Cô bé ánh sáng chỉ tồn tại trong những bức ảnh.
Đó là ảo ảnh thị giác. Kết quả in trên phim của máy ảnh. Cô bé không có thật.
Trong đoạn băng quay ở học viện Hamelin, đứa bé chín tuổi Victor đã nói thật: nó không giết em gái chỉ vì lý do đơn giản là Hana không tồn tại. Nhưng Kropp và đồng bọn của hắn không tin điều đó. Chẳng ai tin nó.
Hana là kết quả của trí tưởng tượng bệnh hoạn của ông bố.
“Victor và Hana có bất đồng không?”
“Thi thoảng chúng tôi nghe thấy bọn trẻ cãi nhau, nhưng chúng cũng chơi cùng nhau: trò chơi yêu thích của chúng là trốn tìm.”
Trốn tìm, Marcus tự nhắc thầm. Bà quản gia đã nói đúng như vậy.
Chưa ai từng thấy hai đứa trẻ sinh đôi cùng một lúc.
Anatoli Agapov đã dựng lên chuyện cô con gái chỉ để thỏa mãn tính đồi bại của mình, hay chỉ bởi vì ông ta là một kẻ điên. Và ông ta đã bắt cậu con trai phục tùng sự điên khùng của mình, bắt nó mặc quần áo con gái.
Theo thời gian, Victor nhận ra rằng cha mình yêu quý cô em gái tưởng tượng đó nhiều hơn, và nó bắt đầu tự nhận mình là cô bé để có được sự yêu thương từ ông bố.
Chính từ đó nhân cách của nó đã bị phân đôi.
Nhưng phần nam tính vẫn chưa hoàn toàn bị khuất phục, thi thoảng nó quay trở lại là Victor và phải chịu đựng đau khổ vì bị cha mình ghẻ lạnh.
Không biết câu chuyện đó đã kéo dài bao lâu và đứa trẻ đã phải chịu đựng đến mức nào. Cho đến một ngày nọ, nó không chịu nổi nữa và đã quyết định giết chết Hana để trừng phạt ông bố.
Marcus nhớ lại những gì bà quản gia kể: Anatoli Agapov bị sốc nặng, ông ta đã chuyển thi hài của cô con gái về quê hương, che giấu việc xảy ra nhờ vào quyền miễn trừ ngoại giao mà ông ta có.
Nhưng trong quan tài đó chẳng có ai cả, giờ thì linh mục ân giải đã hiểu.
Giết chết Hana, Victor đã đạt mục đích, nó được tự do. Nhưng nó không thể lường trước được việc ông bố, trong cơn điên cuồng, đã quyết định tống nó vào học viện Hamelin, cho nó ở cùng những đứa trẻ thực sự phạm tội man rợ và giao nó cho Kropp cùng đồng bọn của hắn.
Marcus không thể tưởng tượng ra một số phận tồi tệ hơn. Victor đã phải chịu đựng hết sự tra tấn này đến sự tra tấn khác, dù không có tội.
Điều đó theo thời gian đã biến hắn trở thành một con quái vật.
Giết hại những cặp đôi vì hắn nhìn thấy ở họ hình ảnh của chính mình và em gái. Động cơ là sự bất công mà hắn đã phải chịu đựng, linh mục ân giải tự nhủ.
Nhưng không chỉ có vậy.
Tuy nhiên anh cần nói chuyện với Sandra. Anh đỗ ở một trạm dừng nghỉ để gọi điện cho cô.
Trường huấn luyện cảnh sát chụp ảnh hiện trường có khóa dạy vẽ ảnh nhận dạng tội phạm.
Học viên thường đổi vai cho nhau, lúc làm nhân chứng, lúc làm người vẽ. Mục đích rất đơn giản: Cần phải học cách quan sát, miêu tả và thể hiện. Nếu không họ sẽ luôn phải phó mặc mọi việc cho máy ảnh. Trong khi nhiệm vụ của họ trong tương lai lại là định hướng tiêu cự như thể họ đang vẽ.
Với Sandra không quá khó để vẽ lại khuôn mặt của con quái vật nhờ vào những chi tiết do Mina cung cấp. Cuối cùng, cô cho cô ta xem kết quả. “Giống chứ?”
Cô gái quan sát kỹ. “Vâng, chính là hắn.” cô ta quả quyết khẳng định.
Tới lúc ấy Sandra mới để ý thật kỹ khuôn mặt đó. Và như đã dự đoán, cô ngạc nhiên về sự bình thường của hắn.
Con quái vật là một người bình thường như bao người khác.
Mắt nhỏ màu nâu, trán rộng, mũi lớn hơn bình thường một chút, môi mỏng, không râu cũng chẳng có ria. Trong hình vẽ nhận dạng, những khuôn mặt thường mang vẻ trung tính. Không căm ghét, không thù hận. Không thể hiện bất cứ điều gì trong tâm hồn của đối tượng mà họ khắc họa. Chính vì thế chúng không gây sợ hãi.
“Ổn rồi, cô làm tốt lắm.” Sandra mỉm cười với cô gái.
“Cảm ơn,” cô ta đáp lại. “Đã lâu rồi chưa có ai khen tôi.” Và cuối cùng cô ta cũng mỉm cười, vẻ thanh thản hơn.
“Cô hẳn đã mệt rồi, lên giường thôi.” Sandra nói với cô gái, tiếp tục vai trò của một người chị cả. Rồi Sandra đi vào phòng bên, scan bức hình để gửi nó vào mail cho thanh tra Crespi và đội ROS.
Để tưởng nhớ phó cảnh sát trưởng Moro, cô tự nhủ.
Nhưng, trước khi thao tác được hoàn tất, điện thoại cố đổ chuông. Một số máy lạ. Sandra vẫn nhấc máy.
“Tôi đây,” linh mục ân giải liền nói. Giọng anh khá háo hức.
“Chúng tôi đã có hình vẽ nhận dạng con quái vật.” Sandra tuyên bố đầy hân hoan. “Tôi đã làm theo những gì anh bảo và tôi đã tìm thấy cô gái bán hoa ở Sabaudia. Chính cô ấy đã miêu tả cho tôi. Giờ cô ấy đang ở nhà tôi và tôi đang chuẩn bị gửi…”
“Bỏ đi.” Marcus nói khá vội vã. “Cô ta đã nhìn thấy Victor, nhưng chúng ta phải tìm Hana.”
“Sao lại thế?”
Linh mục ân giải cập nhật nhanh cho cô về chuyến viếng thăm của anh ở ngôi biệt thự và về cô bé ánh sáng. “Tôi đã đúng, mọi đáp án đều có ở hiện trường vụ án đầu tiên, rừng thông ở Ostia. Tên sát nhân kể chuyện: phần kết của câu chuyện trùng khớp với đoạn đầu. Nhưng những manh mối quan trọng nhất lại là những gì ngoài lề nhất: từ họ do Diana Delgaudio viết lại và việc kẻ sát nhân thay quần áo.”
“Anh giải thích rõ hơn đi…” Cô hối thúc.
“Khi tỉnh giấc chốc lát trong cơn mê, Diana muốn gửi lại cho chúng ta một thông điệp: Hana và Victor cùng xuất hiện tại hiện trường vụ án. Họ.”
“Sao lại thế được? Cô ta không tồn tại.”
“Tên sát nhân đã thay quần áo: chính đó là điểm mấu chốt! Theo thời gian, Victor đã thực sự trở thành Hana. Quả thực, từ khi còn bé hắn đã phải đóng giả Hana và không còn là đứa trẻ khép kín và im lặng mà trở thành một cô bé dễ thương, yêu quý mọi người và được mọi người yêu quý. Khi lớn lên hắn đã phải đưa ra lựa chọn và hắn đã chọn làm Hana để được mọi người chấp nhận.”
“Nhưng để giết người hắn trở lại là Victor. Vì thế mà hắn thay quần áo.”
“Chính xác. Và sau án mạng, hắn lại trở về làm Hana. Chính vì thế, ở Ostia, trong ô tô của hai thanh niên người ta đã tìm thấy một áo sơ mi nam, thế nhầm chỗ cho cái áo của Giorgio Montefiori.”
“Vì vậy chúng ta cần tìm một phụ nữ.” Sandra kết luận.
“Mẫu ADN, cô nhớ chứ? Hắn không thèm quan tâm đến việc cảnh sát hay Hiến binh có được manh mối đó, hắn biết mình đã ngụy trang một cách hoàn hảo vì họ đang tìm kiếm một người đàn ông.”
“Nhưng hắn là đàn ông.” Sandra nhấn mạnh.
“Những dấu gen để lại trong biệt thự Sabaudia không phải là dấu hiệu nhận dạng mà là một sự thách thức. Như thể hắn muốn nói rằng: đằng nào chúng mày cũng chẳng bao giờ tìm ra tao đâu.”
“Tại sao?”
“Tôi tin là hắn rất chắc chắn về sự cải trang của mình vì trong những năm tháng đó hắn đã thay đổi giới tính.” Marcus khẳng định. “Hana muốn xóa bỏ Victor, nhưng thi thoảng hắn lại ngoi lên. Hana biết rằng Victor có thể làm tổn thương mình: như hồi còn nhỏ, hắn đã tìm cách giết cô bé. Vậy là cô ta để hắn giết các cặp đôi và sống lại trải nghiệm khi hắn chiến thắng cô ta: đó là cách để giữ mình là người tốt. Hắn không coi những nạn nhân như tình nhân mà như anh trai và em gái, cô nhớ chứ?”
“Anh đang nói gì vậy? Tôi không hiểu: anh nói là hồi bé Victor đã tìm cách giết Hana?”
“Phải. Tôi tin là hồi bé Victor đã tự sát thương mình, như cắt ven chẳng hạn.”
Vào lúc hoàng hôn đám gia nhận đã rời biệt thự.
Victor nhìn họ từ cửa sổ phòng mình. Nó quan sát trong lúc họ băng qua lối ra cho tới tận cánh cổng lớn. Và nó lại ao ước như mọi lần: được đi ra cùng họ.
Nhưng nó không thể. Nó chưa bao giờ được ra khỏi biệt thự.
Cả mặt trời cũng bỏ rơi nó khi đang vội vã lặn xuống đường chân trời. Và nỗi sợ bắt đầu. Hằng tối. Nó luôn hy vọng ai đó sẽ tới mang nó đi khỏi đó. Vẫn thường như vậy trong phim hay trong tiểu thuyết, đúng không nhỉ? Khi nhân vật chính gặp nguy hiểm luôn có ai đó chạy tới cứu. Victor nhắm mắt và cầu nguyện chuyện tương tự sẽ diễn ra. Đôi khi nó tin rằng chuyện sẽ xảy ra như vậy. Nhưng chưa bao giờ có ai tới cứu nó.
Nhưng không phải tối nào cũng giống nhau. Thi thoảng thời gian trôi qua thờ ơ, và nó có thể tập trung vào những con số – chỗ trú ẩn cuối cùng mà nó có. Tuy nhiên đôi lúc sự im lặng của ngôi nhà bị phá vỡ bởi giọng nói của bố nó.
“Con đâu rồi? Kukla⦾ bé nhỏ của ta, búp bê bé bỏng của ta đâu rồi?” Ông nhắc đi nhắc lại bằng giọng nài nỉ.
← Tiếng Nga: búp bê xinh xắn.
Sự ngọt ngào dùng để dụ nó ra khỏi hang. Đã có những hôm Victor thử . trốn khỏi bố. Có những chỗ mà không ai có thể tìm thấy nó – nó thường đi kiếm tìm cùng với Hana trong lúc chúng chơi trốn tìm trong ngôi nhà rộng lớn. Nhưng nó không thể ẩn nấp mãi mãi.
Thế là, theo thời gian Victor đã học cách không kháng cự. Nó vào phòng của em gái, chọn một chiếc váy trong tủ và mặc vào người. Và nó trở thành Hana. Rồi nó ngồi trên giường và chờ đợi.
“Kukla tuyệt vời của ta đây rồi.” ông bố mỉm cười nói và dang rộng vòng tay.
Rồi ông dắt tay nó và họ cùng nhau đi lên phòng áp mái.
“Những con búp bê xinh đẹp phải thể hiện cho xứng đáng với vẻ đẹp của mình.”
Victor ngồi lên một chiếc ghế xoay, nhìn bố chuẩn bị máy ảnh và điều chỉnh ánh sáng ở xung quanh. Bố nó là một người cầu toàn. Sau đó, ông cẩn thận điểm qua những bộ quần áo trong căn phòng bí mật và đưa cho nó một bộ rồi giải thích điều mình muốn làm. Nhưng trước tiên ông tự tay trang điểm cho nó. Ông đặc biệt yêu thích son.
Đôi lần, Hana thử khước từ. Thế là ông bố nổi giận lôi đình.
“Là thằng anh thuyết phục con, phải không? Lúc nào cũng là nó, đồ ranh con vô dụng.”
Hana biết rằng bố sẽ nổi giận với Victor – ông ta đã từng cho cô bé thấy khẩu súng lục ổ quay giấu kín trong một ngăn kéo.
“Ta sẽ trừng phạt Victor như đã làm với người mẹ tốt bụng vô tích sự của nó.” Ông đe dọa.
Thế là cô bé lại nhượng bộ – lần nào cũng vậy.
“Ngoan lắm kukla của ta, lần này không cần dây thừng nữa.”
Victor nghĩ rằng nếu còn mẹ có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Chúng có quá ít thứ để nhớ về bà. Mùi hương của bàn tay mẹ chẳng hạn. Và hơi ấm của bầu ngực bà, khi bà ôm nó vào lòng để ru nó ngủ và hát cho nó nghe. Không còn gì khác nữa. Xét cho cùng, bà chỉ hiện diện trong năm năm đầu đời của nó. Nhưng nó biết bà rất đẹp. “Người đẹp nhất trong tất thảy,” ông chồng vẫn còn nói vậy khi không nổi điên với linh hồn bà. Vì bây giờ ông ta không còn có thể cáu giận bà, không thể miệt thị bà nữa.
Victor biết rằng giờ đây Anatoli Agapov không thể trút giận vào vợ nên nó đã trở thành đối tượng cho sự căm ghét của ông bố.
Ở Moskva, sau cái chết của mẹ, bố nó đã xóa sạch bà khỏi cuộc sống của họ. Ông đã vứt mọi thứ có thể gợi nhớ đến bà. Đồ trang điểm của bà, quần áo trong tủ, đồ dùng hằng ngày, đồ lặt vặt bà dùng để trang trí ngôi nhà trong ngần ấy năm.
Và những bức ảnh.
Ông đã đốt hết chúng trong lò sưởi. Thế vào chỗ của chúng chỉ còn lại toàn những khung ảnh trống rỗng. Chúng như những hố đen nhỏ nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Cha và con trai đã cố quên bà, nhưng thật khó và thường họ không làm nổi. Vậy là đôi lúc họ ngồi bên bàn ăn và những ánh mắt bị hút vào một trong những cái lỗ trống đó hiện diện trong phòng.
Victor đã học được cách chung sống với chúng, nhưng với ông bố chúng trở thành một nỗi ám ảnh.
Rồi, một ngày nọ ông ta bước vào phòng của nó và mang tới một cái mắc có treo một chiếc váy đầm của con gái, màu vàng có hoa đỏ. Không một lời giải thích, ông mặc cho nó.
Victor vẫn còn nhớ như in cảm giác khi nó đứng ở giữa phòng, chân trần trên mặt sàn lạnh buốt. Anatoli Agapov nghiêm nghị quan sát nó. Chiếc váy rộng hơn vài cỡ và Victor thấy mình thật lố bịch. Nhưng bố nó lại không thấy vậy.
“Chúng ta sẽ để tóc con dài hơn một chút.” Cuối cùng ông ta tuyên bố, sau khi bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ.
Rồi bố nó mua chiếc máy ảnh và sau đó là cả những đồ dùng cần thiết. Dần dần, ông ta đã trở thành một chuyên gia. Và ông ta không còn nhầm cỡ quần áo nữa – giờ cũng giỏi cả chuyện đó.
Và thế là Victor bắt đầu làm người mẫu cho bố, thoạt tiên nó nghĩ đó chỉ là một kiểu trò chơi. Nhưng cả sau này, dù thấy lạ nhưng nó vẫn tiếp tục tuân theo ý muốn của ông bố. Nó chưa bao giờ tự hỏi điều đó là đúng hay sai, vì những đứa trẻ biết rõ rằng cha mẹ chúng luôn luôn có lý.
Thế là nó chẳng thấy gì xấu xa cả, hơn nữa nó vẫn luôn sợ nói không với bố – điều mà ông ta bảo nó không được làm. Nhưng tới một lúc nó tự nhủ: nếu trò chơi làm mình sợ thì nó có lẽ không chỉ đơn giản là một trò chơi.
Linh cảm đó được xác nhận vào cái ngày mà ông bố thay vì gọi nó là Victor đã đặt cho nó một cái tên khác. Nó tới một cách hết sức tự nhiên trong một câu nói như bao câu nói khác.
“Giờ con có thể nghiêng mặt được không, Hana?”
Cái tên được phát âm nhẹ nhàng như thế từ đâu mà ra? Thoạt đầu, Victor nghĩ tới một sự lầm lẫn. Nhưng rồi điều lạ lùng đó tái diễn cho tới khi nó trở thành một thói quen. Và khi nó hỏi bố Hana là ai, ông ta đã trả lời một cách đơn giản: “Hana là em gái con.”
Khi chụp hình xong, Anatoli giam mình trong phòng tối để rửa tác phẩm của chính mình. Và Hana biết rằng nhiệm vụ của mình đã hoàn tất. Nó có thể đi xuống dưới và quay trở lại là Victor.
Nhưng đôi lúc, Victor vẫn mặc quần áo của Hana cả khi ông bố không yêu cầu. Và nó tới chỗ những người làm. Nó nhận thấy họ luôn chào đón cô em gái. Họ mỉm cười với cô bé, nói chuyện và quan tâm tới cô. Và Victor khám phá ra rằng khi mặc những bộ đồ đó nó giao tiếp với người lạ dễ dàng hơn. Những người khác không còn thù địch và xa cách, họ không còn giữ ánh mắt mà nó ghét hơn tất thảy. “Ánh mắt thương hại,” nó gọi thế. Nó đã thấy ánh mắt đó trên khuôn mặt bà mẹ ngày bà qua đời. Thi thể bà trùng trùng nhìn nó như thể nói rằng: “Victor tội nghiệp”.
Nhưng không phải lúc nào bố cũng đối xử tệ với nó. Cũng có lúc có gì đó thay đổi và Victor mơ rằng điều đó sẽ là mãi mãi. Như khi ông muốn cả hai cùng chụp một tấm hình tự động. Lần đó không có Hana, chỉ có cha và con trai. Thế là Victor đã lấy can đảm để cầm tay ông. Và điều thực sự khó tin là bố nó đã không rời tay. Cảm giác đó thật tuyệt vời.
Nhưng chẳng thay đổi nào được bền lâu. Ngay sau đó mọi chuyện lại trở về như thường lệ. Và Hana vẫn là đứa con cưng. Nhưng sau bức ảnh với cha, bên trong Victor có thứ gì đó đã sụp đổ, sự thất vọng là một vết thương không thể bỏ qua.
Và nó đã mệt mỏi khi càng lúc càng thấy sợ.
Một ngày nọ, nó giam mình trong phòng – đó là một ngày mưa gió và nó không thích mưa. Nó nằm duỗi dài trên thảm và đang giải những phương trình – một cách để giết thời gian và không phải nghĩ tới điều gì. Trước mắt nó hiện lên một phương trình bậc hai chung chung.
ax 2 + bx + c = 0
Để xác định được ẩn số x, các số hạng của phương trình phải được đưa về 0. Vậy nên chúng phải được triệt tiêu. Đầu óc toán học của nó không mất nhiều thời gian để tìm ra lời giải. Ở bên trái phương trình có nó và Hana. Để bằng không chúng phải triệt tiêu lẫn nhau.
Vậy là nó nảy ra ý tưởng.
Số 0 là một con số đẹp. Đó là một trạng thái tĩnh, một điều kiện không thể bị làm phiền. Người ta thường bỏ qua giá trị thực của con số 0. Số 0 đối với họ là cái chết, nhưng với nó là sự giải thoát. Và lúc ấy Victor hiểu rằng chẳng ai sẽ tới để mang nó ra khỏi đó. Hy vọng chỉ là vô ích. Nhưng có lẽ toán học có thể cứu được nó.
Vậy là nó đi tới phòng của Hana, mặc bộ đẹp nhất trong số quần áo của cô bé và nằm dài trên giường của cô bé. Trước đó không lâu, nó đã ăn trộm con dao săn của bố. Thoạt đầu nó đặt con dao lên da, chỉ để cảm nhận. Lạnh. Rồi nó nhắm mắt và nghiến răng phớt lờ giọng nói của cô em gái bên trong nó đang van xin nó đừng làm vậy. Nhưng nó đã vung lưỡi dao và để nó rơi xuống cổ tay trái, kéo thành một đường. Nó cảm thấy lưỡi thép găm vào da thịt. Đau đớn không thể chịu nổi. Một chất nhầy và nóng chảy dọc xuống những ngón tay nó. Rồi, từ từ, nó bất tỉnh.
Không còn Victor. Cũng chẳng còn Hana.
Không.
Khi nó mở mắt ra, cha nó đang ôm lấy nó, buộc cổ tay bằng khăn để cầm máu. Ông khóc trong tuyệt vọng và nâng niu nó. Rồi từ miệng ông tuôn ra một câu nói mà thoạt đầu Victor không hiểu rõ.
“Hana của ta không còn nữa.” Rồi sau đó: “Victor mày đã làm gì vậy? Mày đã làm gì?”
Chỉ sau đó Victor mới hiểu rằng vết sẹo khiêm tốn trên cổ tay là một sự thiếu hoàn hảo mà Anatoli Nikoliavic Agapov không thể nào chịu nổi khi nhìn thấy nó. Không phải trên làn da trắng trẻo của kukla của ông. Từ hôm đó, ông ta ngừng chụp hình cô bé. Hôm đó, Hana đã chết.
Nhưng chỉ cô bé thôi. Đó là điều quá ngạc nhiên, một chuyện khó tưởng tượng nổi. Dù còn mệt nhưng Victor thấy hạnh phúc như chưa bao giờ được thế.
Còn ông bố vẫn tiếp tục khóc lóc trước đám gia nhân. Một vài người trong số họ cũng cảm động. Rồi Anatoli cho tất cả nghỉ việc, mãi mãi.
Cuộc sống mới không có sợ hãi chỉ kéo dài được một tháng. Thời gian để chuyển linh cữu về Moskva và để vết thương liền sẹo. Một buổi tối, trước khi Victor ngủ, cánh cửa phòng nó bỗng mở để ánh đèn hành lang hắt vào như một lưỡi dao bạc. Trên ngưỡng cửa, nó nhận ra bóng hình người cha. Khuôn mặt của Anatoli chìm trong bóng tối và Victor không thể nhìn thấy biểu cảm của ông. Trong giây lát nó hình dung ông đang mỉm cười.
Người đàn ông không di chuyển. Nhưng rồi, ông ta nói với giọng lạnh lùng, trung tính.
“Mày không thể ở đây được nữa.”
Lúc đó, trái tim của Victor tan nát.
“Có một chỗ dành cho những đứa trẻ xấu xa như mày. Đó là chỗ mày sẽ sống bắt đầu từ ngày mai, đó sẽ là nhà của mày. Và mày sẽ không bao giờ trở về đây nữa.”