Chào chào!” Rhun nói to và vội vã chạy đến bên nhóm bạn. “Cả đời tôi chưa bao giờ ngạc nhiên đến vậy! Tôi không có ý làm trái lệnh, nhưng sau khi bò ra khỏi đường hầm, tôi... tôi không thể bỏ mặc cho các bạn bị đem đi luyện thuốc được. Tôi cứ nhắc đi nhắc lại với mình rằng sẽ không ai trong số các bạn bỏ chạy như thế...” Cậu do dự ngừng lại và lo lắng nhìn Taran. “Anh không giận tôi chứ?”
“Anh đã cứu mạng chúng tôi.” Taran đáp. Cậu siết chặt bàn tày Rhun. “Tôi chỉ trách anh vì đã đánh liều tính mạng của chính mình thôi.”
“Hân hoan và vui sướng biết bao!” Gurgi reo lên. “Cái đầu yếu ớt khốn khổ không còn sợ bị giẫm đạp lên nữa! Và cậu chủ nhân từ cũng đã thoát khỏi bị chế biến và hầm nhừ!”
“Nhưng điều đáng ngạc nhiên nhất là quả cầu này.” hoàng tử Rhun nói tiếp, tự hào mỉm cười. “Ánh sáng không hề tắt đi, ngay cả sau khi tôi nắm vào nó. Đáng kinh ngạc làm sao!” Cậu ta tò mò nhìn ngắm quả cầu vàng, những tia sáng của nó đã bắt đầu mờ đi, rồi trao nó lại cho Taran. “Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Nó bất thình lình sáng lên mỗi lúc một chói lọi hơn, tự bản thân nó. Thật không thể tin được!”
“Đó chính là điều đã chặn hắn lại.” Fflewddur nói. Tay chống nạnh, chàng ca sĩ cúi xuống ngó Glew đang nằm sóng soài. “Hắn đã bị giam hãm ở đây lâu đến nỗi không chịu nổi ánh sáng nữa, đồ giòi bọ nhãi nhép kinh tởm. Đấy, tôi lại gọi hắn là “nhãi nhép” nữa rồi.” anh ta nói thêm. “Nhưng tôi vẫn phải thừa nhận là so với một gã khổng lồ thì hắn quả là hết sức nhỏ nhen.” Anh ta quỳ xuống và nhìn vào mặt Glew. “Hắn đã bị đập một cú ra trò vào đầu đấy, nhưng hắn vẫn còn sống.” Fflewddur đặt tay lên thanh gươm của mình. “Có lẽ tốt hơn chúng ta nên... ờ... đảm bảo hắn sẽ không tỉnh dậy nữa.”
“Tha cho hắn đi,” Taran nói, giữ tay Fflewddur lại. “Tôi biết hắn đã tìm cách làm hại chúng ta, nhưng tôi vẫn thương hại gã khốn khổ đó, và tôi định thầy Dallben xem thầy ấy có thể giúp hắn được không.”
“Thôi được.” Fflewddur nói vẻ hơi miễn cưỡng. “Hắn sẽ không giúp chúng ta được gì nhiều đâu. Nhưng, một người họ Fflam luôn tỏ ra khoan dung! Nào, nhanh lên, hãy đi khỏi đây thôi.”
“Làm sao anh trèo xuống đây được?” Taran hỏi Rhun. “Anh đã tìm thấy một đoạn dây leo đủ dài ròng xuống đây sao?”
Miệng hoàng tử Rhun há hốc và cậu ta hoảng hốt chớp mắt. “Tôi... tôi e là mình lại làm chuyện ngu ngốc rồi.” cậu ta khẽ nói. “Tôi không trèo xuống. Tôi đã nhảy xuống. Không hiểu sao tôi lại không nghĩ đến chuyện chui trở lên. Thật ngạc nhiên là ý nghĩ ấy không hề xuất hiện trong đầu tôi. Tôi xin lỗi, tôi đã đẩy chúng ta lại đúng chỗ ban đầu rồi.”
“Không hẳn thế.” Taran an ủi chàng hoàng tử đang thoái chí. “Chúng tôi có thể nâng anh lên theo cách cũ, và lần này anh có thể thả xuống một đoạn dây gì đó cho chúng tôi. Nhưng chúng ta phải nhanh lên mới được.”
“Chúng ta không cần phải trèo lên vai nhau nữa đâu.” Fflewddur đột nhiên kêu lên. “Tôi thấy một cách dễ dàng hơn nhiều. Nhìn kìa!” Anh chỉ lên trên, nơi một kẽ nứt hở rộng đã nứt ra trên vách hang. Một mảng nắng lọt xuống chiếu lên nền đá và không khí trong lành tràn vào qua khe hở. “Chúng ta phải cảm ơn Glew vì việc này mới được. Hắn đã làm phiến đá nứt ra với tiếng gào rú và gầm thét của hắn. Chúng ta sẽ thoát ra trong chớp mắt thôi! Lạy trời phù hộ cho gã nhãi nhép quái thai ấy! Hắn nói hắn muốn làm cả Mona phải run rẩy.” anh ta nói thêm. “Và Belin vĩ đại, đúng là hắn đã làm được điều đó – cho dù chỉ hơi chấn động thôi!”
Nhóm bạn vội vả đi tới vách hang và bắt đầu len lỏi qua đống đá vụn. Nhưng hoàng tử Rhun bỗng bất ngờ dừng lại và lục lọi trong áo mình.
“Này, lạ thật.” cậu ta kêu lên. “Tôi nhớ là đã bỏ nó trong này mà.” Với một cái nhíu mày lo lắng, cậu ta rà soát kỹ trong áo một lần nữa.
“Nhanh lên.” Taran gọi. “Chúng ta không thể ở lại đây chờ đến khi Glew tỉnh lại được. Anh đang tìm cái gì vậy?”
“Quyển sách của tôi.” Rhun trả lời. “Nó có thể ở đâu được nhỉ? Hẳn nó đã rơi ra khi tôi đang bò qua cái hố ấy. Hay cũng có thể là…”
“Bỏ nó lại đi!” Taran giục giã. “Nó đâu có giá trị gì đâu. Anh đã liều mạng một lần rồi. Đừng mạo hiểm một lần nữa chỉ vì một quyển sách toàn giấy trắng!”
“Nó là một quyển sách đẹp đấy chứ.” Rhun nói. “và có thể sẽ có ích. Nó không thể rơi xa được. Đi trước đi, tôi sẽ bắt kịp các bạn. Tôi sẽ không mất nhiều thời gian đâu.” Cậu ta quay đi và chạy trở lại đường hầm.
“Rhun!” Taran gọi và lao theo cậu ta. Chàng hoàng tử đảo Mona đã biến vào lòng hang. Taran thấy cậu ta đang bò trên hai bàn tay và đầu gối mò mẫm trên mặt hang xù xì.
“Tốt thôi!” Rhun nói, liếc nhìn qua vai mình. “Tôi chỉ cần một chút ánh sáng thôi. Chắc chắn là nó ở quanh đây thôi. Để tôi nghĩ xem nào, trước hết, tôi đã trèo xuống ở đâu nhỉ. Nếu nó rơi xuống lúc ấy thì chắc hẳn nó phải nằm gần vách hang.”
Taran đã quyết tâm, nếu cần, cậu sẽ túm cổ chàng hoàng tử và dùng vũ lực lôi cậu ta ra khỏi khúc hang suýt nữa thành mồ chôn sống họ. Cậu bước tới đúng lúc Rhun kêu lên một tiếng đắc thắng.
“Kia rồi!” chàng hoàng tử reo lên. Cậu ta nhặt quyển sách lên và săm soi nó kỹ càng. “Tôi hy vọng là nó không bị hư hại gì.” cậu ta nói. “Trong khi chúng ta mò mẫm bò quanh như thế, các trang sách có thể bị rách. Không, có vẻ là...” cậu ta dừng lại và chán nản lắc đầu. “Thật là chán quá! Nó bị hỏng rồi. Toàn vết xước và vết bẩn. Chuyện gì đã xảy ra vậy nhỉ?”
Cậu ta đặt tập sách bọc da vào tay Taran. “Nhìn này,” cậu ta nói. “Tiếc thật. Trang nào cũng bị bẩn cả. Giờ thì quả thật là nó vô dụng rồi.”
Taran đã toan quẳng quyển sách sang một bên và thực hiện ý định ban đầu của mình là túm cổ chàng hoàng tử, nhưng mắt cậu trố ra khi nhìn thấy những trang sách. “Rhun” cậu thì thầm, “nhưng dấu vết này không phải là vết xước, nó đã được viết rất cẩn thận. Tôi cứ ngỡ là các trang giấy đều trắng cả kia mà.”
“Tôi cũng vậy,” Rhun nói, “chuyện gì...”
Fflewddur đã cất tiếng gọi giục họ nhanh lên. Taran và hoàng tử Rhun trèo ra khỏi hang. Gurgi đã đi đến khe hở trên trần hang và đang vẫy tay ra hiệu cho họ.
“Cuốn sách chúng ta tìm thấy trong lều của Glew ấy.” Taran mở đầu.
“Đừng có bận tâm về đồ đạc của Glew nữa, bận tâm về chính Glew ấy.” Fflewddur nói. “Hắn đã bắt đầu cựa quậy rồi. Đi nhanh lên không thì chúng ta sẽ bị bỏ vào một trong những liều thuốc của hắn đấy.”
Mặt trời chỉ vừa mới mọc, nhưng ánh sáng thật rực rỡ và ấm áp so với không khí ẩm thấp trong hang. Nhóm bạn vui sướng hít thở không khí mùa xuân trong lành. Gurgi hớn hở reo lên và chạy lên trước. Nó nhanh chóng quay lại mang theo tin tức tốt lành: dòng sông không còn xa nữa. Nhóm bạn liền phóng hết tốc lực về phía đó.
Trong khi họ đi, Taran giơ tập sách ra cho Fflewddur xem. “Hẳn nó chứa đựng một điều bí ẩn rất sâu kín. Tôi không thể đọc được nó viết gì; các dòng chữ có vẻ cổ lắm rồi. Nhưng làm sao nó lại xuất hiện trên trang giấy được...”
“Sau tất cả những chuyện chúng ta đã phải trải qua,” chàng ca sĩ đáp, liếc nhìn những trang giấy, “tôi có thể hiểu tại sao cậu lại muốn nói đùa một chút. Nhưng bây giờ quả là không đúng lúc chút nào.”
“Đùa ư? Tôi đâu có đùa!” Taran giật thót mình khi cậu lại chỉ vào tập sách. Những trang giấy lại trống trơn như trước. “Những dòng chữ,” cậu lắp bắp, “chúng biến mất rồi!”
“Anh bạn của tôi,” chàng ca sĩ nhẹ nhàng nói, “mắt cậu đã bị loạn rồi. Khi đến sông chúng ta sẽ đắp khăn ướt lên đầu cậu và cậu sẽ thấy khá hơn ngay thôi. Cũng dễ hiểu, với bóng tối trong hang và chuyện hú hồn khi suýt nữa bị luộc chín…”
“Tôi biết mình đã thấy gì chứ.” Taran cãi lại. “Ngay cả trong hang, dưới ánh sáng lờ mờ của quả cầu…”
“Đúng thế,” Rhun xen vào sau khi đã nghe lỏm được câu chuyện của họ. “Tôi cũng đã tận mắt thấy mà. Không thể nhầm được. Quả cầu đã chiếu thẳng lên các trang giấy.”
“Quả cầu!” Taran kêu lên. “Đợi đã! Có thể thế không?” cậu vội vàng lôi quả cầu ra, trong khi nhóm bạn dừng lại và lặng lẽ ngắm nhìn cậu. Khi ánh sáng rạng ngời lên trong tay cậu, Taran giơ nó lên và những tia sáng khiến các trang giấy như được tắm trong một quầng sáng vàng rực.
Những dòng chữ bất ngờ hiện ra, rõ ràng và sắc nét.
“Thật đáng kinh ngạc!” Rhun kêu lên. “Đúng là điều lạ lùng nhất tôi từng được thấy trên đời!”
Taran quỳ xuống bãi cỏ, áp quả cầu vào sát cuốn sách và lật từng trang một bằng những ngón tay run rẩy. Những dòng chữ kỳ lạ viết kín tất cả các trang. Chàng ca sĩ hạ giọng huýt lên một tiếng sáo dài.
“Nó có nghĩ gì, Fflewddur?” Taran hỏi. Cậu ngẩng đầu lên và lo lắng nhìn chàng ca sĩ.
Khuôn mặt chàng ca sĩ tái mét đi. “Theo ý tôi, thì nó có nghĩa là,” Fflewddur nói, “chúng ta nên vứt cuốn sách đi ngay lập tức. Ném nó xuống sông ấy. Tôi rất lấy làm tiếc phải thú nhận rằng tôi không thể đọc được nó. Tôi đã không bao giờ học nổi những thứ mật mã theo lối cổ ngữ này. Nhưng tôi có thể nhận ra bùa phép khi tôi nhìn thấy nó.” Anh ta rùng mình và quay đi. “Tôi còn không muốn nhìn vào nó nữa kia, nếu cậu không phiền. Không phải vì nó làm tôi sợ đâu. Thực ra, nó làm tôi cảm thấy không thoải mái chút nào; và cậu biết rõ quan điểm của tôi về chuyện chõ mũi vào việc mình không tường tận rồi đấy.”
“Nếu Glew nói thật thì nó đến từ một nơi chứa đầy phép màu.” Taran nói. “Nhưng nó có thể cho chúng ta biết được điều gì nhỉ? Tôi sẽ không huỷ nó đâu.” cậu nói thêm, và lại nhét cuốn sách vào trong áo. “Tôi không thể giải thích được, tôi có cảm giác như đã chạm được vào một bí mật nào đó. Cảm giác thật kỳ lạ, tựa như khi một con bướm chạm vào tay ta rồi lại bay mất vậy.”
“Hèm,” Fflewddur nói, lo lắng liếc nhìn Taran. “Nếu cậu khăng khăng muốn giữ nó bên mình thì xin làm ơn… - không phải là chuyện gì riêng tư đâu, cậu cũng hiểu đấy – nhưng tôi sẽ lấy làm biết ơn nếu cậu đi cách xa tôi vài bước.”
Quá trưa một lúc lâu nhóm bạn mới đến được bờ sông, nhưng họ rất vui mừng vì vận may của mình. Những mảnh còn lại của chiếc bè vẫn còn đó. Họ gấp rút bắt tay vào sửa lại nó. Hoàng tử Rhun, vẻ phấn chấn hơn bao giờ hết, làm việc không tiếc sức. Trong một lúc, Taran đã quên bẵng rằng chàng hoàng tử xứ Mona sẽ trở thành vị hôn phu của Eilonwy. Nhưng giờ thì ý nghĩ đau buồn ấy lại quay trở lại với cậu trong khi cậu giúp Rhun buộc những sợi dây leo mới quanh chiếc bè.
“Anh phải rất tự hào về bản thân mình.” Taran khẽ nói. “Chẳng phải anh đã mong được chứng tỏ mình là một hoàng tử chân chính sao? Anh đã làm được điều đó rồi đấy, Rhun con trai của Rhuddlum.”
“Ờ nhỉ, có lẽ đúng vậy.” Rhun đáp lại, như thể ý tưởng ấy cũng chỉ mới nảy ra trong đầu cậu ta. “Nhưng thật là lạ. Nó không còn quan trọng như trước nữa. Quả là đáng ngạc nhiên, nhưng đúng vậy đấy.”
Mặt trời đã bắt đầu ngả bóng về phía tây khi chiếc bè được sửa xong. Taran, vốn mỗi lúc một thêm bồn chồn khi chiều đã xế, giúp giã nhóm bạn đi tiếp thay vì đợi qua đêm trên bờ, và thế là họ trèo lên bè.
Ánh chiều chạng vạng đã buông xuống thung lũng, và dòng sông Alaw cuồn cuộn những đợt sóng lấp lánh ánh bạc dưới vầng trăng đang mọc. Bờ sông nằm lặng yên bên rặng đồi đầy hăm dọc. Ở giữa bè, Gurgi cuộn tròn lại như một đống bùn lẫn lá khô; bên cạnh nó, chàng hoàng tử đang ngủ say và ngáy khò khò bình thản, nụ cười mãn nguyện nở trên khuôn mặt tròn xoe. Taran và Fflewddur thức canh phiên đầu và lái chiếc bè vụng về trong khi nó nhanh chóng trôi về phía biển.
Họ không nói chuyện nhiều. Fflewddur vẫn chưa nguôi hẳn nỗi lo ngại của mình về quyển sách kỳ lạ. Ý nghĩ của Taran hướng cả về ngày mai, hy vọng nó sẽ đưa nhóm bạn đến gần hơn đoạn kết của cuộc tìm kiếm. Một lần nữa, sợ hãi và nghi ngờ lại khiến cậu băn khoăn không biết mình có lựa chọn đúng hay không. Ngay cả nếu Eilonwy đã bị đưa đến Caer Colur thật thì cậu cũng không có lý do gì để tin rằng Magg – hay Achren - vẫn còn giam giữ cô ở đó. Những điều cậu biết chắc là quá ít ỏi. Quyển sách và ý nghĩa của nó, ngay cả bản chất của quả cầu của Eilonwy, chỉ là các câu đố thêm vào vô số những câu đố khác.
“Tại sao nhỉ?” Cậu lẩm bẩm, “tại sao dòng chữ lại hiện ra khi quả cầu rọi sáng lên nó? Và tại sao nó lại toả sáng cho Rhun, khi mà trước kia nó chưa bao giờ làm thế? Và tại sao nó lại toả sáng cho mình?”
“Là một ca sĩ hát rong,” Fflewddur trả lời, “nên tôi biết rất nhiều về những đồ vật được phù phép, và tôi có thể cho cậu biết là…” Ở đầu hẹp của cây đàn hạc, một sợi dây bật kêu đánh tách khi đứt làm đôi. “À, phải,” Fflewddur nói, “sự thật là tôi biết rất ít về chúng. Tất nhiên Eilonwy có khả năng khiến nó toả sáng khi cô ấy muốn. Cô ấy nửa là nữ pháp sư mà, cậu biết đấy, và quả cầu thuộc về cô ấy. Còn với những người khác thì tôi tự hỏi không biết… và xin nhắc cho cậu nhớ là tôi cũng chỉ đoán mò thôi đấy – không hiểu nó có liên quan đến chuyện… nói thế nào nhỉ… đến chuyện không nghĩ về nó hay không. Hay thậm chí là không nghĩ gì về bản thân mình nữa.
Ý tôi là,” Fflewddur tiếp, “lúc ở trong hang, khi tôi cố tìm cách thắp sáng nó, tôi đã tự nhủ: nếu mình có thể làm được chuyện này, mình có thể tìm được đường…”
“Có lẽ,” Taran nói, ngắm nhìn bờ sông tràn ngập ánh trăng bạc đang trôi qua, “có lẽ anh đoán đúng đấy. Mới đầu thì tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng rồi tôi nhớ là tôi đã nghĩ đến Eilonwy, chỉ nghĩ đến cô ấy mà thôi; vả quả cầu đã sáng lên. Hoàng tử Rhun đã sẵn sàng liều mạng mình, cậu ta chỉ nghĩ đến sự an toàn của chúng ta mà không hề nghĩ gì đến chính mình. Và bởi vì cậu ta đã sẵn sàng cho một hi sinh lớn lao như thế, quả cầu đã sáng lên rực rỡ nhất cho cậu ta. Liệu đó có phải là bí mật của nó không? Nghĩ đến người khác nhiều hơn chính bản thân mình?”
“Dường như đó là một trong những bí mật của nó, ít ra là vậy.” Fflewddur trả lời. “Một khi cậu đã khám phá ra được điều đó thì quả là cậu đã khám phá ra một bí ẩn vĩ đại – cho dù có liên quan đến quả cầu hay không.”
Rặng đồi đã thấp xuống và nhường chỗ cho những cánh đồng bằng phẳng mọc đầy lau lách. Một mùi nước mặn lờ lợ xông vào mũi Taran. Trước mặt họ, dòng sông mở rộng ra, chảy vào một cái vịnh, và phía sau nó là khoảng nước còn mênh mông hơn thế. Bên phải cậu, ở đầu bên kia của dải đá vươn cao sừng sững, Taran nghe thấy tiếng sóng vỗ dạt dào. Bất đắc dĩ, cậu đành quyết định họ sẽ không đi xa hơn cho đến khi trời sáng. Trong khi Fflewddur đánh thức Gurgi và hoàng tử Rhun dậy thì Taran dùng cây sào đẩy chiếc bè vào bờ.
Nhóm bạn nghỉ lại giữa một cụm lau sậy cao và Gurgi mở chiếc túi thức ăn ra. Taran, vẫn lo lắng không yên, bước lên một mô đất và đưa mắt nhìn về phía biển.
“Hãy ở yên trong bóng tối, mắt Achren tinh lắm đấy.” Một giọng nói bỗng vang lên.