Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4096 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
JOHNNO – Phù rể

“Johnno,” Will nói, cười khẽ. Các bức tường đá trong hang động đưa tiếng cười vọng lại. “Tao thật sự không biết mày đang nói gì. Tất cả những lần mày nhắc đến quá khứ. Làm thế không tốt cho mày đâu. Mày phải vượt qua.”

Phải, tôi nghĩ, nhưng tao không thể. Dường như một phần trong tôi đã mắc kẹt trong quá khứ. Bất kể tôi cố gắng quên đi như thế nào, nó vẫn luôn ở trong con người tôi, thứ độc hại này. Tôi cảm giác như kể từ khi đó, không có gì xảy ra trong cuộc đời tôi, không có gì quan trọng. Rồi tôi tự hỏi làm thế nào mà Will có thể tiếp tục sống mà thậm chí không một lần nhìn lại.

“Họ nói đó là một tai nạn bi thảm,” tôi nói. “Nhưng không phải thế. Là chúng ta làm, Will. Tất cả là lỗi của chúng ta.”

‘Em đang quét dọn phòng,’ Cô Độc nói khi chúng tôi trở về từ sân bóng bầu dục. Tôi đã bảo nó dọn dẹp vì tôi không biết bắt nó làm gì nữa. ‘Nhưng em thấy thứ này.’ Nó cầm trong tay như thể sẽ bị bỏng: một xấp đề thi tốt nghiệp.

Nó nhìn Will. Nét mặt như có người vừa chết. Tôi đoán đối với nó có người chết thật: vị anh hùng của nó.

‘Để lại chỗ cũ,’ Will nói, rất khẽ.

‘Anh không nên lấy cắp đề thi,’ Cô Độc nói, một việc khiến tôi cảm thấy nó dũng cảm vì cả hai chúng tôi đều cao to gấp đôi nó. Nó là một thằng nhóc gan dạ và tử tế, tôi nhận ra như vậy khi nhớ lại. Một điều tôi cố gắng không làm. Nó lắc đầu. ‘Đây… đây là gian lận.’

Will quay sang tôi sau khi thằng nhóc đã đi khỏi phòng. ‘Mày ngu như chó,’ cậu ta nói. ‘Tại sao mày lại bảo nó quét dọn khi có đề thi trong phòng?’ Cậu ta là người ăn cắp đề thi, không phải tôi. Mặc dù giờ đây tôi chắc chắn rằng nếu mọi chuyện vỡ lở, cậu ta sẽ đổ tội lỗi lên mình.

Tôi nhớ cậu ta đã mỉm cười, dù đó không giống một nụ cười chút nào. ‘Biết gì không?’ Cậu ta nói. ‘Tao nghĩ tối nay tụi mình sẽ chơi Sinh Tồn.’

“Mày không chịu nổi,” tôi nói với Will. “Vì mày biết mày sẽ bị đuổi học nếu mọi chuyện bại lộ. Mà với mày danh tiếng luôn rất quan trọng. Lúc nào cũng thế. Mày lấy những thứ mày cần và mặc xác tất cả nếu họ cản đường mày. Kể cả tao.”

“Johnno,” Will nói, giọng bình thản, lý trí. “Mày uống say quá rồi. Mày không biết mình đang nói gì đâu. Nếu là lỗi của tụi mình, chúng ta sẽ không thoát được đâu. Đúng không?”

Chỉ hai chúng tôi là đủ. Có bốn thằng nhóc trong phòng của Cô Độc vào tối hôm ấy—hai thằng bị ốm và ở trong phòng y tế. Chúng tôi càng được giúp. Tôi cảm giác có thể một thằng trong số chúng cựa mình khi chúng tôi tiến vào, nhưng chúng tôi rất nhanh. Tôi thấy mình giống một tay sát thủ—và như thế mới tuyệt làm sao. Rất vui. Tôi thật sự không nghĩ ngợi gì. Chỉ có adrenaline hừng hực trong tôi. Tôi nhét một cái vớ chơi bóng bầu dục vào miệng thằng nhóc trong khi Will bịt mắt nó lại, để mọi âm thanh của nó đều bị chặn lại và nghe rất nhỏ. Lôi nó đi không khó khăn chút nào: nó nhẹ như bông.

Nó giãy giụa một lát. Tuy vậy, nó không tiểu ra quần như một số thằng. Như tôi đã nói, nó là một thằng nhóc khá gan dạ.

Tôi nghĩ chúng tôi đi vào rừng, nhưng Will chỉ về phía vách đá. Tôi nhìn cậu ta, không hiểu. Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, cảm giác như cậu ta đề nghị ném nó xuống. ‘Đường vách đá,’ cậu ta mấp máy môi. ‘Ừ, được rồi.’ Tôi nhẹ nhõm. Chúng tôi mất một lúc lâu để trèo xuống bằng đường vách đá, đá phấn lún xuống trong mỗi bước đi làm chúng tôi trượt chân, lại không thể nắm lấy tay vịn dựng trên đá vì hai tay chúng tôi đã bận. Thằng nhóc không giãy giụa nữa. Nó im phăng phắc. Tôi nhớ mình đã lo rằng nó không thở được nên tôi định lôi cái vớ trong miệng nó ra, nhưng Will lắc đầu. ‘Nó thở qua mũi được,’ cậu ta nói. Có lẽ đó là lúc tôi bắt đầu cảm thấy tồi tệ. Tôi tự nhủ đây là một cảm xúc ngu ngốc: chúng tôi ai cũng đều trải qua chuyện này mà? Chúng tôi tiếp tục đi.

Cuối cùng chúng tôi đến bãi biển, ngồi xuống trên lớp cát ướt. Tôi không hiểu nổi làm thế này thì khó khăn chỗ nào. Khi gỡ băng che mắt ra, nó sẽ lập tức nhận ra nó đang ở đâu dù không có cặp kính cận. Chỗ này không quá xa trường và ai cũng có thể trèo lên theo đường vách đá—nhất là một thằng nhóc nhỏ con. Học sinh xuống bãi biển chơi suốt. Nhưng rồi tôi nghĩ: suy cho cùng, có thể Will muốn nương tay với nó vì những gì nó đã làm cho chúng tôi—lau giày, dọn phòng và tất tần tật. Như thế có vẻ công bằng.

“Mày biết không, Will,” tôi nói. Một âm thanh vang lên từ đâu đó sâu trong lồng ngực tôi, đau đớn. Tôi nghĩ có lẽ tôi đang khóc. “Chúng ta lẽ ra phải trả giá cho những gì mình làm.”

Tôi nhớ Will đã chỉ về cuối con đường vách đá. Đó là lúc cậu ta lôi ra vài sợi dây. Không cầu kỳ mấy, đó là dây giày của giày chơi bóng bầu dục.

‘Chúng ta sẽ trói nó lại,’ cậu ta nói.

Cuối cùng thì mọi chuyện rất đơn giản. Will để tôi trói thằng nhóc vào tay vịn ở cuối con đường vách đá—tôi khá khéo léo với các nút thắt. Giờ thì tôi đã hiểu. Làm thế sẽ khiến mọi chuyện khó khăn hơn một chút. Thằng nhóc sẽ phải làm vài trò ảo thuật để thoát được, đó chính là công đoạn mất thời gian.

Rồi chúng tôi bỏ nó lại.

“Vì Chúa, Johnno,” Will nói. “Mày nghe lúc ấy người ta nói gì rồi mà. Đó là một tai nạn bi thảm.”

“Mày biết như vậy không đúng…”

“Không. Đó là sự thật. Không còn gì khác cả.”

Tôi nhớ mình đã thức dậy vào sáng hôm sau và nhìn ra ngoài cửa sổ phòng ký túc, trông ra biển. Đó là khi tôi nhận ra. Tôi không thể tin nổi chúng tôi đã ngu ngốc đến thế nào. Thủy triều đã lên.

‘Will,’ tôi nói, ‘Will, tao không nghĩ nó tự cởi trói được. Thủy triều… tao không nghĩ đến chuyện đó. Chúa ơi, tao nghĩ có thể nó đã…’

‘Câm mồm, Johnno,’ Will nói. ‘Không có chuyện gì hết, được chưa? Trước hết tao và mày phải giải quyết với nhau đã, Johnno. Không là tụi mình sẽ gặp rắc rối lớn đấy, mày hiểu mà phải không?’

Tôi không thể tin nổi chuyện đang xảy ra. Tôi muốn đi ngủ và khi thức dậy không có gì là thật. Một chuyện kinh khủng như thế không có vẻ là thật. Tất cả chỉ vì vài tờ đề thi.

‘Được rồi,’ Will nói. ‘Mày đồng ý không? Lúc ấy tụi mình ngủ. Không biết gì hết.’

Cậu ta thật nhanh trí. Tôi thậm chí vẫn chưa nghĩ đến việc này, kể cho một ai đó. Nhưng tôi đoán tôi đã cho rằng đây là điều chúng tôi phải làm. Một điều đúng đắn, phải không? Một chuyện như thế không thể là bí mật được.

Nhưng tôi sẽ không phản đối Will. Gương mặt cậu ta làm tôi có phần hoảng sợ. Đôi mắt cậu ta đã thay đổi—như không có chút ánh sáng nào trong đó. Tôi chầm chậm gật đầu. Tôi đoán mình đã không nghĩ sau đó điều này có nghĩa gì, nó sẽ hủy hoại tôi ra sao.

‘Nói to lên,’ Will nói với tôi.

‘Ừ,’ tôi đáp, giọng tôi thốt ra khàn khàn.

Thằng nhóc đã chết. Nó không thể tự tháo dây trói. Đó là một Tai Nạn Bi Thảm. Chúng tôi được kể lại như thế vào một tuần sau, sau khi lao công tìm thấy thi thể nó bị nước cuốn dọc theo bãi cát. Tôi đoán là sau cùng dây trói cũng bung ra, chỉ không kịp để cứu nó. Bạn có thể nghĩ phải có những vết hằn. Cảnh sát trưởng trong vùng là bạn của bố Will. Họ cùng uống rượu trong văn phòng của ông ấy. Tôi đoán điều này đã giúp…

“Tao còn nhớ bố mẹ nó,” tôi nói với Will. “Sau đó, họ đến trường. Mẹ nó nhìn như thể bà ấy cũng muốn chết đi.” Từ phòng trên lầu, tôi thấy bà ấy ra khỏi xe. Bà ấy nhìn lên và tôi phải lùi lại, run rẩy.

Tôi khom người xuống để ngang hàng với Will. Tôi nắm lấy vai cậu ta thật chặt để cậu ta nhìn vào mắt tôi. “Tụi mình giết nó, Will. Tụi mình đã giết thằng nhóc.”

Cậu ta chống cự, vung tay loạn xạ. Móng tay cậu ta tóm lấy cổ tôi, cào vào dưới cổ áo. Tôi thấy đau nhói. Tôi đẩy cậu ta ra bằng một tay.

“Johnno,” Will nói, thở mạnh. “Mày bình tĩnh lại. Mày phải câm họng lại, mẹ kiếp.” Đó là lúc tôi biết mình đã làm cậu ta phát điên. Cậu ta hiếm khi chửi tục. Tôi đoán nó không hợp với hình tượng người đàn ông hoàn hảo của cậu ta.

“Mày biết không?” Tôi hỏi. “Mày biết đúng không?”

“Biết gì chứ? Tao không hiểu mày nói cái gì. Vì Chúa, Johnno—cởi trói cho tao. Điều này diễn ra đủ lâu rồi.”

“Mày có biết là thủy triều sẽ lên không?”

“Tao không biết mày đang nói gì. Johnno… mày toàn lảm nhảm. Tao đã biết từ tối qua, và bài phát biểu của mày nữa. Mày uống quá chén rồi. Mày gặp rắc rối đúng không? Nghe này. Tao là bạn mày. Có cách giúp mày. Tao có thể giúp. Nhưng mày phải thôi tưởng tượng đi.”

Tôi vén tóc ra khỏi mắt. Trời lạnh nhưng tôi vẫn cảm thấy mồ hôi đọng trên ngón tay mình. “Tao đúng là một thằng đần độn. Tao lúc nào cũng chậm tiêu, tao biết. Tao không nói vậy để lấy cớ. Đúng, tao là người trói nó lại khi mày nói tao làm. Nhưng tao đã không nghĩ đến thủy triều. Tao đã không nghĩ gì cho đến sáng hôm sau, khi chuyện đã quá muộn.”

“Johnno,” Will rít lên, như thể sợ ai đó có thể đến.

Tôi lại càng muốn nói to hơn. “Suốt thời gian qua,” tôi nói, “suốt thời gian qua, tao đã tự hỏi câu này. Và tao tạm tin mày. Tao nghĩ: phải, thỉnh thoảng ở trường Will có hơi xấu tính, nhưng tất cả đều thế. Phải như vậy mới tồn tại được ở đó.”

Nơi ấy đã biến chúng tôi thành thú vật.

Tôi nghĩ đến thằng nhóc, nó là một ví dụ cho những gì xảy ra nếu bạn không như thế—nếu bạn quá tốt, quá thành thật, không hiểu luật chơi.

“Nhưng,” tôi nói, “tao đã nghĩ: Will không nhẫn tâm. Cậu ta sẽ không giết một đứa trẻ. Không phải vì vài tờ đề thi. Kể cả nếu cậu ta có bị đuổi học.”

“Tao không giết nó,” Will đáp. “Không ai giết nó cả. Nó chết đuối. Trò chơi đã giết nó, có thể như vậy. Nhưng không phải tụi mình. Chuyện nó không thoát được không phải lỗi tụi mình.”

“Phải,” tôi nói. “Phải, tao cũng tự bảo bản thân như thế suốt chừng ấy năm. Tao lặp đi lặp lại câu chuyện mày kể. Một trò chơi. Nhưng tụi mình là trò chơi, Will. Nó nghĩ chúng ta là bạn nó. Nó tin chúng ta.”

“Johnno.” Bây giờ cậu ta đã nổi giận. Cậu ta rướn tới. “Mày tỉnh lại đi, chết tiệt. Tao sẽ không để mày phá hoại mọi thứ của tao. Vì mày hối tiếc quá khứ, vì cuộc đời mày là một đống bầy hầy và mày không có gì để mất. Một thằng nhóc như nó—nó sẽ chẳng đời nào tồn tại được trong cuộc sống thật. Nó là một kẻ tầm thường. Nếu không phải tụi mình thì cũng là một người khác thôi.”

Học kỳ kết thúc sớm vì cái chết của thằng nhóc. Mọi người đều tập trung vào kỳ nghỉ hè sắp đến và dường như thằng nhóc chưa từng tồn tại. Tôi đoán đối với cả trường, nó chưa từng tồn tại thật: một thằng năm nhất, một đứa vô danh tiểu tốt.

Ngoại trừ đã có một đứa chỉ điểm. Một học sinh đã theo dõi chúng tôi. Tôi luôn nghĩ đó là thằng bạn béo của Cô Độc. Nó nói nó đã thấy chúng tôi đi vào phòng, trói Cô Độc lại. Câu chuyện không đi được quá xa. Bố Will dĩ nhiên là hiệu trưởng. Phần lớn thời gian, ông là một con người tồi tệ—với Will hơn với bất kỳ ai khác. Nhưng lần ấy, ông giúp Will và cả tôi nữa.

Và chúng tôi giúp nhau.

Suốt chừng ấy năm, chúng tôi gắn bó với nhau—ràng buộc bởi những ký ức và trải nghiệm khủng khiếp mà chúng tôi đã cùng nhau vượt qua, những điều chúng tôi đã làm. Tôi đã nghĩ cậu ta cũng cảm thấy tương tự, rằng chúng tôi cần nhau. Nhưng câu chuyện trên truyền hình đã cho thấy suốt một thời gian cậu ta chỉ muốn thoát khỏi tình bạn của chúng tôi. Tôi là một gánh nặng quá lớn. Cậu ta muốn giữ khoảng cách. Không ngạc nhiên khi cậu ta tỏ ra rất khó xử khi tôi nói tôi muốn làm phù rể.

“Johnno,” Will nói. “Nghĩ đến bố tao đi. Mày biết ông ấy thế nào mà. Thế nên tao phải cố gắng vật vã để có những điểm số ấy. Tao phải làm thế. Và nếu ông ấy phát hiện ra sự thật, chuyện tao giấu đề thi—ông ấy sẽ giết tao. Vậy nên tao mới dọa thằng nhóc.”

“Mày dám,” tôi nói. “Mày dám thấy thương hại bản thân sao? Mày biết mày đã có bao nhiêu vé thông hành miễn phí không? Vì ngoại hình của mày, vì cách mày thuyết phục người khác rằng mày là một con người tuyệt vời?” Thấy cậu ta tỏ ra đáng thương chỉ khiến tôi càng thêm tức giận. “Tao sẽ kể cho mọi người,” tôi nói. “Tao không chịu nổi nữa. Tao sẽ nói hết…”

“Mày không dám đâu,” Will nói, giọng cậu ta lúc này đã thay đổi—trầm và nặng. “Mày sẽ hủy hoại cuộc sống của tụi mình. Cuộc sống của mày nữa.”

“Ha!” Tôi cười khẩy. “Nó đã hủy hoại cuộc sống của tao rồi. Cuộc sống của tao đã tan nát kể từ sáng hôm ấy, khi mày nói tao im miệng lại. Tao sẽ không đời nào im lặng nếu không phải vì mày. Từ lúc thằng nhóc chết, chưa từng có một ngày nào tao không nghĩ về chuyện đó rồi có cảm giác rằng tao lẽ ra nên nói cho ai đó biết. Nhưng còn mày thì sao? Ồ không, không mảy may ảnh hưởng gì đến mày đúng không? Mày cứ thế sống tiếp như từ trước đến nay vẫn vậy. Không có hậu quả gì. Mày biết không? Tao nghĩ đã đến lúc mày nên gánh vài hậu quả rồi. Sẽ nhẹ nhõm lắm, tao thấy thế. Tao sẽ chỉ làm những gì chúng ta lẽ ra nên làm nhiều năm trước.”

Chợt trong hang động vang lên tiếng động, giọng của một người phụ nữ: “Xin chào?”

Cả hai chúng tôi sững lại.

“Will?” Đó là người tổ chức tiệc cưới. “Anh có ở đây không?” Cô ấy xuất hiện từ sau khúc quanh của bức tường đá. “Ồ, xin chào, Johnno. Will, tôi được nhờ đi tìm anh—nhóm phù rể kia nói với tôi rằng họ bỏ anh lại ở đây.” Giọng cô hoàn toàn bình tĩnh và chuyên nghiệp, dù chúng tôi đang đứng trong một hang động mênh mông, một trong hai đang ở dưới đất và bị che mắt. “Đã gần nửa tiếng rồi, nên Julia muốn tôi đi và… ừm, giải cứu anh. Tôi cảnh báo anh rằng cô ấy không…” Cô ta nhìn như đang cố gắng tìm một cách diễn đạt nhẹ nhàng. “Cô ấy không vui vì chuyện này… Và ban nhạc sắp bắt đầu rồi.”

Cô đứng đợi trong khi tôi cởi trói cho Will và giúp cậu ta đứng dậy, quan sát chúng tôi như một giáo viên. Sau đó chúng tôi theo cô ra khỏi hang động. Tôi tự hỏi không biết cô ta đã nghe hay thấy được những gì. Hay tôi sẽ làm gì nếu cô ta không chen ngang.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »