Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3726 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14

Ở Roma đang náo nhiệt lạ lùng.

Người dân đổ ra đầy đường, từ chối đi ngủ. Thành phố ăn mừng vì cơn ác mộng về con quái vật đã kết thúc. Hiệu quả tuyệt vời nhất là ở hầu hết các khu phố họ quyết định thức trắng đêm một cách tự phát. Ai đó đã chọn một chỗ ngẫu nhiên để đặt hoa hay thắp nến cho những nạn nhân, rồi lát sau nơi đó đã chất đầy những đồ vật khác như thú nhồi bông, ảnh, bưu thiếp. Người ta dừng lại, cầm tay nhau, rất nhiều người cầu nguyện.

Nhà thờ vẫn mở cửa. Những thánh đường thường chỉ có một nửa là khách du lịch thì giờ đầy ắp các tín đồ. Chẳng ai cảm thấy ngượng ngùng khi bị người khác trông thấy lúc tạ ơn Chúa.

Một đức tin táo bạo và hân hoan. Đó là những gì diễn ra trước mắt của Marcus. Nhưng anh không thể tham gia vào lễ hội đó, vẫn chưa thể.

Phố Mancino ở gần quảng trường Venezia.

Linh mục ân giải chờ tới lúc đường phố tạm thưa người để chui xuống một cái nắp cống của đường ống thoát nước La Mã, ứng với điểm xuất phát trong lộ trình được đánh dấu trên bản đồ của Kropp. Dịch chuyển cái nắp bằng gang, anh phát hiện một cầu thang dẫn xuống lòng đất vài mét. Chỉ khi xuống tới bậc cuối cùng anh mới bật đèn pin.

Anh chiếu sáng căn hầm hẹp nơi đặt đường ống thoát nước. Trên những bức tường trong đường hầm là trầm tích của nhiều thời đại khác nhau. Những lớp xi măng cốt thép, đất, cả đá tuff và travertine. Một lớp được làm từ mảnh vỡ của những chiếc vò bằng đất sét. Vào thời La Mã cổ đại, những vật đựng cũ kỹ không sử dụng được nữa thường được dùng làm vật liệu xây dựng.

Marcus bước vào đường hầm, chiếc đèn pin hết chiếu lên mặt nền gồ ghề lại vào tấm bản đồ anh đang cầm trong tay. Trên đường đi anh bắt gặp nhiều ngã rẽ và khá mệt mỏi trong việc định hướng. Nhưng đến một đoạn anh thấy trước mặt là một đường hầm không liên quan gì đến đường ống dẫn nước, có lẽ nó đã được đào từ nhiều thế kỷ trước.

Anh tiến vào. Sau vài mét, anh trông thấy những bức tường viết đầy chữ. Đó là tiếng Hy Lạp cổ, Latin và Aram. Một vài từ đã bị hủy hoại theo thời gian và do độ ẩm.

Một hầm mộ, anh nghĩ.

Đó là khu nghĩa địa của người Cơ Đốc giáo hoặc người Do Thái và chúng có mặt ở nhiều địa điểm ở Roma. Những khu nghĩa địa cổ xưa nhất được xây dựng vào thế kỷ thứ 2 sau Công nguyên, khi người chết bị cấm chôn trong thành.

Thật lạ là nó chỉ cách quảng trường Tây Ban Nha có ít bước, anh nghĩ.

Nghĩa địa của người Cơ Đốc giáo thường thờ một vị thánh. Nơi nổi tiếng nhất chính là chỗ chôn cất thi hài của Thánh Pietro, nằm dưới Vương cung thánh đường – biểu tượng của Thiên Chúa giáo – vài mét. Đã có lần anh ghé thăm nơi đó cùng Clemente và cậu ấy đã kể cho anh câu chuyện tìm thấy hài cốt của vị tông đồ vào năm 1939.

Vừa đi Marcus vừa ngắm nghía kỹ hơn những bức tường nhờ vào chiếc đèn pin, hy vọng sẽ tìm thấy điều gì mách bảo mình đang ở đâu.

Và anh thấy nó ở dưới chân của một bức tường. Nó chỉ cao mấy centimet. Anh không sớm nhận ra, vì thoạt đầu chỉ thấy nó giống hình một người đàn ông nhỏ bé nhìn nghiêng với đôi chân mở rộng thể hiện động tác bước đi.

Nhưng rồi anh nhận ra cái đầu sói.

Tư thế của nó nhắn nhủ anh bước theo. Marcus làm vậy. Càng đi anh càng thấy biểu tượng đó lặp lại, ở vị trí cao hơn và kích thước cũng dần lớn hơn. Dấu hiệu cho thấy khi xây dựng bức tường cổ xưa này, có người đã hứa hẹn sẽ tiết lộ thứ gì đó quan trọng ở cuối hành trình.

Khi người đàn ông đầu sói đạt tới kích thước của anh, Marcus có cảm giác như đang đi bộ cùng hắn. Và đó là một cảm giác không mấy dễ chịu. Trên đầu anh nhiều mét, mọi người đang diễu hành qua lại với trái tim đong đầy một đức tin mới tìm lại. Còn anh ở dưới này đang diễu hành bên cạnh một con quỷ.

Anh tới một căn phòng hình tròn, một kiểu giếng không có lối ra. Trần thấp nhưng linh mục ân giải thấy mình đứng vừa in mà không cần phải cúi đầu. Trên những bức tường xung quanh, hình người đầu sói được lặp đi lặp lại một cách đầy ám ảnh. Marcus soi đèn vào những hình người như đúc từ một khuôn đó, từng cái một. Cho đến khi tới hình cuối cùng trong chuỗi. Anh khựng lại kinh hoàng.

Nó là một hình khác. Đầu sói đã được gỡ ra và đặt xuống bên cạnh, như một cái mặt nạ. Ẩn sau cái đầu sói luôn có một mặt người. Một khuôn mặt mà Marcus biết rất rõ, vì anh đã trông thấy hàng ngàn lần.

Người đàn ông không có mặt nạ đó là Chúa Jesus.

“Phải rồi, họ là những người Thiên Chúa giáo.” một giọng nam cất lên phía sau lưng anh.

Marcus quay phắt lại, rọi đèn. Người đàn ông đưa một tay lên mặt, nhưng chỉ để ánh sáng không làm lóa mắt.

“Cậu có thể làm ơn hạ nó xuống được không?”

Linh mục ân giải làm theo và cả người kia cũng bỏ tay xuống. Marcus nhận ra đã từng thấy ông ta trong một hoàn cảnh khác, vào một đêm ở Tòa án Linh hồn.

Luật sư của Quỷ.

Nhưng là lần đầu Battista Erriaga nhìn thấy anh. “Tôi đã hy vọng cậu không tới được điểm này,” ông ta thổ lộ khi nghĩ tới tầng thứ ba của bí mật, giờ nó đã bị phơi bày.

“Họ là người Thiên Chúa giáo nghĩa là sao?” Marcus hỏi người đàn ông vận đồ đen nhưng mang cây thánh giá và đeo nhẫn hồng y.

“Có nghĩa là họ tin vào Chúa Trời và vào Chúa Jesus, cũng như tôi và cậu. Thậm chí, có khi đức tin của họ còn mạnh mẽ và mang lại nhiều lợi ích hơn của chúng ta, Marcus.”

Ông ta biết tên anh. “Thế tại sao họ lại bảo vệ cái ác?”

“Vì mục đích tốt đẹp.” Erriaga đáp và nhận ra khái niệm đó có thể lạ lẫm với một kẻ không chuyên. “Cậu thấy đấy, Marcus, ở tất cả những tôn giáo đơn thân Chúa vừa tốt vừa xấu, vừa nhân từ vừa hiểm ác, vừa cảm thông vừa nhẫn tâm. Với những người Do Thái và Hồi giáo là như vậy. Nhưng những người theo đạo Thiên Chúa giáo đến một thời điểm trong lịch sử đã tách Chúa khỏi quỷ… Chúa chỉ có thể là người tốt, bắt buộc phải như vậy. Và cho đến ngày nay chúng ta đã phải trả giá cho sự lựa chọn này, cho sai lầm này. Chúng ta đã giấu con quỷ khỏi nhân loại, như che vết bẩn dưới một tấm thảm. Để có được cái gì đây? Chúng ta đã ân giải Chúa Trời khỏi những tội lỗi của ông ấy để xá giải cho chính tội lỗi của chúng ta. Đó là một hành động vô cùng ích kỷ, anh không thấy sao?”

“Vậy ra Kropp và những tên đồng bọn của hắn vờ là những kẻ theo Satan giáo.”

“Nếu như Chúa Trời chân chính vừa tốt vừa xấu, vậy thì Satan giáo thực sự chẳng phải là một cách khác để sùng bái hay sao? Trước ngưỡng cửa của năm 1000 – tức là năm 999 – một vài người Cơ Đốc giáo đã thành lập Hội Judas. Họ ủng hộ những gì đã được viết trong Kinh Thánh: nếu không có tông đồ phản bội, Chúa Jesus sẽ không tử vì đạo, và nếu không có sự tử đạo thì chúng ta sẽ không có Cơ Đốc giáo. Sự tồn tại của Judas – kẻ ác – là cần thiết. Họ hiểu rằng cần phải có quỷ để nuôi dưỡng đức tin trong tim của con người. Vì thế họ đã sáng tạo ra những biểu tượng tác động mạnh tới nhận thức của nhân loại: số 666 là gì nếu không phải là số 999 đảo ngược? Và những cây thánh giá đảo ngược vẫn luôn là thánh giá! Đó là điều mà con người không thấy, không hiểu.”

“Hội Judas.” Marcus nhắc lại và nghĩ về giáo phái của Kropp. Rồi anh bàng hoàng kết luận “Cái ác củng cố đức tin.”

“Cậu cũng thấy chuyện gì đang diễn ra đêm nay ở ngoài kia rồi đấy. Cậu đã quan sát kỹ những người đàn ông và phụ nữ đang cầu nguyện đó chưa? Cậu có nhìn vào mắt họ không? Họ hạnh phúc. Bao nhiêu linh hồn đã được cứu vớt nhờ vào Victor? Nói cho họ về cái tốt đi, họ sẽ phớt lờ cậu. Nhưng chỉ cho họ cái ác, họ sẽ chú ý.”

“Thế những người đã chết thì sao?”

“Nếu chúng ta là những hình ảnh và giống như Chúa, vậy thì cả Người cũng có thể độc ác. Quân đội để tồn tại cần phải có chiến tranh. Thiếu cái ác, con người sẽ không cần đến Giáo hội. Và mỗi cuộc chiến rốt cuộc đều phải có nạn nhân.”

“Vậy ra Diana và Giorgio, hai cảnh sát, hai thanh niên xin quá giang, Max, Cosmo Barditi… chỉ là một hiệu ứng phụ không thể tránh khỏi ư?”

“Cậu thật không công bằng. Dù có thể cậu không tin nhưng cả tôi cũng cố ngăn chặn thảm kịch, như cậu đã làm. Nhưng tôi làm theo cách của tôi, vì một lợi ích cao cả hơn.”

“Lợi ích nào?” Linh mục ân giải thách thức.

Erriaga nheo mắt nhìn kẻ đối thoại với mình vì ông ta không thích bị khiêu khích. “Cậu nghĩ ai là người đã ra lệnh cho Clemente giao trách nhiệm điều tra về con quái vật cho cậu sau khi chúng tôi tìm thấy tin nhắn được ghi âm trong phòng xưng tội ở nhà thờ Thánh Apollinare?”

Marcus sững sờ.

“Cậu luôn hy vọng được biết mặt bề trên của cậu.” Battista mở rộng hai tay và chỉ vào ngực mình. “Là tôi đây: Hồng y Battista Erriaga. Trong suốt thời gian vừa qua, cậu luôn làm việc cho tôi.”

Marcus không biết nói gì. Nỗi tức giận và sự cay đắng đang chế ngự lý trí. “Ngay từ đầu ông đã biết ai là đứa trẻ muối nhưng không sớm cho tôi cơ hội để ngăn chặn hắn.”

“Không đơn giản như vậy: Kropp và đồng bọn của hắn phải được ngăn chặn trước tiên.”

Giờ Marcus đã nhìn thấu mọi việc. “Dĩ nhiên rồi. Vì mối bận tâm duy nhất của ông là người ta có thể phát hiện ra việc Giáo hội biết về sự tồn tại của Hội Judas. Những kẻ cùng tin vào vị Chúa của chúng ta: một sự hổ thẹn quá lớn để có thể bị phơi bày.”

Erriaga nhận thấy người đàn ông trước mặt mình – người mà ông ta đã tìm thấy ở Praha, mất trí nhớ trên giường bệnh với một viên đạn trên trán, người đã được ông ta huấn luyện thông qua Clemente – có một cá tính rất mạnh và ông ta thích điều đó. Ông ta đã chọn đúng người. “Từ thời Innocent III trở đi, giáo hoàng đã được mệnh danh là người chế ngự quái vật. Thông điệp rất rõ ràng: Giáo hội không sợ phải đương đầu với lịch sử của chính mình, cũng như với phần thấp hèn và đáng trách nhất trong bản chất của con người: tội lỗi. Khi kẻ thù muốn tấn công chúng ta, chúng đã nói về sự giàu có của chúng ta, việc chúng ta xa rời tiếng gọi của Chúa về sự nghèo hèn và hào phóng đối với những người anh em. Rồi chúng khẳng định rằng quỷ đã vào Vatican.”

Quỷ dữ đang ở đây, Marcus nhớ lại.

“Và chúng đã có lý.” Erriaga bất ngờ xác nhận. “Vì chỉ chúng ta mới có thể ngăn chặn được cái ác. Hãy nhớ lấy điều đó.”

“Giờ khi đã biết mọi việc, tôi không chắc có còn muốn tham gia vào tất cả việc này…” Marcus bước về phía đường hầm dẫn tới lối ra.

“Cậu là một kẻ vô ơn. Chính tôi là người đã ngay lập tức phái Clemente tới nhà của Sandra Vega khi nguồn tin của tôi cho biết nạn nhân ở Sabaudia chính là bạn trai cô ta. Tôi hiểu mối nguy hiểm đang diễn ra và tôi đã hành động vì điều đó. Người phụ nữ của cậu sống được là nhờ tôi!”

Linh mục ân giải bỏ ngoài tai lời khiêu khích của hồng y và anh bước qua ông ta. Rồi anh dừng bước để ngoái đầu lại lần cuối. “Cái tốt là ngoại lệ, cái ác là lẽ thường. Chính ông đã dạy tôi.”

Battista Erriaga phá lên cười ha hả, dội vang cả đường hầm đá. “Cậu sẽ không bao giờ có được một cuộc sống như những người khác. Cậu không thể trở thành người mà mình không phải. Đó là bản chất của cậu.”

Rồi ông ta nói thêm một câu khiến Marcus rùng mình.

“Cậu sẽ trở lại.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »