Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3721 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

Khi Marcus tới Trastevere, anh không thể vượt qua rào chắn của cảnh sát.

Anh dừng ở bên lề khu vực an ninh, trà trộn vào đám đông tò mò và những tay săn ảnh đang đổ xô về hiện trường.

Không ai biết chuyện gì đang diễn ra nhưng những tiếng xì xầm bàn tán vẫn không ngớt.

Ai đó nói về gã đàn ông mà cảnh sát còng tay khi nãy, về việc những chiến sĩ trong đội SCO đã hân hoan tống hắn vào xe và khởi hành với tốc độ tối đa cùng một đoàn xe nhấp nháy trong buổi hòa nhạc của còi hiệu cảnh sát.

Marcus thoáng thấy Sandra được hai nhân viên y tế dìu tới xe cứu thương. Anh hiểu có chuyện gì đó đã xảy ra với cô nhưng về cơ bản cô vẫn ổn.

Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng chỉ trong giây lát.

Từ trên cầu thang tòa nhà, một đoàn người đưa cáng xuống. Trên đó là một người đàn ông đang đeo mặt nạ dưỡng khí. Là Clemente. Làm sao cậu ta biết về Sandra nhỉ? Anh chưa bao giờ nói chuyện đó cho cậu ấy… Anh thấy họ đưa cậu ấy vào chiếc xe cứu thương thứ hai, nhưng nó không khởi hành.

Tại sao lại không đi? Các anh cần bao nhiêu thời gian?

Chiếc xe vẫn dừng ở đó với cửa kính đóng kín. Anh thấy có chuyển động ở bên trong. Rồi cuối cùng nó cũng khởi hành, nhưng với còi hiệu đã tắt.

Marcus hiểu rằng bạn mình đã không qua khỏi.

Anh muốn khóc, nguyền rủa bản thân vì lần cuối cùng họ đã chia tay trong cơ sự đó. Nhưng thật ngạc nhiên, anh lại bắt đầu thì thầm cầu nguyện.

Anh làm điều đó ngay giữa đám đông mà không ai nhận ra. Trong lúc mọi người xung quanh còn đang bận tâm vì chuyện khác. Xét cho cùng, mọi việc vẫn thường như vậy.

Mình là người vô hình, anh tự nhắc nhủ bản thân. Mình không tồn tại.

Trong bài huấn luyện thứ năm, Clemente xuất hiện ở nhà anh vào giữa đêm mà không báo trước.

“Chúng ta phải đi đến một nơi,” cậu ta chỉ nói với anh mỗi thế.

Marcus vội vàng mặc quần áo và họ cùng rời căn hộ áp mái trên phố Serpenti. Họ đi bộ lang thang trong trung tâm của một Roma hoang vắng. Cho đến khi họ tới trước lối vào của một tòa nhà cổ kính.

Clemente lấy từ trong túi một chiếc chìa khóa bằng sắt bóng khá nặng và rất cổ, dùng nó mở cánh cổng và để Marcus bước vào trước.

Chỗ đó rộng và yên tĩnh như một nhà thờ lớn. Một hàng nến soi tỏ lối đi dọc theo một cái cầu thang bằng đá cẩm thạch hồng.

“Anh lại đây,” cậu ta thì thầm. “Những người khác đã tới rồi.”

Những người khác? Họ là ai? Marcus tự hỏi.

Họ bước lên cầu thang và đi vào một hành lang rộng với những bức tranh tường khắc họa cảnh mà thoạt tiên anh không lý giải nổi. Rồi anh nhận ra chúng mô phỏng những cảnh nổi tiếng trong Kinh Phúc âm. Chúa Jesus làm phép hồi sinh Lazarus, đám cưới ở Cana, lễ rửa tội cho Chúa Jesus…

Clemente đã nhận ra ánh mắt hoài nghi của anh trước những bức họa đó. “Như ở trong Nhà nguyện Sistine,” cậu ta vội vã giải thích. “Ở đó bức tranh tường Phán quyết cuối cùng của Michelangelo được dùng để cảnh báo và răn dạy những hồng y có mặt tại buổi họp kín bầu giáo hoàng mới về tính nghiêm trọng của nhiệm vụ mà họ đang thực hiện. Ở đây, những cảnh trong Kinh Phúc âm cũng có cùng mục đích: nhắc nhở những người đi qua rằng sứ mệnh mà họ sắp hoàn thành chỉ để phục vụ cho ý muốn của Chúa thánh thần mà thôi.”

“Sứ mệnh nào?”

“Rồi anh sẽ biết.”

Lát sau họ đã tới chỗ tường chân mái bằng đá cẩm thạch được trang trí bởi một hàng cột bao quanh một không gian rộng lớn hình tròn. Nhưng trước khi họ có thể ló mặt ra nhìn, Clemente kéo Marcus lại gần và nói: “Chúng ta phải nấp trong bóng tối”.

Họ đứng sau một cái cột và cuối cùng Marcus cũng có thể nhìn.

Trong khán phòng phía dưới có mười hai phòng xưng tội được xếp thành vòng tròn xung quanh một chân nến dát vàng đặt trên bệ. Trên đó có mười hai cây nến đang cháy.

Con số mười hai biểu tượng cho những tông đồ của Chúa, Marcus nhận ra ngay điều đó.

Lát sau có một vài người đã bước vào phòng, họ đội mũ tối màu che khuất khuôn mặt. Họ lần lượt đi ngang qua chân nến và dùng hai ngón tay dập tắt từng ngọn. Rồi họ vào ngồi trong các phòng xưng tội.

Quy trình đó diễn ra đến khi chỉ còn lại một cây nến đang cháy và một phòng xưng tội còn trống. Chẳng ai sẽ dập tắt ngọn nến của Judas, linh mục ân giải tự nhủ. Chẳng ai sẽ thế chỗ của hắn.

Đốm lửa đơn độc đó là ánh sáng duy nhất ở trong phòng.

“Nghi lễ Bóng tối,” Clemente thì thầm giải thích cho Marcus. “Đó là tên của nghi lễ mà anh đang chứng kiến.”

Khi mọi việc xong xuôi và tất cả đã ở vị trí của mình, một nhân vật khác của buổi lễ bước vào, đầu đội mũ sa tanh đỏ.

Ông ta mang theo một cây nến lớn đang cháy rực chiếu sáng cả căn phòng. Ông ta đặt nó lên đỉnh chân nến. Cây nến đó tượng trưng cho Chúa Jesus. Tới lúc đó, Marcus chợt hiểu họ đang ở đâu.

Tòa án Linh hồn.

Khi kể về Kho dữ liệu Tội lỗi được những linh mục ân giải bảo vệ, Clemente đã giải thích với anh rằng đối với những tội lỗi trầm trọng nhất – tội chí tử – cần phải mở một tòa án đặc biệt bao gồm những giám mục cấp cao nhưng cũng có cả những thầy tu bình thường, họ được chọn lựa một cách ngẫu nhiên và sẽ cùng nhau quyết định liệu có chấp nhận tha thứ cho kẻ phạm tội hay không.

Đó là điều đang sắp sửa diễn ra trước mắt anh lúc ấy.

Người đàn ông đội mũ đỏ trước tiên sẽ đọc bản ghi tội rồi chuyển sang bản luận tội nặng nề cho kẻ phạm tội luôn được giữ kín tên tuổi. Vị giám mục được mời lên thực hiện chức phận quan trọng nhưng bạc bẽo này được biết đến với cái tên Luật sư của Quỷ.

Trong số các nhiệm vụ của mình, người này còn có chức năng tìm ra những lý do để tuyên phúc hay thánh hóa những người khi còn sống đã chứng minh mình sở hữu những năng khiếu siêu phàm. Nhưng trong nghi lẽ của Tòa án Linh hồn, Luật sư của Quỷ lại đảm nhiệm đúng vai trò của quỷ, vì theo Kinh Thánh, hiển nhiên quỷ không muốn kẻ phạm tội lại được xá tội, vì điều đó sẽ làm hắn tuột mất một linh hồn cho địa ngục.

Bên cạnh những ý nghĩa xa xưa giờ không còn nữa hay những biểu tượng rõ ràng bắt nguồn từ thời Trung cổ, Tòa án Linh hồn vẫn còn lưu giữ một quyền năng cổ xưa, khiến nó trở thành một công cụ của định mệnh.

Lời phán quyết không nhắm vào bản thân tội lỗi đó mà vào linh hồn của kẻ phạm tội. Có vẻ như ở nơi đó, người ta quyết định xem những con người này có còn xứng đáng là một phần của đồng loại nữa hay không.

Quả nhiên sau khi Luật sư của Quỷ phát biểu, bắt đầu một màn tranh luận giữa những thành viên ngồi trong các phòng xưng tội. Cuối cùng, phán quyết sẽ được đưa ra một cách công khai. Từng người trong số họ sẽ rời chỗ ngồi và bước khỏi phòng, họ sẽ quyết định thắp hay không cây nến mà họ đã tắt lúc vào. Để làm việc này họ sẽ lấy một cái que trong một cái bát và châm lửa từ cây nến tượng trưng cho Chúa Jesus.

Cuối cùng, số nến được thắp trên chân nến sẽ quyết định tha thứ hay buộc tội bị cáo. Dĩ nhiên đa số sẽ chiến thắng. Trong trường hợp bằng nhau, phán quyết vẫn là đồng thuận.

Vậy là quy trình đang chuẩn bị bắt đầu.

Người đàn ông đội mũ đỏ cầm lấy một tờ giấy và bắt đầu đọc với giọng oang oang vang khắp khán phòng: tội lỗi – tội trọng – của đêm qua là của một người phụ nữ đã cướp đi mạng sống của đứa con trai hai tuổi vì, theo như những gì bà ta nói, bà ta bị mắc một chứng trầm cảm rất nặng.

Đọc xong, người đàn ông đội mũ đỏ chuẩn bị bắt đầu màn luận tội. Nhưng trước hết ông ta phải cởi mũ trùm bằng sa tanh, vì ông ta là người duy nhất có thể lộ diện.

Luật sư của Quỷ là một người châu Á.

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »