Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4102 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HIỆN TẠI
ĐÊM ĐÁM CƯỚI

Có ai đó ở ngoài này. Suy nghĩ này khiến họ sợ hãi, lùi lại trước những hình thù dường như đang trùm lên họ trong đêm đen nhưng rồi hóa ra chỉ là trò lừa của thị giác. Họ di chuyển thành một nhóm sát vào nhau, sợ mất quân số. Pete vẫn mất tích.

Họ dường như cảm nhận được sự soi mói của những con mắt vô hình dán vào mình. Họ thấy bản thân vụng về, sơ hở. Họ trượt chân, loạng choạng vì những chỗ đất gồ ghề, những bụi cây thạch nam ẩn mình. Họ cố không nghĩ đến Pete. Họ không thể: họ phải lo cho bản thân. Thỉnh thoảng họ gọi nhau chỉ để bình tĩnh hơn, tiếng họ như một thứ ánh sáng khác trong đêm đen, nghe quan tâm một cách không giống họ chút nào: “Mày ổn không, Angus?” “Ổn, mày thì sao, Femi?” Làm thế giúp họ tiếp bước và quên đi nỗi sợ hãi đang lớn dần.

“Chúa ơi, cái gì thế kia?” Femi khua đèn pin theo một vòng cung rộng. Ánh đèn soi tỏ một hình thù thẳng đứng, dựng lên mờ ảo trong bóng tối, cao gần bằng người. Có nhiều hình thù tương tự và cả nhỏ hơn.

“Nghĩa địa,” Angus nhẹ giọng đáp. Họ nhìn vào những cây thánh giá Celtic, những hình hài đá đổ nát tạo thành: một đội quân kỳ quái và im lặng.

“Chúa ơi,” Duncan hét lên. “Tao tưởng là người.” Trong một thoáng, tất cả đều nghĩ giống nhau: tròn và thẳng đứng, nhìn rất giống một con người. Ngay cả bây giờ, khi họ rón rén rút lui một cách thận trọng, vẫn thật khó rũ bỏ cảm giác một nhóm lính canh đang nghiêm khắc theo dõi mình.

Họ tiếp tục đi theo một hướng khác.

“Tụi bay nghe thấy không?” Angus hét lên. “Tao nghĩ tụi mình đến gần biển rồi.”

Họ dừng lại. Ở đâu đó gần đây, họ lờ mờ cảm nhận được tiếng sóng đập vào đá. Họ có thể cảm thấy đất rung lắc bên dưới chân mình vì thế.

“Được rồi.” Femi suy nghĩ. “Nghĩa địa ở phía sau chúng ta, biển thì ở đây. Nên tao nghĩ mình cần đi—hướng này.”

Họ bắt đầu đi xa tiếng sóng vỗ.

“Này, có cái gì đó ở đây này…”

Ngay lập tức tất cả đều đứng yên.

“Mày nói gì, Angus?”

“Tao nói có gì đó ở đây. Nhìn xem.”

Họ giơ cao ngọn đuốc. Ánh đuốc của họ run rẩy trên mặt đất. Họ chuẩn bị tinh thần thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Rồi tất cả ngỡ ngàng và nhẹ nhõm khi ánh đuốc phản chiếu lại tia sáng kim loại.

“Đó là… là gì nhỉ?”

Femi, người dũng cảm nhất trong số họ, liền bước đến nhặt nó lên. Vừa quay lại vừa che mắt để không bị chói, anh nhấc nó lên để mọi người cùng thấy. Họ lập tức nhận ra đó là gì dù nó đã biến dạng, kim loại vặn vẹo và gãy vụn. Một chiếc vương miện vàng.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »