Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4070 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
JOHNNO – Phù rể

Tôi uống hết ly sâm-panh của mình và lấy thêm một ly từ cô nhân viên phục vụ đi ngang qua. Tôi cũng sẽ uống ly này thật nhanh, sau đó có lẽ tôi sẽ cảm thấy—tôi không biết nữa, là chính mình hơn. Sáng hôm nay, thấy tất cả mọi thứ, mọi thứ mà Will có… chà, làm tôi thấy có chút tồi tệ. Tôi không hãnh diện về điều này. Dĩ nhiên là tôi thấy tệ chứ. Will là bạn thân nhất của tôi. Tôi chỉ muốn bản thân thấy vui mừng cho cậu ta. Nhưng việc gặp lại hội bạn đã khuấy động tất cả. Dường như không gì ảnh hưởng đến Will, không điều nào trong số đó cản trở cậu ta. Trong khi đó tôi luôn luôn cảm thấy, tôi không rõ nữa, như mình không xứng đáng được hạnh phúc.

Có rất nhiều gương mặt quen thuộc trong đám đông bên ngoài nhà nguyện: những anh bạn trong bữa tiệc độc thân cho chú rể và những người khác tuy không dự tiệc nhưng học cùng trường với chúng tôi. “Không có ai đi cùng sao, Johnno?” Họ hỏi tôi. “Vậy tối nay có định tán tỉnh cô nàng may mắn nào không?”

“Có lẽ,” tôi đáp. “Có lẽ thế.”

Mọi người cá cược một chút xem tối nay tôi sẽ thử tiếp cận ai. Rồi họ tiếp tục nói chuyện về công việc, nhà cửa của mình. Chia sẻ những chọn lựa và quỹ đầu tư. Vài câu chuyện về chính trị gia mới nhất vừa bị một phen xấu mặt. Tôi không tham gia vào cuộc nói chuyện này vì tôi không nghe ra tên, mà kể cả nếu có đi chăng nữa, tôi có lẽ cũng không biết đó là ai. Tôi đứng đó, cảm thấy ngu ngốc, như kẻ ngoài cuộc. Tôi chưa từng cảm thấy mình là một trong số họ.

Tất cả bọn họ bây giờ đều có công việc quyền thế. Ngay cả những người tôi không nhớ là họ từng sáng láng đến vậy. Tất cả đều khác nhiều so với hồi còn đi học. Không có gì đáng ngạc nhiên, vì đã hơn hai mươi năm trôi qua. Nhưng tôi không cảm thấy thế. Không hề. Tôi không cảm thấy thế lúc này, khi đứng đây. Nhìn vào từng gương mặt, không quan trọng là bao nhiêu năm đã trôi qua, hay có chỗ hói đầu thay vì nhiều tóc, tóc đen thay vì từng vàng hoe, hay bây giờ dùng kính áp tròng thay vì đeo kính cận. Tôi đều có thể nhận ra họ.

Thấy không, kể cả bây giờ, dù tôi đúng là một nỗi thất vọng chết tiệt, bố mẹ tôi vẫn giữ tấm ảnh kỷ yếu của tôi trên bệ lò sưởi trong phòng khách. Tôi chưa lần nào nhìn thấy nó bám một hạt bụi. Bố mẹ tôi vô cùng tự hào về tấm ảnh ấy. Nhìn con trai chúng tôi kìa, học ở một trường quý tộc đình đám. Là một trong số họ. Toàn bộ ngôi trường hiện ra trên sân thể thao trước tòa nhà chính, một bên là vách đá nhô ra biển. Tất cả chúng tôi ngồi trên những thanh giá đỡ bằng kim loại, sáng sủa và ngoan ngoãn, với mái tóc được cô quản lý chải lệch sang một bên, nở nụ cười toe toét ngớ ngẩn: Cười với máy ảnh đi, các trò!

Giờ tôi đang cười toe toét với tất cả bọn họ, như đã làm trong tấm ảnh ấy. Tôi tự hỏi liệu họ có đang lén nhìn tôi và cùng nghĩ một chuyện như trước không. Johnno: hàng phế phẩm. Một thằng không nên thân. Luôn làm người khác phá lên cười—ngoài ra không còn gì nữa. Hóa ra mọi thứ lại đúng hệt như cách họ nghĩ. Chà, đây là lúc tôi sẽ chứng minh họ đã sai. Vì tôi có công việc kinh doanh whisky để kể lể, đúng chứ?

“Johnno, bạn tôi. Không tin nổi, lâu quá rồi.” Greg Hastings—hàng thứ ba, số hai từ trái sang. Có người mẹ nóng bỏng, nhan sắc mà chắc chắn nó không được thừa hưởng.

“Ha, quên lễ phục, quả nhiên là mày mà, Johnno!” Miles Locke—hàng thứ năm, đâu đó ở giữa. Khá thiên tài nhưng không quá lập dị, vậy nên nó sống khỏe.

“Ít nhất cũng không quên nhẫn! Phải mà mày quên, như vậy mới đỉnh thật sự.” Jeremy Swift—đứng trên, góc xa bên phải. Nuốt một đồng năm mươi xu trong khi chơi thử thách và phải nhập viện.

“Johnno, anh chàng to xác—mày biết không, tao phải kể mày nghe, tao vẫn còn xây xẩm vì buổi tiệc độc thân. Mày hại tao quá. Chúa ơi và cái thằng tội nghiệp đó! Tụi mình thật sự hại nó rồi. Nó cũng ở đây đúng không?” Curtis Lowe—hàng thứ tư, số năm từ phải qua. Suýt nữa đã chơi quần vợt chuyên nghiệp nhưng cuối cùng lại theo nghề kế toán.

Thấy không? Họ gọi tôi là thằng ngốc. Nhưng tôi có một trí nhớ khá tốt trong những chuyện thế này.

Có một gương mặt trong tấm ảnh ấy mà tôi không dám nhìn. Hàng dưới cùng, đứng với những đứa nhỏ con nhất, góc bên phải. Cô Độc, thằng nhóc tôn thờ Will, sẵn sàng làm bất cứ việc gì khiến cậu ta hài lòng. Bất cứ việc gì chúng tôi yêu cầu. Nó ăn cắp bánh mì cuộn và bơ trong bếp cho chúng tôi, chùi bùn đất bám trên giày chơi bầu dục của cả bọn, quét dọn phòng ngủ. Tất cả mọi việc chúng tôi không thật sự cần hay có thể tự làm được. Nhưng như vậy rất vui, theo một cách nào đó, nghĩ ra những trò để nó làm.

Chúng tôi dần yêu cầu nó làm nhiều trò ngu ngốc hơn. Có lần, chúng tôi xui nó trèo lên nóc của ngôi trường và kêu tiếng cú, và nó đã làm theo. Một lần khác, chúng tôi yêu cầu nó bật hết các công tắc báo cháy. Lấn tới và xem nó có thể chịu đựng được đến mức nào không khó khăn gì. Thỉnh thoảng chúng tôi lục đồ của nó, ăn bánh kẹo mẹ nó gửi đến hay giả vờ tự sướng bằng tấm ảnh bà chị nóng bỏng của nó chụp ngoài biển. Hay chúng tôi tìm ra những bức thư nó gửi về nhà và cất giọng rên rỉ đọc lên: Con nhớ cả nhà nhiều lắm. Thỉnh thoảng chúng tôi thậm chí còn hành hạ nó một chút. Khi nó không lau giày chơi bầu dục của chúng tôi đủ sạch, hay chúng tôi nói như vậy chưa đủ sạch, vì thực ra nó luôn làm khá tốt. Tôi bắt nó đứng đó trong khi tôi lấy phần đế có đinh của giày quất vào mông nó, như một cách “khích lệ”. Xem chúng tôi có thể hành hạ nó đến mức nào. Và nó đã để chúng tôi làm tất cả.

Tôi vớ lấy một ly sâm-panh khác, uống cạn. Cuối cùng thì ly rượu lần này cũng có công hiệu, tôi cảm thấy lâng lâng hơn một chút. Tôi tiến đến một nhóm đông cựu học sinh Trevellyan. Tôi muốn kể với họ về công việc kinh doanh whisky của mình. Chỉ khoảng nửa tiếng thôi. Để họ cuối cùng cũng nhận ra tôi giỏi như bất kỳ ai trong số họ. Nhưng cuộc trò chuyện đã chuyển hướng và tôi không nghĩ ra cách nào để gợi chuyện.

Ai đó vỗ lên vai tôi rất mạnh. Tôi quay lại và thấy mình đối diện với ông ấy: Ông Slater. Bố của Will—nhưng trước hết, luôn luôn là hiệu trưởng Trevellyan.

“Jonathan Briggs,” ông nói. “Cậu vẫn không thay đổi chút nào.” Ông không có ý khen ngợi tôi khi nói vậy.

Khỉ thật, tôi đã hy vọng mình có thể tránh xa ông. Việc nhìn thấy ông vẫn luôn tác động lên tôi như xưa. Tôi cứ nghĩ giờ tôi đã là người lớn, chuyện sẽ khác đi. Nhưng tôi vẫn sợ ông một phép. Thật hài hước, trong khi thật ra ông chính là người đã cứu tôi.

“Chào thầy,” tôi đáp. Lưỡi tôi như mắc lại trong cổ họng. “Ý cháu là, chào bác Slater.” Tôi nghĩ ông ấy muốn tôi gọi mình là “thầy” hơn. Tôi liếc qua vai. Nhóm vừa nãy mà tôi đứng cùng đã đi vào, nên giờ chỉ còn chúng tôi ở ngoài này: tôi và ông ấy. Không thoát được.

Ông nhìn tôi từ đầu xuống chân. “Tôi thấy cậu vẫn ăn mặc kỳ quái như trước. Áo blazer của cậu ở Trevellyan, phần trên thùng thình trong khi ở dưới lại quá chật.”

Phải, vì bố mẹ tôi chỉ có thể mua được như thế.

“Và tôi thấy cậu vẫn chơi với con trai tôi,” ông tiếp tục. Ông chưa từng thích tôi. Nhưng tôi không thể hình dung được là ông quý mến ai, kể cả con ruột mình.

“Vâng,” tôi đáp. “Chúng cháu là bạn thân.”

“Ồ, thế à? Tôi vẫn luôn có ấn tượng rằng cậu chỉ đơn giản là làm những việc xấu xí cho nó. Như lần cậu lẻn vào văn phòng tôi để ăn cắp đề thi tốt nghiệp.”

Trong một thoáng, mọi thứ xung quanh tôi đứng yên và im phăng phắc. Tôi kinh ngạc đến nỗi không thốt lên được lời nào.

“Ô, phải đấy,” ông Slater nói tiếp, không chút nao núng trước sự im lặng của tôi. “Tôi biết chứ. Cậu nghĩ đơn giản là không bị phát hiện thì cậu thoát được à? Chuyện này lộ ra sẽ là một nỗi nhục cho trường, cho tên tuổi của tôi.”

“Không,” tôi nói, “cháu không biết bác đang nói gì.” Nhưng suy nghĩ của tôi là: Bác không biết đầy đủ câu chuyện. Hay có thể là bác biết và bác còn đóng kịch giỏi hơn cháu tưởng.

Tôi xoay xở để thoát được. Tôi bỏ đi tìm thêm rượu. Thứ gì đó mạnh hơn. Có một quầy bar họ đã dựng lên, gần rạp cưới. Nhân viên không phục vụ kịp. Mọi người gọi một lúc hai, ba ly, giả vờ rằng họ gọi cho bạn bè và khách đi chung, trong khi thật ra tôi thấy họ vừa đi vừa uống. Tối nay sẽ điên loạn lắm đây, nhất là với “đồ chơi” Peter Ramsay mang theo. Khi tôi cầm ly whisky của mình lên—thứ tôi mang đến—tôi thấy tay mình run rẩy.

Rồi tôi nhìn thấy một người quen quen trong đám đông. Anh ta nhìn tôi, nhíu mày. Nhưng anh ta không phải học sinh Trevellyan. Anh ta khoảng năm mươi tuổi, quá già để xuất hiện trong tấm ảnh kỷ yếu ấy. Ban đầu tôi cảm thấy khó chịu vì tôi không thể nhận ra mình đã gặp anh ta ở đâu.

Anh ta sở hữu mái tóc kiểu hipster quá thời thượng dù đã điểm bạc, đầu hơi hói cùng lễ phục với quần thể thao. Nhìn anh ta như vừa bước ra khỏi một văn phòng màu mè ở Soho và không mấy chắc chắn về chuyện làm thế nào mà mình lại ở một nơi hoang vu thế này, một hòn đảo hú họa.

Thành thật mà nói, trong vài phút, tôi không tài nào biết được tôi đã gặp một người như anh ta ở đâu. Sau đó, tôi nghĩ cả hai chúng tôi đều nhận ra cùng một lúc. Chết tiệt. Đó là nhà sản xuất của chương trình Sinh Tồn Trong Đêm . Một cái tên nghe khá Pháp và sang trọng. Piers. Đúng thế.

Anh ta tiến về chỗ tôi. “Johnno,” anh nói. “Rất vui được gặp cậu.”

Tôi khá sung sướng vì anh ta nhớ tên và nhận ra mình. Rồi tôi chợt nhớ anh ta đã không ưng ngoại hình của tôi đủ để cho tôi lên sóng, nên tôi kìm nén sự phấn khích của mình lại. “Chào anh, Piers,” tôi nói, chìa tay ra. Tôi không hiểu nổi tại sao anh ta lại muốn đến nói chuyện cùng tôi. Chúng tôi chỉ gặp nhau đúng một lần, khi tôi đến thử vai cùng Will. Rõ ràng sẽ đỡ ngượng ngùng hơn nếu chúng tôi chỉ nâng ly từ xa và dừng lại ở đó thôi?

“Lâu quá không gặp, Johnno,” anh ta nói, lắc lư người qua lại. “Tôi suýt không nhận ra cậu… Với kiểu tóc này.” Anh ta đang tỏ ra lịch sự. Tóc tôi không dài hơn đến mức đó. Nhưng có lẽ nhìn tôi đã già đi mười lăm tuổi kể từ lần cuối chúng tôi gặp nhau. Có lẽ là vì bia rượu. “Dạo này cậu làm gì?” Anh ta hỏi. “Tôi biết chắc chắn phải có thứ gì đó hấp dẫn lắm và khiến cậu bận rộn.”

Tôi cảm thấy có gì đó kỳ lạ trong cách nói của anh ta, nhưng tôi cho qua. “À,” tôi gồng mình lên để thể hiện. “Dạo này tôi kinh doanh whisky, Piers.” Tôi cố gắng để tạo ấn tượng, nhưng thật lòng tôi không thể ngừng nghĩ đến cách gã này đã từ chối tôi chỉ với vài dòng qua email.

Không hoàn toàn phù hợp với chương trình.

Bạn thấy đấy, mọi người không nhận ra điều này ở tôi. Họ thấy Johnno ngày xưa, một kẻ quậy phá, điên khùng… không suy nghĩ nhiều. Và tất nhiên tôi muốn họ nghĩ vậy, tôi đóng thật tròn vai. Nhưng tôi cũng có cảm xúc, và tôi thấy xấu hổ vì cuộc nói chuyện này, giống như lúc tôi thấy xấu hổ vì công ty sản xuất chương trình không chọn mình. Dù sao đi nữa, ít nhất là tôi cũng được trả vài nghìn bảng tiền ý tưởng.

Ý tưởng cho chương trình là của tôi. Tôi không nói mình nghĩ ra tất cả. Nhưng tôi biết tôi là cha đẻ của nó. Khoảng một năm trước, Will và tôi ngồi uống trong quán rượu. Lúc nào tôi cũng là người đề nghị gặp nhau. Will lúc nào cũng quá bận rộn, dù khi ấy sự nghiệp truyền hình của cậu ta vẫn chưa mấy nở rộ, chỉ là một người đại diện. Nhưng kể cả dù để tôi đợi dài cổ vài lần, cậu ta cũng không bao giờ hủy hẹn. Mối liên kết của chúng tôi quá lớn lao, nên tình bạn này không chết được. Cậu ta cũng biết thế.

Tôi hẳn đã khá say, bởi tôi còn nhắc đến trò chơi chúng tôi từng chơi ở trường: Sinh Tồn. Tôi nhớ ánh mắt của Will. Tôi nghĩ cậu ta sợ những gì tôi có thể sẽ nói. Nhưng tôi không hề có ý định này. Chúng tôi không bao giờ làm thế. Tôi vừa xem một chương trình phiêu lưu mạo hiểm đêm hôm trước và tôi thấy nó khá “hiền”. “Đó sẽ là một ý tưởng hay ho cho một chương trình ti-vi hơn đa số mấy trò sinh tồn người ta vẫn xem nhỉ?”

Will liền nhìn tôi, khác lạ.

“Sao vậy?” Tôi hỏi.

“Johnno,” cậu ta nói. “Đây có thể là ý tưởng tuyệt vời nhất mày từng nghĩ ra.”

“Ừ, nhưng thật ra không thể làm thế. Mày biết đấy… Vì những chuyện lúc trước.”

“Đó là chuyện từ hàng triệu năm trước rồi,” cậu ta đáp. “Và là một tai nạn, mày nhớ chứ?” Rồi khi tôi không đáp, “Nhớ chứ?”

Tôi nhìn cậu ta. Cậu ta thật sự tin điều này ư? Cậu ta đang chờ tôi trả lời.

“Phải,” tôi đáp. “Đúng là vậy.”

Sau đó, Will có được buổi thử vai cho cả hai chúng tôi. Phần còn lại có thể gọi là lịch sử. Nhưng là cho Will. Rõ ràng người ta không muốn gương mặt xấu xí của tôi.

Tôi nhận thấy Piers đang nhìn tôi có vẻ hơi buồn cười. Tôi nghĩ anh ta vừa hỏi tôi gì đó. “Xin lỗi,” tôi nói. “Anh nói gì?”

“Tôi đang nói là thật khó cho cậu. Tôi đoán ít nhất thì chúng tôi vuột mất cậu, nhưng như thế ngành whisky lại được lợi.”

Vuột mất cậu? Nhưng họ có mất mát gì đâu: họ không muốn tôi lên sóng, chỉ thế thôi.

Tôi hớp một ngụm lớn trong ly mình. “Piers,” tôi nói. “Anh không muốn có tôi trong chương trình. Nên với tất cả lòng tôn trọng, anh đang nói cái quái gì thế?”

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »