Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4067 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HANNAH – Khách đi chung

Tôi ngồi riêng trong suốt buổi lễ, chen chúc trên một băng ghế dài với vài người em họ của Jules—Charlie có ghế riêng phía trước, một phần trong tiệc cưới. Có một khoảnh khắc kỳ lạ khi Jules bước vào lễ đường. Có một biểu cảm tôi chưa từng thấy trên mặt cô bao giờ. Trông cô ấy có vẻ hoảng sợ: mắt mở to, miệng mím lại thành một đường thẳng. Tôi tự hỏi không biết có ai khác để ý không, hay tôi đã tưởng tượng ra điều đó, vì khi đứng bên Will ở phía trước, Jules đã mỉm cười, chào chú rể, cô dâu lộng lẫy mà mọi người đều mong chờ được thấy. Quanh tôi đều là những tiếng xuýt xoa, những lời xì xào rằng nhìn cả hai mới đẹp đôi làm sao.

Kể từ đó, toàn bộ buổi lễ diễn ra rất suôn sẻ: cô dâu và chú rể không loay hoay khi nói những lời thề, không như trong một số cặp đôi mà tôi từng tham dự đám cưới. Hai người họ nói lớn và rõ từng từ, khi chúng tôi đều im lặng quan sát, âm thanh duy nhất là tiếng gió thì thào giữa những tảng đá. Tuy vậy, tôi thực sự không nhìn Jules và Will. Thay vào đó, tôi cố gắng nhìn Charlie, vốn đang ở tít phía trước. Tôi muốn xem biểu cảm của anh khi Jules nói lời thề. Nhưng không thể: tôi chỉ nhìn thấy gáy và vai anh. Tôi tự nhắc nhở chính mình: thật ra thì tôi nghĩ mình sẽ nhìn thấy gì chứ? Tôi đang tìm kiếm bằng chứng nào mới được?

Và đột nhiên mọi chuyện kết thúc. Mọi người đứng dậy quanh tôi, tiếng cười nói ồn ào bỗng nổ ra. Cô ca sĩ hát khi Jules bước vào lễ đường tiếp tục hát khi chúng tôi đi ra, hòa theo giai điệu của cây vĩ cầm. Cô ấy hát tiếng Celtic, giọng cao vút và trong vắt một cách thoát tục, vọng lại quanh những bức tường đổ nát có hơi kỳ lạ.

Tôi đi theo dòng khách ra bên ngoài, né tránh những bình hoa khổng lồ: những bó hoa dại lớn đầy màu và những mảng lá xanh mà tôi đoán là rất phong cách và thích hợp với không gian lộng lẫy ở nơi này. Tôi nghĩ đến lễ cưới của chúng tôi, khi Karen, bạn của mẹ tôi đã khuyến mại giá hoa cho chúng tôi. Chúng được bài trí theo tông màu pastel có phần cổ điển. Nhưng tôi không phàn nàn gì, chúng tôi không thể nào có đủ tiền để chọn người trang trí hoa. Tôi tự hỏi cảm giác có tiền để làm chính xác những gì bạn mong muốn là như thế nào.

Những vị khách khác đều ăn mặc rất lộng lẫy, đi giày cao gót sang trọng. Khi nhìn quanh đám đông trong nhà nguyện, tôi nhận ra không ai ở đây đội nón sắt. Có lẽ đó không phải là kiểu được ưa chuộng trong giới này? Mọi người phụ nữ khác dường như đều đội những chiếc mũ đắt tiền, kiểu mũ nhiều khả năng nằm trong hộp riêng được thiết kế đặc biệt. Tôi cảm thấy như hồi còn đi học, khi Alice và tôi nhận ra đó là ngày mặc trang phục tự do và hai đứa tôi đều mặc đồng phục. Tôi còn nhớ mình ngồi trong lớp học, ước gì có thể tự động bốc cháy để tránh phải trải qua một ngày mà ai cũng dán mắt vào mình.

Chúng tôi được phát những cánh hoa hồng đã được ép khô để ném lên khi Will và Jules bước ra khỏi nhà nguyện. Nhưng cơn gió đủ mạnh làm chúng nhanh chóng bị cuốn đi. Tôi không thấy một cánh hồng nào đậu lại trên người cặp đôi mới cưới. Thay vào đó, những cánh hoa bị cuốn vào một đám mây lớn, bay lên và hướng ra biển. Charlie luôn nói tôi quá mê tín, nhưng tôi sẽ không thích điều này nếu tôi là Jules.

Nhóm phù dâu, phù rể đang chụp hình, trong khi những người khác tản ra bên ngoài rạp cưới, nơi có một quầy bar. Tôi nghĩ mình cần chút can đảm nhờ rượu. Tôi băng qua bãi cỏ hướng về phía quầy bar, đôi cao gót của tôi lún xuống trong mỗi bước chân. Hai nhân viên pha chế đang nhận đơn, lắc những ly cocktail. Tôi gọi một ly rượu gin và tonic, lát sau nó được mang ra với một nhánh hương thảo lớn bên trên.

Tôi trò chuyện với hai nhân viên pha chế một chút vì có vẻ họ là những người thân thiện nhất trong đám đông. Họ là hai chàng trai địa phương trẻ tuổi, đang học đại học và về nhà nghỉ hè: Eoin và Seán.

“Tụi em thường làm cho khách sạn lớn trong đất liền,” Seán nói với tôi. “Từng thuộc về gia đình Guinness. Tòa lâu đài lớn trên hồ. Đó là chỗ mọi người hay muốn tổ chức lễ cưới. Tụi em chưa từng nghe đến một lễ cưới nào ở đây, trừ những lễ cưới ngày xưa. Chị biết chỗ này bị ma ám không?”

“Đúng thế,” Eoin rướn người tới, hạ giọng. “Ông bà em kể nhiều câu chuyện đáng sợ về hòn đảo này lắm.”

“Những cái xác trong đầm lầy,” Seán nói tiếp. “Không ai biết rõ tại sao họ lại chết, nhưng người ta cho là họ đã bị người Viking chặt thành từng mảnh. Họ không được chôn nơi đất thiêng, nên mới có những chuyện về những linh hồn không yên nghỉ.”

Tôi biết họ có thể chỉ đang đùa nhưng tôi vẫn cảm thấy chút bất an.

“Và có tin đồn rằng đó là lý do tại sao cuối cùng mọi người đều rời bỏ nơi này,” Eoin nói. “Vì những tiếng nói từ đầm lầy trở nên quá ầm ĩ.” Cậu ta cười toe toét với Seán rồi quay sang tôi. “Em không mong chờ ở lại đây khi trời sập tối đâu. Đây là hòn đảo của những hồn ma.”

“Xin lỗi,” một người đàn ông đeo kính phi công và mặc áo khoác vải tweed phía sau tôi nghiêm nghị nói. “Nghe thú vị đấy, nhưng hai cậu có thể làm cho tôi một ly Old Fashioned được không?”

Tôi biết đây là tín hiệu cho mình để họ tiếp tục làm việc.

Tôi quyết định lẻn vào bên trong rạp cưới qua lối vào được đuốc thắp sáng. Bên trong là một mùi hương hoa ngọt ngào từ rất nhiều loại nến đắt tiền. Tuy vậy (tôi không hãnh diện khi hài lòng về điều này), chắc chắn rằng vẫn có mùi rạp cắm trại ẩm ướt lẩn khuất bên dưới. Tôi đoán đến cuối ngày thì nó vẫn là một rạp cưới lớn thôi. Nhưng là một rạp cưới ra trò. Thật ra là số nhiều mới đúng: trong một rạp nhỏ hơn, ở một bên là một sàn nhảy ép laminate, một sân khấu đã được dựng sẵn cho ban nhạc, bên còn lại là một rạp khác có quầy bar bên trong. Chúa ơi. Tại sao phải có một quầy bar ở lễ cưới khi bạn có thể có hai chứ? Trong rạp cưới chính, những nhân viên phục vụ mặc áo trắng đang di chuyển qua lại một cách duyên dáng như vũ công ba-lê, xếp thẳng nĩa và đánh bóng ly.

Ở vị trí trung tâm, một chiếc bánh khổng lồ được đặt trên giá bạc. Nó đẹp đến nỗi tôi cảm thấy buồn khi nghĩ đến cảnh lát nữa Jules và Will sẽ lấy dao cắt nó ra. Tôi không thể đoán nổi chiếc bánh giá bao nhiêu. Có lẽ bằng cả đám cưới của chúng tôi.

Tôi bước ra khỏi rạp và rùng mình khi một cơn gió mạnh ập đến. Rõ ràng là gió đang mạnh lên. Ngoài biển, nhiều ngọn sóng bạc trắng đang cuộn trào.

Tôi nhìn đám đông. Mọi người tôi biết trong lễ cưới này đều ở trong đội phù dâu, phù rể. Nếu tôi không can đảm, tôi sẽ đứng đây một mình cho đến khi Charlie quay lại—và ngay khi chụp hình xong tôi đoán anh sẽ lập tức làm MC. Vậy nên tôi uống một ngụm lớn rượu tonic và gin rồi hòa mình vào một nhóm gần đó.

Họ có vẻ thân thiện, nhưng tôi biết họ là một nhóm bạn đang chuyện trò—và tôi không thuộc về họ. Tôi đứng đó và uống cocktail, cố gắng không để nhánh hương thảo chọc vào mắt. Tôi tự hỏi làm thế nào những người khác uống rượu gin và tonic mà không bị thương. Có lẽ đây là một điều bạn được dạy ở trường tư: cách uống cocktail với những món trang trí cồng kềnh. Vì tất cả mọi người ở đây, không nghi ngờ gì, đều học trường tư.

“Cậu biết hashtag là gì không?” Một người phụ nữ hỏi. “Của lễ cưới ấy? Tớ xem thiệp mời rồi nhưng không thấy.”

“Tớ không chắc là có,” bạn cô ấy trả lời. “Dù sao đi nữa, sóng cũng tệ lắm nên cậu không đăng được gì cho đến lúc về lại đất liền đâu.”

“Có lẽ vì thế mà họ chọn nơi này để tổ chức đám cưới,” người đầu tiên nói, vẻ hiểu biết. “Cậu biết đấy, vì độ nổi tiếng của Will.”

“Rất bí ẩn,” người phụ nữ khác nói. “Tớ phải thừa nhận rằng tớ đã nghĩ họ sẽ chọn Ý—các hồ ở Ý chẳng hạn. Chỗ đó đang là xu hướng đúng không?”

“Nhưng Jules là người tạo ra xu hướng,” người phụ nữ thứ ba xen vào. “Có lẽ đây là một trào lưu mới…” Một cơn gió lớn suýt nữa thổi bay nón của cô, cô ghì nó xuống chắc chắn bằng một tay. “Lễ cưới trên những hòn đảo hoang vắng giữa chốn hoang vu.”

“Lãng mạn đấy chứ? Thiên nhiên hoang dã và vinh quang quá khứ. Làm người ta nhớ đến nhà thơ Ireland đó. Keats.”

“Yeats, cưng à.”

Ba người phụ nữ có làn da rám nắng giòn tan từ chuyến nghỉ hè ở những hòn đảo Hy Lạp. Tôi biết vì họ bắt đầu nói về những hòn đảo, so sánh ưu điểm giữa Hydra với Crete. “Chúa ơi,” một người nói, “tại sao lại có người bay hạng phổ thông với trẻ em nhỉ? Ý tớ như vậy rõ ràng là bắt đầu kỳ nghỉ một cách tồi tệ.” Tôi tự hỏi họ sẽ nói gì nếu tôi xen vào và bắt đầu so sánh ưu điểm giữa những khu cắm trại New Forest. Cá nhân tôi, mấu chốt là chỗ nào có nhà vệ sinh hóa chất tốt nhất, tôi có thể nói thế, theo cùng một cách họ đang so sánh nhà hàng ven sông nào có tầm nhìn đẹp nhất. Tôi sẽ phải để dành chuyện này để lát nữa kể Charlie nghe. Mặc dù Charlie luôn có vẻ buồn cười khi tiếp xúc với giới thượng lưu, như tối hôm qua—có chút không tự tin về bản thân và phòng thủ.

Anh chàng ở bên phải quay sang tôi: một nam sinh lớn xác, gương mặt tròn xoe trắng hồng tương phản với đường chân tóc thưa thớt. “Vậy,” anh ta nói, “Hannah đúng không? Cô là khách mời của cô dâu hay chú rể?”

Tôi nhẹ nhõm khi có người thật sự hạ mình nói chuyện cùng mình đến nỗi tôi có thể hôn anh ta.

“Ơ… cô dâu.”

“Tôi bên chú rể. Học cùng với hắn.” Anh giơ tay ra, tôi bắt lấy. Cảm giác như tôi vừa bước vào văn phòng anh ta để phỏng vấn vậy. “Và cô biết Julia, làm sao mà…”

“Ồ,” tôi nói. “Tôi là vợ của Charlie, anh ấy là bạn của Jules? Anh ấy là một trong số những phù rể.”

“Thổ âm của cô là vùng nào vậy?”

“Ừm, Manchester. Chà… Vùng ngoại ô.” Mặc dù tôi luôn có cảm giác giọng mình đã nhẹ đi nhiều khi sống ở miền Nam quá lâu.

“Cô cổ vũ cho United chứ? Cô biết không, vài năm trước tôi lên Manchester có chút việc. Một trận tạm được. Tôi nhớ là đá với Southampton. Một-hai, một-không gì đó, dù sao cũng không hòa, chứ không thì chán chết. Nhưng thức ăn quá chán. Không thể nuốt nổi.”

“Ồ,” tôi nói. “Bố tôi cổ v…”

Nhưng anh ta quay đi, đã sớm thấy chán và bắt chuyện với anh chàng bên cạnh.

Vì vậy, tôi tự giới thiệu mình với một cặp vợ chồng lớn tuổi, chủ yếu là vì họ có vẻ không nói chuyện với ai cả.

“Tôi là bố của chú rể,” người đàn ông nói. Tôi thấy đây là một cách nói lạ lùng. Tại sao không nói “Tôi là bố của Will”? Ông chỉ vào người phụ nữ bên cạnh mình với bàn tay có những ngón dài, “Và đây là vợ tôi.”

“Xin chào,” bà nói, nhìn xuống chân.

“Hai bác hẳn là tự hào lắm,” tôi nói.

“Tự hào?” Ông cau mày nhìn tôi, vẻ thắc mắc. Ông ấy cao, không bị còng, nên tôi thấy mình phải hơi ngửa cổ để nhìn lên. Và có lẽ vì dáng mũi dài và khoằm của ông mà tôi có cảm giác ông đang nhìn mình đầy khinh thường. Tôi thấy bao tử mình hơi thắt lại, rất giống cảm giác khi bị thầy giáo mắng ở trường.

“À, vâng,” tôi bối rối đáp lại. Tôi không nghĩ tôi phải giải thích lời mình nói. “Chủ yếu là lễ cưới, cháu cho là thế, nhưng cũng vì chương trình Sinh Tồn Trong Đêm nữa.”

“Hừm.” Ông có vẻ cân nhắc điều này. “Nhưng đó không phải là một nghề nghiệp, đúng không?”

“À, ừm… cháu đoán là theo nghĩa cổ điển thì không…”

“Nó không phải lúc nào cũng là học sinh xuất sắc. Cũng mắc phải vài rắc rối, cô biết đấy—nhưng nó đủ thông minh, ai cũng nói thế. Đủ sức vào một trường đại học khá tốt. Có thể theo ngành chính trị hoặc luật. Có lẽ không đứng đầu trong những ngành này, nhưng sẽ được tôn trọng.”

Chúa ơi. Tôi nhớ ra bố của Will là hiệu trưởng. Lúc này nghe như ông đang nói về bất kỳ một cậu trai nào khác, chứ không phải con ruột mình. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có lúc tôi cảm thấy thương hại Will, người dường như luôn có tất cả mọi thứ—nhưng lúc này tôi nghĩ mình đang cảm thấy thế.

“Cô có con chưa?” Ông hỏi tôi. “Có con trai không?”

“Vâng, Ben, thằng bé…”

“Học ở Trevellyan tốt hơn những nơi khác rất nhiều. Tôi biết phương pháp của chúng tôi có thể bị vài người đánh giá là hơi… nghiêm trọng, nhưng nhờ thế mà làm nên những người đàn ông xuất sắc từ nền tảng thô mộc không hứa hẹn gì.”

Nghĩ đến chuyện giao Ben vào tay người đàn ông vô cùng lạnh lùng này làm tôi khiếp sợ. Tôi muốn nói kể cả có đủ tiền đi chăng nữa và nếu Ben có đang ở độ tuổi thiếu niên, tôi cũng không đời nào đưa con trai tôi vào học ở một nơi do ông điều hành. Nhưng tôi chỉ cười lịch sự và lấy cớ lảng đi. Nếu bố mẹ Will ở đây, nhóm phù dâu phù rể hẳn là đã chụp ảnh xong. Nếu thế, tại sao Charlie chưa đi tìm tôi? Tôi tìm trong đám đông, cuối cùng cũng thấy anh trong một nhóm đông đúc với cả nhóm phù rể và vài người đàn ông khác. Cảm thấy có chút giận dữ, tôi lướt về phía anh nhanh hết mức đôi giày cao gót của tôi cho phép.

“Charlie,” tôi nói, cố gắng để nghe không có vẻ đe dọa. “Chúa ơi, cảm giác như anh đi mấy tiếng rồi. Em vừa có một cuộc nói chuyện kỳ lạ nhất…”

“Chào Han,” anh nói, hơi mơ màng. Mắt anh hơi nheo lại khi nhìn tôi, và có lẽ cả một vài thay đổi nhỏ trong biểu cảm của anh nữa, làm tôi chắc chắn anh đã uống một chút. Tay anh cầm một ly sâm-panh đầy, nhưng tôi không nghĩ anh chỉ mới uống có một ly. Tôi tự nhắc mình anh luôn biết kiểm soát, anh biết giới hạn của mình ở đâu. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành. “Ồ,” anh nói. “Với lại, giờ chắc em gỡ cái này ra khỏi đầu được rồi đấy.”

Ý anh là cái nón sắt. Tôi cảm thấy hai má mình nóng lên khi gỡ nó xuống. Anh xấu hổ vì tôi sao?

Một trong số những người Charlie nói chuyện cùng bước đến và vỗ vai anh. “Vợ đây hả, Charlie?”

“Ừ,” Charlie đáp. “Rory, đây là vợ tôi, Hannah. Hannah, đây là Rory. Cậu ấy tham gia buổi tiệc độc thân của chú rể.”

“Rất vui được gặp cô, Hannah,” Rory nói với một nụ cười. Thật hào hoa, tất cả những nam sinh trường công này. Tôi nghĩ đến những anh chàng phù rể ở ngoài nhà nguyện: Cô lấy một tờ chương trình nhé? Cánh hoa hồng khô không? Tử tế một cách giả tạo. Nhưng tôi đã thấy họ cư xử ra sao tối qua. Tôi sẽ không tin họ chút nào.

“Hannah,” Rory nói, “tôi nghĩ tôi nên xin lỗi vì tình trạng của chồng cô khi anh ấy về nhà sau buổi tiệc độc thân lần trước. Nhưng chỉ cho vui và chơi trò chơi thôi, đúng không anh bạn? Buổi tiệc cuối mà.”

Tôi không biết chính xác vậy có nghĩa là gì. Tôi nhìn Charlie. Và rồi tôi thấy sự biến đổi trên gương mặt chồng mình. Những đường nét căng lại, môi anh mím chặt thành một đường mỏng dính, cho đến khi anh có cùng một biểu cảm tôi đã thấy lúc đón anh ở sân bay sau cuối tuần đó.

“Các anh đã bày trò gì mới được chứ?” Tôi hỏi Rory, giữ giọng mình tếu táo. “Charlie nhất quyết không chịu kể tôi nghe.”

Rory có vẻ nhẹ nhõm. “Tốt lắm anh bạn,” anh ta nói, vỗ vai Charlie lần nữa. “Chuyện xảy ra trong buổi tiệc là bí mật.” Anh ta nháy mắt với tôi. “Dù sao đi nữa, cũng chỉ là cho vui thôi. Nam sinh là thế.”

“Charlie?” Tôi hỏi, khi Rory bỏ đi và chúng tôi có chút thời gian riêng tư với nhau. “Anh uống rượu đấy à?”

“Nhấp môi thôi,” anh đáp. Tôi không nghĩ là anh đang lè nhè. “Em biết mà, để dễ nói chuyện hơn.”

“Charlie…”

“Han,” anh nói chắc nịch. “Vài ba ly rượu không hạ được anh đâu.”

“Và…” Tôi nghĩ đến lúc anh bước ra từ sân bay Stansted, đờ đẫn, đôi mắt trống rỗng. “Chuyện gì xảy ra trong buổi tiệc độc thân vậy? Anh ta nói vậy là sao?”

“Ôi, Chúa ơi.” Charlie đưa tay lên xoa mặt, vò tóc. “Anh không biết tại sao anh lại thấy phiền lòng vậy. Chỉ là… chà, vì anh không phải là người trong nhóm họ, anh đoán thế. Nhưng anh cũng thấy khá tồi tệ.”

“Charlie,” tôi nói, cảm giác bất an trào lên trong bao tử. “Họ đã làm gì?”

Rồi chồng tôi quay sang tôi và rít lên qua kẽ răng, dấu vết xấu xí của một thứ gì đó—một ai đó—len vào từng từ của anh. “Anh không muốn nói chuyện chó má này, Hannah.”

Quả nhiên là thế. Chúa ơi. Charlie đã uống rượu.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »