Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 3996 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
JOHNNO – Phù rể

Will trèo ra từ cửa sập, mang theo một thùng bia Guinness. Chúng tôi đang ở trên lan can phòng thủ của lâu đài Folly, nhìn qua những khe hở của công trình đá. Mặt đất thăm thẳm bên dưới và vài viên đá ở đây khá lỏng lẻo. Nếu bạn sợ độ cao, nơi này sẽ làm bạn choáng váng ra trò. Từ đây có thể phóng tầm mắt ra đến tận đất liền. Tôi cảm giác mình như một vị vua, với ánh nắng chiếu lên khuôn mặt.

Will khui một lon bia. “Của mày đây.”

“Ồ, ngon đấy. Cảm ơn. Với lại, xin lỗi vì lúc nãy đã phá đám nhé.” Tôi nháy mắt. “Mà tưởng mày định để dành sau đám cưới chứ?”

Will nhướng mày tỏ vẻ ngây thơ. “Tao chẳng hiểu mày nói gì. Jules với tao chỉ đang xem lại sơ đồ chỗ ngồi thôi.”

“Ồ, thế cơ đấy? Thuật ngữ mới à? Nhưng thật lòng mà nói, xin lỗi mày về chuyện lễ phục nhé. Tao thấy mình như một thằng ngốc vì để quên đồ.” Tôi muốn cậu ấy biết là tôi thực sự cảm thấy tồi tệ—vì tôi hoàn toàn nghiêm túc với chuyện làm một phù rể đàng hoàng. Thật sự đấy, tôi muốn làm Will hãnh diện.

“Không sao mà,” Will đáp. “Tao không chắc là bộ lễ phục dư của tao có vừa với mày không, nhưng cứ thoải mái đi.”

“Mày chắc là Jules sẽ ổn chứ hả? Cô nàng trông không vui chút nào.”

“Ừ,” Will khoát tay. “Cô ấy sẽ ổn thôi.” Tôi đoán như vậy có nghĩa là cô ta vẫn khó chịu, nhưng Will sẽ xử lý được.

“Được rồi. Cảm ơn bạn hiền.”

Will nhấp một ngụm Guinness, dựa người vào bức tường đá phía sau chúng tôi. Rồi cậu ta có vẻ nhớ ra điều gì đó. “À. Mày chưa gặp Olivia đúng không? Em gái cùng mẹ khác cha của Jules ấy? Nó cứ biến mất mãi. Nó hơi…” Cậu ấy làm điệu bộ mang ý chỉ “điên điên”, nhưng lời thốt ra lại là “mong manh”.

Tôi có gặp Olivia trước đó. Con bé cao và có mái tóc tối màu, sở hữu đôi môi dày gợi tình và cặp chân dài miên man. “Tiếc nhỉ,” tôi nói. “Vì… này, đừng nói với tao là mày không bận tâm đấy nhé?”

“Johnno, con bé mới mười chín tuổi, Chúa ơi,” Will thốt lên. “Đừng có tởm như vậy chứ. Chưa kể còn là em gái của hôn thê tao mà.”

“Mười chín, vậy là đủ tuổi rồi,” tôi nói, tìm cách chọc tức Will. “Truyền thống mà, đúng không? Phù rể được chọn phù dâu. Và chỉ có một thôi, nên tao đâu có nhiều lựa chọn.”

Môi Will vặn vẹo như thể cậu ta vừa nếm phải thứ gì đó kinh tởm. “Tao không nghĩ quy tắc đó được áp dụng khi phù dâu nhỏ hơn mày những mười lăm tuổi đâu, anh bạn ạ,” cậu ta đáp. Cậu ta ra vẻ nghiêm túc bây giờ thôi, nhưng từ trước đến nay, cậu ta vẫn luôn soi gái. Các cô nàng cũng luôn để mắt đến cậu ta, thật là một kẻ may mắn. “Không được đụng đến con bé, nghe chưa? Tìm cách thông cái đầu đần độn của mày đi.” Cậu ta cốc đầu tôi.

Tôi không thích từ “cái đầu đần độn” này. Tôi không phải là người sáng dạ nhất nhóm, nhưng tôi cũng không thích bị đối xử như một đứa dở hơi. Will biết điều đó. Đây là một trong những điều đã luôn làm tôi cảm thấy khó chịu thời còn đi học. Tuy vậy, tôi cười cho qua chuyện. Tôi biết cậu ta không có ý xấu.

“Nghe này,” Will lên tiếng. “Tao không thể để mày lảng vảng xung quanh tán tỉnh em vợ tao đâu. Jules sẽ giết tao đấy. Cô ấy cũng sẽ xử cả mày luôn.”

“Được rồi, được rồi,” tôi đáp.

“Với lại,” cậu ta hạ giọng, “sự thật là con bé, mày biết đấy…” Cậu ta lại làm cử chỉ điên điên đó. “Hẳn là con bé giống mẹ của Jules. Tạ ơn Chúa, Jules không dính bất cứ gen nào. Mà mày tránh xa con bé ra, được chứ?”

“Hiểu, tao hiểu mà…” Nói đoạn tôi nhấp ngụm Guinness và ợ một hơi thật lớn.

“Dạo này mày có hay leo núi không?” Will hỏi, rõ ràng là đang cố gắng thay đổi chủ đề.

“Không,” tôi đáp. “Không hẳn. Nên mới có cái này này.” Tôi đưa tay lên vỗ vỗ bụng. “Khó mà có thời gian leo núi khi không được trả tiền cho việc đó như mày.”

Hài hước ở chỗ tôi luôn là người yêu thích những hoạt động như vậy. Tất cả các hoạt động ngoài trời. Thời gian gần đây, tôi làm vậy để kiếm sống, làm việc cho một trung tâm phiêu lưu mạo hiểm ở Lake District.

“Ừ. Tao đoán vậy,” Will nói. “Buồn cười là công việc không vui như mày thấy đâu, thật đấy.”

“Chắc tao tin,” tôi đáp. “Mày được trả lương để làm điều tuyệt nhất thế giới còn gì.”

“Chậc, mày biết đấy… Mọi thứ không chân thật đến thế đâu, nhiều chiêu trò kỹ xảo lắm…”

Tôi cá là cậu ta dùng diễn viên đóng thế cho những cảnh khó nhằn. Will vốn không bao giờ thích làm những công việc nhọc nhằn. Cậu ta khẳng định đã tập luyện rất nhiều cho chương trình, nhưng có lẽ tôi vẫn đúng.

“Rồi còn cả đống trang điểm và làm tóc nữa chứ,” Will nói tiếp. “Thật ngớ ngẩn khi làm vậy cho một chương trình về sinh tồn.”

“Tao cá là mày khoái mấy thứ đó lắm,” tôi nháy mắt. “Không lừa được tao đâu.”

Will hơi kiêu ngạo, luôn luôn là như thế. Rõ ràng là tôi nói điều đó với sự trìu mến, nhưng tôi thích trêu tức cậu ta. Will là một gã đẹp mã và cậu ta ý thức được điều này. Nhìn cách cậu ta ăn diện hôm nay là biết ngay, đến cả chiếc quần jean cũng là đồ xịn, đắt tiền. Có lẽ đây là ảnh hưởng của Jules: bản thân cô ấy là một người phụ nữ sành điệu và bạn hoàn toàn có thể hình dung cảnh Jules kéo Will vào một cửa hàng quần áo. Nhưng hẳn là cậu ta chẳng thấy phiền hà gì cho cam.

“Vậy,” tôi nói, vỗ vai Will. “Anh bạn sẵn sàng cho hôn nhân chưa?”

Cậu ta cười tươi rói, gật đầu. “Rồi. Nói gì đây nhỉ? Tao yêu Jules mê mệt.”

Thật lòng mà nói, tôi đã rất kinh ngạc khi Will nói với tôi rằng cậu ta sắp cưới. Tôi luôn nghĩ về cậu ta như một con người của công chúng. Không một phụ nữ nào có thể kháng cự lại sức quyến rũ của chàng trai nổi tiếng này. Trong bữa tiệc độc thân, cậu ta kể tôi nghe về vài người mà cậu ta từng hẹn hò trước khi gặp Jules. “Ý tao là, theo một cách nào đó, mọi thứ quá sức ngon lành. Tao chưa từng có nhiều cơ hội cặp kè với nhiều phụ nữ đến vậy cho đến khi tao dùng mấy ứng dụng đó, kể cả thời đại học cũng không. Cứ vài tuần tao lại phải đi xét nghiệm một lần. Nhưng cũng có nhiều đứa tâm thần lắm, bám dai như đỉa, mày biết không? Tao không có thời gian cho mấy chuyện kiểu vậy nữa. Rồi sau đó Jules xuất hiện, và cô ấy… thật hoàn hảo. Cô ấy biết rõ giá trị của bản thân và những gì cô ấy muốn có trong đời. Tụi tao giống nhau.”

Tao cá là ngôi nhà ở Islington cũng góp phần, nhưng tôi im lặng. Ông bố siêu giàu. Tôi không dám trêu chọc Will về chuyện này—mọi người không thoải mái khi nói chuyện vật chất. Nhưng có một thứ mà Will vẫn luôn say mê, có lẽ còn hơn cả phụ nữ, là tiền bạc. Đó có lẽ là ảnh hưởng từ thời thơ ấu chưa từng giàu có như bất cứ ai khác trong trường chúng tôi. Tôi hiểu điều này. Will theo học ở trường vì bố cậu ta là hiệu trưởng, trong khi tôi được nhận nhờ có học bổng thể thao. Gia đình tôi chẳng hề quý tộc chút nào. Tôi “lọt vào mắt xanh” vì chơi bóng bầu dục cho một giải đấu của trường ở Croydon năm tôi mười một tuổi, và họ tiếp cận bố tôi. Thật ra, chuyện như vậy thường xuyên xảy ra ở Trevs: có một đội thể thao cừ khôi rất quan trọng với họ.

Một giọng nói vang lên bên dưới chúng tôi. “Này này này! Trên kia có gì vui thế?”

“Tụi bay!” Will đáp. “Lên đây chơi chung đi! Càng đông càng vui!”

Khỉ thật. Tôi đang khá thích thú khi chỉ có tôi và Will.

Bốn người phù rể trèo lên qua lối cửa sập. Tôi nhích qua cho đủ chỗ ngồi, gật đầu chào từng người khi họ xuất hiện: Femi, Angus, Duncan, Pete.

“Khỉ thật, trên này cao quá!” Femi thốt lên, nhìn qua bờ tường.

Duncan nắm lấy vai Angus và giả vờ đẩy cậu ta. “Ối chà, tao vừa cứu mày đấy nhé!”

Angus ré lên the thé và tất cả chúng tôi cùng bật cười. “Thôi đi!” Cậu ta vừa trấn tĩnh lại bản thân vừa cáu kỉnh nói. “Chúa ơi—nguy hiểm vãi ra.” Cậu ta nhất quyết bám chặt lấy hòn đá, rồi từ từ nhích đến ngồi cạnh chúng tôi. Angus lúc nào cũng hơi hèn so với cả nhóm, nhưng anh chàng được tín nhiệm vì đã đến trường bằng trực thăng của bố trong ngày khai giảng.

Will đưa cho mấy người bọn họ lon Guinness mà tôi vẫn đang dòm ngó.

“Cảm ơn bạn hiền,” Femi nói. Cậu ta nhìn lon bia. “Nhập gia tùy tục nhỉ?”

Pete gật gù, vài giọt bia vương vãi bên dưới chân chúng tôi. “Tao nghĩ mày phải uống kha khá mới bớt sợ, Angus ạ.”

“Phải, nhưng mày không muốn quá chén đâu,” Duncan lên tiếng. “Không là mày sẽ chẳng thiết gì nữa.”

“Im đi,” Angus cau có, mặt đỏ lên. Nhưng nhìn cậu ta vẫn khá nhợt nhạt và tôi có cảm giác Angus đang làm tất cả để tránh nhìn qua bờ tường.

“Tao có đồ chơi cho cuối tuần này đấy,” Pete khe khẽ nói. “Một loại đủ đô, làm tụi bay nghĩ mình thừa sức nhảy xuống rồi lại bay vút lên.”

“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời nhỉ, Pete?” Femi nói. “Lần mày đột kích tủ thuốc của mẹ mày, tao vẫn còn nhớ túi cứu thương của mày chật căng sau kỳ nghỉ.”

“Phải,” Angus nói. “Tất cả bọn tao đều nợ cô một lời cảm ơn.”

“Tao cũng sẽ làm thế,” Duncan nói. “Làm sao tao quên được bà mẹ hơi nóng bỏng của mày được chứ, Pete.”

“Ngày mai cho tao ké với nhé, bạn hiền,” Femi lên tiếng.

Pete nháy mắt với cậu ta. “Mày biết tao mà. Tao lúc nào chẳng tử tế với bạn bè.”

“Hay chơi bây giờ luôn không?” Tôi hỏi. Tôi đột nhiên cảm thấy mình cần một liều để bờ tường nhạt nhòa bớt, trong khi cần sa tôi hút vừa nãy đã hết tác dụng.

“Tao thích tính cách của mày đấy, chó J,” Pete nói. “Nhưng chuyện đâu còn có đó.”

“Ngày mai tụi bay liệu mà cư xử giùm tao,” Will vờ nghiêm nghị. “Tao không muốn hội phù rể làm tao mất mặt đâu.”

“Tụi này sẽ cư xử đàng hoàng mà bạn hiền,” Pete nói, quàng tay qua vai Will. “Chỉ muốn chắc cú rằng đám cưới của mày sẽ thật khó phai mà thôi.”

Will luôn là trung tâm của tất cả, chỗ dựa cho cả nhóm, chúng tôi ai cũng đều xoay quanh cậu ta. Giỏi thể thao, điểm số ổn vừa đủ—với một vài sự trợ giúp đặc biệt. Mọi người đều thích cậu ta. Tôi đoán những thành tích của Will nhìn có vẻ chẳng tốn nhiều sức lực, như thể cậu ta không hề cố gắng vì bất cứ điều gì. Nếu một ai đó không hiểu Will như tôi, họ sẽ nghĩ như vậy.

Chúng tôi ngồi uống bia trong im lặng thêm một lúc dưới ánh mặt trời.

“Như đang ở Trevs ấy,” Angus nói, lúc nào cũng tỏ vẻ là một người hay hoài niệm. “Nhớ lần tụi mình lén mang bia vào trường không? Leo lên mái của nhà thi đấu thể thao rồi uống sạch?”

“Nhớ chứ,” Duncan đáp. “Tao cũng nhớ là mày sợ tè cả ra quần.”

Angus quắc mắt. “Dẹp mẹ đi.”

“Thật ra là Johnno lén mang,” Femi nói, “từ cửa hàng rượu bia trong vùng.”

“Đúng thế,” Duncan đáp. “Vì dù mới mười lăm tuổi nhưng cậu ta đã cao kều, xấu xí và lắm lông rồi, đúng không bạn hiền?” Cậu ta nhào đến đấm vào vai tôi.

“Và tụi mình uống bia còn ấm trong lon,” Angus tiếp tục hoài niệm, “vì không có cách nào làm nguội cả. Chắc là thứ xịn nhất tao từng uống trên đời—kể cả bây giờ tụi mình thừa sức uống, tụi bay biết đấy, bia Dom ướp lạnh mỗi tuần nếu thích.”

“Ý mày là như vài tháng trước,” Duncan nói. “Ở Câu lạc bộ Ô tô Hoàng gia.”

“Lúc nào thế?” Tôi hỏi.

“À,” Will nói. “Xin lỗi nhé, Johnno. Tao biết là quá xa chỗ mày, mày ở tận Cumbria kia mà.”

“Ồ,” tôi đồng tình. “Phải, đúng thế.” Tôi nghĩ đến cảnh họ cùng ăn trưa vui vẻ, uống sâm-panh lâu năm ở Câu lạc bộ Ô tô Hoàng gia, một trong những nơi sang trọng chỉ dành cho hội viên. Phải rồi. Tôi hớp một ngụm lớn Guinness. Giá mà có thêm chút cần sa.

“Tụi mình phấn khích là vì thế,” Femi nói. “Hồi còn đi học, khi còn ở Trevs. Chính là như thế. Biết là có thể bị tóm bất cứ lúc nào.”

“Chúa ơi,” Will thốt lên. “Có nhất thiết phải nói về Trevs không? Tao nghe bố tao nói là đã đủ thấy mệt rồi.” Mặc dù cậu ta nói với nụ cười toe toét nhưng tôi có thể thấy được chút căng thẳng trong thái độ của Will, như thể Guinness bỗng nhiên chẳng còn ngon lành gì. Tôi vẫn luôn cảm thấy tội nghiệp Will khi có một ông bố như vậy. Chẳng trách tại sao cậu ta lại phải chứng tỏ bản thân đến thế. Tôi biết Will muốn quên đi toàn bộ thời gian của mình ở nơi đó. Tôi cũng vậy.

“Những năm đi học có vẻ rất tồi tệ,” Angus nói, “nhưng bây giờ, nhìn lại—và Chúa biết điều này nói gì về tao—tao nghĩ ở một vài khía cạnh, đó lại là thời gian quan trọng nhất đời mình. Ý tao là, dĩ nhiên tao sẽ không gửi con mình đi học ở Trevs—không có ý chê bai gì bố mày đâu, Will—nhưng thật sự mọi thứ không tệ đến vậy. Phải không nào?”

“Tao không biết,” Femi ngờ vực. “Tao toàn bị đám giáo viên đối xử đặc biệt. Lũ phân biệt chủng tộc khốn kiếp.” Cậu ta nói có vẻ bình thản, nhưng tôi biết mọi thứ không phải lúc nào cũng dễ chịu khi là một học sinh da màu ở Trevs.

“Còn tao thì thích,” Duncan nói, và khi tất cả chúng tôi nhìn cậu ta, cậu ta nói thêm: “Thật lòng đấy! Giờ nhìn lại, tao mới nhận ra thời đi học quan trọng biết bao nhiêu, tụi bay hiểu không? Tao không cần mọi thứ khác đi. Thời gian đó đã gắn kết tụi mình.”

“Thôi,” Will nói, “quay về hiện tại đi. Theo tao, bây giờ tụi mình đều khá ngon lành, đồng ý không?”

Hiển nhiên là mọi thứ tốt đẹp đối với Will. Những anh chàng còn lại cũng khá ổn. Femi là bác sĩ phẫu thuật, Angus làm việc trong công ty đầu tư của bố mình, Duncan là nhà đầu tư mạo hiểm—bất kể điều đó có nghĩa là gì—và Pete làm trong ngành quảng cáo, có lẽ không mấy hữu ích cho thói quen hút hít của cậu ta.

“Vậy dạo này mày sao rồi, Johnno?” Pete quay sang hỏi tôi. “Mày là người hướng dẫn leo núi đúng không?”

Tôi gật đầu. “Trung tâm phiêu lưu mạo hiểm,” tôi nói. “Không chỉ có leo núi. Sống trong hoang dã, các hoạt động teambuilding…”

“À,” Duncan lên tiếng, ngắt lời tôi, “biết sao không, tao đang nghĩ đến một ngày hoạt động tập thể cho công ty tao—tính nói với mày vụ này. Lấy giá hữu nghị chứ?”

“Tao muốn chứ,” tôi nói, tự nhủ một người lắm tiền như Duncan chẳng cần đề nghị giảm giá cho người quen làm gì. “Nhưng tao nghỉ rồi.”

“Gì cơ?”

“Ừ. Tao kinh doanh rượu whisky, sắp ra mắt rồi. Chắc là khoảng nửa năm nữa.”

“Và mày đã có nhà phân phối?” Angus hỏi. Giọng cậu ta nghe có vẻ bất ngờ. Tôi đoán điều này không phù hợp với hình ảnh anh chàng Johnno to con, ngờ nghệch trong đầu cậu ta. Tôi đã xoay xở để tránh né công việc văn phòng nhàm chán, và đã làm được.

“Rồi,” tôi gật đầu. “Tao có rồi.”

“Waitrose?” Duncan hỏi. “Sainbury’s?”

“Và nhiều siêu thị khác nữa.”

“Thời buổi bây giờ cạnh tranh lắm,” Angus nói.

“Phải,” tôi trả lời. “Có rất nhiều thương hiệu tầm cỡ, rồi thương hiệu của người nổi tiếng—thậm chí cả võ sĩ UFC Connor MacGregor. Nhưng tụi tao muốn hướng đến, tao không biết nữa, rượu làm thủ công. Như mấy loại gin mới bây giờ ấy.”

“Ngày mai tụi mình sẽ may mắn được thưởng thức,” Will nói. “Johnno có mang theo một thùng. Tối nay tụi mình cũng phải thử cho biết. Tên gì ấy nhỉ? Tao nhớ đó là một cái tên hay ho lắm.”

“Hellraiser,” tôi đáp. Thật sự là tôi khá tự hào về cái tên này. Khác biệt so với những thương hiệu cổ lỗ sĩ ngoài kia. Tôi cũng hơi khó chịu vì Will lại quên—cái tên lù lù trên nhãn chai tôi đưa cho cậu ta hôm qua. Nhưng ngày mai cậu ta sắp kết hôn. Cậu ta hẳn phải suy nghĩ nhiều thứ.

“Ai mà tưởng tượng được nhỉ?” Femi nói. “Tất cả tụi mình đều trưởng thành một cách đứng đắn. Và đã đi ra khỏi nơi đó? Nhắc lại, tao không có ý chê bai bố mày đâu, Will. Nhưng Trevs giống như một nơi nào đó từ thế kỷ trước. Thật may mắn vì tụi mình vẫn sống sót—bốn thằng nhóc còn lại sau tất cả các học kỳ, theo tao nhớ là vậy.”

Tôi còn không thể nghỉ học. Bố mẹ tôi vô cùng vui sướng khi tôi nhận được học bổng bóng bầu dục, khi tôi được vào học ở một ngôi trường sang trọng—một trường nội trú. Tất cả những cơ hội mà nơi ấy có thể mang lại cho tôi, hoặc họ đã nghĩ thế.

“Phải,” Pete nói. “Nhớ thằng nhóc uống ethanol trong khoa Khoa học vì nó bị thách không? Người ta phải vội đưa nó đi bệnh viện. Rồi lúc nào cũng có mấy đứa bị suy nhược thần kinh…”

“Ôi trời,” Duncan hào hứng, “cả thằng nhóc còm nhom bé tí ấy nữa, đứa bị chết ấy. Chỉ có những ai mạnh mẽ mới sống sót được!” Cậu ta cười rạng rỡ với cả nhóm. “Những người xoay vần địa ngục, tao nói đúng chứ? Tất cả cùng trở lại vào cuối tuần này!”

“Đúng,” Femi nói. “Nhưng nhìn này.” Cậu ta rướn người tới và chỉ vào phần tóc lưa thưa trên đỉnh đầu mình. “Tụi mình già và nhạt nhẽo đi nhiều rồi, phải không?”

“Đấy là mày đang tự nói về mình thôi, bạn hiền ơi!” Duncan thốt lên. “Tao nghĩ tụi mình vẫn thừa sức khuấy đảo khi cần.”

“Đám cưới của tao không cần đâu nhé,” Will mỉm cười.

“Đám cưới của mày thì tụi tao càng phải quậy,” Duncan đáp trả.

“Tao luôn nghĩ chắc mày sẽ là người đầu tiên trong đám kết hôn,” Femi nói với Will. “Mày được lòng chị em thế cơ mà.”

“Còn tao thì nghĩ mày sẽ không bao giờ lập gia đình,” Angus nịnh nọt như thường lệ. “Mày quá sát gái. Tại sao lại phải đeo gông vào mình chứ?”

“Mày nhớ con bé mà mày đã quan hệ không?” Pete hỏi. “Ở trường trung học hỗn hợp vùng mình ấy? Tấm ảnh Polaroid ngực trần của nó ấy? Chúa ơi.”

“Làm tư liệu tự sướng được,” Angus nói. “Tao lâu lâu vẫn nhớ về tấm ảnh ấy.”

“Ừ, vì mày không bao giờ có dịp trải nghiệm hàng thật,” Duncan nói.

Will nháy mắt. “Dù sao thì, tất cả tụi mình đều ở đây—ngay cả khi đã già đi và nhàm chán, như mày đã nói chuyện rất hay, Femi—tao nghĩ điều đó xứng đáng được nâng cốc chúc mừng.”

“Tao sẽ nâng ly,” Duncan nói, nâng lon bia lên.

“Tao nữa,” Pete lên tiếng.

“Uống mừng những kẻ sống sót,” Will nói.

“Những kẻ sống sót!” Chúng tôi hùa theo cậu ta. Và trong khoảnh khắc, khi tôi nhìn tất cả bọn họ, ai cũng khác, trẻ trung hơn. Như thể mặt trời đã dát vàng lên họ. Không thể nhìn chỗ hói của Femi từ góc độ này, cái bụng bia của Angus cũng vậy, và Pete nhìn bớt dáng vẻ của người chỉ ra đường khi trời tối. Và thậm chí, nếu có thể, Will còn trông phong độ hơn, sáng sủa hơn. Tôi chợt có cảm giác rằng tất cả chúng tôi quay trở lại ngày xưa, ngồi trên mái của nhà thi đấu thể thao, khi chưa hề có một điều tồi tệ nào xảy đến. Tôi sẵn lòng cho đi kha khá để được trở lại những ngày ấy.

“Thôi,” Will nói, uống cạn lon Guinness. “Tao nên đi xuống thì hơn. Charlie và Hannah sắp đến nơi rồi. Jules muốn tổ chức tiệc đón khách ở cầu tàu.”

Tôi đoán là một khi tất cả khách khứa đến đây, cuối tuần sẽ trở nên sôi động. Nhưng trong một khắc, tôi ước gì thời gian có thể quay lại lúc chỉ có tôi và Will ngồi huyên thuyên đủ chuyện linh tinh, như trước khi mấy cậu phù rể kia đến. Dạo này tôi không gặp Will nhiều. Nhưng thật sự, cậu ta là người biết về tôi hơn bất cứ ai trên thế giới này. Và tôi cũng là người biết nhiều nhất về Will.

« Lùi
Tiến »