Gurgi nằm bẹp xuống đất, đưa hai tay lên ôm đầu và rên rỉ thảm thương. Sinh vật nọ gác một cẳng chân dài gầy nhẳng qua bờ đá và bắt đầu chậm chạp đứng lên. Y cao gấp ba Taran, và hai cánh tay lỏng khỏng của y buông dài quá đôi đầu gối củ lạc phủ đầy rêu. Với dáng đi xiêu vẹo, y lóng ngóng bước về phía nhóm bạn.
“Glew!” Taran há hốc miệng. “Nhưng tôi cứ ngỡ là...”
“Không thể là hắn được.” Fflewddur thì thầm. “Không thể nào! Không thể là gã Glew nhỏ con được. Nếu đây đúng là hắn thì quả là tôi đã có một ấn tượng hết sức sai lầm về hắn rồi.”
“Run rẩy đi!” Giọng nói lại vang rền. “Các ngươi sẽ phải run rẩy!”
“Ôi Belin vĩ đại!” Chàng ca sĩ lẩm bẩm, anh ta quả là đang run lẩy bẩy đến suýt đánh rơi cả thanh gươm của mình, “Tôi không cần đợi bảo đâu!”
Gã khổng lồ cúi xuống, đưa tay lên che cặp mắt trắng dã khỏi ánh sáng của quả cầu và ngắm nhìn nhóm bạn. “Các ngươi đang thật sự run rẩy đấy chứ?” Y lo lắng hỏi. “Không phải các ngươi chỉ làm thế để tỏ ra lịch sự thôi đấy chứ?”
Trong lúc đó thì Gurgi đã đánh liều nhấc tay ra khỏi đầu, nhưng khi nhìn thấy tên khổng lồ sừng sững phía trên mình, nó lại chụp tay ôm lấy đầu và càng rên lên to hơn. Tuy vậy, hoàng tử Rhun, sau khi đã vượt qua sự choáng váng ban đầu thì lại ngắm nghía gả quái vật với vẻ hết sức tò mò. “Này, đây là lần đầu tiên tôi thấy một người có nấm mọc trên đầu đấy.” cậu ta nhận xét. “Ông ta cố ý làm như thế hay là chúng chỉ tình cờ mọc lên thôi?”
“Nếu đó đúng là gả Glew mà chúng ta biết,” chàng ca sĩ nói, “thì quả là hắn đã thay đổi đáng kể đấy.”
Cặp mắt nhợt nhạt của gã khổng lồ mở lớn hơn. Cái mà trên một khuôn mặt bình thường chỉ là một nụ cười đã biến thành một cái miệng rộng ngoác dài hơn cả cánh tay Taran. Glew chớp mắt và cúi xuống gần hơn.
“Vậy là các vị đã nghe nói đến tôi?” Y háo hức hỏi.
“Chính thế,” Rhun xen vào. “Quả là đáng ngạc nhiên, nhưng chúng tôi cứ ngỡ Llyan đã...”
“Hoàng tử Rhun!” Taran quát.
Nhưng trong lúc này thì Glew không có vẻ muốn làm hại họ. Thay vào đó, rõ ràng là rất hài lòng vì sự khiếp hãi mình gây ra cho nhóm bạn, y cuối xuống nhìn họ với một vẻ tự đắc càng thêm dữ dội bởi nó to lớn quá. Tuy nhiên, cho đến khi cậu hiểu rõ hơn về kẻ kì dị này thì Taran nghĩ sẽ khôn ngoan hơn nếu không nói gì đến cuộc tìm kiếm của họ.
“Llyan ư?” Glew vội hỏi. “Các ngươi biết gì về Llyan?”
Vì Rhun đã lỡ nói ra nên Taran không còn lựa chọn nào khác ngoài thú thật là nhóm bạn đã tình cờ đi lạc vào túp lều của Glew. Cố không kể nhiều hơn những gì cậu bắt buộc phải nói ra, Taran nhắc đến việc tìm thấy những công thức nấu thần dược. Glew có bằng lòng khi biết chuyện người lạ lục lọi đồ đạc của hắn không thì Taran không biết; cậu nhẹ nhõm khi thấy tên không lồ không tỏ ra quan tâm đến chuyện đó bằng số phận của con mèo rừng.
“Ôi, Llyan!” Glew kêu lên. “Giá mà có nó ở đây. Bất kỳ thứ gì để làm bạn với tôi cũng được!” Nói đoạn y vùi mặt vào lòng bàn tay và tiếng nức nở của y vang vọng khắp hang.
“Thôi nào,” Fflewddur nói. “Đừng quá đau buồn. May cho anh là anh đã không bị nuốt chửng đấy.”
“Nuốt chửng ấy à?” Glew sụt sịt và ngẩng đầu lên. “Thà như thế còn hơn! Bất kỳ điều gì cũng hơn ở trong cái hang khốn khổ này. Ở đây nhiều dơi lắm, các vị biết đấy. Chúng luôn làm tôi khiếp sợ, đâm bổ xuống và kêu lên chít chít thật là kinh tởm. Những con giun trắng thò đầu ra khỏi những tảng đá và nhìn tôi chằm chằm khiến tôi sởn cả gai ốc. Và những thứ nghều ngoào như nhện! Và cả những thứ… những thứ gì gì đó! Chúng tồi tệ hơn cả. Chỉ thế thôi đã đủ khiến máu người ta đông lại rồi, tôi nói cho các vị biết như vậy đấy! Vừa mới ngày hôm trước thôi, nếu tôi có thể gọi đó là ngày, vì ở dưới này thì chẳng có gì khác biệt hết…”
Gã khổng lồ cúi về phía trước, giọng y hạ thấp xuống thành một tiếng thì thào vang rền, và y có vẻ rất háo hức được kể lại những việc này thật tỉ mỉ.
“Glew,” Taran ngắt lời, “chúng tôi rất thông cảm với cảnh khốn cùng của anh, nhưng tôi xin anh, hãy chỉ cho chúng tôi đường ra khỏi hang.”
Glew lắc lư mái đầu bù xù to tướng của mình đang bên này bên kia. “Đường ra ư? Tôi chưa bao giờ thôi tìm đường ra. Nhưng chẳng có đường nào cả. Ít nhất thì không có đường dành cho tôi.”
“Hẳn là phải có chứ.” Taran nài nỉ. “Làm sao trước kia anh lại tìm đường vào đây được? Xin làm ơn chỉ cho chúng tôi.”
“Tìm đường ư?” Glew đáp lại. “Tôi không nghĩ đó là tìm kiếm đâu. Tất cả là lỗi của Llyan hết. Giá mà nó đừng có trốn ra khỏi chuồng đúng vào cái lần mà thuốc của tôi đang có tác dụng hiệu quả nhất. Nó đuổi tôi ra khỏi lều. Nó làm vậy thật là vô ơn, nhưng tôi tha thứ cho nó. Tôi vẫn còn cầm bầu thuốc trong tay. Ôi, tôi ước gì mình đã quẳng cái liều thuốc đáng nguyền rủa ấy đi! Tôi đã gắng sức chạy nhanh hết mức có thể, với Llyan đuổi theo sát gót.” Glew run run đưa tay lên vỗ trán và rầu rĩ chớp mắt. “Cả đời tôi chưa bao giờ chạy nhanh và xa đến thế.” Y nói, “Tôi vẫn còn mơ về chuyện đó, khi không mơ thấy những thứ đáng sợ hơn. Cuối cùng tôi tìm thấy một cái hang và thế là tôi xông thẳng vào.
Tôi chẳng được nghỉ lấy một phút nào.” Glew nói tiếp, nặng nề thở dài. “Tôi đã nuốt trọn liều thuốc. Giờ khi có thời gian nghĩ kỹ về chuyện đó, tôi mới nhận ra rằng lẽ ra mình không nên làm thế. Nhưng nó đã khiến Llyan trở nên to lớn biết bao. Tôi nghĩ nó cũng sẽ có tác dụng với tôi, và tôi sẽ có cơ hội địch lại nó. Và đúng là liều thuốc đã có tác dụng.” y thêm vào. “Thật ra nó có tác dụng nhanh đến nỗi tôi suýt vỡ đầu vì đập vào trần hang. Và tôi cứ tiếp tục lớn lên mãi. Tôi cứ phải co quắp người lại hết mức, chui rúc vào sâu hơn, sâu hơn mãi, để tìm một cái hang to hơn, cho đến khi tôi dừng lại ở đây. Cho đến lúc đó thì, than ôi, không còn lối đi nào đủ rộng cho tôi nữa.
Tôi đã nghĩ về việc đó rất nhiều kể từ cái ngày bất hạnh ấy. Tôi thường nhớ lại nó…” Glew tiếp tục. Y nhắm hờ mắt lại và nhìn xa xăm, mải mê với những ký ức của mình. “Giờ thì tôi tự hỏi,” y lẩm bẩm, “tôi tự hỏi không biết nếu…”
“Fflewddur này,” Taran thì thào vào tai chàng ca sĩ, “chẳng lẽ không có cách nào khiến hắn thôi nói và chỉ cho ta một lối đi sao? Hay chúng ta nên khe khẽ chuồn đi và tự mình tìm đường lấy?”
“Tôi không biết,” Fflewddur trả lời. “Xét theo những tên khổng lồ mà tôi đã gặp thì… ờ, thật sự là tôi chưa gặp tên khổng lồ nào, nhưng tôi đã nghe rất nhiều về bọn chúng, thì Glew trông hơi… nói thế nào nhỉ, trông hơi nhỏ bé! Tôi không biết tôi nói thế có rõ ràng không, nhưng tôi nghĩ rằng lúc trước hắn là một gã nhỏ con yếu đuối thì bây giờ hắn cũng là một tên khổng lồ yếu đuối! Và rất có thể là một tên hèn nữa. Tôi dám chắc chúng ta có thể đánh bại hắn nếu chúng ta với tới hắn. Điều nguy hiểm nhất là chúng ta có thể bị giẫm bẹp dúm.”
“Tôi thật sự lấy làm tiếc cho hắn.” Taran mở lời. “Nhưng tôi không biết chúng ta có thể giúp hắn bằng cách nào, và chúng ta lại không thể tiếp tục trì hoãn cuộc tìm kiếm thêm nữa.”
“Các vị đâu có thèm nghe tôi nói!” Glew kêu lên. Từ nãy tới giờ y đã lải nhải một hồi lâu trước khi nhận ra rằng mình đang nói chuyện một mình. “Phải, một chuyện vẫn như cũ.” Y nức nở. “Ngay cả khi tôi đã là một người khổng lồ rồi mà cũng không ai thèm để ý đến tôi! Ồ, tôi có thể kể cho các vị nghe về chuyện những tên khổng lồ có thể bẻ gãy xương các vị và bóp chặt các vị cho đến khi mắt các vị lồi ra. Chắc chắn các vị sẽ lắng nghe chúng. Nhưng Glew thì không đâu! Ồ, với hắn thì chẳng có gì khác biết hết. Khổng lồ hay không khổng lồ cũng vậy thôi! Tên khổng lồ Glew bị mắc kẹt trong một cái hang chết tiệt, và ai thèm quan tâm nào? Ai thèm nhìn đến cơ chứ?”
“Coi nào,” Fflewddur trả lời với một chút sốt ruột, vì gã khổng lồ đã bắt đầu khóc nức nở và làm nước mắt rơi lộp độp xuống đầu nhóm bạn. “anh chỉ có thể tự trách chính mình vì đã để anh rơi vào hoàn cảnh khốn khổ này. Anh đã xía mũi vào những việc mình không biết rõ, và như tôi đã nói rất nhiều lần rồi đấy, nó chỉ dẫn đến những kết quả đáng buồn mà thôi.”
“Tôi đâu có muốn biến thành người khổng lồ!” Glew cãi lại. “Ít ra thì không phải là ngay từ đầu. Đã có lúc tôi nghĩ mình có thể trở thành một chiến binh nổi tiếng. Tôi đã tham gia vào đội quân của ông hoàng Goryon khi ông hành quân đến tấn công ông hoàng Gast. Nhưng tôi không thể chịu nổi khi nhìn thấy máu. Nó khiến tôi xanh cả mặt, xanh mát như cỏ ấy. Và những trận chiến thật là kinh khủng! Đủ khiến cho đầu óc người ta quay cuồng! Những tiếng đâm chém và đánh đập chan chát! Chỉ riêng tiếng hỗn loạn thôi đã không thể chịu được rồi! Không, không, hoàn toàn không thể được.”
“Cuộc sống của một chiến binh là hết sức gian khổ,” Taran nói, “và phải có một trái tim kiên cường thì mới có thể theo đuổi nó được. Chắc chắn phải có những cách khác để anh tìm kiếm danh tiếng cho mình chứ.”
“Sau đó thì tôi lại nghĩ là mình có thể trở thành một ca sĩ.” Glew nói tiếp. “Mọi chuyện cũng xoay ra tồi tệ không kém. Những học vấn ta phải có, những kiến thức ta phải học…”
“Tôi rất đồng ý với anh về chuyện đó, anh bạn ạ.” Fflewddur lẩm bẩm với một tiếng thở dài tiếc nuối. “Tôi cũng đã có một kinh nghiệm tương tự.”
“Không phải là vì những năm tháng phải bỏ ra để học tập.” Glew giải thích, giọng y đã có thể rất sầu não nếu nó không vang rền to đến thế. “Tôi biết là tôi có thể học được nếu chịu khó bỏ ra chút thời gian. Không, vấn đề là ở đôi chân của tôi kia. Tôi không sao chịu nổi chuyện đi lại và lang thang từ đầu này đến đầu kia của Prydain. Và lúc nào cũng phải ngủ ở những chỗ khác nhau. Rồi phải dùng nước lạ. Và cây đàn hạc khiến tôi phồng rộp cả…”
“Chúng tôi rất lấy làm tiếc cho anh.” Taran ngắt lời, bồn chồn cựa quậy, “Nhưng chúng tôi không thể nấn ná lại đây được.”
Glew đã cúi thấp xuống trước mặt nhóm bạn và Taran tuyệt vọng cố nghĩ ra cách tốt nhất để chuồn qua y.
“Làm ơn, xin đừng đi!” Glew kêu lên như thể đọc được ý nghĩ của Taran, mắt chớp chớp liên hồi. “Đừng đi vội! Tôi sẽ chỉ đường cho các vị ngay thôi, tôi hứa đấy.”
“Phải, phải!” Gurgi kêu lên, rốt cuộc nó cũng đã bắt mình mở mắt ra và bò dậy. “Gurgi không thích hang động. Và cái đầu yếu ớt khốn khổ của nó tràn đầy những tiếng kêu, tiếng gõ đập ầm ầm!”
“Sau đó thì tôi quyết định sẽ trở thành một người anh hùng,” Glew hăm hở kể tiếp, bỏ qua vẻ sốt ruột của nhóm bạn. “để đi giết rồng và làm những việc đại loại như thế. Nhưng các vị không tưởng tượng được nó khó khăn đến mức nào đâu. Chỉ riêng việc tìm được một con rồng đã gần như là không thể rồi! Nhưng tôi đã tìm thấy một con ở vương quốc Mawr.”
“Nó là một con rồng nhỏ,” Glew thừa nhận, “khoảng bằng một con chồn. Những người nông dân đã nhốt nó vào một cái chuồng thỏ và bọn trẻ con vẫn thường đến xem nó khi chúng không có trò gì khác để chơi. Nhưng dù sao thì nó vẫn là một con rồng. Lẽ ra tôi đã có thể giết được nó.” Y nói thêm với một tiếng thở dài thườn thượt. “Tôi đã cố, nhưng con quái hung dữ ấy đã cắn tôi. Vẫn còn sẹo đây này.”
Taran nắm chặt lấy thanh gươm của mình hơn. “Glew,” cậu kiên quyết nói, “một lần nữa tôi xin anh hãy chỉ cho chúng tôi một lối đi. Nếu anh không chịu thì…”
“Sau đó tôi lại nghĩ là tôi có thể trở thành một vị vua,” Glew vội vã nói tiếp trước khi Taran kịp dứt lời. “Tôi nghĩ nếu tôi có thể thành hôn với một nàng công chúa – nhưng không, họ đã đuổi tôi ngay khi tôi mới đặt chân đến cổng lâu đài.
Tôi còn có thể làm gì khác nữa?” Glew rền rĩ lắc đầu vẻ khổ sở. “Còn lại việc gì cho tôi ngoài học phép thuật? Cuối cùng tôi cũng gặp được một lão phù thuỷ nói rằng lão có một cuốn sách thần chú. Lão không chịu nói cho tôi biết làm sao nó lại rơi vào tay lão, nhưng lão đảm bảo với tôi rằng những phép thuật chứa đựng trong nó rất lợi hại. Trước kia nó đã từng thuộc về dòng họ Llyr.”
Taran nín thở khi nghe thấy những lời này. “Eilonwy là một công chúa của dòng họ Llyr.” cậu thì thầm với chàng ca sĩ. “Glew đang kể cho chúng ta nghe chuyện gì đây? Liệu hắn có nói thật không nhỉ?”
“Nó được đem đến từ chính Caer Colur cơ dấy.” Glew nói tiếp. “Dĩ nhiên, tôi…”
“Glew, anh hãy cho chúng tôi biết,” Taran kêu lên, “Caer Colur là cái gì? Nó thì có liên quan gì đến dòng họ Llyr?”
“Sao cơ, nó liên quan đến tất cả mọi thứ.” Glew trả lời, như thể ngạc nhiên trước câu hỏi của Taran. “Caer Colur là cố đô của dòng họ Llyr. Tôi tưởng là ai cũng phải biết chuyện đó chứ? Đó đúng là một kho báu chứa đầy những bùa phép và những câu thần chú. Ôi trời, đúng thế đấy. Thế là, như tôi đang nói ban nãy, dĩ nhiên tôi tin rằng rốt cuộc tôi đã tìm được một thứ có thể giúp được mình. Lão phù thuỷ rất nóng lòng tống khứ cuốn sách đi, cũng nóng lòng như tôi muốn có được nó vậy.”
Hai tay Taran bỗng run lên. “Caer Colur ở đâu?” cậu hỏi. “Làm sao chúng tôi tìm được nó?”
“Tìm nó ư?” Glew nói, “Tôi nghĩ là nơi ấy còn lại mấy để bõ công tìm. Người ta bảo rằng toà lâu đài đã thành một đống đổ nát từ lâu rồi. Và nó cũng bị phù phép nữa, đúng như các vị có thể đoán đấy. Và các vị sẽ phải chèo tuyền rất vất vả nữa.”
“Chèo thuyền trên cạn ư?” Fflewddur nói, “Đừng có bắt tôi tin vào chuyện đó.”
“Phải, chèo thuyền.” Glew nhắc lại, ủ rũ gật đầu. “Cách đây rất lâu rồi, Caer Colur cũng là một phần của Mona, nhưng nó tách ra khỏi hòn đảo sau một trận lũ. Giờ thì nó không hơn gì một mẩu đảo bé tẹo. Nhưng thôi không nói chuyện ấy nữa.” Glew tiếp tục, “Tôi đã thu hết chút của cải ít ỏi dành dụm được...”
“Hòn đảo ấy ở đâu?” Taran gặng hỏi. “Glew, anh phải nói cho chúng tôi biết. Điều này rất quan trọng.”
“Nó nằm ở cửa sông Alaw.” Glew đáp, rõ ràng là rất bực mình vì lại bị ngắt lời. “Nhưng nó chẳng liên quan gì đến những chuyện đã xảy ra với tôi cả. Các vị thấy đấy, lão phù thuỷ...”
Tâm trí Taran căng thẳng. Magg đã đem Eilonwy đến sông Alaw. Y đã cần một con thuyền. Quê hương của Eilonwy có phải là đích đến của y không? Ánh mắt của cậu bắt gặp mắt Fflewddur, và vẻ mặt chàng ca sĩ cho cậu biết anh ta cũng đang có cùng một ý nghĩ.
“...lão phù thuỷ,” Glew tiếp tục, “vội vàng đến nổi tôi không có cơ hội nào để xem qua cuốn sách. Đến khi tôi mở nó ra thì đã quá muộn. Lão đã lừa tôi. Nó chỉ là một cuốn sách, một cuốn sách trốn rỗng không có gì cả! Chỉ toàn là những trang giấy trắng!”
“Thật là đáng kinh ngạc!” Hoàng tử Rhun kêu lên. “Đúng là cuốn sách chúng tôi đã tìm thấy!”
“Nó chẳng có giá trị gì hết.” Glew thở dài, “nhưng vì các vị đã tìm thấy nó, xin hãy cứ giữ lấy đi. Nó là của các vị. Một món quà. Một thứ gì đó để nhắc các vị nhớ đến tôi. Để các vị không quên mất gã Glew khốn khổ này.”
“Chuyện đó thì khó lắm.” Fflewddur lầm bầm.
“Cuối cùng, tôi xoay sang tự bào chế thần dược.” Glew nói. “Tôi muốn trở nên thật dữ tợn! Tôi muốn trở nên mạnh mẽ, để khiến cả Mona phải run rẩy! Ôi, đó là một công việc hết sức gian khổ, tôi xin nói với các vị như thế đấy. Và than ôi, các vị đã thấy kết quả của nó rồi đấy. Và mọi hy vọng của tôi cũng chấm dứt luôn.” Gã không lồ ủ rũ nói tiếp. “Cho đến khi các vị xuất hiện. Các vị phải giúp tôi thoát khỏi cái hang đáng sợ này. Tôi không thể chịu nổi lũ dơi và những con vật bò lổm ngổm làm tôi sởn cả gai ốc nữa. Thật quá sức chịu đựng, tôi xin nói với các vị như vậy, quá sức chịu đựng! Nó thật kinh tởm, ghê rợn, nhớp nháp, ẩm ướt.” Y rống lên tuyệt vọng. “Tôi không chịu nổi nấm và mốc nữa! Nấm và mốc! Tôi đã phải chịu đựng chúng đủ lắm rồi!” Y lại bắt đầu khóc nức nở và những tiếng rền rĩ thê thảm của y làm cả cái hang rung lên.
“Dallben, thầy của tôi là vị pháp sư cao cường nhất toàn Prydain này.” Taran nói. “Có thể thầy ấy sẽ tìm được cách giúp anh. Nhưng lúc này chúng tôi lại cần đến sự giúp đỡ của anh. Chúng tôi càng thoát khỏi đây sớm chừng nào thì tôi càng có thể quay về với thầy Dallben sớm chừng ấy.”
“Đợi thế thì lâu quá.” Glew than vãn. “Đến lúc ấy thì tôi cũng đã hoá thành một cây nấm rồi.”
“Xin hãy giúp chúng tôi.” Taran van vỉ. “Xin hãy giúp chúng tôi và chúng tôi sẽ cố gắng giúp lại anh.”
Glew không nói gì hồi lâu. Trán y nhăn lại và môi y giật giật vẻ lo lắng. “Thôi được, thôi được.” y thở dài và đứng dậy. “Hãy đi theo tôi. Ồ, còn việc này các vị có thể làm được.” y thêm vào. “Nếu nó không phiền hà quá với các vị, nó chỉ là một việc rất nhỏ thôi, nếu các vị thật sự không phản đối. Như thế ít ra tôi cũng được toại nguyện đôi chút, cho dù là trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đến đâu đi chăng nữa. Một ơn huệ nhỏ xíu thôi mà. Các vị có thể gọi tôi là... vua Glew được không?”
“Ôi Belin vĩ đại!” Fflewddur hết lên. “Tôi sẽ gọi anh là vua, là ông hoàng, là cái gì cũng được, chỉ cần anh chỉ đường cho chúng tôi ra khỏi đây, thưa bệ hạ!”
Glew tỏ ra phấn khởi hơn trong khi loạng choạng bước về phía khúc hang mờ tối. Nhóm bạn loay hoay trèo xuống khỏi gờ đá và chạy vội để theo kịp sải chân dài của y. Vì từ khi bị giam ở đây chưa được nói chuyện với ai, nên Glew nói luôn miệng không ngừng. Y giải thích là y đang nấu những liều thần dược mới, lần này là để biến mình nhỏ lại. Ở trong một khúc hang thậm chí y còn dựng nên một cái gì đó từa tựa như một xưởng bào chế, nơi một hồ nước nóng sôi sùng sục được dùng để nấu các liều thuốc của y. Sự khéo léo của Glew trong việc chế tạo chày, cối, nồi và chậu từ những hòn đá được khoé thủng hết sức kỳ công khiến Taran ngạc nhiên và làm lòng cậu tràn ngập một nỗi thán phục đầy trắc ẩn dành cho gã khổng lồ tuyệt vọng. Nhưng đầu óc cậu vẫn mải lật đi lật lại, tìm kiếm câu trả lời đang lẩn trốn cậu như một con ma trơi mỗi khi cậu đến gần nó. Cậu dám chắc rằng lời giải nằm ở gian đại sảnh điêu tàn của Caer Colur, và dám chắc rằng nhóm bạn sẽ tìm thấy Eilonwy ở đó.
Sốt ruột mong sớm thoát ra ngoài, cậu chạy lên trước, khi Glew dừng lại trước một khối đá có hình thù như một cái ống khói. Sát gần mặt đất là cái miệng đen ngòm há hốc của một đường hầm.
“Tạm biệt.” Glew sụt sịt nói, rầu rĩ chỉ vào đường hầm. “Cứ thẳng lối ấy mà đi. Các vị sẽ tìm được đường ra thôi.”
“Tôi xin hứa với anh,” Taran đáp, trong khi Gurgi, Fflewddur và hoàng tử Rhun chui vào miệng hầm. “Nếu thầy Dallben có thể thì chắc chắn thầy ấy sẽ giúp anh.”
Ôm chặt quả cầu, Taran cúi xuống và len lỏi chui qua cái vòm cung lởm chởm. Đàn dơi bỗng bay vụt lên thành một đám mây kêu chí chóe. Cậu nghe thấy Gurgi thét lên sợ hãi và vội chạy tới trước. Một giây sau, cậu đụng phải một bức tường đá và lảo đảo ngã về phía sau trong khi quả cầu tuột khỏi tay cậu và rơi xuống đống sỏi phủ trên mặt đất gồ ghề. Với một tiếng kêu, Taran quay ngoắt lại vừa kịp lúc trông thấy một tảng đá khổng lồ đang bị đẩy vào khe hở và lao về phía ấy.
Glew đã lấp kín đường hầm.