽ có nước và điện ở đó trong mấy ngày sắp tới. Em cần tắm gội đàng hoàng sau chuyện này.”

Charlie cười toe toét. “Anh biết tính Jules, nếu trước đó người ta chưa đi đường nước và lắp dây điện thì hẳn bây giờ họ đã làm rồi. Em biết tính cô ấy mà. Làm việc hiệu quả lắm.”

Tôi chắc chắn Charlie không có ý đó, nhưng nghe như anh đang so sánh hai chúng tôi vậy. Tôi không phải là người tháo vát cho lắm. Dường như tôi không thể bước vào một căn phòng mà không bày bừa và từ khi chúng tôi có lũ trẻ, ngôi nhà trở thành một bãi rác cố định. Khi chúng tôi có khách, một chuyện khá hiếm hoi, tôi đành ném đồ đạc vào tủ và nhồi nhét hết cỡ, nên có cảm giác ngôi nhà như đang nín thở, cố gắng không nổ tung. Khi chúng tôi lần đầu tiên đến ăn tối tại ngôi nhà phong cách Victoria sang trọng của Jules tại Islington, nó như được nhấc ra từ tạp chí—tạp chí của cô ấy, một ấn bản online có tên là The Download . Tôi cứ nghĩ sẽ có lúc cô ấy sẽ dẹp tôi vào một nơi khác vì tôi biết mình nổi bần bật với chân tóc tối màu và bộ trang phục bình dân. Thậm chí tôi còn cố gắng khiến giọng mình êm ái hơn, làm các phụ âm vùng Manchester nhẹ bớt.

Chúng tôi chẳng thể khác nhau hơn được, Jules và tôi. Hai người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời chồng tôi. Tôi dựa người vào tay vịn, hít một hơi thật sâu không khí biển.

“Anh đã đọc kha khá trong bài viết kia,” Charlie nói, “về hòn đảo. Trên đảo có bãi biển cát trắng, vốn rất nổi tiếng ở vùng này của Ireland. Màu của cát như vậy nghĩa là nước trong vịnh có màu xanh ngọc rất đẹp.”

“Ồ,” tôi nói. “Nghe chừng khá hơn đầm lầy than bùn.”

“Đúng thế,” Charlie nói. “Có lẽ chúng ta sẽ có dịp đi bơi.” Anh mỉm cười với tôi.

Tôi nhìn mặt nước xanh xám lạnh lẽo thay vì xanh ngọc và thấy rùng mình. Nhưng tôi đã bơi ở biển Brighton, và đó là eo biển Manche đấy thôi? Tuy vậy, biển ở đó vẫn hiền hoà hơn rất nhiều so với vùng biển hoang dại, bạo tàn này.

“Cuối tuần này sẽ giúp mình khuây khỏa chút nhỉ?” Charlie lên tiếng.

“Phải,” tôi đáp. “Em mong là thế.” Đây sẽ là thứ gần giống một kỳ nghỉ nhất mà chúng tôi có được trong suốt một thời gian dài. Giờ đây, tôi thật sự cần được nghỉ ngơi. “Em không hiểu nổi tại sao Jules lại tùy tiện chọn một hòn đảo ở eo biển Ireland,” tôi nói thêm. Nghe có vẻ đúng chất cô ấy, chọn một nơi thật tách biệt, đến nỗi khách khứa có thể chết đuối khi nỗ lực tìm đường đến nơi. “Có phải cô ấy không có tiền tổ chức ở bất cứ nơi nào tùy thích đâu chứ.”

Charlie cau mày. Anh không thích nói chuyện về tiền bạc, điều này làm anh xấu hổ. Đây là một trong những lý do khiến tôi yêu anh. Ngoại trừ việc thỉnh thoảng, chỉ thỉnh thoảng thôi, tôi tự hỏi không biết cuộc sống sẽ ra sao nếu chúng tôi có thêm chút đồng ra đồng vào. Chúng tôi nhức hết đầu với danh sách những món quà cưới khả dĩ và còn cãi cọ đôi chút về chuyện này. Ngân sách tối đa của chúng tôi bình thường là năm mươi bảng, nhưng Charlie nằng nặc đòi chi nhiều hơn vì anh ấy và Jules thân thiết đã lâu. Trong tất cả những thứ được bày bán ở Liberty’s, số tiền một trăm năm mươi bảng mà chúng tôi cuối cùng cũng thống nhất được với nhau chỉ mua được một tô sứ trông khá tầm thường. Có một ngọn nến thơm được bán với giá hai trăm bảng.

“Em biết tính Jules rồi mà,” Charlie nói khi con thuyền chúi xuống một lần nữa, va phải thứ gì đó cứng hơn nước nhiều, rồi lao lên trở lại với thêm vài cú rung lắc hai bên. “Cô ấy thích làm những điều khác biệt. Và cũng có thể là vì bố cô ấy là người Ireland.”

“Nhưng em tưởng Jules không hợp bố mình?”

“Chuyện phức tạp hơn thế. Ông ấy không mấy khi ở gần và cũng không được tử tế cho lắm, nhưng anh đoán cô ấy lúc nào cũng thần tượng bố. Vì thế mà từ mấy năm trước, cô ấy đã muốn anh dạy cô ấy đi thuyền. Ông ấy có du thuyền và Jules muốn bố tự hào về mình.”

Thật khó tưởng tượng Jules lại nhún nhường và mong muốn khiến ai đó hãnh diện. Tôi biết bố cô ấy là một nhà đầu tư bất động sản có tiếng, một người đi lên bằng chính thực lực của mình. Là con của một người lái tàu và một y tá, lớn lên trong cảnh thiếu thốn tiền bạc triền miên, tôi thấy bị hấp dẫn—lẫn hơi hoài nghi—trước những người có rất nhiều tiền. Đối với tôi, họ như một giống loài hoàn toàn khác, một giống mèo lớn bóng lộn và nguy hiểm.

“Hay có khi là Will chọn chỗ,” tôi nói. “Những nơi xa xôi như thế này có vẻ là gu của anh ấy.” Lòng tôi trào lên chút phấn khích trước ý nghĩ được gặp gỡ một người nổi tiếng. Thật khó mà nghĩ hôn phu của Jules là một người hoàn toàn có thật.

Tôi đã âm thầm theo dõi chương trình của Will. Phải nói là khá hay, mặc dù khó lòng khách quan cho được. Tôi cảm thấy phấn khích khi nghĩ đến việc Jules và người đàn ông này là một đôi… cô ấy chạm vào anh ấy, hôn anh ấy, lên giường với anh ấy, sắp sửa kết hôn với anh ấy.

Nội dung chính của chương trình Sinh Tồn Trong Đêm là Will bị bỏ lại ở một nơi nào đó giữa đêm trong tình cảnh bị trói và bịt mắt. Có thể là một khu rừng hay giữa một đài nguyên ở Bắc Cực, trên người không có gì ngoài bộ đồ và đôi khi là một con dao giắt ở thắt lưng. Sau đó, anh phải tự cởi trói và tìm đường đến điểm tập hợp chỉ bằng cách vận dụng trí thông minh cùng kỹ năng xác định phương hướng. Có rất nhiều yếu tố kịch tính: trong một tập, anh phải vượt thác trong đêm đen; một tập khác, anh lại bị đàn sói rình rập. Nhiều lúc bạn sẽ bất thần nhớ ra là đoàn làm phim ở đó, dõi theo và quay phim anh. Nếu mọi thứ thật sự kinh khủng đến thế, chắc chắn họ sẽ can thiệp, giúp anh một tay? Nhưng hiển nhiên, họ làm rất tốt việc khiến người xem cảm nhận được không khí nguy hiểm.

Nghe tôi nhắc đến Will, mặt Charlie sa sầm lại. “Anh vẫn không hiểu nổi tại sao Jules lại cưới cậu ta nhanh đến thế,” anh nói. “Anh nghĩ Jules là kiểu người như vậy. Một khi đã quyết, cô ấy hành động rất nhanh. Nhưng anh đảm bảo với em, Han: cậu ta đang che giấu điều gì đó. Anh không nghĩ cậu ta giống như những gì cậu ta thể hiện.”

Đây là lý do tôi luôn xem chương trình của Will một cách kín đáo. Tôi biết Charlie không thích điều này. Thỉnh thoảng, tôi không thể ngăn được cảm giác rằng thái độ kém thân thiện của Charlie với Will có vẻ hơi giống như anh đang ghen. Tôi thật sự hy vọng là không phải. Vì như thế có nghĩa gì chứ?

Thái độ của Charlie cũng có thể liên quan đến bữa tiệc từ giã đời độc thân của chú rể Will. Charlie đã đến dự, và có vẻ không hợp nhẽ vì anh là bạn của Jules. Anh trở về sau một ngày cuối tuần ở Thụy Điển, tỏ vẻ cáu kỉnh. Mỗi lần tôi thử đề cập đến chuyện này, anh lại tỏ ra kỳ quặc và căng thẳng. Nên tôi cho qua. Anh ấy đã về nhà an toàn cơ mà?

Biển động dường như còn dữ dội hơn. Con thuyền đánh cá cũ chao đảo, quay cuồng tứ phía như cái máy luyện đấu bò, cố gắng hất chúng tôi xuống. “Đi tiếp có thực sự an toàn không vậy?” Tôi hét gọi Mattie.

“Được chứ!” Ông ấy trả lời, qua tiếng bụi nước và tiếng gió rít ầm ĩ. “Hôm nay là một ngày đẹp trời. Không còn xa Inis an Amplóra lắm đâu.”

Tôi có thể cảm thấy những sợi tóc ướt đang dính trên trán mình, trong khi phần tóc còn lại dường như đã xù lên thành một đám mây rối tung quanh đầu. Tôi không dám tưởng tượng trông mình sẽ ra sao trong mắt Jules, Will và tất cả mọi người khi chúng tôi đến nơi nữa.

“Chim cốc kìa!” Charlie hét lên, chỉ tay. Tôi biết anh ấy đang cố gắng làm tôi phân tâm để tôi khỏi nôn mửa. Tôi cảm thấy mình chẳng khác nào một đứa trẻ bị đưa đến gặp bác sĩ để tiêm ngừa vậy. Nhưng tôi vẫn nhìn theo ngón tay anh ấy và trông thấy một cái đầu bóng lộn đen thui ló ra từ những ngọn sóng, giống như kính viễn vọng của một chiếc tàu ngầm tí hon. Sau đó, nó lao vút xuống dưới mặt nước, nhanh như một tia chớp màu đen. Nghĩ mà xem, nó thoải mái ngay trong một môi trường hung hãn thế này.

“Anh thấy trong sách có lưu ý đến chim cốc,” Charlie nói. Anh ấy lại lôi điện thoại ra. “À, đây rồi. Chúng tập trung dọc theo rìa eo biển này.” Anh cất chất giọng thầy giáo của mình: “Theo truyền thuyết trong vùng, chim cốc là một loài chim xấu xa.” Ôi trời ơi. “Trong lịch sử, loài chim này luôn là biểu tượng của lòng tham lam, vận rủi và quỷ dữ.” Chúng tôi cùng quan sát con chim cốc ban nãy trồi lên từ mặt nước. Có một con cá bé xíu trong cái mỏ sắc nhọn của nó, lóe lên ánh bạc ngắn ngủi trước khi con chim há họng nuốt chửng con mồi.

Bao tử tôi nhộn nhạo. Tôi cảm giác như chính mình vừa nuốt chửng con cá, nó đương giãy giụa và bơi lội trơn nhẫy trong bụng tôi. Khi con thuyền bắt đầu rẽ sang hướng khác, tôi lảo đảo đi đến mạn thuyền và nôn hết chỗ trà kem ra.

« Lùi
Tiến »