Biên Niên Sử Xứ Prydain Tập 3 - Lâu Đài Llyr

Lượt đọc: 328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
- hòn đảo.

Ong hoàng dòng họ Don nhô lên từ bụi lau sậy như một chiếc bóng. Mặc dù đã vứt bỏ miếng vải buộc quanh trán và các thứ đồ nghề của mình, ông vẫn mặc bộ quần áo cải trang rách rưới. Đậu trên vai Gwydion, Quạc chớp chớp mắt và xù lông ra bực bội vì bị đánh thức; nhưng khi nhìn thấy Taran thì nó liền gật gù và bắt đầu kêu vẻ phấn khởi.

Taran giật mình kêu lên một tiếng. Hoàng tử Rhun, tay hăng hái vung gươm lên và cố làm ra vẻ mặt thật dữ dằn, vội chạy lại bên Taran.

“Ơ kìa, ai trông như ông thợ giày ấy nhỉ!” Rhun nói to, hạ thấy vũ khí xuống khi nhìn thấy hình dáng cao lớn của Gwydion. “Đúng là ông ấy phải không? Ông đã làm gì với đôi dép mà ông hứa sẽ đóng cho ta rồi?”

“Than ôi, thưa hoàng tử Rhun,” Gwydion đáp, đôi dép của cậu phải đợi thôi, vì còn những việc khác nữa.”

“Đây không phải là một người thợ giày mà là Gwydion, ông hoàng dòng họ Don.” Taran vội vã thì thầm.

Gurgi và fflewdur giờ cũng đã chạy đến. Miệng chàng ca sĩ há hốc ra.

“Ôi Belin vĩ đại!” Fflewddur lắp bắp. “Cứ nghĩ mà xem, chúng ta đã cùng chia sẽ một gian chuồng ngựa ở Dinas Rhydnant! Ông hoàng Gwydion, giá mà ngài lộ diện với tôi thì…”

“Xin hãy tha thứ cho tôi vì đã đánh lừa anh.” Gwydion đáp. “Tôi không dám làm điều gì khác. Khi ấy thì sự im lặng là tấm khiên bảo vệ tốt nhất của tôi.”

“Cháu đã định đi tìm ngài ở Dinas Rhydnant,” Taran nói, “nhưng Magg không để cho chúng cháu có chút thời gian nào. Hắn đã bắt cóc Eilonwy. Chúng cháu đã được nghe kể về một nơi là Caer Colur, nơi hắn có thể đã đem cô ấy đến, và chúng cháu vẫn đang tìm đường đến đó.”

“Nhờ có Quạc, ta đã biết chút ít về những gì đã xảy ra với các bạn.” Gwydion nói. “Nó kể với ta các bạn đã quyết định đi theo dòng sông. Nó lạc mất các bạn khi bị Llyan đuổi theo, nhưng nó đã tìm thấy ta ở đây.

Achren cũng đi tìm Caer Colur.” Gwydion nhanh chóng nói tiếp. “Khi biết được điều này, ta đã cố bán theo tàu của mụ. Một trong những người đánh cá đã đi cùng với ta đến bờ biển phía bắc. Những người dân đảo các cậu thật là gan dạ.” ông nói thêm, liếc nhìn Rhun. “Hãy nhớ đến họ với lòng tôn kính khi cậu lên làm vua đảo Mona. Người đánh cá đó đã có thể đưa ta đến tận Caer Colur. Nhưng ta không thể nhận ơn huệ ấy, bởi vì ta không dám cho ông ấy biết sứ mệnh của ta. Tuy thế, trước khi quay về bến Mona, ông ấy đã tự nguyện tặng ta chiếc thuyền nhỏ trên tàu và không đòi hỏi bất kỳ cái gì để đền đáp lại sự mạo hiểm hay lòng rộng rãi của mình.”

“Vậy là ngài đã đến Caer Colur rồi ư?” Taran hỏi. “Có dấu vết gì của Eilonwy không?”

Gwydion gật đầu. “Có. Nhưng ta đã không cứu được công chúa.” Ông nặng nề nói. “Cô bé là tù nhân của Achren. Magg đã hành động nhanh hơn bất kỳ ai trong số chúng ta.”

“Con nhện già ấy!” Chàng ca sĩ hét to với vẻ giận dữ đến độ Quạc giật mình nhảy bật lên. “Con nhện khinh khỉnh lén lút ấy! Tôi xin ngài, hãy để tôi xử lý hắn. Hắn và tôi có một món nợ dài lâu càn phải thanh toán và mỗi phút nó lại càng thêm kéo dài ra!” Anh ta giơ gươm lên. “Thậm chí tôi cũng không cần đến món vũ khí này nữa! Khi tôi tìm thấy hắn tôi sẽ bóp bẹp hắn bằng hai bàn tay không này!”

“Từ từ, từ từ đã.” Gwydion ra lệnh. “Hắn có thể là một con nhện thật, nhưng nọc độc của hắn nguy hiểm hơn anh tưởng nhiều. Lòng tự phụ và tham vọng của hắn đã biến hắn thành tay sai tự nguyện của Achren. Chúng ta sẽ xử lý hắn, và cả Achren nữa. Nhưng mối quan tâm của chúng ta lúc này phải là Eilonwy.”

“Chúng ta không thể giải thoát cho cô ấy sao?” Taran hỏi. “Cô ấy bị canh giữ cẩn mật đến mức nào?”

“Đêm qua ta đã chèo thuyền ra đảo.” Gwydion nói. “Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở lại đó, ta không thể khám phá ra công chúa bị giam ở đâu. Nhưng ta cũng thấy được là Achren chỉ có một đội quân thảm hại - những kẻ đánh thuê và bọn đầu trộm đuôi cướp đi theo phục dịch mụ. Không có một tên lính vạc dầu bất tử nào của Arawn trong số chúng.” Ông mỉm cười chua chát. “Khi không được chúa tể Annuvin bảo vệ thì Achren ngạo mạn chỉ có thể chỉ huy những kẻ xu nịnh mà thôi.”

“Nếu vật thì ta có thể tấn công chúng rồi.” Taran kêu lên, đặt tay lên chuôi gươm. “Chúng ta có đủ người để thắng được chúng mà.”

“Để hoàn thành sứ mệnh này thì chúng ta cần đến một sức mạnh có bản chất khác, và gươm đao không phải là những thứ duy nhất chúng ta phải e sợ.” Gwydion đáp. “Trong việc này vẫn còn nhiều điều ta chưa kể cho các bạn, và cũng còn nhiều điều bản thân ta chưa biết rõ. Ngay cả bây giờ câu đố vẫn chưa được giải đáp hoàn toàn. Nhưng ta đã khám phá ra rằng những mưu đồ của Achren sâu xa khó lường hơn ta nghĩ nhiều, và mối nguy hiểm Eilonwy gặp phải càng nghiêm trọng hơn. Cô bé phải được cứu thoát khỏi Caer Colur trước khi quá muộn.”

Gwydion kéo tấm áo khoác choàng quanh người và bước về phía bờ sông. Taran nắm lấy cánh tay ông. “Xin hãy cho chúng cháu đi cùng ngài.” cậu nài nỉ. “Chúng cháu sẽ ở bên ngoài phòng khi cần đến và bảo vệ cho cuộc giải thoát Eilonwy.”

Người chiến binh cao lớn dừng lại và liếc nhìn nhóm bạn đang chờ đợi. Ông đưa cặp mắt ánh xanh của mình về phía Taran và ngắm cậu kỹ càng. “Ta không nghi ngờ lòng can đảm của bất kỳ ai trong số các bạn. Nhưng ở Caer Colur có những hiểm hoạ đáng sợ hơn các bạn từng biết nhiều.”

“Eilonwy rất thân thiết với cháu, với tất cả chúng cháu.” Taran nói.

Gwydion im lặng hồi lâu, gương mặt dãi dầu mưa nắng của ông trở nên nghiêm nghị và kín đáo. Rồi ông gật đầu. “Ta sẽ làm như các bạn muốn. Hãy đi theo ta.”

Ông hoàng dòng họ Don dẫn nhóm bạn qua những cánh đồng bùn lầy đến một dải cát hẹp. Từ đó, họ đi dọc theo bờ biển đến một cái vũng được che chắn, nơi một con thuyền nhỏ đang bập bềnh được cột bởi một sợi dây neo. Gwydion ra hiệu cho nhóm bạn bước lên thuyền, rồi cầm lấy mái chèo, và bằng những sải chèo nhanh nhẹn, không gây chút tiếng động nào, ông lái con thuyền bé nhỏ về phía biển.

Trong khi làn nước đen sẫm lấp lánh chảy cuồn cuộn bên dưới thuyền, Taran khom mình ở mũi thuyền và cố căng mắt nhìn xem có thấy bóng dáng Caer Colur đâu không. Hoàng tử Rhun và những người bạn của cậu chụm lại ở đuôi thuyền, trong khi Gwydion gò đôi vai mạnh mẽ đẩy mái chèo. Các ngôi sao đã bắt đầu mờ đi và từng cụm sương biển bốc lên thành những đám mây mù lạnh giá.

“Chúng ta phải nhanh chóng làm xong việc này trước khi trời sáng.” Gwydion nói. “Phần lớn binh lính của Achren đều được bố trí canh gác lối vào từ đất liền. Chúng ta sẽ vào ở bờ bên kia lâu đài, ngay sát bức tường thành phía ngoài. Trong bóng tối chúng ta sẽ thoát khỏi cặp mắt của chúng.

“Glew cho chúng cháu biết là Caer Colur đã bị tách ra khỏi đất liền.” Taran nói, “Nhưng cháu không nghĩ là nó lại ở xa ngoài khơi đến mức này.”

Gwydion nhíu mày. “Glew ư? Quạc không nói gì với ta về Glew cả.”

“Đó là khi Quạc đã bay khỏi chỗ chúng cháu.” Taran giải thích. “Cũng chẳng có gì lạ khi nó không tìm được chúng cháu, vì chúng cháu bị mắc kẹt dưới lòng đất sâu mà.” cậu kể cho Gwydion nghe việc tìm thấy quả cầu của Eilonwy, sự phản bội của Glew và cuốn sách kỳ lạ. Gwydion, đang chăm chú lắng nghe, liền gác mái chèo lên và để mặc con thuyền tự trôi đi.

“Thật tiếc là cháu không nhắc đến vật này sớm hơn. Nếu không thì ta đã có thể nghĩ ra một cách gì an toàn hơn để bao vệ nó.” Ông nói khi Taran trao cho ông quả cầu vàng đang bắt đầu toả sáng rực rỡ. Gwydion kéo áo choàng để che ánh sáng và vội đón lấy quyển sách từ tay Taran, mở nó ra và đưa quả cầu lại gần những trang giấy trắng. Những dòng chữ cổ xưa hiện ra tức thì. Khuôn mặt Gwydion trở nên căn thẳng và tái mét.

“Ta không thể đọc được những dòng chữ này,” Gwydion nói, “nhưng ta nhận ra được nó thực sự là gì: kho báu quý giá nhất của dòng họ Llyr.”

“Một báu vật của dòng họ Llyr ư?” Taran thì thầm. “Nó có phép thần gì? Nó thuộc về Eilonwy phải không?”

Gwydion gật đầu. “Cô bé là công chúa cuối cùng của dòng họ Llyr, và theo huyết thống thì nó là của cô ấy. Nhưng cháu còn phải hiểu điều này nữa. Từ bao đời nay các con gái của dòng họ Llyr luôn thuộc hàng những nữ pháp sư tài năng nhất trên toàn Prydain, họ sử dụng phép thuật của mình một cách khôn ngoan và nhân hậu. Tại pháo đài ở Caer Colur cất giữ mọi báu vật của họ, những bảo bối phép thuật và các thứ đồ được phù phép mà ngay cả ta cũng không biết rõ tính chất.

Biên niên sử dòng họ Llyr chỉ cho biết một số ý niệm chung chung về việc những điều bí truyền này được canh giữ ra sao. Chuyện xưa có kể về một vật thiêng là quả cầu vàng Pelydryn, được truyền từ mẹ cho con gái, và về một cuốn sách chứa đựng mọi bí mật của các bảo bối thần kỳ cùng với rất nhiều câu thần chú hiệu nghiệm.

Nhưng Caer Colur đã bị bỏ quên và trở nên điêu tàn sau khi Angharad, con gái của Regat chạy trốn khỏi lâu đài để thành hôn trái với ý muốn của mẹ mình. Người ta tin rằng cuống sách thần chú mà nàng đem theo mình đã bị mất. Còn quả cầu vàng Pelyndryn thì không ai hay biết gì.” Gwydion cúi xuống nhìn quả cầu. “Pelyndryn Vàng không hề bị mất, Liệu còn cách nào có thể cho giấu nó tốt hơn việc biến nó thành một quả bóng toả sáng, một món đồ chơi trong tay một cô bé?

Eilonwy tin rằng mình đã được gửi đến ở với Achren để học trở thành một nữ pháp sư.” Gwydion nói tiếp. “Điều đó không đúng. Achren đã bắt cóc Eilonwy và đem cô bé đến lâu đài Xoáy Ốc khi cô bé còn nhỏ.”

“Chẳng lẽ Achren không nhận ra Pelyndryn vàng sao?” Taran hỏi. “Nếu mụ ta biết bản chất thực của nó thì tại sao mụ lại để mặc nó trong tay Eilonwy?”

“Achren không thể làm khác.” Gwydion trả lời. “Phải, mụ ta biết rõ dòng dõi của Eilonwy. Mụ đã nhận ra quả cầu Pelyndryn, nhưng mụ cũng biết rằng nó sẽ mất hết mọi quyền lực nếu bị cướp khỏi tay chủ nhân thực sự bằng vũ lực. Hơn nữa cuốn sách thần chú cũng đã biến mất. Achren sẽ không làm bất kỳ điều gì cho đến khi tìm lại được nó.”

“Và Glew lại chính là người có được cuốn sách mà không hề hay biết gì.” Taran nói. “Gã ngốc khốn khổ đó lại cứ ngỡ là mình bị lừa!”

“Đúng vậy,” Gwydion trả lời. “Hắn không thể đọc được những dòng chữ nếu không có ánh sáng của Pelyndryn vàng. Nhưng ngay cả nếu hắn có đọc được thì chúng cũng chẳng có giá trị gì với hắn. Những câu thần chú chỉ hiệu nghiệm theo lệnh một người con gái dòng họ Llyr mà thôi. Chỉ một mình Eilonwy là sinh ra với khả năng đọc được chúng – nhưng phải đợi tới khi cô bé trưởng thành. Giờ thì cô bé đã ở ngưỡng cửa tuổi ấy rồi, và những câu thần chú của Caer Colur đang tiến đến gần tầm tay cô ấy. Chính vì thế mà Achren mới lùng tìm cô bé điên cuồng đến vậy.”

“Nếu vậy thì Eilonwy an toàn rồi.” Taran kêu lên. “Nếu chỉ có mình cô ấy có thể khiến những câu thần chú hiệu nghiệm thì Achren sẽ không dám làm hại cô ấy. Và Achren cũng sẽ không dám làm gì chúng ta, vì quả cầu Pelyndryn và cuốn sách thần chú đều nằm trong tay chúng ta.”

“Có thể,” Gwydin nghiêm nghị đáp, “Eilonwy còn đang gặp mối nguy hiểm đáng sợ hơn nữa kia.”

Gwydion cẩn thận cất quyển sách và quả cầu vào trong áo và cố gắng chèo nhanh gấp đôi. Tara đang bám chặt lấy một bên mạn thuyền, trông thấy một ngọn đồi cao, đen sẫm, nhô lên lù lù phía trước. Gwydion đã lái con thuyền hướng xa hơn về phía biển và giờ đang đều đặn chèo theo một hình bán nguyệt. Đợt sóng cồn nâng con thuyền nhỏ lên và đẩy nó tới mỗi lúc một nhanh hơn. Tiếng sóng vỗ ầm ầm réo trong tai Taran. Gwydion dấn sức lên một bên chèo, rồi chuyển sang bên kia, và Gurgi khẽ rên lên ai oán trong khi con thuyền trôi vào một eo biển hẹp đầy sóng ngầu bọt.

Những ngọn tháp nhọn hoắt của Caer Colur vươn lên đen ngòm trên nề trời tối mịt. Sương mù cuộn quanh những hàng cột đá mà Taran đoán đã từng một thời là những toà tháp cao ngất uy nghi, nhưng giờ đã đổ nát và đống tàn tích vươn lên trời như những thanh gươm gãy. Trong khi họ tiến gần hơn, cậu thấy những cánh cổng nặng nề bọc sắt, nhắc tới những ngày xa xưa khi Caer Colur còn là một pháo đài trên đất liền. Các cánh cổng quay mặt ra biển, nhưng vì toà lâu đài đã sụp xuống thấp nên giờ chúng đứng ngập một nửa trong làn nước cuồn cuộn. Sóng cuộn lên đập vào chúng như thể đang tìm cách trút bão táp lên đống điêu tàn và phá huỷ chúng một lần cuối.

Ở gần những cánh cổng khổng lồ, gió và nước đã đào thành một cái hốc nhỏ tựa như một chiếc hang, và Gwydion neo con thuyền lại đây rồi ra hiệu cho nhóm bạn lên bờ. Khi họ loay hoay trèo qua đống đá, Taran nghe thấy một tiếng ken két đau đớn từ những cánh cổng như thể chúng có tiếng nói riêng và đang rên rỉ vì cuộc tấn công của các đợt sóng. Gwydion trèo lên trên. Quờ quạng tìm một chỗ bám giữa những hòn đá sắc cạnh. Rhun khó nhọc trèo lên đằng sau ông, với Taran và Gurgi theo sau để đỡ phòng khi cậu ta trượt ngã. Fflewddur cũng gắng sức trèo lên bên cạnh họ một cách lặng lẽ.

Quạc đã bay lên bức tường thành và Taran thầm ghen tị với đôi cánh của chú quạ khi cậu nhìn lên mặt đá dốc ngược và những bức tường chắn đổ nát vươn lên đe doạ. Gwydion dẫn họ dọc theo chân tường về phía những rầm đỡ nặng nề của cánh cổng. Tường thành nứt rạn như bị gươm chém, và đá vụn rơi đầy vào những khe hở. Ông hoàng dòng họ Don ra hiệu cho họ dừng lại.

“Hãy ở lại đây,” ông hạ giọng ra lệnh. “Ta sẽ đi trước và xem các lính canh của Achren được bố trí ra sao.” Ông lặng lẽ chui qua khe hở biến vào trong. Nhóm bạn khom mình núp giữa đống đá, không dám nói một tiếng nào.

Taran gối đầu lên cánh tay. Ý nghĩ của cậu lại quay về với Eilonwy và những gì Gwydion đã nói; cậu gần như không thể bắt mình tin là cô gái nhỏ bé hay cười ấy lại có thể điều khiển những quyền năng có lẽ cũng mạnh mẽ không kém gì quyền năng của Achren. Chẳng mấy chốc nữa, chẳng mấy chốc nữa thôi, cậu tự nhủ, Eilonwy sẽ được tự do. Nhưng khi sự sốt ruột của cậu tăng lên thì nỗi sợ cũng tăng theo, và cậu lo lắng ngước nhìn lên, mắt và tai căng ra xem có dấu hiệu gì của Gwydion không.

Cậu đã toan đi theo ông hoàng dòng họ Don, nhưng chỉ một giây sau, Gwydion đã hiện ra từ trong bóng tối. “Achren kiếm được toán lính canh thật thảm hại.” Gwydion nói với một nụ cười khó khăn nở trên môi. “Một tên đứng gác phía đất liền, một tên tựa vào gươm gà gật. Số còn lại đều ngủ cả.”

Nhóm bạn liền chui qua khe hở. Nhiệm vụ bây giờ là tìm ra nơi Eilonwy bị giam giữ và tim Taran thót lại. Giữa những bức tường, tàn tích của Caer Colur kéo dài như một bộ xương khô khổng lồ. Đống đổ nát của những gian đại sảnh và những toà tháp của một thời lộng lẫy uy nghi nằm trước mặt nhóm bạn. Taran chán nản liếc nhìn Gwydion. Người chiến binh cao lớn ra hiệu cho nhóm bạn tuốt gươm ra rồi chỉ về nơi mỗi người sẽ lục soát.

Fflewddur đang chuẩn bị bước về phía những toà nhà phía xa thì Taran suýt nữa kêu to lên. Quạc bay từ một trong những toà tháp xuống và lao tới đậu trên cánh tay dang ra của Taran. Chú quạ đập cánh, lại bay vụt lên và lượn tròn quanh đỉnh tháp.

“Nó đã tìm ra cô ấy rồi!” Taran thì thào. “Cuộc tìm kiếm của chúng ta đã kết thúc!”

“Nó mới chỉ bắt đầu thôi.” Gwydion cảnh báo. “Một người trong chúng ta sẽ phải trèo lên và xem có thể giải thoát cho cô bé được không. Những người khác phải đứng xa hơn dọc theo tường thành để đề phòng bị binh lính của Achren tấn công bất ngờ.”

“Cháu sẽ trèo lên.” Taran mở đầu, rồi lại chần chừ và quay sang hoàng tử Rhun. Cậu cúi đầu xuống. “Cô ấy sẽ trở thành vị hôn thê của anh. Anh đã mong được...”

“Chứng tỏ khí phách của mình với công chúa? Đúng thế.” Rhun chậm rãi nói. “Nhưng tôi không còn mong ước điều đó nữa. Tôi đã khá hài lòng khi chứng tỏ được khí phách với chính bản thân mình rồi. Và tôi đoán anh mới thật sự là người Eilonwy muốn gặp trước tiên.”

Taran liếc nhìn Gwydion, ông gật đầu và chỉ dẫn cho những người khác tiến đến phần hướng về đất liền của lâu đài. Trong khi Rhun đi theo Gurgi và Fflewddur thì Gwydion quỳ xuống và lôi quyển sách cùng với quả cầu vàng trong áo ra.

“Nếu có chuyện gì bất trắc, những thứ này sẽ không thể rơi vào tay Achren được.” Ông nói, cẩn thận đặt chúng xuống bên dưới những hòn đá vụn. Ông khéo léo đặt các viên đá vào chỗ cũ và đắp đất lên trên rồi vỗ cho phẳng. “Những thứ này sẽ canh gác chúng cho đến khi chúng ta quay lại.”

Quạc đã bay đến với Taran. Gwydion đứng lên và rút ở thắt lưng ra một cuộn dây mảnh, thắt một đầu thành thòng lọng, giơ nó ra cho Quạc và khẽ nói mấy lời với chú quạ. Chú chim liền ngậm đầu dây vào mỏ và lặng lẽ bay lên đỉnh tháp lởm chởm, liệng quanh một hòn đá nhô lên rồi thả cho vòng thòng lọng thít chặt quanh nó.

Gwydion quanh sang Taran. “Ta biết trong lòng cháu nghĩ gì.” ông nhẹ nhàng nói. “Hãy trèo lên đi, chàng Phụ - Chăn lợn, ta giao nhiệm vụ này cho cháu.”

Taran lao tới chân tháp. Sợi dây căng ra vì sức nặng của cậu và sương mù cuộn xoáy quanh cậu trong khi cậu tìm chỗ đặt chân trên bức tường xù xì. Cậu nắm sợi dây chắc hơn và đu mình lên. Một luồng gió biển lạnh buốt thốc vào cậu. Trong một thoáng, cậu bị đẩy ra khỏi toà tháp. Bên dưới những đợt sóng vẫn đang xô vào các tảng đá. Cậu không dám nhìn xuống mà chỉ cố gắng ghìm lại sự chao đảo đang làm mình choáng váng. Chân cậu lại tìm thấy một phiến đá. Ghì hết sức mình vào sợi dây, cậu trèo lên cao hơn.

Một ô cửa sổ mở ra ngay bên trên cậu và Taran đu mình lên bệ cửa. Trong căn phòng nhỏ, một cây nến đang cháy bập bùng. Tim cậu nảy lên. Eilonwy đang ở trong đó.

Công chúa đang nằm bắt động trên một chiếc trường kỷ thấp. Cô vẫn mặc chiếc áo dài Teleria tặng cho, mặc dù giờ nó đã bị rách và bẩn đầy bùn. Mái tóc đỏ ánh vàng xoã rối tung quanh vai và mặt cô tái xanh, phờ phạc.

Taran vội vã trèo qua bệ cửa, nhảy xuống sàn nhà lát đá và chạy đến bên Eilonwy. Cậu chạm vào vai cô. Cô gái cựa mình, quay mặt đi và khẽ lầm bầm trong giấc ngủ.

“Nhanh lên!” Taran thì thầm. “Gwydion đang đợi chúng ta đấy.”

Eilonwy ngồi dậy, đưa tay lên trán và mở mắt. Khi nhìn thấy Taran, cô buột ra một tiếng kêu kinh ngạc.

“Gurgi cũng đang ở đây.” Taran nói, “cả Fflewddur, cả hoàng tử Rhun - tất cả chúng tôi. Cô được an toàn rồi. Nhanh lên!”

“Nghe có vẻ thú vị đấy.” Eilonwy ngái ngủ nói. “Nhưng họ là ai thế? Và thật ra,” cô nói thêm, “anh là ai vậy?”

« Lùi
Tiến »