Hồng y Battista Erriaga xỏ lại vào tay chiếc nhẫn thầy tu.
Ngón tay đeo nhẫn ở bàn tay phải của ông ta đã thiếu vắng quá lâu món trang sức thiêng liêng đó. Cuối cùng ông ta cũng có thể rời căn phòng khách sạn bốn sao đã ở trong những đêm vừa qua, để trở về nhà, trong căn hộ áp mái tuyệt đẹp trông ra Fori Imperiali, cách Colosseo ít bước.
Bắt được đứa trẻ muối, nhiệm vụ của ông ta đã gần hoàn tất. Giờ Roma có thể biết Luật sư của Quỷ đã trở lại thành phố.
Bóng ma của anh bạn Min, thi thoảng quấy rầy ông ta trong những ngày qua, vẫn chưa biến mất. Nhưng nó trở lại là một sự hiện diện thầm lặng trong ý thức của Battista. Nó không làm ông ta bận tâm vì chính nhờ gã khổng lồ tốt bụng ấy mà Battista đã lên tới những nấc thang cao nhất trong Giáo hội.
Khi còn trẻ, ông ta đã phạm tội giết người. Battista đã sát hại một cách dã man Min chỉ vì đã giễu cợt ông ta, và do vậy ông ta bị tống vào tù. Battista không chấp nhận phán quyết vì cho rằng nó không công bằng và chống đối lại mọi hình phạt của nhà chức trách trong suốt quá trình thụ án. Nhưng tất cả chỉ là tính khí của một thanh niên với cái tâm không tịnh, chứ thực tế phần sâu thẳm nhất trong con người Battista rất đau khổ vì những gì đã gây ra.
Cho đến một ngày nọ ông ta gặp một vị linh mục và cuộc sống của ông ta đã thay đổi.
Linh mục này đã giảng cho ông ta về Kinh Thánh và sách Phúc âm. Dần dần, bằng lòng kiên trì, ông ấy đã thuyết phục Battista tự giải phóng khỏi gánh nặng của bản thân. Nhưng sau khi nghe ông ta xưng tội, vị linh mục không giải tội ngay. Ông ấy đã bảo Battista miêu tả lại và gửi tội trọng của mình tới một tòa án chuyên thụ lý những trường hợp như thế ở Roma. Thế là Battista đã làm vậy và chờ đợi những ngày dài đằng đẵng trong lo sợ rằng mình sẽ không bao giờ có thể chuộc tội hay nhận được sự tha thứ. Nhưng rồi phán quyết đã tới.
Linh hồn của ông ta đã được cứu vớt.
Trong khoảnh khắc đó, Erriaga đã thoáng thấy cơ hội thay đổi cuộc sống của chính mình. Tòa án Linh hồn là một công cụ tuyệt vời cho phép ông ta thoát khỏi cuộc sống khốn khổ và trốn tránh một số phận nghèo khó và vô nghĩa đã được an bài. Sức mạnh đó nằm trong phán quyết về linh hồn của con người! Ông ta sẽ không còn là hậu duệ thấp hèn và vô dụng của một kẻ nghiện ngập – con trai của khỉ được thuần hóa.
Battista đã thuyết phục vị linh mục hướng mình theo con đường trở thành tu sĩ. Ông ta chưa bao giờ bị chi phối bởi một lời ơn gọi thành tâm, mà bởi một hoài bão tốt đẹp.
Những năm sau đó ông ta đã theo đuổi mục tiêu của mình không chỉ bằng cam kết mà bằng cả việc tự phủ nhận bản thân. Trước tiên Battista xóa bỏ mọi dấu vết về quá khứ của mình: không ai hay biết ông ta có liên quan đến án mạng tại một ngôi làng nhỏ ở Philippines. Vậy nên ông ta xứng đáng với từng nấc thang danh vọng mà ông ta đạt được. Từ một linh mục bình thường đến giám mục, từ một đức ông tới hồng y. Và cuối cùng ông ta đã có được trọng trách mà bản thân theo đuổi cả cuộc đời. Thậm chí, với năng lực đó hiển nhiên ông ta được lựa chọn.
Từ hơn hai mươi năm nay ông ta tiến hành Nghi lễ Bóng tối của Tòa án Linh hồn. Ông ta chuẩn bị cáo trạng của những kẻ phạm tội và cùng lúc biết được những bí mật thầm kín nhất của họ. Danh tính của họ thường được che đậy dưới vỏ bọc vô danh, nhưng Battista Erriaga đủ khả năng để truy ra họ dựa trên những tiểu tiết trong bản xưng tội.
Giờ ông ta thực sự là một chuyên gia trong lĩnh vực đó.
Theo thời gian Battista đã học được cách trục lợi từ những gì mình biết. Ông ta không thích gọi chúng là hăm dọa để tống tiền, cho dù bản chất không khác là bao. Mỗi khi sử dụng quyền năng vô hạn của mình, ông ta chỉ nhằm mục đích phục vụ cho lợi ích của Giáo hội. Còn lợi ích của cá nhân ông ta chỉ là một vấn đề hoàn toàn thứ yếu.
Ông ta không hề thương xót cho những kẻ phạm tội. Những con người đó xưng tội chỉ để tiếp tục sống mà không thấy phiền phức. Bọn họ là những kẻ hèn nhát vì không muốn phải đối mặt với sự trừng phạt của luật pháp. Hơn nữa, rất nhiều kẻ trong số đó sau khi được tha thứ lại lặp lại y hệt những việc chúng đã làm trước kia.
Erriaga cho rằng sự thiêng liêng của lời xưng tội chỉ là một trong những góc khuất của Thiên Chúa giáo. Một sự gột rửa nhận thức theo chu kỳ không hơn không kém!
Vì vậy ông ta không thấy ăn năn khi lợi dụng những kẻ phạm tội đó, sử dụng những thói hư tật xấu của họ để trục lợi vì mục đích tốt đẹp. Mỗi khi ông ta xuất hiện trước mặt ai đó, người này lại bàng hoàng khi được kể lại bí mật của chính mình. Việc họ không hiểu làm thế nào ông ta biết được chuyện đó chứng minh rằng họ thậm chí đã quên từng xưng tội với một linh mục. Đấy, sự tha thứ có quan trọng gì với họ đâu!
Trong lúc ngắm mình trong gương, sau khi vừa mặc một bộ com-lê xám màu ở hiệu may đo cao cấp nhưng với đai cổ màu trắng của tu sĩ thế chỗ cho chiếc cà vạt, và sau khi vừa đeo dây chuyền thánh giá lớn bằng vàng và đá ruby, Erriaga lẩm nhẩm cầu nguyện cho linh hồn của Min.
Thời trai trẻ, ông ta đã nhúng tay vào một tội lỗi ghê rợn, nhưng ít ra ông ta không đến mức vô liêm sỉ là tự giải tội cho chính mình.
Cầu nguyện xong, ông ta quyết định ra khỏi nhà vì vẫn còn phải làm một việc để hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Bí mật có ba tầng. Tầng một là đứa trẻ muối. Tầng hai là hình người đầu sói. Và cả hai đều đã lộ.
Nhưng tầng thứ ba phải được giữ kín. Nếu không, Giáo hội sẽ phải trả một giá rất đắt. Cả ông ta cũng vậy.