Biên Niên Sử Xứ Prydain Tập 3 - Lâu Đài Llyr

Lượt đọc: 334 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
- quả cầu pelyndryn vàng.

Hoàng tử Rhun! Im đi!” Lời cảnh báo của Taran được thốt ra quá muộn. Bản thân Rhun cũng đã nhận ra mình lỡ lời liền đưa tay lên bịt miệng; khuôn mặt tròn xoe của cậu đầy vẻ hốt hoảng và cậu ta luống cuống nhìn quanh. Gwydion đứng lặng, gương mặt từng trải của ông tái xanh và căng thẳng; thế nhưng cái nhìn của ông hướng về phía chàng hoàng tử bất hạnh không có vẻ trách cứ mà chỉ buồn rầu. Hai vai hoàng tử Rhun rũ xuống; cậu ta cúi đầu và đau khổ quay đi.

Trước lúc Rhun buột miệng, trong khi Gwydion còn đang nói, Taran đã thấy một chút sợ hãi thoáng hiện trên gương mặt Achren. Giờ nó đã biến mất và đôi môi mụ nở một nụ cười xảo quyệt.

“Ngài nghĩ ta muốn giấu ngài sự thật sao, ông hoàng Gwydion?” Mụ nói. “Ta biết cuốn sách thần chú đã biến khỏi Caer Colur và từ lâu ta đã tìm kiếm nó. Quả cầu Pelyndryn vàng đã bị ném đi hoặc bị chính công chúa làm mất. Quả thực, để kế hoạch của ta có thể hoàn thành thì chỉ còn thiếu những thứ đó mà thôi. Xin hãy đón nhận lời tạ ơn của ta, ông hoàng Gwydion.” Achren nói tiếp. “Ngài đã giúp cho ta khỏi phải làm một cuộc lục soát buồn tẻ. Hãy miễn cho bản thân mình phải chịu đau đớn và dâng chúng vào tay ta luôn đi. Ngay bây giờ!” Mụ gay gắt ra lệnh. “Trao chúng cho ta ngay!”

Giọng Gwydion vang lên kiên quyết và từng lời của ông được thốt ra hết sức cẩn thận, chậm rãi. “Đúng như hoàng tử đảo Mona đã nói, chúng ta đã tìm thấy cuốn sách thần chú và quả cầu với ánh sáng có thể khiến các dòng chữ hiện ra. Nhưng cũng như hoàng tử nói, ngươi sẽ không bao giờ có được chúng.”

“Không ư?” Achren hỏi lại. “Cũng chỉ đơn giản như vươn tay ra lấy mà thôi.”

“Chúng không nằm trong tay chúng ta,” Gwydion trả lời, “mà được giấu kín và xa ngoài tầm tay ngươi.”

“Cả điều đó cũng có thể được sửa chữa lại một cách dễ dàng.” Achren nói. “Có vô số cách khiến cho những cái lưỡi phải động đậy và những bí mật sâu kín nhất phải được nói to lên.” Mụ liếc nhìn hoàng tử Rhun. “Hoàng tử đảo Mona đã tự nói thậm chí còn không cần đến lời giục giả của ta. Có thể hoàng tử sẽ nói tiếp?”

Rhun chớp mắt và khó nhọc nuốt khan, nhưng cậu ta can đảm đối mặt với Achren. “Nếu ngươi nghĩ đến chuyện tra tấn ta,” cậu ta nói, “thì cứ việc thử. Sẽ rất thú vị khi xem ngươi khám phá được những gì, vì ngay cả ta cũng không hề biết quả cầu Pelyndryn ở đâu cả.” Cậu ta hít một hơi thật sâu và nhắm nghiền mắt lại. “Đấy, cứ làm đi.”

“Xin hãy giao tên chơi đàn hạc cho tôi, thưa lệnh bà Achren.” Magg hăm hở nói, trong khi Fflewddur vươn người đứng thẳng và nhìn thẳng y vẻ thách thức. “Với âm nhạc của tôi thì hắn sẽ hát hay hơn nhiều khi hát cùng cây đàn hạc của hắn.”

“Hãy ngậm miệng lại, tổng quản.” Achren quát. “Trước khi ta xử chúng xong thì chúng sẽ tự nguyện khai ra ngay.”

Bàn tay Gwydion chộp lấy chuôi thanh gươm đen. “Không được làm hại bất kỳ người bạn đồng hành nào của ta.” Ông nói lớn. “Nếu ngươi làm vậy thì ta thề sẽ đánh bại ngươi bằng mọi giá.”

“Ta cũng thề như vậy!” Achren đáp lại. “Nếu các ngươi tìm cách chống trả ta thì con bé sẽ chết ngay lập tức!” Mụ hạ thấp giọng. “Vậy là chúng ta đối mặt nhau Gwydion, sự chống chống lại sự sống và cái chết chọi với cái chết. Ngươi sẽ chọn cái nào?”

“Nếu họ đã lấy quả cầu của tôi” Eilonwy nói, “thì họ phải trả lại. Nó không thể nằm trong tay người lạ được.”

Taran không thể ghìm nổi tiếng kêu đau đớn khi nghe Eilonwy thốt ra những lời ấy. Achren vốn đang ngắm kỹ khuôn mặt từng người trong nhóm liền quay phắt sang cậu.

“Điều này không khiên ngươi vui vẻ cho lắm phải không tên Phụ-Chăn lợn?” Mụ khẽ nói. “Ngươi đau khổ vì bị con bé gọi là người lạ. Điều đó đâm vào tim ngươi tàn nhẫn hơn cả một mũi dao, phải không? Đau đớn hơn cả những cực hình mà con vật kinh tởm dưới chân ngươi đã phải chịu. Con bé sẽ mãi mãi như vậy bời vì ta đã ra lệnh như thế. Nhưng ta có thể trả lại cho nó ký ức về ngươi. Liệu quả cầu vàng có phải là một cái giá quá đắt? Hay một cuốn sách thần chú mà đối với ngươi là vô nghĩa?”

Achren lại gần Taran hơn, mắt nhìn chằm chằm vào cậu. Giọng mụ đã biến thành một tiếng thì thào; những lời của mụ dường như chỉ có cậu nghe được, đang quấn quanh tim cậu. “Một tên Phụ-Chăn lợn thì quan tâm gì đến việc ta hay ai khác đang cai trị Prydain kia chứ? Ngay cả ông hoàng Gwydion cũng không thể ban cho ngươi điều ngươi mong ước nhất; thật ra, ông ta chỉ có thể đem đến cái chết cho con bé mà thôi. Nhưng ta có thể cho ngươi cả cuộc sống của nó. Phải, đó là món quà mà chỉ một mình ta mới có thể ban tặng.

Và còn nữa, còn nhiều hơn nữa.” Achren thì thầm. “Với ta, công chúa Eilonwy sẽ có thể trở thành một nữ hoàng. Nhưng ai sẽ là đức vua của con bé nhỉ? Ngươi muốn ta giải thoát cho nó để rồi nó phải thành hôn với một gã hoàng tử ngu ngốc sao? Phải, Magg đã kể với ta là nó sẽ được hứa hôn với con trai của Rhuddlum.

Khi ấy thì chuyện gì sẽ xảy ra với một tên Phụ-Chăn lợn? Giành lại nàng công chúa chỉ để rồi lại mất cô ấy về tay kẻ khác ư? Chẳng phải đó là những ý nghĩ trong đầu ngươi sao, Taran xứ Caer Dallben? Ngươi cũng hãy nghĩ đến điều này nữa, đó là Achren sẽ dùng ơn huệ để đáp lại ơn huệ.”

Cái nhìn của Achren xuyên qua cậu như những mũi dao găm và đầu Taran quay cuồng. Cậu gần như nức nở, cố gắng một cách vô ích để bịt chặt tai mình lại trước những lời thì thầm và vùi mặt vào hai bàn tay.

“Hãy nói cho ta biết,” giọng nói của Achren tiếp tục. “quả cầu Pelyndryn vàng ở đâu…”

“Ngươi sẽ có được điều ngươi đòi hỏi!”

Trong một thoáng, Taran đã ngỡ đó là giọng nói của chính mình, bất chấp mọi quyết tâm giữ im lặng của cậu. Thế rồi cậu há hốc miệng ra vì kinh ngạc.

Những lời ấy là do Gwydion thốt ra.

Ông hoàng dòng họ Don đứng đó, với mái đầu xám như lông sói ngẩng cao, mắt ông toé lửa và mặt ông hiện lên cơn thịnh nộ mà Taran chưa bao giờ thấy. Giọng nói người chiến binh vang lên đầy khắc nghiệt và lạnh lùng trong gian đại sảnh nghe thật đáng sợ, và Taran run rẩy trước âm thành ấy. Achren giật thót mình.

“Ngươi sẽ có được điều ngươi đòi hỏi.” Gwydion lại nói lớn. “Quả cầu Pelyndryn vàng và cuốn sách thần chú được chôn ở bức tường đổ gần cánh cổng, nơi chính tay ta đã đặt chúng.”

Achren im lặng một hồi lâu, rồi mắt mụ nheo lại. “Ngươi định đánh lừa ta sao, Gwydion?” Mụ lẩm bẩm nói qua hai hàm răng nghiến chặt. “Nếu không đúng như lời ngươi nói thì công chúa Eilonwy sẽ không sống thêm một phút nào nữa đâu.”

“Chúng đang nằm trong tầm tay ngươi.” Gwydion trả lời. “Ngươi lại chần chừ không muốn giành lấy chúng ư?”

Achren ra hiệu cho Magg bằng một cử chỉ cụt ngủn. “Đem chúng về đây.” mụ ra lệnh. Tên tổng quản vội chạy khỏi gian đại sảnh và Achren lại quay về phía Gwydion. “Hãy coi chừng, ông hoàng dòng họ Don.” Mụ khẽ nói, giọng khàn khàn. “Đừng có động đến thanh gươm của ngươi. Đừng tiến một bước nào về phía chúng ta.”

Gwydion không đáp. Taran và nhóm bạn đứng bất động, không nói nên lời.

Magg đã quay lại gian đại sảnh. Khuôn mặt vàng bủng của y giật giật vẻ phấn khích trong khi y đắc thắng giơ cao quả cầu Pelyndryn vàng. Y hổn hển chạy tới bên Achren. “Đúng như vậy!” Y kêu lên. “Chúng thuộc về chúng ta rồi.”

Achren giật lấy hai vậy ấy từ tay y. Quả cầu vàng mờ xỉn như chì, vẻ đẹp của nó đã biến mất. Mụ thèm khát nắm chặt nó; mắt mụ loé lên; và nụ cười của mụ để lộ những đầu răng trắng nhọn. Mụ đứng đó một hồi lâu như không muốn phải rời bỏ những báu vật mà mụ đã truy lùng, rồi đặt chúng vào tay Eilonwy.

Magg gần như điên lên vì nóng lòng và háo hức. Y túm lấy sợi xích bạc của mình bằng những ngón tay co quắp, trong khi má y giật giật và lòng tham đốt cháy cặp mắt ti hí. “Vương quốc của ta!” Y kêu lên bằng giọng the thé. “Của ta! Nó sẽ sớm là của ta!”

Achren quay ngoắt lại và khinh bỉ nhìn hắn. “Im đi! Một vương quốc ư? Tên ngốc xu nịnh hèn hạ kia, hãy lấy làm biết ơn là ngươi vẫn còn giữ được mạng mình đi.”

Miệng Magg há hốc và mặt hắn hoá thành màu pho mát mốc trước những lời của Achren. Nghẹt thở vì vừa kinh hoàng vừa điên giận, hắn co rúm lại trước cái nhìn hăm doạ của Achren.

Cuốn sách thần chú nằm mở ra trên bàn tay xòe rộng của Eilonwy. Cô đã đón lấy quả cầu Pelyndryn vàng và đang tò mò ngắm nhìn nó. Ở sâu trong lòng quả cầu, một tia sáng bé xíu tựa như một bông tuyết rực lửa xoay tít đang thành hình. Cô nhíu mày và một vẻ kỳ lạ hiện lên trên mặt cô. Trong khi Taran kinh hoàng đứng nhìn, Eilonwy bỗng run lên bần bật, đầu cô lắc lư từ bên này sang bên kia như thể đang bị đau. Mắt cô mở to ra trong một thoáng và cô có vẻ như sắp cất tiếng nói. Nhưng giọng nói của cô không hơn gì một tiếng thở hổn hển. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc thoáng qua ấy, Taran thấy dường như cô đã lấy lại được chút ký ức mờ nhạt nào đó về bản thân mình. Có phải cô đã tuyệt vọng cố gọi tên cậu không? Cô gái lảo đảo như thể bị giằng xé bởi những sức mạnh khủng khiếp đang cuồn cuộn trào lên bên trong cô.

“Hãy đọc những câu thần chú lên!” Achren ra lệnh.

Từng chút từng chút một, ánh sáng của quả cầu Pelydryn vàng càng thêm chói lọi. Khắp quanh gian đại sảnh, một tiếng thì thào yếu ớt khó hiểu nổi lên, như thể ngọn gió bỗng dưng cất tiếng và đang thúc giục, dỗ dành, ra lệnh. Dường như chính những viên đá của Caer Colur cũng đang cất tiếng nói.

“Nhanh lên! Nhanh lên!” Achren kêu lớn.

Lòng trào lên hy vọng, Taran nhận ra rằng Eilonwy đang vật lộn chống lại tất cả những gì khống chế cô. Cô gái đang đau đớn thoát khỏi sự đe doạ của Achren, nhưng cũng nằm ngoài sự giúp đỡ của nhóm bạn.

Thế rồi bất thình lình, trận chiến đơn độc của cô dừng lại. Taran tuyệt vọng kêu lên một tiếng trong khi Eilonwy giơ quả cầu rực sáng lên và nhanh chóng đưa nó đến gần những trang giấy trắng.

Quả cầu Pelyndryn vàng toả sáng rực rỡ hơn bao giờ hết và Taran phải đưa tay lên che mặt. Ánh sáng tràn ngập gian đại sảnh. Gurgi nằm vật xuống sàn quặp hai cánh tay lông lá lên ôm đầu. Cả nhóm bạn khiếp sợ lùi lại.

Bỗng nhiên Eilonwy ném cuốn sách xuống sàn đá. Từ những trang giấy, một đám mây đỏ rực bốc lên và lan ra thành bức tường lửa liếm lên cả mái vòm của đại sảnh. Ngay cả khi cuốn sách thần chú đã bị ngọn lửa của chính nó thiêu rụi thì đám lửa vẫn không tàn đi mà trái lại còn bốc lên cao hơn, gầm rú và kêu răng rắc, không còn giữ màu đỏ nữa mà chuyển thành màu trắng rực chói loà. Những trang giấy đã quắt lại cuộn xoáy thành một cơn lốc rực lửa nhay múa giữa lòng đám cháy sáng chói, và đúng lúc ấy, những tiếng thì thầm của Caer Colur rên lên tiếng kêu bại trận. Những tấm màn đỏ rực che chỗ góc tường bị thổi tung lên và cột lửa uốn éo liếm tới chỗ chúng. Giờ quyển sách đã hoàn toàn biến mất nhưng ngọn lửa vẫn cuộn lên và không hề bị dập tắt.

Achren đang gào thét, gào thét trong cơn thịnh nộ điên cuồng, mặt mụ méo mó đi vì nỗi giận dữ tuyệt vọng. Vẫn còn nắm chặt quả cầu Pelyndryn vàng trong tay, Eilonwy khuỵu xuống và gục ngã.

« Lùi
Tiến »