Biên Niên Sử Xứ Prydain Tập 3 - Lâu Đài Llyr

Lượt đọc: 295 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
- hang ổ của llyan.

Lưỡi gươm của Taran xoay tít rồi bay ra khỏi tay cậu và cậu vội sụp xuống đất để tránh cú tấn công. Với một bước nhảy mạnh mẽ, con vật lao qua đầu cậu. Con thú khổng lồ gầm lên tức tối trong khi nhóm bạn kinh hoàng chạy tán loạn ra khắp mọi góc lều.

Giữa một đống lộn xộn đầy những chiếc ghế lật đổ chỏng chơ và đám lá khô bốc lên thành một xoáy lốc, Taran nhìn thấy Fflewddur đã nhảy lên một chiếc bàn, vì vậy đã lao thẳng vào tấm mạng nhện, giờ anh ta đang bị bọc kín từ đầu đến chân. Hoàng tử Rhun đã cố chui qua ống khói, giờ đang núp giữa đống tro trong lò sưởi. Gurgi thì cố thu mình lại nhỏ hết mức và đang rúc vào một góc lều, ở đó nó ré lên và kêu la, “Cứu, ôi, cứu với! Xin hãy cứu cho cái đầu yếu ớt khốn khổ của Gurgi khỏi bị cào cấu!”

“Đó là Llyan!” Taran kêu lên.

“Dĩ nhiên rồi!” Fflewddur gào lên. “Sau khi đã nhìn thấy nó thì tôi tin chắc là Glew đã bị nuốt chửng và tiêu hoá từ đời nào rồi.”

Một tiếng gầm kéo dài run rẩy phát ra từ cổ họng con vật và nó chần chừ một thoáng như thể phân vân không biết tấn công vào đâu. Taran ngồi dậy trên sàn nhà và lần đầu tiên mới được thấy con thú dữ tợn ấy hình dáng ra sao.

Mặc dù Glew đã viết về việc Llyan to lớn lên ra sao, Taran vẫn không bao giờ có thể tưởng tượng nổi một con mèo rừng to đến vậy. Con vật cao bằng một con ngựa nhưng dài và thanh mảnh hơn; chỉ riêng cái đuôi, to hơn cả cánh tay Taran, đã choáng gần hết chỗ trong túp lều. Thân con mèo phủ một lớp lông dài óng mượt màu hung hung vàng điểm những đốm đen và da cam. Bụng nó trắng toát với những mảng đen. Hai cụm lông loăn xoăn mọc trên đầu hai lỗ tai và những đám lông bờm xờm viền quanh bộ hàm mạnh mẽ. Những sợi râu dài của nó khẽ giật giật; cặp mắt vàng dữ tợn liếc nhìn từ người này sang người khác. Với những đầu răng trắng nhọn hoắt lấp lánh khi nó nhếch môi lên gầm gừ, Taran dám chắc là Llyan có thể ngốn gọn bất kỳ thứ gì phù hợp với sở thích của nó.

Con mèo khổng lồ quay cái đầu to lớn của mình về phía Taran và uyển chuyển bước qua sàn nhà. Đúng lúc ấy, Fflewddur tuốt gươm ra; bất chấp mạng nhện, anh nhảy từ trên bàn xuống, lấy hết hơi gào lên và khua tít món vũ khí trên đầu. Llyan liền lập tức quay ngoắt sang. Chiếc đuôi của nó quật một cú khiến Taran lại ngã đâm đầu xuống đất; và trước khi Fflewddur kịp ra đòn thì bàn chân nặng nề của Llyan đã vung lên. Nó cử động nhanh đến mức Taran không kịp dõi theo; cậu chỉ thấy món vũ khí của chàng ca sĩ đang sửng sốt bay lên không trung và đập vào khung cửa kêu loảng xoảng, trong khi bản thân Fflewddur thì ngã lộn nhào.

Phì ra một hơi và đôi vai vạm vỡ như so lại, Llyan quay về phía Taran. Nó khom mình xuống, vươn cổ ra và những sợi râu của nó rung rung trong khi bước đến gần cậu hơn. Taran không dám nhúc nhích một bắp cơ nào và nín thở. Llyan đi vòng quanh cậu, đánh hơi khìn khịt. Từ khoé mắt, Taran nhìn thấy chàng ca sĩ đang loay hoay cố đứng dậy và ra hiệu cho Fflewddur đứng yên.

“Nó tò mò hơn là giận dữ.” Taran thì thầm. “Nếu không thì nó đã xé xác chúng ta ra rồi. Đừng cử động. Có thể rồi nó sẽ bỏ đi.”

“Rất vui khi nghe cậu nói vậy.” Fflewddur nói, giọng nghẹn lại. “Tôi sẽ nhớ đến điều đó khi bị nuốt chửng. Đó sẽ là một an ủi lớn đối với tôi đấy.”

“Tôi không nghĩ là nó đang đói.” Taran nói. “Nếu nó đã đi săn cả đêm thì hẳn là nó đã no rồi.”

“Thế thì lại càng tồi tệ hơn.” Fflewddur nói. “Nó sẽ giữ chúng ta ở đây cho đến khi cơn đói của nó trở lại. Tôi dám chắc đây là lần đầu tiên nó may mắn vớ được bốn bữa tối đợi sẵn trong hang.” Anh ta thở dài và lắc đầu. “Ở vương quốc của mình tôi luôn bỏ thức ăn thừa ra xung quanh cho chim và các loài thú khác, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ là có ngày mình sẽ phải hiến tế chính bản thân mình, nếu các vị hiểu ý tôi.”

Cuối cùng thì Llyan nằm xuống chắn ngang cửa, Nó lè lưỡi liếm một bàn chân rồi bắt đều đưa lên chùi tai. Mải mê chải chuốt, nó có vẻ đã quên mất nhóm bạn đang ở đó. Bất chấp nỗi sợ hãi của mình, Taran vẫn không thể không ngắm nhìn nó với vẻ thích thú và kinh ngạc. Ngay cả những chuyển động nhẹ nhàng nhất của Llyan cũng tràn đầy sức mạnh; cậu có thể hình dung được những cơ bắp mạnh mẽ của nó bên dưới lớp lông vàng sáng óng lên dưới ánh mặt trời chiếu từ ngoài cửa. Nhưng cậu biết nó cũng có thể nguy hiểm chết người; và mặc dù hiện tại nó không tỏ ra có ý muốn làm hại nhóm bạn, tính khí của nó vẫn có thể thay đổi bất kỳ lúc nào. Taran tuyệt vọng nhìn quanh cố tìm một đường thoát, hay ít ra là một cách để lấy lại vũ khí của họ.

“Fflewddur,” cậu thì thầm, “hãy tạo ra một âm thanh gì đó, đừng to quá nhưng đủ khiến nó nhìn về phía anh.”

“Thế là thế nào?” Chàng ca sĩ bối rối hỏi. “Nhìn về phía tôi ấy à? Chẳng mấy chốc nó sẽ làm thế thôi. Tôi đang lấy làm biết ơn là nó vẫn chưa nhìn đến tôi đấy.” Tuy thế, anh ta vẫn chà đôi ủng của mình xuống sàn nhà. Ngay lập tức, hai tai Llyan vểnh lên và nó đưa mắt nhìn chàng ca sĩ.

Khom mình xuống, Taran lặng lẽ bò về phía Llyan, tay chìa ra. Những ngón tay cậu thận trọng vươn về phía thanh gươm đang nằm gần chân Llyan. Nhanh như chớp, con mèo rừng tát cho cậu một cái và cậu ngã nhào xuống. Taran thót tim khi nhận ra rằng nếu nó xoè vuốt ra thì đã có thể quắp được cả cậu cùng với thanh gươm rồi.

“Không có cơ hội nào đâu anh bạn ạ.” Fflewddur nói. “Nó nhanh hơn bất kỳ ai trong số chúng ta.”

“Chúng ta không thể bị cản đường được nữa.” Taran kêu lên. “Thời gian là hết sức quý báu.”

“Ồ, đúng là vậy,” chàng ca sĩ đáp, “và chúng ta có càng ít thời gian bao nhiêu thì nó càng quý báu bấy nhiêu. Tôi bắt đầu thấy ghen với công chúa Eilonwy rồi đấy. Có thể Magg là một con nhện già xấu xa, kinh tởm và các thứ đại loại vậy, nhưng khi nghĩ đến răng và móng vuốt thì tôi thích được đối mặt với hắn hơn. Không, không,” anh ta thở dài, “tôi bằng lòng được kéo dài những giây phút cuối đời mình lâu hết mức có thể.”

Taran tuyệt vọng ấn tay lên trán. “Hoàng tử Rhun,” một lát sau cậu khẽ gọi, trong khi Llyan bắt đầu đưa chân lên chùi râu, “hãy đứng lên thật nhẹ nhàng. Anh xem có thể bò đến cái góc hổng của túp lều được không. Nếu được thì hãy trèo ra ngoài và chạy ngay đi.”

Chàng hoàng tử xứ Mona gật đầu, nhưng cậu ta vừa nhổm dậy thì Llyan liền gầm gừ cảnh cáo. Hoàng tử Rhun chớp mắt và lại vội vàng ngồi xuống. Llyan trừng mắt nhìn nhóm bạn.

“Belin vĩ đại!” Fflewddur thì thầm. “Đừng có cố chọc tức nó nữa! Như thế chỉ tổ làm nó mau đói hơn thôi. Nó sẽ không để cho chúng ta ra khỏi đây đâu, điều đó là chắc chắn rồi.”

“Nhưng húng ta phải tìm cách trốn thoát chứ.” Taran giục giã. “Nếu tất cả chúng ta xông đến nó cùng một lúc thì thế nào? Có lẽ ít nhất một người trong số chúng ta cũng thoát được.”

Fflewddur lắc đầu. “Sau khi xử lý xong những người kia,” anh ta đáp, “thì nó sẽ chẳng khó khăn gì để bắt kịp kẻ sống sót đâu. Để tôi nghĩ, để tôi nghĩ xem.” Lông mày nhíu lại, anh đưa tay ra sau lưng và tháo cây đàn hạc của mình xuống. Llyan vẫn còn gầm gừ, chăm chú theo dõi anh ta, nhưng không làm gì cả.

“Nó luôn khiến tôi bình tĩnh lại.” Flfewddur giải thích, đặt cây đàn lên vai và lướt ngón tay qua những dây đàn. “Tôi không biết nó có gợi ra được ý gì không; nhưng ít ra khi tôi chơi đàn thì mọi việc cũng có vẻ không quá thê thảm.”

Khi một giai điệu du dương êm ái vang lên từ cây đàn, Llyan bắt đầu phát ra một âm thanh kỳ lạ. “Belin Vĩ Đại.” Fflewddur kêu lên và ngưng lại ngay tức thì, “tôi suýt nữa đã quên mất nó! Nó có thể làm tôi bình tĩnh hơn, nhưng ai mà biết được nó sẽ ảnh hưởng gì đến một con mèo rừng!”

Llyan giờ bỗng kêu lên một tiếng ngao lạ lùng vẻ van xin. Nhưng khi thấy Fflewddur lại chuẩn bị đeo cây đàn lên vai, giọng nó liền trở nên gay gắt hơn. Nó gầm gừ vẻ hăm doạ.

“Fflewddur!” Taran thì thầm. “Chơi tiếp đi!”

“Cậu không nghĩ là con mèo thích nghe đàn đấy chứ?” chàng ca sĩ đáp. “Tôi thấy điều đó thật khó tin. Tại sao chứ, tôi đã phải nghe thậm chí ngay cả con người cũng nói nhưng lời thật nặng nề về âm nhạc của tôi. Cậu không thể mong một con mèo lại thích nó hơn họ được.” Tuy nhiên, anh ta vẫn gảy những dây đàn một lần nữa.

Lần này thì Taran không còn nghi ngờ gì nữa, Llyan đã bị cây đàn mê hoặc. Thân hình khổng lồ của con mèo duỗi ra, các cơ bắp bớt căng thẳng và Llyan chớp mắt vẻ thư thái. Để cho chắc, Taran bảo Fflewddur dừng lại. Chàng ca sĩ vừa làm vậy thì Llyan lại trở nên tức giận. Đuôi nó vẫy qua vẫy lại và râu nó rung lên với một vẻ khó chịu rành rành. Ngay khi chàng ca sĩ chơi trở lại, Llyan ngả đầu sang một bên, tai vểnh về phía trước và nhìn anh ta vẻ âu yếm.

“Phải, phải!” Gurgi reo lên. “Xin đừng ngừng tiếng nhạc lại!”

“Tin tôi đi,” chàng ca sĩ đáp, “tôi không hề có ý định làm thế đâu.”

Llyan gập hai chân lại bên dưới cái ức lốm đốm của mình và bắt đầu gừ gừ trong họng nghe như tiếng vo ve của một đàn ông. Miệng nó nhếch cong lên như mỉm cười và chót đuôi nó khẽ ve vẩy theo tiếng nhạc.

“Câu trả lời đây rồi!” Fflewddur kêu lớn và đứng bật dậy. “Chạy đi, các bạn, khi nó còn đang nằm yên!” Nhưng anh ta vừa đứng lên thì Llyan cũng nhảy bật dậy một cách tức tối, và chàng ca sĩ lại ngồi xuống tiếp tục chơi nhạc hòng thoát mạng.

“Tiếng nhạc của anh khiến nó điềm tĩnh hơn,” Taran hốt hoảng kêu lên, “nhưng nó vẫn không để cho chúng ta đi đâu.”

“Không hẳn thế đâu.” Chàng ca sĩ nói, những ngón tay lướt vun vút trên dây đàn. “Tôi nghĩ các bạn sẽ không gặp khó khăn gì đâu. Than ôi,” anh ta não nề nói thêm, “e rằng tôi mới chính là người nó muốn giữ lại!”

« Lùi
Tiến »