Quân ném tờ báo lên bàn với thái độ nóng nảy, Quân chỉ muốn đập phá một cái gì đó cho hả cơn bực bội. Thiên hạ ắt đã cười vào mũi mà Quân nào hay biết. Có phải Quân quá chủ quan khinh địch để rồi giờ này mới vỡ lẽ ra. "Sao hắn không chết quách cho rồi!". Quân lầm bầm nguyền rủa thằng tội đồ phản phé.
Quân ôm đầu ngồi phịch xuống salon. Anh xâu chuỗi lại các sự việc xảy ra từ ngày Danh xuất hiện trong ngôi nhà này. Quân trách mình quá chủ quan tin bạn dù biết rằng trong quá khứ hắn đã từng nổi đình nổi đám. Còn Bảo Anh sao lại dễ dàng choáng ngợp trước cái mẽ hào hoa của hắn? Đã thế mình lại trút hết những điều riêng tư, đúng là làm trò cho Danh cười nhạo.
Hồi sáng Quân không định đi thăm Danh, nhưng nghĩ sao Quân lại lò dò đến để chiều khỏi phải vô. Tới trước hành lang, thấy cánh cửa khép hờ, Quân lần khân đứng lại. Nghe có giọng nói phụ nữ phía bên trong,Quân cứ ngỡ là Minh Lý, nhưng không phải. Quân lặng người khi nhận ra Bảo Anh đang thì thầm điều gì đó với Danh. Bước vô rõ ràng là không tiện nên Quân quyết định trở ra ngoài. Anh tới bãi lấy xe và đứng vào một chỗ khuất chờ đợi. Mười phút sau Bảo Anh thong thả bước ra, cô vẫy chiếc taxi và leo lên.
Buổi chiều Quân về nhà Bảo Anh đón anh với sắc mặt thật vui tươi, nhưng Quân cứ lầm lầm lì lì nên Bảo Anh muốn nói gì đó đâm ra cụt hứng.
Sự dồn nén căng thẳng khiến Quân già hẳn đi. Nhiều buổi tối Quân sợ đối mặt với Bảo Anh, sợ những lời mào đầu gợi chuyện của cô, để rồi mọi cái sẽ bùng nổ thì vô phương cứu chữa. Hơn bao giờ hết, chính lúc này Quân mới hiểu là anh đau khổ biết chừng nào khi để mất Bảo Anh. Thà cứ mặc cho ngày tháng âm thầm trôi qua, miễn là Bảo Anh còn hiện diện nơi đây, còn hơn là khi sự thật phơi bày, mãi mãi Bảo Anh sẽ rời xa anh.
Mãi tới ngày Danh ra viện, Quân mới ghé tạt vào. Nhìn Danh xanh xao héo hắt, Quân chợt thấy lòng xúc động, anh như quên đi bao hờn giận và chỉ còn lại tình bạn ân cần thân thương.
Minh Lý cũng có mặt, ánh mắt cô dịu dàng rạng rỡ. Cô quấn quít bên cạnh Danh như con chim nhỏ. Quân không giấu nổi sự ngạc nhiên, tò mò nhìn Danh:
- Dạo này trông cậu và Minh Lý gắn bó quá, tôi xin chúc mừng.
Mặt Danh thoáng buồn, nụ cười gượng gạo nở trên môi:
- Thôi thì cuộc đời còn lại chút gì... nếu Minh Lý không chê thì tôi xin dành cho cô ấy.
Minh Lý ngượng ngùng quay đi. Quân chậm rãi dìu bạn ra xe dặn dò:
- Cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe hẳn, cái ghế trưởng phòng của cậu không ai nhấc đi đâu.
- Anh dành cho tôi nhiều ưu ái quá, tôi thật cảm kích.
- Chuyện rủi may đâu ai lường được, cậu khỏe lại là tốt rồi.
Xe chuẩn bị chuyển bánh, Danh ngập ngừng:
- Anh cho tôi gởi lời chào chị Bảo Anh!
Quân hơi sững lại. Quân không biết nghĩ ngợi làm sao trước câu nói thành khẩn của Danh. Chiếc xe đã lao đi chỉ còn để lại một lớp bụi mù.
Đêm có lẽ đã khuya lắm, Bảo Anh vẫn trằn trọc trên giường. Tối nay cô định nói chuyện với Quân, nhưng tâm trí Quân như để tận đâu đâu. Bảo Anh không thể mở lời trước thái độ hững hờ của Quân. Mọi điều tâm sự không dễ dàng như cô tưởng.
Quân uống hết ly nước rồi lơ đãng nhìn ra ngoài. Anh làm như không hề biết đến sự có mặt của cô. Bảo Anh chợt thấy lòng nguội lạnh vì một nỗi hoài nghi mơ hồ. Biết đâu Quân đang tơ tưởng đến người đàn bà khác? Sự ân cần mấy hôm trước đây chỉ là giả tạo... Họ ngồi đó rơi vào khoảng không im lặng nặng nề.
Quân quay vào với nụ cười buồn:
- Chiều nay Danh vừa ra viện.
- Thế à.
Giọng nói của Bảo Anh vang lên bình thường. Quân làm như vô tình nói:
- Cậu ta có nhắc em đấy.
- Có quá nhiều người lo cho anh ấy. Anh Quân nè... em...
- Sao?
- Em thấy anh đối xử với bạn bè thật là tốt.
- Đáng gì đâu em! Quan trọng là người ta cư xử với mình có đàng hoàng hay ba que xỏ lá.
- Anh Danh thì sao?
- Cậu ấy là người bạn… đặc biệt tốt.
Bảo Anh để ý thấy giọng nói của Quân có vẻ gì đó hơi mai mỉa. Cô định nói với Quân về tất cả những gì xảy ra giữa cô và Danh, về những điều cô ấp ủ trong lòng từ bấy lâu nay, nhưng Quân đã dợm bước vô phòng. Bảo Anh cảm thấy hụt hẫng, cô ngồi đó lòng sôi lên như sóng biển thét gào. Một lúc sau, Bảo Anh lẳng lặng lê gót về phòng. Cô nằm vắt tay lên trán với bao suy nghĩ mông lung. Chuỗi ngày nối tiếp sẽ buồn chán nặng nề nếu như cô không vượt qua khoảng cách hôm nay. Thà một lần làm cho rõ trắng đen, chứ mập mờ kiểu này thật là khó thở.
Nỗi bức xúc cứ cọ quậy trong lòng khiến Bảo Anh không thể nằm yên. Cô choàng dậy dụi mắt nhìn đồng hồ. Đã hai giờ sáng! Bảo Anh cảm thấy mi mắt nặng trĩu cay xè. Cô khoác chiếc áo ấm lên người rồi bước ra ngoài. Ánh đèn bên phòng Quân vẫn còn tỏa sáng. Có tiếng ho khan của Quân vọng ra, cô chợt thấy lòng mình se thắt lại. Trời ơi nếu lỡ như anh mắc phải một căn bệnh nan y ... Bảo Anh nhớ lại câu chuyện hai vợ chồng nọ rất thương nhau nhưng vì một sự hiểu lầm mà giận nhau suốt nhiều tháng trời. Sau đó ít lâu người chồng bị bệnh ngặt nghèo ra đi mãi mãi để lại cho người vợ nỗi nhớ thương ân hận muộn màng.
Lần này thì không có gì ngăn cản được Bảo Anh. Cô bước vội về phía ánh đèn.
Hết