Tôi đang đứng trước gương trong phòng, hiển nhiên là căn phòng lớn nhất và sang trọng nhất trong số mười phòng ngủ của lâu đài Folly. Từ vị trí này, tôi chỉ cần khẽ quay đầu là có thể phóng tầm mắt ra ngoài biển qua cửa sổ. Thời tiết hôm nay thật hoàn hảo, ánh mặt trời lấp lánh trên những con sóng, chói sáng đến nỗi khó mà nhìn thẳng vào được. Thời tiết cứ như thế này vào ngày mai thì thật tốt biết mấy.
Phòng của chúng tôi ở phía tây của lâu đài và đây là hòn đảo xa nhất về hướng tây tại nơi này của bờ biển, vì vậy hoàn toàn không có thứ gì lẫn ai đó ở giữa tôi và châu Mỹ, trong khoảng cách nghìn dặm mênh mông. Tôi thích cảm giác kịch tính này. Lâu đài Folly là một tòa nhà từ thế kỷ mười lăm đã được phục chế tuyệt mỹ, cân bằng giữa sự xa hoa và tính trường tồn, vương giả và dễ chịu: những tấm thảm cổ xưa trên sàn đá lát, bồn tắm có chân đế đứng, lò sưởi bập bùng cháy bằng than bùn. Lâu đài đủ rộng để đón tiếp tất cả các vị khách mời của chúng tôi nhưng vẫn đủ ấm cúng để cảm nhận được sự thân mật. Một không gian hoàn hảo. Mọi thứ sẽ thật hoàn hảo.
Đừng nghĩ về tờ giấy nữa, Jules.
Tôi sẽ không nghĩ về tờ giấy nữa.
Khỉ thật. Khỉ thật. Tôi không biết tại sao điều này lại tác động đến mình như thế. Tôi chưa từng là kiểu người hay lo lắng, choàng dậy vào lúc ba giờ sáng và căng thẳng. Chưa từng như thế, cho đến gần đây.
Tờ giấy được gửi đến hộp thư của chúng tôi từ ba tuần trước. Nội dung nói tôi đừng kết hôn với Will. Nói tôi hủy lễ cưới.
Bằng cách nào đó, ý tưởng này đã áp đặt được thứ quyền lực đen tối của nó lên tôi. Bất cứ lúc nào tôi nghĩ về nó, sâu thẳm trong lòng tôi lại xuất hiện cảm giác nôn nao. Một cảm giác như kinh sợ.
Thật nực cười. Bình thường tôi sẽ không hề bận tâm đến những chuyện như thế này.
Tôi nhìn lại mình trong gương. Tôi đang mặc váy cưới. Chính là chiếc váy này. Tôi nghĩ việc mặc thử váy cưới một lần cuối vào hôm trước lễ cưới để kiểm tra lại mọi thứ quan trọng. Tôi đã lấy số đo vào tuần trước nhưng tôi không bao giờ để rủi ro có cơ hội xảy ra. Đúng như tôi mong đợi, chiếc váy thật hoàn hảo. Lớp lụa màu kem dày dặn nhìn như thể được đồ tràn lên người tôi, áo corset bên trong định hình dáng vóc đồng hồ cát tinh tế. Không có ren hay những chi tiết trang trí rườm rà nào khác, đó không phải là tôi. Bề mặt lụa cao cấp đến nỗi chỉ có thể dùng găng tay trắng đặc biệt để chạm vào và hiển nhiên là tôi đang đeo găng tay. Chiếc váy cưới tiêu tốn một khoản khổng lồ. Hoàn toàn xứng đáng. Tôi không hào hứng với thời trang chỉ để chưng diện, nhưng tôi tôn trọng quyền lực của trang phục trong việc tạo dựng ấn tượng thích hợp. Tôi đã biết ngay lập tức rằng chiếc váy cưới này sẽ tạo nên một nữ hoàng.
Đến cuối ngày, chiếc váy có thể sẽ lấm lem, chắc chắn là thế. Nhưng tôi sẽ cắt ngắn nó đến ngay đầu gối và nhuộm màu tối hơn. Tôi là một người vô cùng thực tế. Tôi luôn, luôn luôn có cho mình một kế hoạch; và tôi đã làm thế từ ngay khi còn là một đứa trẻ.
Tôi di chuyển đến chỗ tấm bản đồ mà tôi đã ghim lên tường. Will nói tôi giống như một vị tướng treo sơ đồ đánh trận vậy. Nhưng điều này quan trọng mà, đúng chứ? Chỗ ngồi hoàn toàn có thể quyết định trải nghiệm thưởng thức của những vị khách trong một lễ cưới. Tôi biết tôi có một sơ đồ cho chỗ ngồi hoàn hảo vào tối nay. Quan trọng là lập kế hoạch: đó là cách mà tôi đưa The Download từ một blog trở thành một tạp chí trực tuyến hoành tráng với ba mươi nhân viên chỉ trong vài năm.
Đa số các khách mời sẽ đến vào ngày mai, sau đó trở về khách sạn của họ nơi đất liền—tôi rất thích khi dùng cụm “thuyền lúc nửa đêm” trong thiệp mời thay cho từ “phương tiện” thông thường. Nhưng những vị khách quan trọng nhất của chúng tôi sẽ ở lại đảo tối nay và tối mai, trong lâu đài Folly cùng chúng tôi. Đó là một danh sách khách mời riêng biệt. Will đã phải chọn ra những người được yêu quý nhất trong số các phù rể hỗ trợ lễ cưới vì anh ấy có quá nhiều bạn. Nhưng không mấy khó khăn đối với tôi vì tôi chỉ có một phù dâu—đó chính là cô em gái cùng mẹ khác cha của tôi, Olivia. Tôi không có nhiều bạn cùng giới. Tôi vốn chẳng có thời gian cho thị phi. Hơn nữa, hình ảnh những chị em phụ nữ tụ tập gợi tôi nhớ đến đám con gái xấu tính ở trường học, những người không bao giờ chấp nhận tôi vào nhóm. Tôi đã rất bất ngờ khi thấy khá nhiều phụ nữ trong tiệc độc thân của cô dâu—nhưng phần lớn trong số họ hoặc là nhân viên của tôi ở The Download —cũng là những người đã tổ chức một bữa tiệc không mấy ngạc nhiên lắm—hoặc là người yêu của bạn bè Will. Người bạn thân thiết nhất của tôi là nam: Charlie. Vì thế, cuối tuần này, anh ấy sẽ là phù rể của tôi.
Charlie và Hannah đang trên đường đến đây, những vị khách cuối cùng có mặt vào tối nay. Thật vui biết mấy khi gặp lại Charlie. Đã lâu lắm rồi kể từ khi chúng tôi đi chơi với nhau như hai người lớn mà không có mấy đứa con của anh ấy. Ngày trước, chúng tôi gặp nhau miết—kể cả sau khi anh ấy yêu Hannah. Anh ấy luôn dành thời gian cho tôi. Nhưng từ khi có con, Charlie tựa như bước vào một thế giới hoàn toàn khác: 11 giờ tối đồng nghĩa với việc đã muộn và mỗi buổi gặp gỡ không có lũ trẻ đều phải được sắp xếp thật cẩn thận. Chỉ đến lúc đó tôi mới bắt đầu thấy nhớ chuyện có Charlie cho riêng mình.
“Em đẹp quá.”
“Ôi!” Tôi nhảy dựng lên, và rồi thấy được người trong gương: Will. Anh đang tựa người vào cửa, ngắm nhìn tôi. “Will!” Tôi kêu lên. “Em đang mặc váy cưới mà! Ra ngoài đi! Anh đâu được phép thấy…”
Anh ấy vẫn đứng yên. “Anh không được phép ngắm trước hay sao? Đằng nào thì anh cũng đã thấy rồi.” Anh bắt đầu bước về phía tôi. “Vô ích thôi. Trông em—Chúa ơi—anh không thể đợi đến lúc thấy em tiến vào lễ đường trong bộ váy này.” Anh ấy tiến đến sát phía sau tôi, ghì lấy đôi vai trần.
Tôi nên bực mình mới phải. Tôi đang bực mình đây. Vậy mà tôi có thể cảm nhận được cơn giận dỗi của mình bay biến. Vì đôi tay anh đang đặt trên người tôi, di chuyển từ vai xuống cánh tay, và tôi cảm nhận được cơn run rẩy đầu tiên của niềm khao khát. Tôi cũng nhắc nhở bản thân rằng mình chẳng hề mê tín chuyện chú rể nhìn thấy váy cưới trước hôn lễ—tôi chưa từng tin vào những điều như vậy.
“Anh không nên ở đây đâu,” tôi nói, một cách nghiêm túc. Nhưng lời thốt ra nghe có vẻ không mấy thuyết phục.
“Nhìn mình kìa,” anh nói khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong gương, một ngón tay anh vuốt ve bên má tôi. “Đẹp đôi nhỉ?”
Và anh nói đúng, chúng tôi rất xứng đôi. Tôi tóc đen, da trắng; anh tóc vàng, da rám nắng. Chúng tôi là cặp đôi quyến rũ nhất trong bất cứ căn phòng nào. Tôi sẽ không giả vờ rằng đây không phải là một phần của niềm hưng phấn, khi tưởng tượng chúng tôi sẽ trông như thế nào với thế giới ngoài kia—và với những vị khách mời vào ngày mai. Tôi nghĩ đến những cô bạn học cùng lớp ngày trước, những người đã chế giễu tôi vì tôi là một nàng mọt sách mập tròn (tôi là một đóa hoa nở muộn), rồi tự nhủ: Nhìn xem, ai mới là người chiến thắng.
Anh cắn vào làn da trần trụi trên vai tôi. Một nỗi ham muốn bừng dậy ở sâu trong tôi, một sợi dây đàn hồi bị đứt. Và như thế, sự chống cự cuối cùng của tôi tan biến.
“Em gần xong hết chưa?” Anh ấy đang nhìn vào tờ sơ đồ chỗ ngồi qua vai tôi.
“Em vẫn chưa biết sắp xếp tất cả mọi người ngồi đâu,” tôi đáp.
Có một khoảng lặng khi anh ấy xem xét sơ đồ, hơi thở anh ấm nóng trên cổ tôi, trườn dọc xương quai xanh của tôi. Tôi có thể ngửi thấy mùi nước dưỡng da sau cạo râu của anh: hương tuyết tùng và rêu. “Chúng ta có mời Piers à?” Will nhẹ nhàng hỏi. “Anh không nhớ là có tên anh ấy trong danh sách khách mời.”
Bằng cách nào đó, tôi kìm chế không trợn mắt. Chính tôi là người đã gửi tất cả thiệp mời. Là tôi tinh chỉnh danh sách, chọn giấy, tổng hợp tất cả các địa chỉ, mua tem, gửi đi từng chiếc thiệp một. Will thường xuyên vắng nhà, anh ấy đi quay cho loạt phim mới. Thỉnh thoảng, anh ấy lại ném ra một cái tên, một ai đó mà anh quên đề cập. Tôi cho là anh đã cẩn thận kiểm tra lại danh sách sau cùng khi anh nói anh muốn chắc chắn chúng tôi không bỏ lỡ ai. Piers là cái tên được bổ sung sau cùng.
“Anh ấy không có trong danh sách,” tôi thừa nhận. “Nhưng em đã gặp vợ anh ấy khi đi uống ở Groucho. Cô ấy hỏi về lễ cưới và không mời họ thì có vẻ bất lịch sự quá. Ý em là tại sao lại không mời họ chứ?” Piers là nhà sản xuất chương trình của Will. Anh ấy là một người tốt và hai người họ có vẻ thân thiết. Tôi đã chẳng suy nghĩ nhiều về chuyện gửi thêm thiệp mời.
“Được thôi,” Will nói. “Phải, dĩ nhiên vậy là hợp lý.” Nhưng có một chút căng thẳng trong giọng nói của anh. Vì một lẽ nào đó, điều này làm anh không hài lòng.
“Nghe em này,” tôi nói, vòng một tay ôm cổ anh. “Em nghĩ anh sẽ vui khi họ có mặt ở đây. Họ có vẻ rất sẵn lòng khi được mời.”
“Anh không phiền,” Will thận trọng đáp. “Chỉ là ngạc nhiên thôi.” Anh di chuyển tay lên eo tôi. “Anh không cảm thấy phiền chút nào. Thực ra, đây còn là một ngạc nhiên thú vị. Có họ đến sẽ vui đấy.”
“Vậy được rồi, em sẽ sắp xếp vợ và chồng ngồi cạnh nhau nhé. Như vậy có được không?”
“Vấn đề nan giải muôn thuở,” anh đáp, rõ ràng là có ý châm chọc.
“Chúa ơi, em biết… nhưng nhiều người thật sự quan tâm đến chuyện này mà.”
“Chà,” anh nói, “nếu anh và em là khách mời, anh biết anh sẽ muốn ngồi chỗ nào.”
“Sao chứ?”
“Ngồi ngay đối diện với em, để anh có thể làm thế này.” Tay anh ấy trượt xuống lớp vải của tấm váy lụa, rồi lần xuống bên dưới.
“Will,” tôi thốt lên, “lụa…”
Nhưng ngón tay của anh đã tìm thấy lớp viền ren nơi quần lót của tôi.
“Will!” Tôi nói, có chút bực bội. “Anh đang làm trò khỉ gì…”
Ngón tay anh luồn vào trong quần tôi rồi bắt đầu di chuyển, và tôi chẳng còn thiết tha gì với lụa là nữa. Đầu tôi ngả vào ngực anh.
Như thế này không giống tôi chút nào. Tôi không phải là kiểu người sẽ đính hôn chỉ sau mấy tháng biết một ai đó… hay kết hôn chỉ vài tháng sau đó. Nhưng tôi sẽ phản bác như thế không phải là gấp gáp hay bồng bột, như tôi đoán một số người sẽ cho là vậy. Ngược lại mới đúng. Đó là vì bạn đã biết rõ tâm trí của mình, biết những gì bạn muốn và hành động theo nó.
“Chúng ta có thể làm chuyện đó ngay bây giờ,” Will nói, giọng anh thì thào ấm sực nơi cổ tôi. “Có nhiều thời gian mà, đúng không?” Tôi cố gắng trả lời—không—nhưng khi những ngón tay của anh tiếp tục, câu trả lời lại hóa thành một tiếng rên rỉ dài.
Với những người tình khác, tôi sớm cảm thấy nhàm chán chỉ sau vài tuần, tình dục nhanh chóng trở nên nhạt nhẽo, chỉ còn là một nghĩa vụ. Còn với Will, tôi cảm thấy như mình không bao giờ thỏa mãn khao khát—kể cả khi, theo một nghĩa cơ bản nhất, tôi chưa từng được thỏa mãn đến thế với bất cứ một người nào khác. Không chỉ vì anh ấy quá quyến rũ—vốn là một sự thật hiển nhiên, về mặt khách quan là vậy. Khát khao vô độ này sâu xa hơn thế nhiều. Tôi ý thức được cảm giác muốn chiếm hữu anh ấy. Mỗi trải nghiệm tình dục là một nỗ lực đạt tới sự chiếm hữu trọn vẹn vốn không bao giờ có thể, vài phần rất tự nhiên trong anh luôn trốn thoát khỏi tầm với của tôi, trượt xuống dưới bề mặt.
Liệu cảm giác này có liên quan đến danh tiếng của anh ấy không nhỉ? Có một sự thật là một khi bạn nổi tiếng, bạn liền trở thành sở hữu của công chúng theo một nghĩa nào đó? Hay còn vì điều gì khác, thuộc về bản chất nơi anh? Bí ẩn và không tài nào biết được, bị che khuất đi?
Suy nghĩ này làm tôi không thể không nghĩ đến tờ giấy được gửi đến hộp thư của mình. Tôi sẽ không nghĩ về nó.
Những ngón tay của Will vẫn tiếp tục động chạm. “Will,” tôi nói một cách yếu ớt. “Có người vào thì sao?”
“Không phải như thế mới vui sao?” Anh thì thầm. Phải, phải, tôi cho là vậy. Will chắc chắn đã mở rộng chân trời nhục dục của tôi. Anh ấy là người dẫn dắt tôi đến với thú quan hệ tình dục nơi công cộng. Chúng tôi đã làm chuyện đó trong công viên vào buổi tối, ở hàng ghế cuối cùng trong một rạp phim vắng vẻ. Khi nhớ về những trải nghiệm ấy, tôi kinh ngạc với chính mình: tôi không thể tin được là mình lại làm những chuyện như vậy. Julia Keegan không bao giờ phá bỏ các quy tắc.
Anh ấy cũng là người duy nhất tôi từng cho phép quay phim tôi khỏa thân—một lần, kể cả khi chúng tôi đang quan hệ. Tôi chỉ đồng ý làm thế khi chúng tôi đã đính hôn, hiển nhiên là vậy. Tôi nào phải một kẻ ngốc. Nhưng đó là sở thích của Will, và kể từ khi chúng tôi làm vậy, mặc dù tôi không hoàn toàn cảm thấy thích—nó đại diện cho sự mất kiểm soát, và trong tất cả các mối quan hệ, tôi luôn là người cầm cương—nỗi mất mát này lại có phần làm tôi say sưa. Tôi nghe thấy tiếng anh cởi thắt lưng và chỉ âm thanh ấy thôi cũng đã khiến khắp người tôi như có luồng điện chạy qua. Anh ấy đẩy tôi về phía trước, hướng tới bàn trang điểm—có phần hơi thô bạo. Tôi ghì chặt lấy bàn. Tôi cảm nhận được đầu cậu bé của anh đã sẵn sàng tiến vào bên trong tôi.
“Xin chào? Có ai ở trong đó không?” Cánh cửa mở ra.
Chết tiệt.
Will buông tôi ra, tôi nghe thấy tiếng anh vội vã tìm quần jean và thắt lưng. Tôi buông váy mình xuống. Tôi gần như không thể quay lại nổi.
Johnno, phù rể của Will đang đứng uể oải ở ngưỡng cửa. Cậu ta thấy được những gì rồi? Tất tần tật? Tôi cảm thấy hai má mình nóng bừng lên và tôi nổi đóa với chính mình. Tôi nổi đóa với cậu ta. Tôi chưa bao giờ biết đỏ mặt.
“Xin lỗi nhé,” Johnno nói. “Tôi phá đám gì hả?” Cậu ta đang cười chế giễu sao? “Ối…” Cậu ta nhìn thấy trang phục của tôi. “Đây là… Không phải như vậy sẽ gặp vận rủi à?”
Tôi muốn túm lấy một vật nặng rồi ném vào cậu ta, hét đuổi cậu ta ra ngoài. Nhưng tôi phải cư xử một cách đàng hoàng nhất. “Ôi Chúa ơi!” Thay vào đó, tôi thốt lên, và tôi hy vọng giọng mình sẽ đặt ra nghi vấn: Nhìn tôi có giống một kẻ không não đi tin vào những thứ như thế không chứ? Tôi nhướng mày nhìn cậu ta, hai tay khoanh lại. Tôi là bậc thầy trong trò nhướng mày—tôi dùng chiêu này và đạt được hiệu ứng tuyệt vời ở chỗ làm. Tôi thách cậu ta dám nói gì thêm. Bất chấp vẻ dạn dĩ của Johnno, tôi nghĩ cậu ta hơi sợ mình. Nói chung mọi người thường sợ tôi.
“Chúng tôi đang xem sơ đồ chỗ ngồi,” tôi nói. “Nên cậu vừa phá đám việc này đấy.”
“Chà,” cậu ta đáp. “Vậy tôi làm phiền hai người quá….” Tôi có thể nhận thấy cậu ta đã bị dọa một chút. Tốt. “Tôi chỉ vừa nhận ra là mình đã bỏ quên một thứ khá quan trọng.”
Tôi thấy tim mình bắt đầu đập nhanh hơn. Không phải là nhẫn chứ? Tôi đã nói với Will rằng đừng tin tưởng cậu ta với những chiếc nhẫn đến phút chót. Nếu cậu ta quên nhẫn, tôi chẳng biết mình sẽ phải làm gì.
“Là lễ phục của tôi,” Johnno nói tiếp. “Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, cho vào túi đựng… nhưng rồi, vào phút chót… chậc, không biết đã xảy ra chuyện gì nữa. Tôi chỉ có thể đoán là chắc bộ lễ phục vẫn còn được treo trên cửa phòng tôi ở Blighty.”
Tôi không nhìn cả hai người khi họ rời phòng. Tôi tập trung hết mức để không nói ra điều làm mình hối tiếc. Tôi phải kiềm chế tính tình nóng nảy của mình vào cuối tuần này. Sự nóng nảy vẫn luôn chiến thắng tôi. Tôi chẳng tự hào gì về điều này nhưng tôi vẫn chưa bao giờ hoàn toàn kiểm soát được nó, mặc dù có cải thiện. Cô dâu mà nổi nóng nhìn sẽ chẳng hay ho chút nào.
Tôi không hiểu tại sao Will lại làm bạn với Johnno, tại sao đến giờ anh ấy vẫn chưa xóa cậu ta ra khỏi đời mình. Chắc chắn không phải là những cuộc đối thoại thông minh đã níu chân anh ấy. Johnno vô hại, tôi đoán vậy… ít nhất thì tôi cho là cậu ta vô hại. Nhưng họ quá khác nhau. Will rất tham vọng, thành công và thông minh trong cách thể hiện bản thân. Johnno thì lười chảy thây. Một trong những kẻ lập dị của cuộc sống này. Khi chúng tôi đón cậu ta ở ga xe lửa trên đất liền, người cậu ta bốc lên mùi cần sa và nhìn cậu ta có dáng vẻ của một người vô gia cư. Tôi đã hy vọng cậu ta ít nhất sẽ cạo râu và cắt tóc trước khi đến đây. Yêu cầu phù rể nhìn không giống người rừng đâu phải là một đòi hỏi quá đáng đúng không? Tôi sẽ bảo Will mang đến phòng cậu ta một con dao cạo râu.
Will đối với cậu ta quá tốt. Anh ấy thậm chí còn kéo Johnno đến buổi thử vai cho chương trình Sinh Tồn Trong Đêm , và tất nhiên cậu ta chẳng nên cơm cháo gì. Khi tôi hỏi Will tại sao anh lại gắn bó với Johnno đến vậy, anh ấy chỉ đơn giản trả lời một cách rất quá khứ : “Giờ đây tụi anh không có nhiều điểm chung lắm. Nhưng anh và Johnno đã biết nhau từ rất rất lâu rồi.”
Nhưng Will cũng có thể là một người khá tàn nhẫn. Thành thật mà nói, đó có lẽ là một trong những điều khiến tôi bị cuốn hút ngay khi chúng tôi gặp nhau lần đầu, một trong những điểm mà tôi lập tức nhận ra là chúng tôi giống nhau. Không chỉ là ngoại hình hớp hồn và nụ cười quyến rũ, thứ lôi cuốn tôi không kém là tham vọng mà tôi có thể đánh hơi ở nơi anh, ẩn bên dưới vẻ ngoài đầy mê hoặc đó.
Vậy nên, đây là điều khiến tôi lo lắng. Tại sao Will lại giữ gìn tình bạn với một người như Johnno đơn giản chỉ vì hai người có một quá khứ chung? Trừ phi quá khứ ấy có quyền lực gì đó tác động lên anh.