Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4099 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
JULES – Cô dâu

Ban nhạc bắt đầu chơi. Trở lại rạp với dáng vẻ hơi nhếch nhác, Will nắm tay tôi và chúng tôi cùng bước ra sàn nhảy gỗ. Tôi nhận ra mình đang nắm tay anh chặt đến nỗi có thể làm anh thấy đau—và tôi tự nhắc nhở mình thả lỏng. Nhưng tôi tức điên khi buổi tối bị chen ngang bởi hội phù rể và trò đùa ngu ngốc của họ. Khách khứa xung quanh la hét, reo hò. Mặt họ đỏ bừng, nhễ nhại mồ hôi, răng nhe ra, mắt mở to. Họ say—và còn hơn thế nữa. Họ lấn đến và sát lại gần, không gian đột nhiên trở nên thật chật chội. Họ gần đến nỗi tôi có thể ngửi thấy đủ các mùi: nước hoa nam và nữ, hơi men của bia Guinness và sâm-panh chua chua, mùi cơ thể, hơi thở nặng mùi rượu. Tôi mỉm cười với tất cả vì đó là việc tôi cần làm. Tôi cười nhiều đến nỗi dưới tai tôi nhức âm ỉ và cả hàm tôi cảm giác như một miếng nhựa dẻo bị kéo quá đà.

Tôi hy vọng nhìn mình có vẻ đang tận hưởng. Tôi đã uống rất nhiều, nhưng cồn không có tác động gì rõ rệt lên tôi mà chỉ càng làm tôi bất an và kích động. Tôi đã bồn chồn hơn kể từ bài phát biểu ấy. Tôi nhìn xung quanh. Ai nấy đều đang rất vui vẻ: vẻ e dè đã hoàn toàn biến mất. Với họ, bài phát biểu mất kiểm soát ấy có lẽ chỉ là một chi tiết vụn vặt trong ngày—một câu chuyện làm quà hài hước.

Will và tôi lướt quay bên này rồi bên kia. Anh đẩy tôi ra xa rồi kéo tôi lại gần. Các vị khách hò hét khen ngợi những động tác nhẹ nhàng ấy. Chúng tôi không đi học nhảy vì như thế lỗi thời không tả được, nhưng Will nhảy giỏi một cách rất tự nhiên. Ngoại trừ một vài lần anh giẫm lên tà váy tôi; tôi phải giật váy lại từ dưới chân anh để không bị ngã. Vụng về như thế không giống anh chút nào. Anh dường như mất tập trung.

“Tất cả những chuyện lúc nãy là sao chứ?” Tôi hỏi khi tựa người vào ngực anh. Tôi thì thầm như thể đang rót một lời ngọt ngào tình tứ vào tai anh.

“Ồ, một chuyện tầm phào,” Will đáp. “Nam sinh là thế, em biết mà. Có lẽ là còn chút dư âm từ buổi tiệc độc thân.” Anh mỉm cười, nhưng nhìn anh không giống bình thường lắm. Anh đã uống cạn liên tiếp hai ly rượu lớn khi về rạp. Anh nhún vai. “Johnno cho đó là một trò đùa.”

“Mớ rong biển là một trò đùa nho nhỏ tối qua,” tôi nói. “Và nó không vui tí nào. Giờ lại thế này nữa? Và bài phát biểu ấy—cậu ta nói vậy là có ý gì? Chuyện quá khứ là sao? Cậu ta nhắc đến chuyện giữ bí mật… Ý cậu ta là bí mật gì mới được chứ?”

“Ôi,” Will nói, “anh không biết, Jules. Chỉ là Johnno quậy phá thôi. Không có gì đâu.”

Chúng tôi chầm chậm xoay một vòng trên sàn nhảy. Tôi thấy những gương mặt tươi cười, những tràng pháo tay.

“Nhưng nghe không giống như không có gì,” tôi nói. “Nghe rất có gì là đằng khác. Will, cậu ta có ảnh hưởng gì lên anh?”

“Ôi vì Chúa, Jules,” anh nói một cách gay gắt. “Anh nói rồi: không có gì cả. Thôi đi. Làm ơn đấy.”

Tôi nhìn anh trân trối. Không phải những gì anh nói mà là cách anh nói—và cách anh siết chặt lấy tay tôi. Cảm giác đây chính là một sự xác nhận hùng hồn rằng bất kể là chuyện gì đi nữa, chắc chắn không thể là không có gì được.

“Anh làm em đau đấy,” tôi nói, giật tay mình ra khỏi tay anh.

Anh ngay lập tức hối lỗi. “Jules—nghe này, anh xin lỗi.” Lúc này giọng anh khác hẳn—mọi dấu hiệu của cơn giận dữ đều đã biến mất. “Anh không cố ý cáu kỉnh với em. Hôm nay là một ngày dài. Dĩ nhiên là một ngày vui, nhưng rất dài. Bỏ qua cho anh nhé?” Rồi anh mỉm cười với tôi, nụ cười mà tôi đã không tài nào cưỡng lại được kể từ khi nhìn thấy anh vào đêm hôm ấy ở bảo tàng Victoria & Albert. Nhưng lần này hiệu ứng của nụ cười ấy không được như bình thường. Dù có đi chăng nữa, tôi cũng cảm thấy băn khoăn hơn trước tốc độ của sự thay đổi. Như thể anh vừa đeo lên một chiếc mặt nạ.

“Giờ chúng ta đã kết hôn,” tôi nói. “Chúng ta nên chia sẻ mọi thứ với nhau. Tâm sự những bí mật.”

Will xoay tôi dưới cánh tay anh và kéo tôi lại gần thêm lần nữa. Đám đông reo hò hưởng ứng động tác này.

Rồi khi chúng tôi đối diện nhau, anh hít một hơi thở sâu. “Thế này,” anh nói. “Johnno luôn lảm nhảm về một chuyện cậu ta nói đã xảy ra trong quá khứ, khi tụi anh còn nhỏ. Cậu ta bị ám ảnh bởi điều ấy. Nhưng cậu ta là một kẻ ảo tưởng. Suốt những năm qua anh thấy tội nghiệp cậu ta. Anh đã sai ở điểm này. Có lẽ anh nên vỗ về cậu ta vì cuộc đời anh ổn định, nhưng cậu ta thì không. Giờ cậu ta ghen tị với mọi thứ anh có. Cậu ta nghĩ anh mắc nợ cậu ta.”

“Ôi, vì Chúa,” tôi thốt lên. “Anh có thể nợ cậu ta cái gì chứ? Cậu ta rõ ràng là kẻ đã ăn bám anh quá lâu mà.”

Anh không trả lời tôi. Thay vào đó, anh kéo tôi lại gần khi bài hát lên đến cao trào. Đám đông hoan hô, nhưng đột nhiên nghe như họ đang ở rất xa. “Sau tối nay, chính thế,” Will nói một cách dứt khoát bên tóc tôi. “Anh sẽ loại bỏ cậu ta ra khỏi cuộc sống của mình—của chúng ta. Anh hứa đấy. Anh không còn dính líu gì đến cậu ta nữa rồi. Tin anh đi. Anh sẽ giải quyết chuyện này.”

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »