Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3716 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

Cô đã chuẩn bị chỗ ngủ cho cô ta trên sofa nhà mình, trong khu Trastevere.

Sau đó, trong lúc Mina tắm, cô vào bếp nấu ăn. Cô định lục lọi ba lô của Mina, có khi sẽ tìm thấy một giấy tờ gì đó xác nhận danh tính thực của cô ta. Nhưng rồi cô đã không làm vậy. Cô gái bắt đầu tin tưởng cô, Sandra tin rằng cô ta sẽ mở lòng hơn nữa với mình.

Họ chênh nhau một vài tuổi, dù trẻ hơn nhưng Sandra có sẵn bản năng cư xử như một người chị gái. Cô thấy thương cảm cho Mina, cho cuộc sống của cô ta, có lẽ đó là kết quả của một quá khứ đầy bất trắc và đau buồn. Cô băn khoăn tự hỏi khi đứng trước những ngã rẽ khác nhau của cuộc đời ít ra vài lần cô ta có thể tự lựa chọn hướng đi cho mình hay không.

Sandra dọn bàn ăn và bật tivi. Đang có tin thời sự. Dĩ nhiên họ nói tới vụ án gần nhất của con quái vật, ở Sabaudia. Phóng viên thời sự miêu tả nó như một án mạng thất bại một nửa khi lần này nạn nhân nữ đã trốn thoát. Người ta vẫn chưa biết gì về danh tính của người đàn ông bị sát hại.

Như những gì diễn ra thì Hiến binh của ROS giỏi hơn cảnh sát của đội SCO trong khoản giữ bí mật, Sandra nhủ thầm. Rồi cô tự hỏi, như những gì Mina đã kể, liệu người đàn ông bị chết đã có vợ hay bạn gái và liệu lúc này cô ấy đã được thông báo hay chưa. Cô thấy xót thương cho người phụ nữ ấy dù không quen biết. Đúng lúc đó cô nhận ra Mina đã ở ngưỡng cửa phòng bếp, cuốn mình trong chiếc áo choàng tắm của Max mà cô cho mượn. Cô ta chăm chú theo dõi tivi với vẻ mặt kinh hoàng. Sandra tóm lấy cái điều khiển và tắt nó đi để không làm cô ta bận lòng thêm nữa.

“Cô đói chứ?” Cô hỏi. “Ngồi đi, mọi thứ đã sẵn sàng.”

Họ ăn trong yên lặng, vì cô gái đột nhiên trở nên kiệm lời. Có thể trong cô ta tái hiện cảm xúc của sự việc vừa xảy ra và trên hết là nhận thức về số phận mà cô ta vừa trốn thoát. Cho tới thời điểm đó, adrenaline đã kiềm chế mọi phản ứng, giờ cô ta thấy sốc cũng là chuyện bình thường.

Sandra để ý thấy trong khi ăn Mina đặt tay trái dưới bàn. Có lẽ cô ta không muốn lặp lại chuyện xảy ra ở quán SX khi vô tình để lộ vết sẹo trên cổ tay. Cô ta xấu hổ.

“Tôi đã từng kết hôn.” Sandra lên tiếng, khơi gợi sự tò mò của Mina. “Một người đàn ông tốt bụng, anh ấy tên là David. Nhưng anh ấy đã chết.”

Mina ngước mắt khỏi đĩa thức ăn, ngạc nhiên.

“Đó là một câu chuyện dài.” Sandra thêm vào.

“Nếu không muốn kể tại sao cô lại nói với tôi?”

Sandra đặt dĩa lên bàn và nhìn cô ta. “Vì cô không phải là người duy nhất đã từng nghĩ tới việc cực kỳ ngu ngốc, thậm chí hiệu quả một cách kinh khủng để xua đuổi nỗi đau.”

Mina tóm lấy cổ tay. “Họ nói rằng nếu lần đầu cô thất bại, lần thứ hai sẽ dễ dàng hơn. Không phải vậy. Nhưng tôi sẽ không đánh mất hy vọng làm được điều đó.”

“Nhưng khi con quái vật bắn cô vào đêm qua, cô đã không ở yên đó và chờ đợi những viên đạn.”

Mina buộc phải suy nghĩ về điều đó. Rồi cô ta phá lên cười. “Cô có lý.”

Sandra cùng cười với cô ta.

Rồi Mina trở nên nghiêm nghị. “Tại sao cô làm việc này vì tôi?”

“Vì tôi thấy ổn hơn khi được giúp ai đó. Giờ thì làm ơn ăn nốt bữa tối đi. Cô cần một giấc ngủ ngon.”

Mina bỗng khựng lại.

“Chuyện gì vậy.” Sandra hỏi, cô chợt nhận ra có gì đó không ổn.

“Tôi đã nói dối cô.”

Dù không biết lời nói dối đó là gì nhưng Sandra không bất ngờ. “Dù là gì đi chăng nữa nó cũng có thể được sửa chữa.”

Mina cắn môi. “Không phải là tôi không nhìn thấy mặt hắn.”

Sandra bất động, sự ngạc nhiên làm cô tê liệt. “Cô đang nói là cô có khả năng nhận dạng hắn ư?”

Cô gái gật đầu. “Tôi tin là vậy.”

Sandra đứng bật dậy. “Vậy chúng ta phải đi ngay tới chỗ cảnh sát.”

“Không!” Mina hét lên, với tay chặn cô lại. “Tôi xin cô,” cô ta chậm rãi nói.

“Chúng ta phải tiến hành vẽ nhận dạng ngay lập tức trước khi trí nhớ biến mất.”

“Tôi sẽ không bao giờ quên đâu chừng nào tôi còn sống, tin tôi đi.”

“Không phải vậy. Chỉ vài giờ sau trí nhớ sẽ sai lệch.”

“Nếu tới chỗ cảnh sát, mọi chuyện với tôi sẽ kết thúc.”

Cô ta ám chỉ điều gì vậy? Tại sao lại sợ luật pháp đến thế? Sandra không hiểu nổi nhưng cô vẫn phải làm điều gì đó, “Cô có giỏi miêu tả không?”

“Có, tại sao?”

“Vì tôi rất giỏi vẽ.”

Trong căn phòng bí mật trên tầng áp mái của biệt thự có một chân đế máy ảnh và phía trên là một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp. Phía trước nó là một tiểu cảnh với phông nhiều màu có thể thay đổi. Có rất nhiều đồ trang trí để dàn cảnh – một ghế xoay, một sofa và một chiếc ghế nằm dài. Thậm chí có cả một cái ghế trước một chiếc bàn gương nhỏ: trên kệ là tất cả những đồ cần thiết để trang điểm. Phấn phủ, phấn mắt nhiều màu, cọ, son.

Nhưng Marcus ngay lập tức để mắt tới một loạt những trang phục nữ giới trên mắc của một giá treo quần áo. Anh rọi đèn vào chúng và đưa tay điểm qua từng bộ. Chúng có nhiều màu sắc, thanh lịch, một số để đi dự tiệc, một số bằng lụa và sa tanh… Linh mục ân giải phát hiện ra ngay một chi tiết khiến anh bàng hoàng.

Kích cỡ của những bộ đồ đó không phải của phụ nữ. Mà là của một bé gái.

Nhưng anh e rằng sự ngạc nhiên thật sự còn nằm sau tấm rèm đang che phủ một góc phòng. Quả nhiên khi anh vén nó lên, như dự đoán, đó chính là phòng tối nơi Anatoli Agapov rửa ảnh. Có những cái khay, chất phản ứng, dung dịch acid, một hộp tráng phim, một máy rọi ảnh và một chiếc bóng đèn không phát tia quang hóa và có ánh sáng màu đỏ.

Ở một góc phòng làm việc là một chồng ảnh hỗn độn. Có lẽ là những tấm bị thải loại. Marcus vươn tay để lấy chúng. Anh đặt đứng chiếc đèn pin để hai tay rảnh rỗi xem ảnh.

Đó là những tấm hình mờ ảo, không hài hòa và đẹp cho lắm. Tất cả đều khắc họa một bé gái, Hana. Cô bé mặc những bộ đồ mà anh trông thấy trên mắc áo.

Cô bé mỉm cười, xem ra khá vui khi nhìn vào ống kính. Nhưng Marcus vẫn nhận ra sự bất ổn trong sâu thẳm của cô bé.

Về bề ngoài không có gì xấu xa cả, cũng chẳng liên quan gì đến tình dục. Đó như thể một trò chơi. Nhưng nếu nhìn kỹ những tấm hình ấy, có thứ gì đó khá bệnh hoạn. Sự ám ảnh của một người đàn ông đã dùng cô con gái nhỏ để thay thế người vợ quá cố và nuôi dưỡng chứng điên loạn của mình bằng một màn trình diễn bẩn thỉu.

Đó chính là lý do tại sao ông ta thường đuổi người làm ra khỏi nhà trước hoàng hôn. Ông ta muốn ở lại một mình để làm chuyện này. Và Victor đã thừa hưởng tính đồi bại của ông bố? Vì thế mà hắn trang điểm và chụp hình những nạn nhân nữ?

Trong lúc linh mục ân giải lật giở những tấm ảnh như một cái máy và sự giận dữ trong anh cũng tăng dần lên, anh bất ngờ bắt gặp một tấm hình khác của gia đình. Nó rất giống tấm hình bà già ở viện dưỡng lão đã đưa anh và tấm ảnh anh vừa tìm thấy ở bàn làm việc của Anatoli Agapov. Người cha cùng hai đứa con song sinh. Tấm hình chụp tự động với hình ảnh cô bé Hana đang mỉm cười, còn Anatoli thì nắm tay Victor. Chỉ có điều trong tấm ảnh này không thấy cô bé.

Có mỗi ông bố và đứa con trai. Cùng một khuôn hình, cùng một tư thế đứng. Cùng ánh sáng đó. Sao lại như vậy được? Marcus nảy ra ý định so sánh nó với bức ảnh anh có trong túi.

Ngoại trừ chi tiết kỳ quặc đó, chúng giống nhau như đúc. Giữa hai bức ảnh, nguyên bản chắc chắn phải là tấm ông bố cầm tay Victor.

“Ôi, Chúa tôi.” linh mục ân giải bỗng thốt lên.

Đó là một bức ảnh đã qua chỉnh sửa.

Hana không tồn tại.

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »