Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4100 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HANNAH – Khách đi chung

Tôi lang thang vào khu vực mọi người đang nhảy nhót.

Bài hát đầu tiên vừa kết thúc, tạ ơn Chúa, tất cả khách khứa vừa nãy đứng xem đã kéo đến lấp đầy không gian. Tôi không chắc mình đang tìm kiếm điều gì. Chút sao lãng, tôi đoán thế, để tránh né những suy nghĩ quay cuồng trong đầu tôi. Charlie và Jules. Quá đau đớn để tôi nghĩ đến.

Cảm giác như tất cả khách mời đều đang chen chúc ở đây, những cơ thể nóng rực ép sát vào nhau. Ca sĩ của ban nhạc cầm mic lên: “Quý vị đã sẵn sàng để cháy hết mình rồi chứ?”

Họ bắt đầu chơi một nhịp điên cuồng—bốn cây vĩ cầm, một giai điệu hoang dại, dồn dập. Những thân người ép vào nhau khi tất cả cố nhảy vũ điệu Ireland một cách vô vọng trong cơn say. Tôi thấy Will kéo Olivia ra khỏi đám đông: “Đây là lúc chú rể nhảy cùng phù dâu!” Nhưng họ có vẻ lạc nhịp một cách lạ lùng khi nghiêng ngả trên sàn nhảy, như thể một trong hai đang chống cự lại. Nét mặt của Olivia làm tôi khựng lại. Cô bé nhìn như bị sập bẫy. Có một chi tiết trong bài phát biểu mà lúc nãy tôi đã nghĩ đến. Là gì nhỉ? Tôi thấy quen quen một cách kỳ lạ. Tôi lục lọi trí nhớ, cố gắng tập trung.

Bảo tàng Victoria & Albert, đúng rồi. Tôi nhớ tối qua cô bé đã kể tôi nghe chuyện đưa Steven đến đấy dự một buổi tiệc mà Jules tổ chức. Rồi tất cả lặng phắc khi tôi nhận ra…

Nhưng như vậy thì quá điên rồ. Không thể như thế được. Quá vô lý. Hẳn là một sự trùng hợp kỳ lạ thôi.

“Này,” một chàng trai nói khi tôi đẩy anh ta qua để bước đi. “Làm gì vội thế?”

“Ô,” tôi nói, hơi liếc nhìn về hướng anh ta. “Xin lỗi. Tôi hơi… mất tập trung.”

“Chà, có lẽ một điệu nhảy sẽ giúp em đấy.” Anh ta cười tươi. Tôi nhìn anh ta kỹ hơn. Anh ta khá đẹp trai—cao ráo, tóc đen, lúm đồng tiền xuất hiện ở một bên má khi cười. Trước khi tôi kịp lên tiếng, anh ta đã nắm lấy tay tôi và nhẹ nhàng kéo tôi về phía anh ta, tiến ra sàn nhảy. Tôi không từ chối.

“Lúc nãy anh thấy em rồi,” anh ta hét lên trong tiếng nhạc ầm ĩ. “Trong nhà nguyện, em ngồi một mình. Anh đã nghĩ: Cô ấy đáng để tìm hiểu đây.” Nụ cười đó xuất hiện một lần nữa. Ồ. Anh ta nghĩ tôi độc thân, ở đây một mình. Anh ta hẳn đã không thấy cảnh tôi và Charlie ở quầy bar.

“Anh là Luis,” anh ta hét lên, chỉ tay vào ngực mình.

“Hannah.”

Có lẽ tôi nên giải thích với anh ta là tôi ở đây cùng chồng. Nhưng lúc này tôi không muốn nghĩ đến Charlie. Và khi nhìn thấy hình ảnh mới mẻ, đẹp đẽ của bản thân qua mắt anh ta—không phải một người ăn mặc xấu xí, lạc lõng trong đám đông như tôi nghĩ mà là ai đó hấp dẫn, bí ẩn—tôi quyết định sẽ không nói gì cả. Tôi để mình bắt đầu di chuyển cùng anh ta theo tiếng nhạc. Tôi cho phép anh ta tiến lại gần hơn, mắt chúng tôi chạm nhau. Có lẽ tôi cũng tiến lại gần. Đủ gần để ngửi thấy mùi mồ hôi của anh ta—nhưng là một mùi hương sạch sẽ, dễ chịu. Cảm giác kích thích dâng lên từ trong bao tử tôi. Chút ham muốn nhói lên.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »