Sao? Chúng bay mất rồi!” Taran vội chiếu ánh sáng của quả cầu quanh hang. “Bay hết không còn một con nào!”
“Đúng, đúng,” Gurgi kêu lên. “Không còn tiếng kêu rít nữa!”
“Tôi không thể nói rằng tôi lấy làm buồn vì chuyện đó được.” Chàng ca sĩ xen vào. “Tôi khá hoà thuận với lũ chuột, và tôi luôn yếu quý chim chóc, nhưng khi ghép hai loài đó lại với nhau thì tôi thích tránh xa chúng hơn.”
“Bầy dơi có thể là những người bạn tốt nhất và người dẫn đường chắc chắn nhất của chúng ta trong lúc này đấy.” Taran nói. “Rhun đã đoán ra được điều gì đó rồi. Lũ dơi đã tìm đường ra. Nếu chúng ta khám phá ra nó thì chúng ta có thể đi theo chúng.”
“Có thể thế.” chàng ca sĩ nói và nhăn mặt. “Việc đầu tiên phải làm là biến thành dơi cái đã. Sau đó thì tôi dám cá là chúng ta sẽ không gặp phải khó khăn gì hết.”
Taran vội vã bước từ đầu này đến đầu kia của khúc hang. Cậu chiếu ánh sáng của quả cầu lên vách hang, rọi những tia sáng lên trần hang dốc đứng, nhìn kỹ từng kẽ nứt và từng khối đá trồi lên, nhưng chỉ nhìn thấy vài cái hốc nông choèn nơi mấy hòn đá cũ đã rơi xuống.
Cậu quét tia sáng qua lại quanh hang nhiều lần. Dường như có một vệt tối lờ mờ nằm giữa những tảng đá cao bên trên đầu cậu. Cậu lùi lại và ngắm nhìn nó thật cẩn thận. Vệt tối sẫm lại và Taran nhận ra nó là bóng của một gờ đá hẹp, một khe hở trên mặt đá. “Nó kia rồi!” Cậu kêu lên, cố giơ quả cầu lên hết mức mà đôi tay run rẩy của mình cho phép. “Kia kìa... gần như không thể nhìn thấy nó, vách hang đã uốn cong lên và che mất nó. Nhưng nhìn xem chỗ vách đá dốc xuống và nứt ra kìa...”
“Thật đáng kinh ngạc hết sức!” Rhun kêu lên. “Thật đáng sửng sốt! Đúng là một lối ra rồi. Lũ dơi đã bay qua đó. Anh nghĩ là chúng ta có chui qua đó được không?”
Đặt quả cầu vàng xuống đất, Taran bước đến bên vách đá và cố trèo lên bằng cách níu vào gờ đá hơi gợn lên, nhưng vách hang quá dốc, tay cậu tuột ra, tìm kiếm chỗ bám một cách vô vọng, cậu ngã xuống trước khi kịp đu mình lên. Gurgi cũng tìm cách trèo lên mặt đá phẳng lì. Mặc dù rất khéo léo, nó cũng chẳng trèo cao hơn Taran được bao nhiêu, và nó ngồi phịch xuống, thở phì phò và rên rỉ.
“Đúng như tôi đã nói,” Fflewddur ảo não nhận xét. “Chúng ta chỉ cần vài cặp cánh thôi.”
Taran vẫn không ngừng nhìn chằm chằm vào lối đi ở tít trên cao như đang chế giễu, hứa hẹn tự do nằm ngoài tầm với của cậu. “Chúng ta không thể trèo lên vách hang được,” cậu nhíu mày nói, “nhưng có thể vẫn còn hy vọng.” Cậu đưa mắt nhìn từ gờ đá trên cao đến nhóm bạn đồng hành rồi lại quay trở lại. “Một sợi thừng cũng không giúp ích gì được cho chúng ta, cho dù chúng ta có nó đi chăng nữa. Không có chỗ nào để buộc dây cả. Nhưng một chiếc thang thì...”
“Đúng là thứ chúng ta cần,” Fflewddur nói. “Nhưng trừ khi cậu định đóng một cái thang ngay tại chỗ, không thì chúng ta không nên phí thời gian than thở vì một thứ chúng ta không có nữa.”
“Chúng ta có thể dựng một cái thang.” Taran khẽ nói. “Phải, lẽ ra tôi đã phải thấy ngay từ đầu mới phải.”
“Cái gì, sao cơ?” Chàng ca sĩ kêu lên. “Người dòng họ Fflam rất thông minh, nhưng lời nói của cậu vượt quá tầm hiểu biết của tôi rồi.”
“Chúng ta có thể làm được,” Taran trả lời, “và không phải tìm kiếm gì thêm nữa. Chính bốn người chúng ta sẽ chồng lên nhau làm thang.”
“Ôi, Belin vĩ đại!” Fflewddur reo lên, vỗ hai tay vào nhau. “Tất nhiên rồi! Đúng thế, chúng ta sẽ trèo lên vai nhau.” Anh chạy đến bên vách hang và ước lượng chiều cao bằng mắt. “Vẫn còn cao quá.” anh ta lắc đầu nói. “Ngay cả người đứng trên cùng cũng chỉ vừa với tới nó mà thôi.”
“Nhưng dù sao người đó cũng có thể với tới nó.” Taran khăng khăng. “Đó là đường thoát duy nhất của chúng ta.”
“Đường thoát duy nhất của người đó thì đúng hơn.” chàng ca sĩ sửa lại. “Bất kỳ ai trèo lên cũng khiến cái thang ngắn đi một đoạn bằng đúng chiều cao của anh ta. Lựa chọn của chúng ta cũng chẳng khá hơn đề nghị của Glew là bao.” anh ta thêm vào. “Chỉ một người duy nhất trong số chúng ta có thể tự cứu lấy mình.”
Taran gật đầu. “Có lẽ anh ta sẽ ròng được một sợi dây leo xuống cho những người khác.” cậu nói. “Theo cách ấy thì...” cậu bỗng dừng lại.
Giọng Glew lại vọng vào trong hang. “Mọi việc trong đó ổn cả chứ?” Gã khổng lồ hỏi to. “Ở ngoài này tất cả đều hết sức tuyệt vời. Tôi đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng rồi. Tôi hy vọng các vị không buồn phiền quá. Một người trong số các vị bước ra được không? Đừng nói cho tôi biết đó là ai; tôi không muốn biết đâu. Tôi cũng đau lòng như các vị mà thôi.”
Taran vội quay sang chàng hoàng tử đảo Mona. “Tôi biết rõ trong lòng những bạn đồng hành của mình đang nghĩ gì và tôi sẽ nói thay cho tất cả họ. Chúng ta đã quyết định rồi. Giờ có hy vọng cứu được tất cả chúng ta thì cũng đã quá muộn. Hãy cố tìm đường đến Caer Colour. Nếu Quạc tìm thấy ánh, nó sẽ dẫn anh đến đó.”
“Tôi không có ý định để bất kỳ ai ở lại phía sau.” Rhun trả lời. “Nếu đó là quyết định của các bạn thì nó không phải là quyết định của tôi. Tôi sẽ không...”
“Hoàng tử Rhun,” Taran kiên quyết nói. “Chẳng phải anh đã nói là sẽ tuân theo lệnh tôi đó sao?” Tảng đá đã bắt đầu kêu ken két khi nó bị đẩy ra khỏi đường hầm và Taran có thể nghe thấy tiếng khụt khịt đầy lo lắng của Glew. “Anh cũng phải cầm lấy vật này nữa.” cậu nói, dúi quả cầu vào bàn tay miễn cưỡng của Rhun. “Nó thuộc về Eilonwy và anh phải trả nó lại cho cô ấy.” Cậu đưa mắt nhìn đi nới khác. “Cầu mong cho nó toả sáng rực rỡ trong ngày hôn lễ của hai người.”
Gurgi đã trèo lên vai chàng ca sĩ, anh ta đang tựa lưng vào vách hang. Rhun vẫn còn ngần ngừ, Taran túm lấy cổ áo cậu ta và lôi tới trước.
Taran trèo lên lưng Fflewddur, rồi trèo lên lưng Gurgi. Chiếc thang người chao đảo một cách đáng lo ngại. Bên dưới sức nặng của hai người, chàng ca sĩ hét gọi Rhun nhanh chân lên. Taran cảm thấy bàn tay của Rhun túm lấy mình rồi lại tuột xuống. Từ bên dưới vang lên tiếng thở phì phì khó nhọc của Gurgi. Taran chộp lấy thắt lưng Rhun và xốc cậu ta lên, trong khi một bên đầu gối của cậu ta, rồi đến bên kia, trèo lên vai cậu.
“Lối ra cách xa quá.” Rhun hổn hển nói.
“Đứng lên đi.” Taran kêu lên. “Giữ vững nhé. Sắp với tới nơi rồi.”
Bằng một nỗ lực cuối cùng, cậu cố sức vươn lên cao hết mức có thể. Rhun loay hoay với lên được gờ đá. Rồi bỗng nhiên, gánh nặng trên vai Taran biến mất.
“Tạm biệt hoàng tử đảo Mona.” cậu gọi với lên, trong khi Rhun đu mình lên gờ đá hẹp và chui vào đường hầm.
Fflewddur kêu lên một tiếng báo động và Taran thấy mình ngã xuống. Nằm xoài ra trên nên đá, choáng váng và nghẹt thở, cậu cố gắng đứng dậy. Khúc hang tối đen như mực. Cậu loạng choạng dựa vào chàng ca sĩ. Anh ta kéo cậu ra xa chỗ mà Taran nhận ra là lối vào hang. Một luồng hơi lạnh thốc vào cho cậu biết rằng Glew đã đẩy hòn đá sang bên và cậu cảm thấy, hơn là nhìn thấy, một hình thù tối sẫm hơn đang thò vào trong hang. Taran tuốt gươm ra và chém bừa một nhát. Nó đập phải cái gì rất cứng.
“A! Ui!” Glew kêu lên. “Không được làm thế!”
Cánh tay bị rút lại một cách đột ngột. Taran nghe thấy tiếng Fflewddur tuốt lưỡi gươm của mình ra. Gurgi đã hối hả chạy tới bên cạnh Taran cà đang nhặt đá ném lia lịa.
“Chúng ta phải chống trả lại hắn!” Taran kêu lên. “Chúng ta sẽ xem hắn có phải là một tên hèn nhát như một kẻ nói dối không. Nhanh lên! Đừng cho hắn có cơ hội nhốt chúng ta lại nữa!”
Gươm giơ lên, nhóm bạn lao ra khỏi khúc hang. Taran biết Glew đang đứng vươn cao đâu đó trên họ; nhưng trong bóng tối cậu không dám chém bừa, sợ sẽ làm bị thương Gurgi hay Fflewddur đang dò dẫm bên cạnh.
“Các vị làm hỏng hết rồi!” Glew rền rĩ. “Tôi sẽ phải tự bắt một trong số các vị thôi. Sao các vị lại buộc tôi làm thế này? Tôi tưởng là các vị hiểu! Tôi tưởng là các vị muốn giúp tôi!”
Một hơi gió rít qua đầu Taran trong khi Glew thò tay ra toan túm lấy cậu. Cậu nằm bẹp xuống giữa lớp đá sắc. Ở một bên, cậu nghe tiếng Fflewddur hét lên. “Ôi, Belin vĩ đại, tên quỷ ấy nhìn được trong bóng tối tốt hơn chúng ta!” Cho đến lúc này thì nhóm bạn vẫn túm tụm lại sát bên nhau, nhưng cú nhảy đột ngột của Taran đã đẩy cậu ra xa khỏi hai ngươi kia. Cậu mò mẫm để bò lại bên họ và củng lúc đó, để thoát khỏi những ngón tay của Glew đang điên cuồng bổ xuống.
Cậu vấp phải một đống đá khiến chúng lọc cọc đổ ra và trượt chân vào một dòng chất lỏng gì đó bốc mùi hết sức kinh tởm.
Glew tuyệt vọng gào lên một tiếng vang rền. “Giờ thì các vị lại gây ra chuyên gì thế này! Các vị đã đánh đổ nồi thuốc của tôi rồi! Dừng lại, dừng lại ngay, các vị làm tất cả lộn tùng phèo lên mất!”
Một thứ có lẽ là bàn chân của Glew dẫm xuống suýt nữa đè bẹp cậu, trong khi Taran vung gươm ra. Lưỡi gươm nẩy bật lên trong tay cậu, nhưng Glew hét lên khủng khiếp. Trên đầu Taran dường như có một cái bóng gần như vô hình đang nhảy lò cò trên một chân. Chàng ca sĩ nói đúng, Taran kinh hoàng nghĩ; mối nguy hiểm lớn nhất mà Glew có thể gây ra chính là giẫm bẹp họ. Mặt đất rung chuyển dưới chân gã khổng lồ và Taran, không nhìn thấy gì, vội vàng nhảy ra xa tiếng động ấy.
Điều tiếp theo cậu nhận biết được là mình đã ngã đánh ùm xuống một trong những hồ nước rải rác đây đó trong động. Cậu vùng vẫy như điên và giơ tay ra cố tìm một chỗ đám trên bờ hồ đầy đá. Làn nước lấp lánh một ánh sáng mờ nhạt, lạnh lẽo. Trong khi Taran trèo lên, nhưng giọt nước nhỏ sáng rực trong bóng tối bám vào bộ quần áo ướt sũng của cậu, bám vào mặt, vào tay, vào tóc cậu. Giờ thì không còn hy vọng gì trốn thoát được nữa; quầng sáng này sẽ khiến cậu lộ ra cho dù có trốn ở đâu đi chăng nữa.
“Chạy đi!” Taran hét lên. “Hãy để Glew đuổi theo tôi!”
Chỉ bằng một bước chân, gã khổng lồ đã tới bên hồ. Bằng ánh sáng phát ra từ chính thân thể ướt sũng của mình, Taran có thể thấy hình dáng đồ sộ của y. Cậu vung gươm đâm tới. Glew dùng tay gạt nó sang bên.
“Xin làm ơn, làm ơn đi, tôi cầu xin cậu đấy.” Glew kêu lên. “Đừng làm mọi việc trở nên tồi tệ hơn nữa! Giờ tôi lại phải nấu lại liều thuốc. Cậu không quan tâm đến tôi hay sao? Cậu không biết nghĩ tới người khác à?”
Gã khổng lồ vươn tay ra túm lấy cậu. Taran giơ gươm lên cao quá đầu, cố gắng tự vệ vô ích một lần cuối.
Những tia sáng vàng rực bỗng toả ra quanh cậu, sáng chói như ánh mặt trời giữa trưa.
Với một tiếng thét đau đớn, Glew chộp hai tay lên mắt. “Ánh sáng!” Y la lên. “Tắt ánh sáng ấy đi!”
Vừa kêu gào gầm rống, tên khổng lồ vừa đưa hai cánh tay lên ôm đầu. Tiếng thét của y vang vọng khắp hang. Những dải thạch nhũ rung lên và rơi ầm ầm xuống đất; những phiến pha lê nứt ra và các mảnh vỡ đổ rào rào lên đầu Taran. Đột nhiên Glew không còn đứng thẳng nữa mà duỗi dài ra, nửa người bị phủ lấp bởi đá vụn. Y nằm bất động nơi một tảng pha lê vỡ đã sượt qua đầu y. Taran, vẫn còn hoa cả mắt, nhảy bật dậy.
Đứng ở cửa hang là hoàng tử Rhun, quả cầu toả sáng chói rực cầm trên tay.