Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4104 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ĐẦU NGÀY HÔM ĐÓ
OLIVIA – Phù dâu

Tôi lang thang quanh những rạp cưới. Tôi len lỏi giữa những bàn tiệc, uống cạn những ly rượu còn đầy một nửa, đổ thừa của mọi người. Tôi muốn mình say.

Tôi tránh khỏi Will nhanh nhất có thể sau khi anh ta kéo tôi vào nhảy. Tôi cảm thấy phát bệnh khi gần sát anh ta, cảm nhận cơ thể anh ta ép sát vào người mình, nghĩ đến những chuyện tôi đã làm cùng anh ta… những chuyện anh ta bắt tôi làm… bí mật kinh khủng của chúng tôi. Dường như anh ta thấy khoái trá vì chuyện này. Phút chót, anh ta thì thầm vào tai tôi: “Màn biểu diễn điên rồ của cô em lúc nãy… như thế là đủ rồi, được chứ? Không bày trò nữa. Nghe không? Không bày trò nữa.”

Có vẻ không ai để ý khi tôi uống trộm thức uống thừa của họ. Lúc này tất cả đã khá say, hơn nữa họ đều đã rời bàn ra sàn nhảy. Ở đó chật ních. Những người trên ba mươi tuổi lắc mông và cọ người vào nhau như thể họ đang nhảy nhót trên nền nhạc 50 Cent trong một vũ trường thác loạn, thay vì tiếng vĩ cầm trong rạp cưới ở một hòn đảo hoang vắng.

Nếu là tôi lúc trước, tôi hẳn sẽ thấy chuyện này buồn cười. Tôi có thể hình dung mình nhắn tin cho bạn bè, huyên thuyên bình phẩm cảnh tượng đáng xấu hổ đang diễn ra trước mắt.

Vài người phục vụ đứng ở góc rạp nhìn chúng tôi như đang chứng kiến một điều gì đó xấu xí. Một vài người họ tầm tuổi tôi hay còn nhỏ hơn. Tất cả đều ghét chúng tôi, rõ ràng là thế. Tôi không ngạc nhiên. Tôi cảm giác mình cũng ghét đám đông này, nhất là đàn ông. Tôi đã bị vài gã là bạn của Will và Jules chạm lên vai, hông và mông. Những đôi tay tóm lấy, vuốt ve, xoa nắn—khuất khỏi tầm nhìn của vợ và bạn gái, như thể tôi là một miếng thịt. Tôi thấy phát bệnh.

Lần cuối cùng chuyện này xảy ra, tôi quay lại và ném cho gã đàn ông một cái nhìn trừng trừng cay độc đến mức anh ta thật sự đã lùi lại, ra vẻ ngơ ngác đầy ngu ngốc và giơ tay lên trời—thái độ vô tội giả tạo. Nếu còn tiếp diễn, tôi cảm giác mình sẽ thật sự phát điên.

Tôi tiếp tục chuốc rượu vào mình. Vị trong miệng tôi thật tởm lợm: chua và hôi hám. Tôi cần uống cho đến khi không còn quan tâm đến những chuyện này nữa. Cho đến khi tôi không thể nếm hay cảm nhận được gì nữa.

Sau đó, em họ tôi, Beth, kéo tôi về phía rạp nhảy. Ngoại trừ lúc ở ngoài nhà nguyện khi nãy, tôi đã không gặp Beth kể từ sinh nhật năm ngoái của cô tôi. Con bé trang điểm rất dày nhưng vẫn có thể nhận thấy nó vẫn là một đứa trẻ, gương mặt tròn trịa và mềm mại, đôi mắt to. Tôi muốn bảo nó lau son môi và viền mắt đi, để sống trong không gian thơ ấu an toàn lâu hơn nữa.

Trên sàn nhảy, giữa tất cả những cơ thể chuyển động và xô đẩy, rạp cưới bắt đầu quay cuồng. Cảm giác mọi thứ tôi nốc vào đã ập đến cùng một lúc và đánh gục tôi. Rồi tôi trượt chân—có lẽ là vấp phải chân một ai đó hay đôi giày cao ngất ngưởng ngu ngốc của chính tôi. Tôi khuỵu xuống thật mạnh, với một tiếng răng rắc tôi đã sớm nghe thấy trước khi cảm nhận được. Tôi nghĩ tôi vừa ngã đập đầu.

Trong không khí hôi hám, tôi nghe thấy tiếng Beth nói chuyện với ai đó ở gần. “Em nghĩ chị ấy say bí tỉ rồi. Chúa ơi.”

“Tìm Jules đi,” ai đó nói. “Hay mẹ chị ấy.”

“Không thấy Jules đâu cả.”

“Ồ, nhìn kìa, là Will.”

“Will, chị ấy say quá rồi. Anh giúp được không? Em không biết làm gì cả…”

Anh ta tiến đến chỗ tôi, mỉm cười. “Ôi, Olivia. Chuyện gì đây?” Anh ta đưa tay ra cho tôi. “Nào, anh đỡ em dậy.”

“Không,” tôi đáp. Tôi gạt tay anh ta ra. “Cút đi.”

“Thôi nào,” Will nói, giọng anh ta thật tử tế, dịu dàng. Tôi thấy anh ta nhấc mình lên, thật vô nghĩa khi tôi tiếp tục giãy giụa. “Ra ngoài hít thở khí trời nhé.” Anh ta đặt tay lên vai tôi.

“Bỏ tay ra khỏi người tôi!” Tôi cố gắng kháng cự lại sức mạnh của anh ta.

Tôi nghe thấy tiếng thì thào của những người đang nhìn theo chúng tôi. Tôi là đứa khó chịu, tôi đoán họ đang nói nhau như thế. Tôi là một con điên. Một nỗi xấu hổ.

Bên ngoài rạp, gió lấy hết sức quật lên người chúng tôi, dữ dội đến nỗi tôi suýt ngã xuống. “Lối này,” Will nói. “Đằng kia kín gió hơn.” Đột nhiên tôi cảm thấy quá mệt mỏi và say nên không kháng cự nổi. Tôi để anh ta kéo mình đi theo một bên rạp rồi hướng ra nơi đất nhường chỗ cho biển cả. Tôi có thể thấy ánh đèn ở đất liền từ xa, như đom đóm lập lòe trong đêm đen. Ánh sáng lúc mờ lúc tỏ: rõ mồn một rồi lại nhòe nhoẹt, như tôi đang nhìn qua làn nước.

Lúc này là lần đầu tiên trong một thời gian dài chỉ có hai chúng tôi với nhau.

Tôi và anh ta.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »