“… Tôi tin là hồi bé Victor đã tự sát thương mình, như cắt ven chẳng hạn.”
Câu cuối cùng của Marcus làm Sandra đứng tim.
“Ôi Chúa ơi, hắn ở đây.”
“Cô đang nói gì vậy?”
Cô khó nhọc nuốt nước miếng. “Là cô ta, cô gái bán hoa là Hana. Anh gọi cảnh sát đi.” Rồi cô dập máy ngay lập tức, vì cô không còn nhiều thời gian. Cô nghĩ tới chỗ mình để khẩu súng. Trong phòng ngủ. Quá xa, cô sẽ không thể tới đó được. Nhưng cô phải thử.
Sandra bước một bước qua ngưỡng cửa và đang định tiến về chỗ hành lang thì chợt khựng lại. Cô nhìn thấy Mina đang đứng quay lưng. Và cô ta đã thay đồ.
Cô ta mặc đồ nam giới. Quần tối màu, áo sơ mi trắng.
Victor quay lại, trên tay đang cầm chiếc Reflex của Sandra. “Cả tôi cũng thích máy ảnh, cô biết chứ?”
Sandra không động đậy, nhưng cô thấy hắn đã mở ba lô và đặt lên bàn theo thứ tự: một chiếc máy ảnh và một con dao săn.
Victor nhận ra ánh mắt của cô. “Ồ, phải rồi,” hắn nói. “Khẩu súng lục ổ quay không cần nữa, tôi đã dùng nó đêm qua rồi.”
Sandra lùi lại phía sau cho đến khi vai cô chạm tường.
“Tôi đã nghe cuộc nói chuyện điện thoại khi nãy của cô.” Victor khẳng định và cầm lại chiếc máy ảnh của cô lên. “Nhưng cô nghĩ là tôi không dự trù trước hay sao? Tất cả đều đã được tính đến. Tôi rất giỏi toán.”
Mỗi lời nói của kẻ thái nhân cách đều có thể ẩn chứa một phản ứng khó lường. Vì thế, Sandra quyết định im lặng.
“Tại sao cô không nói chuyện với tôi nữa? Cô giận rồi sao?” hắn bĩu môi hỏi. “Đêm qua ở Sabaudia, tôi không nhầm lẫn, tôi chỉ tách riêng các nghiệm của phương trình.”
Hắn ta đang nói gì thế nhỉ? Hắn đang ám chỉ tới điều gì?
“Các hệ số sẽ triệt tiêu nhau. Và kết quả sẽ bằng 0”.
Sandra bỗng thấy ớn lạnh. “Max.” Cô khẽ thốt lên.
Hắn gật đầu. Sandra thấy nước mắt trào dâng. “Tại sao lại là chúng tôi?”
“Tôi đã thấy cô trên tivi tối hôm kia, cô làm dấu thánh ngược trong lúc tay cảnh sát kia phát biểu. Ký hiệu đó có ý nghĩa gì? Tôi đã thấy họ làm như vậy nhiều lần tại học viện tôi bị giam hồi nhỏ, nhưng chưa bao giờ tôi hiểu nổi.”
Cô vẫn im lặng.
Victor nhún vai, như thể rốt cuộc điều đó chẳng có gì quan trọng với hắn. “Tôi vẫn luôn dõi theo những gì họ nói về tôi trên báo chí và truyền hình. Nhưng cô đã thu hút sự chú ý của tôi, cũng bởi vì khi trông thấy cô, cô đang chỉnh lại một chiếc máy ảnh. Và như tôi đã nói, tôi thích máy ảnh. Cô là người hoàn hảo cho cuộc chơi của tôi.”
Victor sầm mặt lại. “Đó là điều mà cha tôi thường nói với Hana để thuyết phục nó làm mẫu ảnh cho ông ta. Chỉ là một trò chơi thôi, kukla, con đừng sợ.”
Sandra nhấn gót về phía sau, cho tới khi chạm vào phần ốp chân tường. Để xúc giác dẫn đường, cô bắt đầu từ từ di chuyển về bên phải, áp sát tường.
“Cách xử sự của con người trước khi chết thật lạ lùng, cô thấy không? Cô gái ở Ostia đã la hét và van xin gã người yêu không đâm mình. Nhưng anh ta đã làm như tôi bảo. Theo tôi, gã đó chẳng hề yêu cô ta… Trong khi cô cảnh sát, Pia Rimonti, cuối cùng lại cảm ơn tôi. Phải, đúng là cô ta đã nói cảm ơn khi tôi chán màn tra tấn và tuyên bố sẽ kết liễu đời cô ta.”
Sandra tức giận vì cô có thể mường tượng ra chính xác hoàn cảnh đó.
“Cô gái người Đức đi du lịch quá giang thì tôi không nhớ lắm. Cô ta van xin, nhưng tôi không hiểu tiếng. Chỉ sau đó tôi mới phát hiện ra cô ta cố tìm cách nói rằng đang mang thai một đứa trẻ. Còn Max…”
Sandra không chắc có muốn biết anh đã bị giết ra sao. Một giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô. Victor nhìn thấy.
“Sao cô phải rơi lệ vì anh ta? Anh ta đang phản bội cô với một ả gái điếm.”
Giọng điệu của hắn khiến Sandra nổi đóa.
“Cô thích câu chuyện về cuộc tẩu thoát của tôi từ biệt thự Sabaudia chứ? Hana có một trí tưởng tượng sống động. Trong suốt những năm qua cô ấy đã vào vai rất nhiều loại phụ nữ, lừa gạt lũ đàn ông mà cô ấy gặp. Mina là nhân vật cô ấy đóng đạt nhất. Cô ấy thích đi cùng bọn đàn ông và sẽ tiếp tục cuộc sống đó nếu như tôi không trở lại trong cô ấy.”
Cùng lúc đó, Sandra đã di chuyển được một mét.
“Sau khi thay đổi giới tính cô ấy tin rằng đã loại bỏ được tôi. Nhưng thi thoảng tôi lại tái xuất. Những lần đầu tiên tôi chỉ là một suy nghĩ, một giọng nói trong đầu cô ấy. Một đêm cô ấy đang ở cùng khách, tôi đã hiện lên và khi nhìn thấy cảnh tượng đó tôi đã gào thét và nôn ọe lên của quý của hắn.” Victor cười. “Cô phải nhìn thấy cái vẻ mặt ghê tởm của thằng cha đó. Hắn đã muốn tẩn tôi, nhưng nếu hắn ra tay tôi sẽ giết chết hắn. Hắn không bao giờ biết mình đã may mắn thế nào đâu.”
Sandra không chắc Victor có muốn tán chuyện lâu nữa không. Cô phải làm điều gì đó, thời gian trôi qua rất nhanh và chẳng ai tới cứu cô cả.
Giờ cô chỉ còn cách cửa ra vào có ít bước. Nếu cô chạy được xuống cầu thang, chắc chắn hắn sẽ đuổi kịp, nhưng cô có thể la hét, thu hút sự chú ý của ai đó.
“Thực lòng tôi không muốn giết cô, nhưng tôi phải làm vậy. Vì mỗi lần tôi hành động, Hana rất sợ hãi và sau đó cô ấy đã chừa cho tôi nhiều không gian hơn. Tôi chắc chắn theo thời gian tôi sẽ trở lại là mình tôi, Victor, mà thôi… Tôi biết tất cả đều yêu quý em gái tôi nhưng tôi khám phá ra còn một thứ khác cũng thu hút sự chú ý của mọi người… Là nỗi sợ hãi. Cả nó cũng là một thứ cảm xúc, phải không?”
Sandra chạy vụt về phía lối ra. Bị bất ngờ nhưng Victor đã kịp chặn đầu cô. Sandra đẩy hắn ra nhưng hắn tóm chặt lấy cánh tay cô. Cô kéo theo hắn dọc hành lang trong khi hắn đấm liên tiếp vào lưng cô.
“Cô không thể đi, chẳng ai có thể ra khỏi đây, kukla!”
Sandra mở cửa ra vào và bước ra bên ngoài. Cô muốn la lên nhưng không còn hơi trong phổi. Nó đã cạn kiệt vì nỗi kinh hoàng chứ không phải do cuộc tháo chạy.
Victor kéo mạnh làm Sandra ngã đập gáy xuống sàn và gần như bất tỉnh. Dù hoa mắt nhưng cô vẫn thấy bóng hắn đi vào nhà. Hắn đi đâu vậy nhỉ? Sandra cố chống tay đứng lên nhưng cô lại ngã xuống và đập thái dương xuống sàn. Mắt cô ngấn lệ. Qua màn nước trắng đục, cô nhìn thấy hắn quay lại chỗ mình với vẻ mặt biến dạng vì giận dữ.
Hắn đã lấy con dao.
Sandra nhắm mắt, sẵn sàng đón nhận nhát dao đầu tiên. Nhưng thay vì đau đớn cô lại nghe thấy tiếng thét chói tai của phụ nữ. Cô mở mắt và thấy Victor ngã sõng soài trên mặt đất. Trên người hắn là một người đàn ông khác đang quay lưng lại. Anh ta đang giữ hắn lại. Con quái vật chống cự, gào thét trong tuyệt vọng nhưng người kia không buông tay.
Tiếng thét của nữ chuyển sang giọng nam và rồi lại thành giọng nữ. Thật rùng rợn.
Người đàn ông quay về phía Sandra. “Cô ổn chứ?”
Cô cố gật đầu nhưng không chắc mình có làm nổi.
“Tôi là một linh mục ân giải.” Clemente trấn an cô.
Sandra chưa bao giờ nhìn thấy gương mặt đó, không biết tên người ấy nhưng cô tin anh ta. Rồi người đàn ông đấm cho Victor một cái, rốt cuộc hắn cũng câm bặt. “Anh hãy đi đi,” cô cố gắng thì thào với Clemente. “Cảnh sát… bí mật của các anh…”
Clemente chỉ mỉm cười.
Chỉ lúc đó Sandra mới nhận ra con dao đang găm vào bụng anh.