Marcus suy nghĩ hồi lâu.
Thật vô ích khi cứ đứng ngoài bệnh viện nơi cô ấy được chăm sóc với tất cả sự cẩn trọng cần thiết. Đã có một đám đông những phóng viên và nhiếp ảnh đang chờ để săn một tấm hình hay một lời tuyên bố.
Sandra hiện giờ đang là một nhân vật đáng chú ý. Dĩ nhiên cùng với Victor.
Con quái vật đã bị đưa vào trại và theo những tin tức ít ỏi mà cánh báo chí có được, hắn ngoan cố từ chối trả lời những câu hỏi của các thẩm phán. Chính vì thế sự chú ý đổ dồn vào cô cảnh sát trẻ, nạn nhân và người hùng trong màn cuối của vở bi kịch.
Marcus hy vọng được trông thấy cô, nói chuyện với cô, nhưng anh không thể chủ động. Nỗi đau về sự ra đi của Clemente bám theo anh như một sự hiện diện phiền nhiễu và nặng nề. Sau cái chết của người bạn duy nhất, Sandra trở thành liều thuốc giải duy nhất cho sự cô độc của anh.
Từ trước đến nay, linh mục ân giải cứ nghĩ anh chỉ có một mình nhưng hóa ra không phải. Có thể vì anh vẫn tin rằng Clemente có cuộc sống riêng của mình ngoài mối quan hệ giữa hai người: cậu ấy có những người khác để giao tiếp, chuyện trò, có ai đó để cười và tâm sự. Ngay việc quen biết những vị chức sắc cấp cao cũng là một lợi thế. Thế nhưng cuộc sống của Clemente y hệt của anh: cô độc. Sự khác biệt lớn nhất là cậu ấy không bao giờ ca thán, không trầm trọng hóa mọi thứ như anh vẫn làm.
Marcus ước gì anh có thể thấu hiểu sự cô đơn của Clemente và san sẻ với cậu ấy. Như vậy anh cũng có thể chia sẻ cả sự cô đơn của chính mình. Và họ có thể trở thành những người bạn thực sự.
“Tôi là một linh mục ở thôn quê, ở Bồ Đào Nha. Một ngày nọ, tôi nhận được một lá thư. Nó được đóng dấu của Vatican: đó là một trong trách mà tôi không thể thoái thác. Bên trong đó là những chỉ dẫn để đi tìm một người đàn ông vừa nhập viện ở Praha… Tôi chưa bao giờ hiểu tại sao họ lại chọn tôi. Tôi không có tài năng đặc biệt, cũng chẳng thể hiện hoài bão làm nên sự nghiệp. Tôi hạnh phúc trong xứ đạo của mình, với những giáo dân của mình… Chúng ta không được phép hỏi, không được phép biết. Chúng ta chỉ đơn giản phải phục tùng…”
Đêm đó, để cứu Sandra, Clemente đã hy sinh cả mạng sống của mình. Lý do chính mà Marcus muốn gặp cô là để nói cho cô hay sự thật về người bạn của anh.
Anh tới đợi cô ở một nơi duy nhất mà họ có thể gặp nhau, tránh xa đám đông và những kẻ tò mò. Tránh xa tất cả. Marcus không chắc Sandra có thể phán đoán ra anh đang đợi cô ở đúng nơi đó, nhưng anh vẫn hy vọng. Vì đó là nơi lần đầu tiên họ gặp nhau ba năm về trước. Gian để đồ thờ trong nhà thờ Thánh Luigi dei Francesi.
“Tôi đây.” Cô mở lời trước khi anh kịp lên tiếng, cứ như thể họ thực sự hẹn nhau và cô muốn xin lỗi về sự chậm trễ.
Marcus bước tới chỗ cô nhưng chợt dừng lại. Lần cuối cùng họ đã ôm nhau, nhưng giờ không phải lúc. Gương mặt cô hốc hác, mắt sưng vù vì khóc.
“Tôi thật ngu ngốc. Max chết là do lỗi của tôi.”
“Tôi không nghĩ đó là lỗi của cô.”
“Trái lại đúng là như thế. Nếu tôi không làm dấu thánh ngược trong lúc họ ghi hình, tên khốn đó sẽ không nhắm vào chúng tôi.”
Marcus phớt lờ phần đó của câu chuyện. Thực ra anh đã tự hỏi tại sao lại là Sandra, lại là Max, nhưng anh vẫn chưa tìm ra câu trả lời. Khi biết mọi chuyện diễn ra thế nào, anh đã quyết định im lặng.
“Học trò của anh ấy đã rất sốc, chúng không thể ngồi yên. Chúng đã chuẩn bị một buổi lễ tưởng niệm lát nữa sẽ diễn ra ở phòng tập của trường.” Đoạn, cô nhìn đồng hồ như thể một người đang rất vội. “Thẩm phán đã cho phép trả lại thi hài. Tối nay sẽ có chuyến bay đưa hài cốt của anh ấy về Anh.” Rồi cô tiếp: “Tôi sẽ đi cùng anh ấy.”
Marcus nhìn cô mà không thốt nên lời. Họ chỉ đứng cách nhau một khoảng có hai mét, nhưng chẳng ai dám tiến lại gần. Cứ như thể giữa họ là một hố sâu ngăn cách.
“Tôi sẽ phải đi cùng anh ấy, phải nói chuyện với cha mẹ của anh ấy, với anh chị em của anh ấy, tôi sẽ làm quen với những người bạn cũ mà anh ấy chưa kịp giới thiệu với tôi, lần đầu tiên tôi sẽ thấy nơi anh ấy sinh ra, họ sẽ thấy tôi và nghĩ rằng tôi đã yêu anh ấy tới tận phút cuối, nhưng đó không phải là sự thật, tôi…”
Cô bỏ lại từ đó lơ lửng bên miệng vực thẳm ngăn cách giữa hai người.
“Cô sao cơ?” Marcus hỏi.
Lần này tới lượt Sandra im lặng.
“Tại sao cô lại tới đây?”
“Vì tôi có một lời hứa.”
Câu trả lời làm anh thất vọng. Marcus đã hy vọng cô nói đó là vì anh.
“Bạn của anh tên là Clemente, phải không? Và anh ấy là một linh mục ân giải.”
Vậy là Sandra biết ai đã cứu cô… Clemente đã không tuân theo luật lệ của những linh mục ân giải… “Không ai được biết đến sự tồn tại của anh. Không bao giờ. Anh chỉ có thể nói mình là ai trong khoảng thời gian giữa tia chớp và tiếng sấm…”
Sandra lục trong túi, lấy thứ gì đó và đưa nó cho anh mà không cần lại gần. “Trước khi chết, anh ấy bảo tôi đưa cái này cho anh.”
Marcus tiến lên phía trước một bước và nhìn thấy vật trong bàn tay cô. Tấm mề đay có hình của Tổng lãnh thiên sứ Michele đang vung lưỡi gươm lửa.
“Anh ấy nói rằng nó rất quan trọng. Và rằng anh sẽ hiểu.”
Marcus nhớ lại trong lúc giận dữ anh đã quăng nó vào người Clemente. Liệu đó có phải là lời vĩnh biệt của họ? Và hành động đó đã đẩy cậu ấy vào nỗi thất vọng còn tồi tệ hơn.
“Tôi phải đi.” Sandra nói.
Cô tiến lại gần và đặt vào tay anh chiếc mề đay của Clemente. Rồi cô kiễng chân và hôn lên môi anh. Một nụ hôn dài, tưởng chừng như vô tận. “Hẹn anh ở kiếp sau.” cô nói.
“Ở kiếp sau.” Marcus hứa.
Tối muộn, anh trở về căn hộ áp mái trên phố Serpenti. Anh đóng cửa và nán lại một chút trước khi bật đèn. Qua cửa sổ, một tia sáng yếu ớt từ những mái nhà của Roma rọi vào.
Giờ thì rõ là anh đơn độc. Hoàn toàn đơn độc.
Anh buồn. Nhưng nếu Sandra để nụ hôn đó lâu thêm chút nữa và thay lời vĩnh biệt bằng một hành động khác, chẳng hạn như một lời cầu xin được yêu, anh sẽ cư xử ra sao? Anh đã từng thề nguyện nhiều năm trước đây, một lời nguyện vâng phục và giữ tấm thân trong sạch. Liệu anh có thực sự gỡ giải được nó? Rồi để trở thành ai đây?
Anh là một thợ săn bóng tối. Đó không phải là một nghề nghiệp, mà là bản chất con người anh.
Cái ác không chỉ đơn giản là một hành vi gây ra những tác động và cảm nhận tiêu cực. Cái ác là một không gian. Và linh mục ân giải có thể nhận ra nó, nhìn thấy thứ mà người khác không thấy được.
Nhưng trong bức tranh trước mặt anh vẫn còn thiếu thứ gì đó.
Người đàn ông mà Sandra gặp ở Colosseo là ai? Làm thế nào ông ta lại có thông tin cập nhật về những cuộc điều tra của cảnh sát? Và trên hết, sao ông ta lại biết về Marcus và giáo đoàn ân giải?
Anh còn phải đi tìm đáp án cho những câu hỏi đó. Thợ săn bóng tối không có sự lựa chọn nào khác. Nhưng anh sẽ bắt đầu vào ngày mai vì giờ anh đã quá mệt mỏi.
Anh bật cây đèn gần chiếc giường xếp. Thứ đầu tiên mà anh thấy là bức hình người đàn ông với cái túi màu xám. Kẻ giết hại bà sơ của dòng tu kín. Anh không thể không nghĩ tới việc mâu thuẫn với Clemente bắt đầu từ chính cái thi thể bị cắt thành từng mảnh trong vườn Vatican và đặc biệt từ việc anh khăng khăng đòi gặp bề trên của họ. Thật không công bằng với anh. Câu nói tuyệt vọng “Tôi không biết.” của cậu bạn vẫn còn làm anh day dứt.
Anh nhớ tới chiếc mề đay Clemente muốn trả lại anh trước khi ra đi – Tổng lãnh thiên sứ Michele, người bảo trợ cho những linh mục ân giải. Đã đến lúc anh cần đeo nó lại. Anh lục trong túi và rút nó ra nhưng cùng với một mẩu giấy đang gấp. Mất một lúc để anh nhớ ra đó là tấm bản đồ mà Kropp đã đưa. Cả hai đồ vật đều đến từ những người đang hấp hối. Marcus không thể chịu nổi sự so sánh đó và toàn quẳng nó đi. Nhưng trước khi xé mẩu giấy, anh buộc phải ngó lại lần cuối.
Trung tâm của Roma, một lộ trình từ phố Mancino tới quảng trường Tây Ban Nha, rồi tới chân hàng bậc tam cấp dẫn lên nhà thờ Trinità dei Monti. Hơn một cây số một chút nếu đi bộ.
Anh sẽ hiểu và ngạc nhiên, lão già đó đã nói vậy.
Nhưng đó là gì mà lại xuất hiện ở ngay giữa một trong những địa điểm nổi tiếng và thu hút nhiều du khách nhất ở Roma? Bí mật nào có thể ẩn sau con mắt của tất cả mọi người?
Lúc trước, Marcus đã nghĩ tới một cái bẫy, đánh lạc hướng anh khỏi mục tiêu chính: đi tìm Victor. Nhưng giờ anh xem xét nó dưới một góc độ khác: nếu muốn gạt anh, hẳn Kropp phải tống anh tới góc xa xôi và hẻo lánh nhất của thành phố. Đằng này, việc hắn làm lại rất vô lý.
“Phần kết cho câu chuyện cổ tích của anh, đứa trẻ vô danh.”
Chỉ khi quan sát tấm bản đồ kỹ hơn, Marcus mới phát hiện ra một chi tiết. Thậm chí, đó là một điều bất thường. Không phải toàn bộ lộ trình được đánh dấu bằng mực đỏ là đường đi trong thành phố. Nhiều chỗ có vẻ như xuyên qua các tòa nhà.
Không phải bên trên, Marcus tự nhủ.
Bên dưới.
Lộ trình đó là đường đi dưới mặt đất.