Cũng như Taran, chàng ca sĩ đã đâm đầu lao thẳng vào bức tường đá, và giờ đang loạng choạng đứng dậy. Tiếng la của Gurgi vang lên át cả tiếng kêu của bầy dơi. Hoàng tử Rhun lảo đảo chạy tới bên cạnh Taran và lao mình vào đẩy tảng đá không xê dịch nổi. Quả cầu đã lăn vào một góc, nhưng chỉ liếc qua một cái dưới ánh sáng lờ mờ của nó, Taran đã thấy ngay rằng không có đường nào khá để đi vào hay ra khỏi cái hốc này.
“Glew!” Taran gọi, cố vận hết sức đẩy lối đi đã bị chặn kín. “Cho chúng tôi ra! Ông làm gì thế này!”
Trong khi Gurgi giận dữ quát tháo và nắm tay đấm lên tảng đá trơ trơ thì Taran lại lao mình vào nó một lần nữa. Bên cạnh, cậu nghe thấy hoàng tử Rhun cũng đang thở hổn hển vì gắng sức. Fflewddur đẩy một cú thật mạnh, trượt chân, rồi ngã nhào xuống đất.
“Đồ giun già xấu xa!” Chàng ca sĩ lấy hết hơi gào lên. “Đồ dối trá! Mi đã phản bội chúng ta!”
Từ bên kia tảng đá vẳng tới giọng nói bị bóp nghẹt của Glew, “Tôi rất lấy làm tiếc. Xin tha lỗi cho tôi. Nhưng tôi còn biết làm gì khác được?”
“Hãy cho chúng tôi ra!” Taran lại ra lệnh, cậu vẫn ráng sức để di chuyển tảng đá. Với một tiếng nức nở vì giận dữ và tuyệt vọng, cậu ngồi sụp xuống đất và điên cuồng cào bới lớp sỏi vụn.
“Hãy đẩy tảng đá nặng nề này ra, tên khổng lồ gian xảo kia!” Gurgi hét lên. “Hãy đẩy thứ chắn đường chắn lối này ra! Nếu không thì Gurgi điên tiết sẽ đập lên cái đầu to tướng mềm oặt của mi đấy!”
“Chúng tôi đã có thể giúp anh.” Taran nói lớn. “Vậy mà anh đền ơn cho chúng tôi bằng sự phản bội thế này ư?”
“Đúng vậy.” Hoàng tử Rhun kêu lên. “Làm sao anh có thể mong người khác giúp đỡ khi họ đang bị chôn vùi ở đây chứ?”
Mặc dù yếu ớt, một tiếng nức nở vẫn vọng vào từ phía sau lối đi bị chặn kín. “Lâu quá!” Giọng nói của Glew rền rĩ. “Như vậy lâu quá! Tôi không thể gợi lâu hơn trong cái hang kinh khủng này được! Ai biết được liệu rồi Dallben có quan tâm đến số phận của tôi không? Rất có thể là không. Nó phải được làm ngay bây giờ. Ngay bây giờ!”
“Glew,” Taran nói, cố bắt mình phải tỏ ra bình tĩnh và kiên nhẫn hết sức ó thể, bởi vì cậu tin rằng gã khổng lồ đã chia tay với lý trí của mình mất rồi, “không còn việc gì chúng tôi có thể làm giúp anh được nữa, nếu không thì chúng tôi đã làm từ trước rồi.”
“Nhưng có mà! Có đấy!” Glew kêu lên. “Các vị sẽ giúp cho liều thần dược của tôi. Tôi đã dám chắc là mình có thể bào chế ra một loại thuốc giúp tôi trở lại kính thước như cũ. Tôi chỉ đòi hỏi có vậy thôi. Như vậy đâu có quá đáng lắm đâu.”
“Nếu ngươi muốn bọn ta giúp mi nấu ra một trong những món hổ lốn kinh tởm mà mi bắt Llyan phải uống,” Fflewddur gọi to. “thì ngươi đã dùng một các thật kỳ quái để giành được tình bạn của chúng ta đấy.” Chàng ca sĩ ngần ngừ và mắt anh bỗng bất thần mở lớn lên khiếp hãi. “Ôi Belin vĩ đại,” anh ta lẩm bẩm, “như hắn đã làm với Llyan…!”
Ngay khi chàng ca sĩ còn đang nói thì Taran đã bắt đầu run lên, bởi vì cậu cũng vừa nghĩ đến điều đó. “Fflewddur,” cậu thì thầm, “quả là hắn ta mất trí rồi. Cái hang này đã làm hắn phát điên rồi.”
“Không hề,” chàng ca sĩ đáp, “điều này hoàn toàn hợp lý, theo một cách hết sức kinh khủng. Hắn đâu còn ai khác để thí nghiệm liều thuốc của hắn!” Anh ta áp mình vào tảng đá và khum tay lên miệng. “Ngươi sẽ không làm được điều đó đâu, đồ sâu bọ rền rĩ ghê tởm!” Anh ta gào lên, “Chúng ta sẽ không uống các thứ thuốc xấu xa của ngươi đâu! Cho dù ngươi có bắt bọn ta chết đói đi chăng nữa! Và nếu ngươi tìm cách nhồi chúng xuống họng bọn ta thì ngươi sẽ học được rằng một người họ Fflam cũng biết cắn đấy!”
“Tôi xin hứa,” Glew van vỉ, “các vị sẽ không phải uống bất kỳ thứ gì đâu. Tôi sẽ tự mình mạo hiểm thử hết. Đó là một điều mạo hiểm rất khủng khiếp. Giả sử tôi hoá thành một cụm khói và bay đi mất thì sao? Không ai có thể nói trước được khi phải thử những công thức như thế. Điều đó rất có thể xảy ra.”
“Tôi ước là nó xảy ra thật.” Fflewddur lầm bầm.
“Không, không,” Glew nói tiếp, “các vị sẽ không phải chịu chút đau đớn nào đâu, các vị hoàn toàn có thể chắc chắn về điều đó. Các vị sẽ không mất nhiều thời gian hơn một chốc lát đâu. Một nửa của chốc lát thôi ấy chứ! Và tôi chỉ cần một trong số các vị, chỉ một người mà thôi! Các vị không thể nói như thế là đòi hỏi quá đáng được, các vị không thể ích kỷ đến thế được…”
Giọng Glew đã dâng cao điên loạn và y bắt đầu kêu gào than khóc to và nhanh đến nỗi Taran gần như không nghe rõ nổi từng lời nữa; nhưng trong khi cậu lặng nghe, Taran thấy như máu đang bị rút cạn khỏi tim mình, một cảm giác ớn lạnh tóm lấy cậu và khiến cậu run rẩy trong khi Glew tiếp tục lải nhải.
“Glew,” cậu kêu lên, một nỗi tuyệt vọng dâng lên trong lòng cậu, “anh định làm gì với chúng tôi?”
“Xin làm ơn, xin làm ơn hiểu cho,” giọng nói của Glew đáp lại, “Đây là cơ hội duy nhất của tôi. Tôi biết chắc là nó sẽ có hiệu quả. Tôi đã nghĩ về việc ấy rất kỹ kể từ khi tôi rơi vào cái hố kinh khủng này. Tôi biết tôi có thể bào chế được liều thuốc đúng mà; tôi đã có tất cả những thứ tôi cần. Chỉ trừ một thứ. Một nguyên liệu nhỏ xíu thôi. Sẽ không đau chút nào đâu; các vị sẽ không cảm thấy gì hết. Tôi xin thề đấy.”
Taran há hốc miệng kinh hoàng. “Anh định giết một trong số chúng tôi ư!”
Im lặng một hồi lâu. Cuối cùng giọng nói của Glew lại vang đến chỗ nhóm bạn; nghe như thể Glew đã bị xúc phạm vậy. “Cậu nói thế nghe… thô bạo quá!”
“Belin vĩ đại,” Fflewddur quát, “ta mà túm được cái cổ gầy nhẳng của ngươi thì ta sẽ cho ngươi biết thế nào là thô bạo!”
Lại im lặng một hồi. “Xin làm ơn,” Glew yếu ớt, “hãy thử nhìn mọi chuyện từ phía của tôi mà xem.”
“Rất vui lòng,” Fflewddur nói, “chỉ việc đẩy tảng đá này ra thôi.”
“Xin đừng nghĩ việc này đối với tôi là dễ dàng.” Glew nói tiếp. “Tôi rất quý tất cả các vị, nhất là anh bạn nhỏ lông xù ấy; và tôi cảm thấy thật kinh khủng khi làm việc này. Nhưng có thể sẽ không có ai khác xuống đây nữa. Các vị hiểu chứ? Các vị sẽ không giận chứ? Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nếu tôi đã làm các vị giận.
Ngay cả lúc này,” y ảo não thêm vào, “tôi cũng không biết làm sao có thể bắt mình chọn một người trong số các vị. Không, không, tôi không thể. Tôi không có lòng dạ nào làm vậy. Xin đừng bắt tôi phải chịu đựng cái cực hình ấy. Không, các vị sẽ tự quyết định với nhau vậy. Đó là cách hay hơn cả.
Xin hãy tin lời tôi,” Glew tiếp tục, “chuyện này đối với tôi tệ hơn với các vị nhiều. Nhưng tôi sẽ nhắm mắt lại để khỏi phải thấy người bị chọn là ai. Rồi sau khi tất cả đã xong xuôi, chúng ta sẽ cố quên nó đi. Chúng ta sẽ là những người bạn thân thiết nhất đời – có nghĩa là với những người còn lại ấy mà. Tôi sẽ dẫn các vị ra khỏi đây, tôi hứa đấy. Chúng ta sẽ cùng đi tìm Llyan… - ôi, sẽ thật vull khi được gặp lại nó – và tất cả rồi sẽ ổn thoả hết.
Đừng bỏ đi nhé.” Glew nói. “Tôi sẽ đi chuẩn bị sẵn sàng vài thứ. Tôi sẽ không để các vị phải đợi đâu.”
“Glew, xin hãy nghe tôi!” Taran gọi. “Anh đang định làm một việc hết sức xấu xa đấy. Hãy thả chúng tôi ra!”
Không nghe thấy tiếng trả lời. Tảng đá không hề nhúc nhích.
“Đào đi, các bạn!” Fflewddur kêu lên, rút gươm ra. “Hãy đào thoát thân đi!”
Taran và Gurgi đều rút gươm ra và quỳ bên cạnh nhau, cùng tấn công mặt đất bên dưới tảng đá. Họ vận hết sức đâm xuống lớp đất cứng như đá. Mũi gươm của họ đập lên sỏi đá kêu chan chát, nhưng có cố đến mấy họ cũng không thể đào hơn một cái hố nông choèn. Hoàng tử Rhun thử dùng thanh gươm của mình để bẩy tảng đá lên nhưng chỉ khiến mũi gươm gãy đánh rắc.
Taran nhặt quả cầu lên, quỳ xuống trên bàn tay và đầu gối, săm soi thật kỹ từng góc của nhà ngục này, hy vọng có thể tìm thấy một khe hở hay một lổ hổng nhỏ xíu nào để họ có thể mở rộng ra được. Các vách hang vươn lên dốc ngược và không gồ ghề một chút nào.
“Hắn nhốt chúng ta kín quá.” Taran nói, ngồi phịch xuống đất. “Chỉ có một đường ra duy nhất thôi. Con đường mà Glew đề nghị với chúng ta.”
“Theo như tôi thấy,” Rhun nói, “thì hắn chỉ đòi có một người trong số chúng ta thôi. Như vậy thì vẫn còn lại ba người tiếp tục đi tìm công chúa.”
Taran trầm ngâm suy nghĩ một hồi. “Lần đầu tiên,” cậu chua chát nói, “tôi nghĩ rằng tôi đã đoán được Magg định đưa Eilonwy đến đâu. Đến Caer Colur. Đó là mạnh mối chắc chắn nhất mà chúng ta có. Giờ thì với chúng ta nó chỉ là vô dụng mà thôi.”
“Vô dụng ư?” Rhun hỏi. “Không hề. Chúng ta chỉ cần làm theo lời Glew đề nghị, và thế là những người khác có thể lên đường.”
“Cậu nghĩ lão giun già mềm oặt ấy sẽ giữ lời sao?” Fflewddur giận dữ hỏi. “Tôi tin hắn cũng chỉ bằng tin Magg thôi.”
“Mặc dù thế,” Rhun nói, “chưa thử thì cũng chưa biết chắc được.”
Nhóm bạn lặng ngắt trước những lời đó. Gurgi, từ nãy giờ vẫn khom mình trên mặt đất và vòng đôi tay lông lá ôm lấy đầu gối, liền nhìn Taran một cách đáng thương. “Gurgi sẽ đi.” Con vật yếu ớt khe khẽ rên lên, mặc dù nó run lẩy bẩy đến nỗi gần như không nói nổi nên lời nữa. “Vâng, vâng, nó xin dâng cái đầu yếu ớt khốn khổ của mình cho việc nấu thuốc.”
“Gurgi gan dạ,” Taran khẽ nói. ”quả thật ta biết là mi sẽ tự nguyện từ bỏ cái đầu yếu ớt khốn khổ của mình.” Cậu vỗ vỗ lên người Gurgi đang hoảng sợ. “Nhưng chuyện đó là không thể. Chúng ta phải đoàn kết bên nhau. Nếu Glew muốn lấy một mạng trong số chúng ta, hắn sẽ phải trả giá đắt.”
Fflewddur lại bắt đầu đào bới bên dưới tảng đá. “Tôi hoàn toàn đồng ý với cậu.” Anh ta nói. “Chúng ta phải đồng lòng như một – cho tới khi không còn sự lựa chọn nào khác – ôi, chết tiệt – không hiểu sao tôi lại cứ nghĩ hắn là một gã nhỏ con. Hắn cứ gây cho tôi cái ấn tượng ấy, bất kể kích cỡ của hắn ra sao. Chắc chắn là hắn sẽ túm lấy một người trong số chúng ta. Hắn không có được danh dự bằng một con rận hay trái tim như một con muỗi, và hắn lại đang bị dồn vào đường cùng nữa. Nếu chúng ta chống trả lại hắn, rất có thể tất cả chúng ta sẽ bị giết hết.”
“Anh không định nói là chúng ta nên chấp nhận lời đề nghị của Glew đấy chứ?” Taran nói.
“Chắc chắn là không rồi,” Fflewddur trả lời. “Tôi sẽ đứng vững với thanh gươm trong tay và đập đầu gối gã nhỏ con đó, vì tôi không thể với tới đầu hắn được. Tôi chỉ muốn chỉ ra những điều mạo hiểm chúng ta có thể gặp phải mà thôi. Còn cái ý tưởng nực cười của hắn về chuyện chúng ta tự quyết định chọn ra lấy một người thì tôi không nghĩ là đáng cho chúng ta bận tâm đâu.”
“Tôi thì có.” Hoàng tử Rhun lên tiếng.
Taran ngạc nhiên quay sang nhìn Rhun, không hiểu rõ cậu ta định nói gì. Chàng hoàng tử đảo Mona nhe răng cười với cậu vẻ gần như ngượng ngùng.
“Đó là điều duy nhất khiến Glew hài lòng,” Rhun nói, “và vì vậy tôi nghĩ đó là một vụ đổi chác khá rẻ đấy chứ.”
“Không có mạng sống nào là quá rẻ cả.” Taran mở lời.
“Tôi e là anh nhầm rồi.” Rhun trả lời. Cậu ta mỉm cười và lắc đầu. “Tôi đã nghĩ về việc này rất nhiều kể từ khi chúng ta vào trong hang, và chẳng có ích gì hết khi không đối mặt với sự thật. Tôi... tôi thấy rằng tôi đã không giúp được gì cả. Trái lại, tôi còn chẳng đem đến gì khác ngoài chuyện xui xẻo. Không phải là tôi cố ý, nhưng dường như mọi chuyện đối với tôi đều hoá ra như thế cả. Vì thế, nếu không cần đến một người trong số chúng ta, tôi phải nói rằng người đó chính là... bản thân tôi.
Đúng vậy.” Rhun vội vã nói tiếp, bỏ qua tiếng kêu phản đối của Taran. “Tôi rất vui được tỏ ra hữu ích ít ra là một lần trong đời, đặc biệt là nếu nó giúp được Eilonwy. Tôi xin đảm bảo với các bạn là tôi không hề bận tâm đâu. Như Glew đã nói đấy, nó chỉ mất một chốc thôi mà.
Không ai trong số các bạn lại không sẵn sàng liều mạng vì một người bạn đồng hành.” Rhun thêm vào. “Fflewddur Fflam đã liều mạng vì chúng ta trong hang ổ của Llyan. Thậm chí vừa rồi Gurgi tội nghiệp cũng định liều mạng mình.” Cậu ta ngẩng đầu lên. “Một ca sĩ hát rong, một sinh vật yếu ớt của rừng sâu, một chàng Phụ - Chăn lợn.” Mắt Rhun bắt gặp mắt Taran và cậu ta thấp giọng nói, “chẳng lẽ một hoàng tử lại không thể làm vậy sao? Tôi nghĩ là tôi sẽ không bao giờ được đánh giá là một hoàng tử chân chính. Ngoại trừ trong chuyện này.”
Taran nhìn Rhun một lúc lâu. “Anh nói đến chuyện đánh giá ư,” cậu nói. “Tôi đã đánh giá anh chỉ là một ông vua con hậu đậu vụng về. Tôi đã lầm. Anh là một hoàng tử chân chính và một người tốt hơn tôi tưởng nhiều. Nhưng anh không thể hy sinh như thế này được. Anh biết rõ lời thề của tôi với cha anh rồi đấy.”
Hoàng tử Rhun lại nhe răng cười. “Đó là một lời thề nặng nề.” cậu ta nói. “Thôi được, tôi sẽ giải thoát cho anh khỏi lời thề ấy. Này,” cậu ta bỗng thêm vào, “lạ thật, nhưng tôi tự hỏi không biết chuyện gì đã xảy ra với lũ dơi nhỉ?”