Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4072 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
AOIFE – Người tổ chức tiệc cưới

Xa phía chân trời, dấu vết báo hiệu thời tiết xấu đang lan rộng, tối dần. Gió thổi mạnh hơn. Những chiếc váy lụa bay phần phật trong gió, vài cái nón bị thổi tung, đồ trang trí cocktail bị cuốn đi trong không khí.

Nhưng vượt lên trên tiếng gió ngày một to hơn là giọng hát của ca sĩ đang cất lên:

“is tusa ceol mo chroí,

Mo mhuirnín is tusa ceol mo chroí.”

Em là tiếng nhạc của lòng anh, Người yêu dấu,

Em là tiếng nhạc của lòng anh.

Trong một thoáng, dường như tôi quên cả cách thở. Bài hát đó. Mẹ đã hát cho chúng tôi nghe khi chúng tôi còn nhỏ. Tôi ép mình hít vào, thở ra. Tập trung nào, Aoife. Mày có rất nhiều thứ phải lo lắng.

Các vị khách vây quanh tôi với những đòi hỏi:

“Có món khai vị nào không chứa gluten không?”

“Chỗ nào có sóng tốt nhất?”

“Cô nói thợ chụp ảnh chụp vài tấm cho chúng tôi nhé?”

“Đổi chỗ ngồi cho tôi được không?”

Tôi di chuyển giữa đám đông, trấn an, giải đáp các thắc mắc, chỉ chỗ nhà vệ sinh, phòng giữ đồ, quầy bar cho họ. Dường như có nhiều hơn một trăm năm mươi khách mời: họ ở khắp nơi, ra vào rạp cưới tấp nập, xúm lại quanh quầy bar, chen chúc trên cỏ, tạo dáng chụp ảnh bằng điện thoại, hôn nhau, cười nói và ăn các món khai vị được cả một đội quân phục vụ. Tôi đã phải kéo vài người khách lại trước khi họ gặp rắc rối vì lạc chân vào đầm lầy than bùn.

“Làm ơn,” tôi nói, nhắc nhở một nhóm khách khác đang cố đi vào nghĩa trang, tay cầm ly rượu, như thể đang tham quan hội chợ triển lãm. “Ở đây có nhiều tảng đá rất cũ và dễ hư hại.”

“Nhìn có vẻ như đã lâu không ai đến thăm mộ,” một người đàn ông trong số đó lên tiếng theo kiểu bình-tĩnh-đi khi họ bỏ đi, có chút bực bội. “Đây là một hòn đảo hoang đúng không? Nên tôi không nghĩ lại có ai thấy phiền đâu.” Rõ ràng ông ta chưa phát hiện ra khu của gia đình tôi và tôi thấy mừng vì điều đó. Tôi không muốn họ lòng vòng giữa những tảng đá, làm rơi vãi nước uống, dẫm đạp lên mảnh đất thiêng bằng dép cao gót nhọn hoắt và giày bóng loáng, đọc to các chữ được khắc trên mộ. Bi kịch của riêng tôi viết ra ở đó cho họ chiêm nghiệm.

Tôi đã chuẩn bị tâm lý cảm giác sẽ lạ lẫm như thế nào khi tất cả những con người này ở đây. Đây là một chuyện chẳng đặng đừng: suy cho cùng, là thứ tôi muốn. Đưa người đến hòn đảo một lần nữa. Vậy nhưng tôi đã không nhận ra chuyện này lại có vẻ là một sự xâm phạm đến thế.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »