Cô dâu hồng mới cưới của tôi dường như đã biến mất. “Có ai thấy Will đâu không?” Tôi hỏi những vị khách của mình. Tôi cảm giác mình đã không còn kiểm soát được họ. Rõ ràng họ đã quên rằng họ ở đây vì ngày trọng đại của tôi. Vừa nãy họ còn xun xoe quanh tôi cho đến khi tôi thấy không chịu nổi, khen ngợi và chúc mừng tôi như quần thần trước nữ hoàng. Giờ đây họ tỏ ra thờ ơ. Tôi đoán đây là cơ hội để họ hưởng lạc một chút, trở lại với cảm giác tự do họ từng tận hưởng thời đại học hay những năm hai mươi tuổi trước khi bị con cái và công việc căng thẳng ghì xuống. Tối nay là dịp để họ vui vẻ—gặp lại bạn cũ, ve vãn người xưa. Tôi có thể nổi giận, nhưng tôi cho rằng như thế không giúp được gì. Tôi có nhiều việc quan trọng hơn phải bận tâm: Will.
Càng đi tìm anh lâu hơn, tôi càng thấy bồn chồn.
“Em thấy anh ấy,” ai đó xen vào. Tôi nhận ra đó là cô em họ bé nhỏ của mình, Beth. “Anh ấy đi cùng Olivia—chị ấy hơi say.”
“Ồ, đúng rồi. Olivia!” Một người em họ khác nói. “Họ đi về phía kia. Anh ấy nghĩ Olivia cần chút không khí ngoài trời.” Olivia, con bé lại gây chuyện ồn ào. Nhưng khi ra ngoài, tôi không hề thấy họ đâu. Những người đứng ở lối vào là một nhóm đang hút thuốc—những người bạn từ trường đại học. Họ quay sang tôi và nói những câu hình thức về chuyện tôi lộng lẫy thế nào, buổi lễ kỳ diệu ra sao—tôi liền cắt lời họ.
“Mọi người thấy Olivia hay Will không?”
Họ chỉ tay mơ hồ về một bên rạp, hướng ra biển. Nhưng tại sao Will và Olivia lại ra ngoài đó làm gì chứ? Thời tiết bắt đầu thay đổi, trời đã sụp tối, ánh trăng quá mờ ảo để có thể thấy được gì.
Gió gào thét xung quanh tôi khi tôi bước đi. Nhớ lại cảnh Olivia suýt chết đuối trước đó, tôi thấy một cảm giác hãi hùng trào lên trong bao tử. Olivia không thể làm chuyện gì ngu ngốc chứ?
Cuối cùng tôi cũng thấy đường nét mờ mờ, hướng về phía biển của họ trong ánh sáng hắt ra từ rạp cưới. Nhưng một linh cảm không thể gọi tên đã ngăn tôi lên tiếng. Tôi nhận ra họ đứng rất gần nhau. Trên nền trời sẩm tối, hai hình thù như hòa lẫn vào nhau. Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, tôi đã nghĩ… nhưng không, rõ ràng là họ đang nói chuyện. Nhưng vẫn thật khó hiểu. Tôi không chắc đã từng thấy em gái mình và Will nói chuyện với nhau lần nào trừ vài câu xã giao. Thế nhưng lúc này có vẻ họ có rất nhiều thứ để nói với nhau. Họ đang nói gì mới được? Tại sao lại đến tận đây, tránh xa mọi người?
Tôi bắt đầu di chuyển, âm thầm như một tên trộm trong khi trời đang tối dần.