“Tôi sẽ nói chị ấy biết,” tôi thốt lên. Nói ra được là cả một nỗ lực, nhưng tôi quyết tâm làm điều đó. “Tôi sẽ… tôi sẽ kể cho chị ấy nghe về tôi và anh.” Tôi nghĩ đến những gì Hannah đã nói lúc nãy. ‘Luôn tốt hơn nếu em có thể nói ra được—kể cả khi câu chuyện có vẻ đáng xấu hổ, kể cả khi em cảm giác mọi người sẽ không hiểu được.’
Anh ta lấy một tay bịt miệng tôi lại. Đó là một cú sốc—quá đột ngột. Tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa của anh ta. Tôi còn nhớ đã ngửi thấy mùi này trên da thịt mình. Nghĩ rằng mùi hương mới thật quyến rũ và trưởng thành làm sao. Giờ nó làm tôi muốn nôn mửa.
“Ồ không, Olivia,” Will nói. Giọng anh ta vẫn gần như tử tế, dịu dàng, chỉ càng làm cho mọi chuyện kinh khủng hơn. “Thật ra tôi không nghĩ cô sẽ làm thế đâu. Biết tại sao không? Cô sẽ không làm thế vì việc đó sẽ hủy hoại hạnh phúc của chị cô. Hôm nay là ngày cưới của cô ấy, con bé ngu ngốc ạ. Jules quá đặc biệt để cô có thể làm thế. Và để làm gì chứ? Giữa chúng ta sẽ chẳng xảy ra chuyện gì nữa đâu.”
Có tiếng nói cười từ một bên rạp, và có lẽ anh ta lo rằng sẽ có ai trông thấy chúng tôi thế này nên anh ta bỏ tay ra khỏi miệng tôi.
“Tôi biết!” Tôi đáp. “Ý tôi không phải thế… đó không phải điều tôi muốn.”
Anh ta nhướng mày, như không chắc rằng tin tôi được. “Chà, thế cô muốn gì, Olivia?”
Tôi nghĩ sẽ không còn cảm thấy khủng khiếp như vậy nữa. Rũ bỏ bí mật kinh khủng tôi đã giữ gìn bấy lâu. Nhưng tôi không trả lời. Vậy nên anh ta tiếp tục: “Tôi hiểu. Cô muốn trả đũa tôi. Tôi thừa nhận tôi đã không cư xử hoàn hảo trong chuyện này. Lẽ ra tôi nên chia tay cô một cách đàng hoàng. Có lẽ tôi nên rõ ràng hơn. Tôi không hề có ý định làm tổn thương ai cả. Và tôi có thể nói với cô thật lòng tôi nghĩ gì không, Olivia?”
Anh ta có vẻ đợi một câu trả lời nên tôi gật đầu.
“Tôi nghĩ nếu cô làm được, cô đã làm từ lâu rồi.”
Tôi lắc đầu. Nhưng anh ta nói đúng. Thật ra tôi đã có rất nhiều thời gian để kể Jules nghe sự thật. Bao nhiêu lần tôi nằm trên giường vào sáng sớm và nghĩ cách để gặp riêng Jules—hẹn chị đi ăn trưa hay đi uống cà phê. Nhưng tôi chưa từng làm. Tôi quá hèn nhát. Thay vào đó, tôi tránh mặt chị, như lần tôi trốn không đến tiệm thử váy phù dâu. Trốn tránh và giả vờ chuyện này không xảy ra vẫn dễ hơn.
Tôi đã nghĩ tôi sẽ làm gì nếu tôi là Jules hay mẹ. Tôi sẽ làm lớn chuyện như thế nào, có lẽ là ngay từ lần đầu gặp anh ta—làm nhục anh ta ngay trước mặt mọi người trong buổi tiệc đính hôn. Nhưng tôi không mạnh mẽ và tự tin như họ.
Nên tôi thử với một tờ giấy. Tôi in nó ra và thả nó vào hộp thư của Jules.
Will Slater không phải người như cô nghĩ.
Hắn ta là kẻ ngoại tình và lừa dối. Đừng cưới hắn.
Tôi nghĩ làm thế ít nhất sẽ khiến chị nghi ngờ anh ta. Khiến chị suy nghĩ. Tôi muốn gieo một chút hồ nghi nhỏ nhoi vào đầu chị. Thật hèn nhát, giờ đây tôi đã hiểu. Có thể Jules đã không đọc được. Có thể Will đã thấy tờ giấy trước, hay nó đã bị vứt đi cùng một xấp tờ rơi. Và kể cả nếu chị có đọc được đi nữa, lẽ ra tôi nên biết rằng Jules không phải là kiểu người sẽ bị một tờ giấy làm phiền lòng. Jules không phải người hay lo lắng.
“Cô không muốn phá hoại cuộc đời chị cô chứ?” Will nói. “Cô không thể làm thế.”
Anh ta nói đúng. Mặc dù có nhiều lúc tôi thấy ghét chị, nhưng tôi vẫn yêu thương chị hơn. Chị luôn là chị gái tôi và điều này sẽ hủy hoại tất cả mọi thứ giữa chúng tôi mãi mãi.
Anh ta quá tự tin vào câu chuyện của mình. Phiên bản câu chuyện của tôi thì rời rạc. Và tôi cho rằng anh ta nói đúng khi tuyên bố mình không nói dối, không hẳn. Anh ta chỉ không nói ra sự thật. Dường như tôi không thể kìm nén được cơn tức giận của mình cùng nguồn năng lượng hừng hực, sáng rõ của nó được nữa. Tôi có thể cảm thấy nó đang trượt khỏi mình, để lại trong tôi một thứ gì đó còn kinh khủng hơn. Một cảm giác trống rỗng.
Rồi đột nhiên tôi nghĩ đến Jules, nụ cười của chị khi đứng cạnh anh ta trong nhà nguyện, không mảy may biết được bản chất của anh ta. Jules không bao giờ để ai biến chị thành một kẻ ngu ngốc… nhưng anh ta đã làm được. Tôi thấy tức giận cho chị theo cách mà tôi không thể cảm thấy cho bản thân.
“Tôi có các tin nhắn của anh,” tôi nói. “Tôi có thể cho họ thấy.” Đó là thứ cuối cùng tôi có thể uy hiếp anh ta, vũ khí cuối cùng tôi có. Tôi giơ điện thoại ra để nhấn mạnh. Lẽ ra tôi nên biết mọi chuyện sẽ như thế này. Nhưng anh ta đã nói năng thật nhỏ nhẹ và dịu dàng, làm tôi không ngờ đến. Anh ta đưa tay ra. Anh ta nắm lấy hai cổ tay tôi. Bằng một động tác nhanh thoăn thoắt, anh ta giật lấy chiếc điện thoại. Trước khi tôi kịp hiểu anh ta làm gì, anh ta đã ném nó ra xa khỏi chúng tôi, vào làn nước đen thẫm. Nó phát ra một tiếng bịch nhỏ xíu khi rơi xuống nước.
“Dù sao cũng sẽ có bản sao lưu,” tôi nói, dù tôi không chắc mình sẽ tìm chúng thế nào.
“Vậy sao?” Anh ta cười nhếch mép. “Cô muốn cuộc đời người khác rối tung lên à, Olivia? Vì cô nên biết rằng tôi có vài tấm ảnh của cô trong điện thoại của tôi…”
“Thôi ngay!” Tôi thốt lên. Nghĩ đến chuyện Jules—hay bất kỳ ai—thấy tôi như thế…
Tôi thấy vô cùng không thoải mái khi anh ta chụp ảnh mình. Nhưng anh ta rất giỏi trong việc yêu cầu chụp, nói rằng nhìn tôi gợi cảm thế nào khi biểu diễn cho anh ta xem và làm thế khiến anh ta hứng tình ra sao. Tôi lo sợ rằng nếu không làm thế, tôi sẽ giống một cô nàng cổ hủ, một đứa trẻ. Và anh ta không hề xuất hiện trong những tấm ảnh ấy—không lộ mặt, không lộ tiếng. Tôi nhận ra anh ta có thể khẳng định tôi gửi chúng đến cho anh ta, rằng tôi là người đã tự chụp. Anh ta có thể chối bỏ tất tần tật.
Mặt anh ta lúc này đang rất gần tôi. Trong một khoảnh khắc điên rồ, tôi nghĩ anh ta sắp sửa hôn mình. Và dù tôi căm ghét bản thân vì điều này, một phần nhỏ nhoi trong tôi muốn anh ta làm thế. Một phần trong tôi khát khao anh ta. Tôi thấy phát bệnh.
Anh ta vẫn giữ chặt cổ tay tôi. Đau quá. Tôi kêu lên và cố gắng vùng ra nhưng anh ta chỉ giữ chặt hơn, ngón tay đâm vào da thịt tôi. Anh ta rất khỏe, khỏe hơn tôi nhiều. Tôi đã nhận ra từ trước khi anh ta nhấc tôi lên từ dưới nước, nhìn như một anh hùng, diễn trò trước đám đông. Tôi nghĩ đến con dao lam nhỏ của mình nhưng nó ở trong túi xách của tôi, đâu đó trong rạp.
Will kéo giật tôi về phía trước và tôi trượt chân. Giày tôi văng ra. Chỉ đến lúc này tôi mới nhận ra chúng tôi đứng không xa mép vách đá là mấy. Anh ta đang lôi tôi về hướng ấy. Tôi có thể thấy mặt nước đen sẫm và lấp lánh dưới ánh trăng. Nhưng… anh ta sẽ không làm thế chứ?