Biên Niên Sử Xứ Prydain Tập 3 - Lâu Đài Llyr

Lượt đọc: 332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
- những câu thần chú của caer colur.

Tim Taran như ngừng đập, và ký ức ác mộng của cái ngày cậu phải kinh hoàng đứng trước Achren lại trở về với cậu. Như thể vẫn còn là chú bé khiếp sợ ngày nào, một lần nữa cậu lại run rẩy khi nhìn thấy mụ nữ hoàng trong bộ quần áo đen sì. Mái tóc mụ không vấn lên mà xoã xuống thành những lọn dài ánh bạc quanh vai; vẻ đẹp của mụ không hề thay đổi mặc dù mặt mụ tái mét như xác chết. Khi còn ở Lâu Đài Xoáy Ốc, cách đây đã lâu lắm rồi, mụ đeo đầy đò trang sức bằng ngọc; giờ thì trên bàn tay mảnh dẻ cũng như cánh tay trắng nhợt của mụ không có vòng nhẫn gì hết. Nhưng cặp mắt cứng rắn và lạnh lẽo như hai viên đá quý của mụ hút lấy cái nhìn của Taran khiến cậu không rời mắt đi nổi.

Gwydion đã lao tới. Với một tiếng thét, Taran cũng chạy theo ông, gươm giơ cao. Eilonwy lùi lại và bám chặt lấy Achren.

“Hạ vũ khí xuống.” Achren ra lệnh. “Mạng sống của con bé phụ thuộc vào ta. Các ngươi định lấy mạng ta ư? Vậy thì nó cũng phải chết cùng ta.”

Achren đã đờ người ra khi nhìn thấy thanh gươm đen, nhưng không định tìm cách bỏ chạy. Thay vào đó, miệng mụ lại cong lên như thoáng mỉm cười. Gwydion dừng lại và săm soi nhìn mụ. Rồi một cách chậm rãi, mặt tối sầm lại vì giậm dữ, ông tra Dyrnwyn lại vào bao.

“Hãy làm theo lệnh mụ ta.” Ông khẽ bảo Taran. “Ta e là Achren nói thật. Ngay cả khi chết rồi mụ ta vẫn còn nguy hiểm.”

“Ngài đã tỏ ra không ngoan đấy, Ông hoàng Gwydion.” Achren nhẹ nhàng nói. “Ngài chưa quên ta, cũng như ta chưa quên ngài. Ta cũng thấy tên Phụ - Chăn lợn và gã ca sĩ ngu ngốc lẽ ra đã bị đem cho quạ ăn từ lâu rồi mới phải. Hai tên kia thì có lẽ không biết ta rõ bằng các ngươi, nhưng rồi chúng sẽ sớm biết thôi.”

“Hãy giải thoát cho công chúa Eilonwy khỏi bùa chú của ngươi,” Gwydion nói, “trả cô bé lại cho chúng ta và ngươi sẽ được tự do ra đi mà không bị cản trở.”

“Ông hoàng Gwydion thật là rộng lượng.” Achren trả lời với một nụ cười nhạo báng. “Ngài cho ta cơ hội chạy thoát một cách an toàn trong khi mối hiểm học mà chính ngài đang gặp phải lại đáng sợ hơn cả. Ngài đã thật liều lĩnh khi quyết định đặt chân đến Caer Colur này. Và giờ, khi tình cảnh của ngài càng đáng tuyệt vọng bao nhiêu thì lời nói của ngài càng mạnh bạo bấy nhiêu.” Ánh mắt mụ dừng lại nhìn ông một lát. “Thật đáng tiếc là một người như vậy lại không chịu hợp tác với ta và cùng ta cai trị khi có cơ hội.

Giải thoát cho con bé ư?” Achren nói tiếp. “Không, ông hoàng Gwydion. Nó sẽ phục dịch ta đúng như ta đã định. Câu thần chú của ta không phải là câu thần chú duy nhất ràng buộc nó. Ngài cũng biết dòng dõi của nó và dòng máu của các nữ pháp sư đang chảy trong nó. Caer Colur từ lâu đã chờ đợi công chúa của nó trở về. Nó cất tiếng gọi con bé, và sẽ mãi mãi như thế, chừng nào các tảng đá vẫn còn chồng lên nhau. Đây là quyền thừa kế của con bé, ta không làm gì hơn ngoài việc giúp nó giành được điều đó.”

“Ngươi đã ép cô ấy phải thừa kế nó!” Taran bật kêu lên. “Eilonwy không hề tự nguyện đi đến Caer Colur. Cô ấy cũng sẽ không tự nguyện ở lại đâu.” Nỗi tuyệt vọng đã nhận chìm sự thận trọng của cậu và cậu không thể ngăn mình bước về phía Eilonwy, cô đang tò mò nhìn cậu. Bàng tay của Gwydion đặt lên vai cậu giữ cậu lại.

“Có thật là nó không tự nguyện không?” Achren giơ tay lên và chỉ về phía góc phòng, nơi có một chiếc tủ cổ kính cao gần bằng Eilonwy. “Ta đã chỉ cho con bé thấy trong đó có gì.” Achren nói. “Tất cả mọi bảo bối thần diệu đều đang được cất giấu dành cho nó. Những quyền năng mạnh hơn bất kỳ điều gì nó từng biết đang nằm trong tay nó. Các ngươi định bắt nó quẳng đi tất cả sao? Hãy để chính con bé cho các ngươi câu trả lời của mình.”

Nghe Achren nói vậy, Eilonwy ngẩng đầu lên. Môi cô mấp máy, nhưng cô không nói gì. Lưỡng lự, cô nghịch sợi dây chuyền bạc đeo quanh cổ mình.

“Hãy nghe ta đây, công chúa.” Achren hạ giọng nói nhanh. “Những kẻ kia sẽ cướp mất của cô những tài sản cô được thừa kế, tước mất những phép thuật mà cô có quyền được hưởng.”

“Ta là một công chúa dòng họ Llyr,” Eilonwy lạnh lùng nói. “Ta muốn có được những thứ thuộc về ta. Những kẻ kia là ai mà dám cướp mất chúng. Ta nhìn thấy kẻ đã làm ta hoảng sợ trong phòng ta. Hắn tự nhận mình là một tên chăn lợn. Những tên còn lại thì ta không biết.”

Tiếng kêu đau đớn của Gurgi vang khắp đại sảnh. “Có, có chứ, cô biết chúng tôi mà! Ồ, có chứ! Xin đừng nói những lời khiến cho nhóm bạn đang buồn bã càng thêm đau đớn. Cô không thể quên được! Đây là Gurgi! Gurgi khiêm tốn và trung thành! Nó đang đợi để được phục vụ công chúa thông thái như nó vẫn luôn làm trước kia!”

Taran quay mặt đi. Nỗi đau đớn của con vật khốn khổ khiến cậu còn xót xa hơn cả nỗi đau của chính cậu. Achren đang chăm chú ngắm nhìn Eilonwy, gật đầu một cách hài lòng.

“Vậy chúng nên bị xử thế nào?” Achren hỏi cô. “Những kẻ muốn tìm cách tước đoạt tài sản thừa kế của một nàng công chúa thì đáng bị xử thế nào?”

Eilonwy nhíu mày. Mắt cô nhìn lướt qua nhóm bạn. Mặc dù có vẻ bối rối và miễn cưỡng, cô vẫn quay sang Achren. “Chúng… chúng phải bị trừng phạt.”

“Cô ấy nói bằng giọng của ngươi!” Taran giận dữ hét lên. “Bằng lời của ngươi! Trong thâm tâm cô ấy không hề muốn làm hại chúng ta.”

“Ngươi nghĩ vậy sao?” Achren đáp lại, nắm lấy cánh tay Eilonwy và chỉ về phía Magg đang nằm sóng soài trên nền đá và bị chàng ca sĩ giữ chặt. “Công chúa, một trong những kẻ hầu cận trung thành của cô vẫn đang bị bọn đột nhập này nắm giữ. Hãy bắt chúng thả y ra.”

Fflewddur, vẫn ngồi nguyên trên vai Magg, túm chặt lấy cổ tên tổng quản hơn. Magg nhổ bọt và chửi thề trong khi chàng ca sĩ điên tiết lắc mạnh hắn. “Con nhện được huấn luyện của ngươi là tù nhân của ta!” Fflewddur kêu lớn. “Hắn và ta có một món nợ chưa được thanh toán đã lâu rồi. Ngươi có muốn hắn được trả lại nguyên vẹn không? Nếu có thì hãy để công chúa Eilonwy đi cùng bọn ta.”

“Ta không cần đổi chác gì hết.” Achren trả lời. Mụ ra hiệu cho Eilonwy bằng một cử chỉ cộc lốc. Taran thấy khuôn mặt cô gái trở nên khắc nghiệt và tàn nhẫn; cô giơ tay lên, bàn tay xoè ra, ngón tay chỉ về phía trước.

“Sẽ là tên nào đây?” Achren hỏi. “Con vật đáng ghét dám tự gọi mình là người hầu cận của công chúa chăng?”

Gurgi ngẩng đầu lên, bối rối và sợ sệt, trong khi Achren thì thầm với Eilonwy mấy lời bằng một ngôn ngữ kỳ lạ. Những ngón tay của cô gái hơi chuyển động. Mắt Gurgi mở lớn, kinh ngạc như không tin nổi. Trong một khoảnh khắc, nó đứng bất động, miệng há hốc và nhìn chằm chằm vào công chúa. Bàn tay của cô, chỉ thẳng vào Gurgi đang ngập ngừng, bỗng căng ra. Với một tiếng la chói tai vì đau đớn, Gurgi cứng người lại và đưa tay lên ôm đầu.

Mắt Achren loé lên vẻ thích thú. Mụ lại thì thầm thúc giục Eilonwy. Gurgi thét lên. Nó quay cuồng như điên, hai tay vẫy rối rít như để xua đi những kẻ tra tấn vô hình. Miệng không ngừng gào thét, nó nằm vật xuống sàn, gập mình lại và lăn qua lăn lại. Taran và Gwydion chạy tới bên nó; nhưng con vật đang bị tra tấn đập vào họ và vùng vẫy trong nỗi đau đớn tột cùng, tựa như một con thú bị thương.

Fflewddur đứng bật dậy. “Thôi đủ rồi!” anh ta kêu lên. “Đừng làm hại Gurgi nữa! Ngươi sẽ có được Magg. Hãy đem hắn về đi!”

Theo lệnh Achren, Eilonwy hạ tay xuống. Gurgi nằm thở hổn hển trên sàn đá. Toàn thân nó run lên với những tiếng nức nở. Nó ngẩng mái đầu bờm xờm rối bù lên và Taran thấy mặt nó ròng ròng nước mắt không phải chỉ vì nỗi đau đớn thể xác mà nó vừa chịu đựng. Một cách khó nhọc, con vật kiệt sức bò dậy trên hai tay và đầu gối.

Gurgi lê tới trước một đoạn ngắn. Cặp mắt ướt đẫm của nó hướng về phía Eilonwy. “Công chúa thông thái,” nó khẽ nói, “cô ấy không định làm cho cái đầu yếu ớt khốn khổ của Gurgu tràn nhập những cơn đau khủng khiếp đâu. Gurgi biết mà. Nó sẽ tha thứ cho cô ấy.”

Trong lúc đó thì Magg, thấy mình đã thoát được tay chàng ca sĩ, không bỏ phí chút thời gian nào liền bò ngay dậy hối hả chạy đến bên Achren. Cuộc vật lộn của tên Tổng quản với Fflewddur đã khiến y bị thiệt hại nặng nề. Bộ y phục đẹp đẽ bị rách rưới nhiều chỗ, mớ tóc rũ rượi ướt nhẹp xoã xuống trán, sợi xích phẩm hàm của hắn cũng cong queo méo mó. Tuy thế, một khi đã đến được bên Achren rồi, Magg khoanh tay lại và ngạo mạn vênh mặt lên; mắt hắn đầy vẻ thịnh nộ và căm thù, và Taran dám chắc là nếu được Achren ban cho phép thuật thì chỉ riêng cái nhìn của Magg thôi cũng đủ khiến Fflewddur phải lăn lộn trong những cơn đau khủng khiếp hơn những gì Gurgi vừa phải chịu nhiều.

“Rồi ngươi sẽ phải trả giá đắt cho chuyện này, tên chơi đàn hạc kia.” Magg quát. “Ta lấy làm mừng là ta đã không ra lệnh quật cho ngươi một trận và tổng cổ ngươi đi khi ta nhìn thấy ngươi lần đầu tiên; bởi vì giờ nó đã cho ta cơ hội để treo cổ ngươi bằng chính những sợi dây đàn của ngươi trên toà tháp cao nhất ở lâu đài của Rhuddlum. Và ta sẽ làm vậy, khi ta trở thành chúa tể của Dinas Rhydnant.”

“Chúa tể Dinas Rhydnant ư!” Fflewddur thốt lên. “Một sợi xích tổng quản đã là quá sang cho ngươi rồi.”

“Hãy run rẩy đi, tên chơi đàn hạc kia!” Magg cười khẩy. “Dinas Rhydnant là của ta. Nó đã được hứa dành cho ta. Và toàn bộ vương quốc nữa. Vua Magg! Vua Magg vĩ đại!”

“Vua Magg giòi bọ thì có!” Chàng ca sĩ ném trả vào mặt hắn. “Achren đã hứa tặng cho ngươi một vương quốc sao? Ngươi còn không đáng được hưởng một cái buồng rửa bát nữa kia!”

“Những lời hứa của Achren đều là giả dối.” Taran kêu lên. “Hãy đau buồn mà học lấy điều đó đi, Magg!”

Mụ nữ hoàng trong chiếc áo đen mỉm cười. “Achren biết tặng thưởng xứng đáng cho kẻ nào phục vụ bà ta, và bà ta cũng biết trừng phạt những kẻ dám thách thức mình. Vương quốc của Magg sẽ trở thành một trong những vương quốc hùng mạnh nhất trên toàn xứ sở này. Và Caer Colur sẽ vươn lên huy hoàng hơn bao giờ hết. Gian đại sảnh của nó sẽ là ngai vàng quyền lực của toàn Prydaion. Chính chúa tể Anuvin cũng sẽ phải quỳ gối thần phục ta.” Giọng nói của Achren hạ xuống gần như một tiếng thì thào; một ngọn lửa lạnh giá bùng lên trên gương mặt xanh tái của mụ. Mắt mụ không còn nhìn vào nhóm bạn nữa và đã vượt xa khỏi họ. “Arawn xứ Annuvin sẽ phải co rúm lại và cầu xin sự khoan dung của ta. Nhưng ngài vàng của hắn sẽ bị lật đổ. Chính ta, Achren, đã chỉ cho hắn những con đường bí mật để giành lấy quyền lực. Nhưng hắn đã phản bội ta, và giờ hắn sẽ phải chịu sự báo thù. Chính ta đã thống trị Prydain trước hắn và không kẻ nào dám nghi ngờ quyền lực của ta. Việc đó sẽ lại xảy ra. Và nó sẽ là như vậy đời đời.”

“Chuyện xưa đã kể về thời kỳ thống trị của ngươi,” Gwydion gay gắt nói. “và về việc ngươi bắt mọi trái tim và khối óc phải phục tùng ngươi trong nô lệ như thế nào. Ngươi tra tấn những ai không thần phục ngươi; và với những kẻ chịu cúi đầu thì cuộc sống cũng chẳng tốt đẹp hơn một cái chết chậm chạp là mấy. Ta cũng biết về những lễ huyết tế mà ngươi đòi hỏi và sự thích thú của ngươi khi nghe tiếng kêu thét của các nạn nhân. Không, Achren, chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Ngươi nghĩ cô gái này sẽ giúp ngươi đạt đến đều đó ư?”

“Nó sẽ làm theo lệnh ta.” Achren đáp lại. “Chắc chắn như thể ta đang cầm trái tim còn đang đập của nó trong tay vậy.”

Mắt Gwydion loé lên. “Những lời nói của ngươi chỉ là hão huyền mà thôi, Achren. Ngươi không đánh lừa được ta đâu. Ngươi định tìm cách thống trị nhờ vào công chúa Eilonwy sao? Những quyền phép mà cô ấy có thể điều khiển vẫn còn đang ngủ yên. Ngươi không có cách nào để đánh thức chúng được đâu.”

Mặt Achren tím bầm và mụ lùi lại như thể vừa bị đánh. “Ngươi nói quá tầm hiểu biết của mình rồi đấy.”

“Ồ không, không đâu!” Rhun kêu lên, từ nãy giờ cậu ta vẫn đứng nghe một cách sửng sốt. Chàng hoàng tử đảo Mona đối mặt với Achren vẻ đắc thắng. “Quyển sách! Quả cầu vàng! Chúng ta đã có được chúng và chúng ta sẽ không bao giờ giao nộp chúng đâu!”

« Lùi
Tiến »