Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4002 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
OLIVIA – Phù dâu

Phòng của tôi rõ ràng từng là nơi ở của người giúp việc. Tôi nhanh chóng nhận ra phòng mình ở ngay bên dưới phòng của Jules và Will. Tối qua, tất cả mọi thứ lọt vào tai tôi. Tôi cố gắng để mình không nghe thấy, tất nhiên là vậy rồi. Nhưng càng cố, tôi lại càng nghe rõ mồn một từng âm thanh nhỏ nhất, từng tiếng rên rỉ và thở gấp. Gần như họ muốn cho người khác nghe thấy vậy.

Sáng hôm nay họ lại làm tình, nhưng ít nhất tôi có thể chạy ra ngoài, thoát khỏi lâu đài Folly. Tất cả chúng tôi đều được nhắc nhở về việc không nên đi dạo quanh đảo sau khi trời tối. Nhưng nếu tối nay họ lại tiếp tục như vậy, không đời nào tôi ở lại phòng. Tôi thà ở trong đầm lầy than bùn và những vách đá còn hơn.

Tôi liên tục bật tắt chế độ máy bay trên điện thoại, để xem liệu có điều gì thay đổi nơi dòng thông báo KHÔNG CÓ TÍN HIỆU nhỏ hay không, nhưng vô ích. Tôi cũng không nghĩ sẽ có ai nhắn tin cho tôi. Tôi gần như đã mất liên lạc với tất cả bạn bè của mình. Không phải là chúng tôi không còn thân thiết nữa, mà giống như tôi đã bước ra khỏi thế giới của họ kể từ khi tôi bỏ học đại học. Ban đầu, họ nhắn cho tôi những tin như thế này:

Hy vọng là cậu vẫn ổn

Nếu muốn tâm sự thì gọi tớ nhé, Livs

Sớm gặp lại cậu nha?

Tụi này nhớ cậu!

Có chuyện gì vậy????

Đột nhiên tôi cảm thấy ngạt thở. Tôi với tay đến kệ cạnh giường ngủ. Lưỡi dao lam vẫn ở đây: bé nhỏ nhưng sắc bén. Tôi tụt quần jean xuống và ép lưỡi dao vào đùi trong, phía trên gần quần lót, lướt lưỡi dao trên da thịt cho đến khi máu ứa ra. Một màu đỏ sậm hiện lên tương phản trên làn da xanh xao. Đây không phải là một vết cắt quá lớn; tôi từng cắt sâu hơn. Nhưng cảm giác nhoi nhói của nó làm tất cả tập trung vào một điểm, vào thứ kim loại xâm nhập vào da thịt tôi, đến nỗi trong một khoảnh khắc, mọi điều khác dường như không tồn tại.

Tôi thấy mình thở dễ dàng hơn một chút. Có lẽ tôi sẽ cắt thêm một vết nữa…

Có tiếng gõ cửa. Tôi buông lưỡi dao, xoay xở kéo khóa quần. “Ai đó?” Tôi cất tiếng hỏi.

“Chị đây,” Jules đáp, đẩy cửa ra trước khi tôi nói chị có thể vào, thật đúng kiểu của chị. Tạ ơn Chúa, tôi đã phản ứng nhanh. “Chị muốn xem em mặc đồ phù dâu,” chị nói. “Vẫn còn chút thời gian trước khi Hannah và Charlie đến. Johnno đã quên bộ suit chết tiệt của mình, nên chị muốn chắc chắn ít nhất một người trong tiệc cưới nhìn đàng hoàng.”

“Em thử rồi,” tôi nói. “Vừa lắm.” Nói dối. Tôi không hề biết chiếc váy có vừa với mình hay không. Tôi lẽ ra cần đến cửa tiệm để thử váy. Nhưng mỗi lần Jules cố gắng lôi tôi đến, tôi đều viện cớ: cuối cùng chị ấy đành bỏ cuộc và mua luôn, miễn là tôi mặc thử và cho chị ấy biết chiếc váy vừa vặn với mình. Tôi đã nói với chị ấy như thế nhưng tôi không thể ép mình mặc thử. Nó vẫn nằm trong chiếc hộp giấy bồi to tướng, cứng ngắc từ lúc Jules cho người đưa đến.

“Em có thể đã thử rồi,” Jules nói, “nhưng chị muốn xem.” Chị ấy đột nhiên mỉm cười với tôi, như thể chị vừa bất ngờ nhớ ra mình phải làm vậy. “Em lên phòng anh chị mà thử, nếu em thích.” Chị ấy nói như thể đang ban cho tôi một đặc quyền hấp dẫn.

“Không cần đâu, cảm ơn chị,” tôi nói. “Em thử ở đây là được…”

“Nào,” chị ấy nói. “Phòng chị có gương to đẹp lắm.” Tôi nhận ra mình không còn lựa chọn nào khác. Tôi bước đến tủ và nhấc cái hộp xanh lơ to tướng ra. Jules mím môi lại. Tôi biết chị ấy đang cáu vì tôi chưa treo váy lên.

Lớn lên cùng Jules đôi khi cảm giác như có thêm một người mẹ, hay một người giống như những bà mẹ khác—chuyên quyền, nghiêm khắc, kiểu vậy. Mẹ không bao giờ như vậy, nhưng Jules thì có.

Tôi theo Jules lên phòng ngủ của họ. Mặc dù chị ấy là một người gọn gàng không tả nổi và phòng có cửa sổ để đón không khí trong lành, nhưng tôi vẫn ngửi thấy mùi cơ thể, mùi nước dưỡng sau cạo râu của đàn ông, và tôi nghĩ là (dù không muốn nghĩ) mùi của nhục dục quyện lẫn vào nhau. Cảm giác thật sai trái khi ở đây, trong không gian riêng tư của hai người họ.

Jules đóng cửa rồi quay lại nhìn tôi, hai tay khoanh lại. “Thử đi,” chị nói.

Tôi không cảm thấy mình có tiếng nói. Jules rất giỏi khiến người ta cảm thấy như vậy. Tôi cởi quần áo, chỉ chừa lại đồ lót, ép chặt hai chân vào nhau phòng trường hợp đùi tôi vẫn còn rỉ máu. Nếu Jules nhìn thấy, tôi sẽ phải nói dối là mình đang đến tháng. Gió hiu hiu thổi qua cửa sổ làm tôi dựng gai ốc. Tôi có thể cảm thấy chị ấy đang quan sát tôi; tôi ước gì chị cho tôi một chút riêng tư. “Em sụt cân rồi,” chị lên tiếng, có vẻ chỉ trích. Có sự quan tâm trong giọng nói của chị ấy, nhưng nghe không thật lắm. Tôi biết có lẽ chị đang ghen tị. Có một lần, khi say, chị kể về việc ngày trước bị bạn học ở trường chế giễu là “con béo”. Chị luôn bình phẩm về cân nặng của tôi, như thể chị không biết tôi vốn gầy gò ngay từ khi còn là một cô bé. Nhưng có một sự thật là người ta vẫn có thể căm ghét cơ thể mình dù gầy ốm đi chăng nữa. Cảm giác như nó giữ kín nhiều bí mật không cho bạn biết. Cảm giác cơ thể của bạn làm bạn thất vọng.

Dù vậy, Jules nói không sai. Gần đây tôi đã sụt cân. Bây giờ tôi chỉ có thể mặc vừa chiếc quần jean nhỏ nhất của mình, và kể cả như thế thì chúng vẫn tuột khỏi hông tôi. Tôi không cố gắng giảm cân hay gì cả, nhưng cảm giác trống rỗng khi tôi không ăn nhiều… nó thật hòa hợp với tâm trạng. Thật đúng.

Jules kéo chiếc váy ra khỏi hộp. “Olivia!” Chị gay gắt. “Cái váy ở trong hộp suốt từ đó đến giờ hả? Em nhìn xem, nhăn nhúm hết rồi! Lụa này rất mỏng… Chị cứ nghĩ em sẽ giữ gìn nó cẩn thận hơn.” Nghe như chị đang nói chuyện với một đứa trẻ. Tôi đoán là chị nghĩ vậy. Nhưng tôi đã không còn là một đứa trẻ nữa rồi.

“Xin lỗi,” tôi nói. “Em quên mất.” Nói dối.

“Chậc. Cảm ơn trời đất là chị có mang bàn ủi. Tuy nhiên, để ủi cho phẳng phiu cũng mất thời gian lắm. Em sẽ làm điều đó sau, còn bây giờ thì mặc thử cho chị xem.”

Chị bắt tôi dang tay ra như một đứa bé khi phủ chiếc váy qua đầu tôi. Khi chị làm thế, tôi phát hiện một vết hồng tươi nơi cổ tay chị, dài khoảng vài xen-ti-mét. Tôi nghĩ đó là một vết bỏng. Nhìn có vẻ đau đớn và tôi tự hỏi làm thế nào mà chị lại bị bỏng được: Jules lúc nào cũng rất cẩn thận, bình thường chị chẳng bao giờ vụng về đến mức tự làm mình bị bỏng. Nhưng trước khi tôi kịp nhìn kỹ hơn, chị đã nắm lấy cánh tay tôi và kéo tôi ra trước gương để cả hai có thể cùng nhìn vào đó. Chiếc váy có màu hồng phấn, một màu mà tôi không đời nào mặc vì nó làm tôi trông nhợt nhạt hơn. Móng tay tôi cũng có màu hồng gần giống thế này, bộ móng hào nhoáng mà Jules bắt tôi làm ở London tuần trước. Chị không hài lòng lắm với tình trạng móng tay của tôi: chị ấy nói với thợ làm móng rằng “hãy làm tốt nhất có thể với mấy cái móng này”. Khi nhìn vào bàn tay của mình bây giờ, tôi không thể nhịn được cười: màu hồng công chúa lấp lánh của nước sơn bên cạnh những lớp da bị gặm nham nhở đến rướm máu.

Jules lùi lại, khoanh tay và nheo nheo mắt. “Rộng quá. Chúa ơi, chị chắc chắn đây là cỡ nhỏ nhất của họ. Vì Chúa, Olivia. Chị ước gì em đã nói cho chị biết nó không vừa—chị sẽ cho sửa lại. Nhưng…” Jules cau mày, chậm rãi di chuyển vòng quanh tôi. Tôi lại cảm thấy gió lùa qua cửa sổ, và không khỏi rùng mình. “Chị không biết nữa, có lẽ mặc hơi rộng cũng được. Chị đoán kiểu của nó như vậy, hay đại loại thế.”

Tôi quan sát mình trong gương. Dáng váy thật ra không quá kinh khủng: một chiếc váy hai dây, vải cắt xéo, gợi nhớ về thập niên chín mươi. Tôi có thể sẽ mặc nó nếu có màu khác. Jules không sai, chiếc váy không xấu. Nhưng quần lót đen và đầu ngực tôi đang lồ lộ dưới lớp vải.

“Đừng lo,” Jules nói, như thể chị đọc được suy nghĩ của tôi. “Chị có miếng dán ngực. Và chị cũng mua quần lót dây cho em rồi—chị biết là em không có nó.”

Tuyệt vời. Như vậy sẽ khiến cảm giác trần trụi của tôi dịu đi.

Thật kỳ lạ, khi đứng với nhau trước gương như thế này, Jules ở phía sau, cả hai cùng nhìn vào hình bóng phản chiếu của tôi. Chúng tôi khác nhau khá nhiều. Dáng dấp là một ví dụ, và mũi tôi thon hơn—mũi của mẹ—trong khi Jules có mái tóc đẹp hơn, dày dặn và óng ả. Nhưng khi đứng cùng nhau thế này, tôi mới nhận ra hai chị em tôi giống nhau hơn nhiều người nghĩ. Hình dáng khuôn mặt chúng tôi giống nhau, đều giống mẹ. Người khác có thể nhìn ra chúng tôi là chị em.

Tôi tự hỏi liệu Jules có nhìn thấy điều này không: những nét tương đồng giữa chúng tôi. Nét mặt chị lạ lùng và căng thẳng.

“Ôi, Olivia,” chị thốt lên. Rồi đột ngột—tôi đã thấy từ trong gương trước khi thật sự cảm nhận được điều đó—chị đưa tay ra và nắm lấy tay tôi. Tôi cứng người lại. Không giống Jules chút nào: chị ấy vốn không mặn mà với những cử chỉ động chạm thân thiết hay thể hiện tình cảm. “Nghe chị này,” chị tiếp tục, “chị biết tụi mình không phải lúc nào cũng hợp nhau. Nhưng chị hãnh diện vì có em làm phù dâu. Em biết điều này chứ?”

“Em biết,” tôi đáp. Giọng hơi khản đặc lại.

Jules siết chặt tay tôi, một cử chỉ tương đồng với một cái ôm chặt đối với chị. “Mẹ nói em đã chia tay anh chàng đó rồi? Olivia, em biết không, ở tuổi em, em sẽ có cảm giác như là ngày tận thế. Nhưng sau đó, em sẽ gặp được một người mà em thật sự kết nối và em sẽ hiểu được sự khác biệt. Giống như Will và chị...”

“Em không sao,” tôi nói. “Em ổn mà.” Nói dối. Tôi không muốn nói về chuyện này với bất kỳ ai. Đặc biệt là Jules. Chị là người cuối cùng có thể hiểu cho tôi nếu tôi nói tôi không thể nhớ tại sao mình cần trang điểm, mặc đồ lót đẹp, mua quần áo mới hay đi cắt tỉa tóc tai làm gì. Tựa như có một người khác đã làm tất cả những điều này thay tôi.

Đột nhiên tôi thấy phát bệnh. Tôi muốn ngất đi. Tôi hơi chao đảo, Jules đỡ lấy tôi, tay chị nắm chặt cánh tay tôi.

“Em không sao,” tôi nói, trước khi chị ấy kịp hỏi chuyện gì xảy ra. Tôi cúi người xuống và cởi phắt đôi giày lụa xám quá đỗi cầu kỳ mà Jules đã chọn cho tôi, những cái khóa nạm ngọc làm tôi loay hoay mãi vì hai tay tôi đã trở nên vụng về và thừa thãi. Sau đó, tôi rướn người kéo chiếc váy qua đầu, thô bạo đến nỗi Jules thở mạnh một hơi, như thể chị ấy nghĩ tôi làm rách nó.

“Olivia!” Jules kêu lên. “Em bị quái quỷ gì vậy?”

“Em xin lỗi,” tôi nói. Nhưng tôi chỉ có thể mấp máy môi mà không một âm thanh nào được thốt ra.

“Nghe này,” chị nói. “Chỉ vài hôm thôi, chị muốn em chịu nỗ lực một chút cho chị. Được chứ? Đây là đám cưới của chị, Livvy. Chị đã rất cố gắng để khiến mọi thứ thật hoàn hảo. Chị mua cái váy này cho em—chị muốn em mặc nó vì chị muốn em đến đây, làm phù dâu của chị. Điều này có ý nghĩa với chị. Em cũng cảm thấy như thế. Đúng không?”

Tôi gật đầu. “Vâng. Đúng vậy.” Rồi bởi vì có vẻ như chị chờ tôi nói tiếp, nên tôi nói thêm, “Em ổn. Em không biết lúc nãy… chuyện lúc nãy là gì nữa. Giờ em ổn rồi.”

Nói dối.

« Lùi
Tiến »