Biển Vẫn Lặng Yên

Lượt đọc: 9135 | 3 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Khi Quân và Bảo Anh bước vào thì Danh vẫn còn trong tình trạng mê man. Chỉ có Quốc và vài người bạn thân thay phiên nhau chăm sóc cho Danh. Bảo Anh không cầm nổi nước mắt khi thấy Danh nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, đầu quấn băng trắng toát. Cô lặng lẽ đưa khăn chậm mắt.

Quân ân hận vì lỡ ép Danh uống rượu. Tối hôm đó, Quân cũng say quá nên không hay Danh về từ lúc nào. Mãi đến sáng hôm sau, Quân vừa bước chân vào công ty, cô Hằng hốt hoảng báo tin Danh bị tai nạn và được đưa vào bệnh viện. Quân tức tốc chạy tới nơi hỏi thăm và báo tin cho gia đình Danh hay, nhưng tới giờ này vẫn chưa thấy ai vào. Danh tách khỏi gia đình từ lâu vì mẹ anh mất sớm, ba đang sống với người vợ kế. Dường như giữa hai cha con Danh có sự bất đồng, do đó không thấy Danh nhắc tới gia đình mình.

Qua chẩn đoán ban đầu, bác sĩ cho biết Danh bị chấn thương nặng ở vùng đầu. Tình trạng sức khỏe khá nguy kịch. Họ hội chẩn và quyết định mổ cho Danh càng sớm càng tốt. Ca mổ cứu Danh thoát khỏi lưỡi hái tử thần và mãi đến sáng nay, một tuần trôi qua Danh mới được chuyển từ phòng hồi sức ra ngoài.

Quốc kéo ghế mời Bảo Anh ngồi và lắc đầu ái ngại:

- Thật rủi ro hết sức, tôi tưởng đâu nó tiêu đời rồi.

- Liệu sau này anh ấy có ... bình thường không anh?

-     Vết thương cũng ảnh hưởng đó, chắc là sẽ man man.

- Gia đình anh Danh chẳng còn ai sao?

- Còn ông già, hình như ổng bận đi họp hội cả nửa tháng nay rồi.

Bảo Anh nhìn Quốc, trông anh chàng này quen quen, hình như cô đã gặp ở đâu rồi.

-  Mấy hôm nay chắc anh cực dữ?

Quốc cười buồn:

- Thì có ai lo cho nó đâu, anh Quân cũng phải chạy tới chạy lui mệt ngất ngư.

Quân thở phào:

- Hết lo chết rồi, chờ cậu ta mạnh, tôi dần cho một trận.

Quốc có vẻ hiểu biết:

- Tỉnh dậy là hắn bắt đầu quậy cho coi. Thấy mấy ông kia mà phát ớn.

Ý Quốc muốn nói đến những bệnh nhân nằm cùng phòng với Danh.

Quân quay sang giới thiệu:

- Đây là Quốc, bạn thân của Danh và cũng là bạn anh. Còn đây là bà xã mình.

Quốc cười ý nhị:

-  Nếu tôi nhớ không lầm thì tôi và chị có biết nhau.

Bảo Anh cắn môi tư lự, nếu nhận Quốc là người quen thì mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối. Còn không thì mình vô tình quá. Cô cúi mặt như người có lỗi.

-  Xin lỗi anh, lâu quá tôi không nhớ..

- Chẳng có gì đâu chị. Quan trọng là hôm nay Danh đã qua cơn nguy kịch.

Quân xen vào:

-  Thôi cậu về nghỉ ngơi đi, để tôi ở lại canh hắn.

- Về nhà tôi cũng không yên tâm, nhưng phải tắm rửa thay đồ cái đã, mình mẩy hôi hám như thằng tù.

Bảo Anh tỏ vẻ thông cảm.

- Không sao đâu, anh cứ về đi, tôi và anh Quân sẽ ở lại.

Nhìn nét mặt lo lắng chân tình của Bảo Anh, Quốc chợt thấy xúc động dạt dào. Cũng có thể Bảo Anh nặng tình yêu Danh, nhưng hoàn cảnh bắt buộc hai người xa nhau. Giờ đây gặp lại, không biết họ sẽ giải quyết thế nào. Mấy đêm rồi mất ngủ, Quốc cũng thấm mệt, Quốc dặn dò Quân mấy câu rồi chào Bảo Anh.

- Tôi không buồn vì chị không nhận ra tôi. Còn tôi vừa trông thấy chị, tôi đã nhận ra ngay.

Bảo Anh cười buồn:

- Tính tôi hay quên, có gì không phải anh bỏ qua cho.

-  Tôi về đây, lát nữa sẽ có mấy thằng kéo tới.

Quốc đi rồi, chỉ còn hai vợ chồng đưa mắt nhìn Danh.

 

Từ ngày Danh bị tai nạn. Bảo Anh lo lắng bồn chồn. Cô thầm oán trách Quân, nhưng thấy Quân cuống quít lăng xăng mất ăn mất ngủ, Bảo Anh không biết nói sao. Hôm nào từ bệnh viện trở về, Quân cũng gặp cô thông tin ngắn gọn về tình trạng sức khỏe của Danh. Ngày đêm, Bảo Anh mong mỏi nguyện cầu cho Danh thoát tay thần chết. Cô sẽ ân hận biết mấy nếu Danh có mệnh hệ nào. Trưa nay, Bảo Anh nằng nặc đòi theo Quân vô bệnh viện. Cô không cầm được nước mắt khi nhìn thấy Danh. Bảo Anh quay đi nén cơn xúc động nghẹn ngào.

Quân cũng ngồi im lặng, đầu óc chàng mệt mỏi rã rời. Quân thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy Bảo Anh đau đớn khổ sở. Tình cảm phụ nữ thật lạ lùng, mới hôm nào cô tỏ ra không thích Danh, vậy mà bây giờ nước mắt lại tuôn rơi lã chã. Quân dè dặt bảo cô:

- Em không nên xúc động mạnh, hay là em cứ về đi.

Bảo Anh lắc đầu:

- Em muốn nhìn thấy anh ấy tỉnh lại.

- Hình như Quốc biết em?

- Em cũng không nhớ nữa.

Bảo Anh mím chặt môi, ánh mắt thẫn thờ theo dõi từng hơi thở khó nhọc của Danh. Quan hệ giữa cô và Quân bớt căng thẳng khi họ cùng quan tâm đến một mối lo.

-  Anh Danh phải nằm lại đây lâu lắm hở anh?

-  Khoảng một tháng trở lại.

Bảo Anh lẩm bẩm:

- Không ai biết được điều gì đang đợi mình nữa..

Có tiếng động nhẹ ngoài cửa, Minh Lý đang ngập ngừng nhìn hai người bằng đôi mắt to ngơ ngác. Quân cười nhẹ:

-  À, Minh Lý, vào đi cô bé...

Cô gái bẽn lẽn bước vào gật đầu chào Bảo Anh.

-  Vừa tan học xong, em vội đến đây.

-  Quốc mới về đó.

- Dạ, em có gặp. Anh Danh vẫn chưa tỉnh hả anh? Minh Lý bước tới cạnh giường. Cô chỉ chực gục xuống bên Danh khóc nức nở. Bảo Anh chợt thấy thương mình, thương cô gái và thương cho những mối tình vụng dại trên đời.

Minh Lý như không còn nhìn thấy gì ngoài xác thân tiều tụy của Danh. Những giọt nước mắt đã đong đầy trong mắt cô. Bảo Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô hỏi khẽ:

-  Em yêu anh ấy lắm phải không?

Minh Lý gật đầu không che giấu tình cảm của mình.

-  Chị, anh ấy có qua khỏi không?

Bảo Anh tan nát cõi lòng, nhưng thấy Minh Lý còn đáng thương hơn, cô tìm lời an ủi:

- Cơn nguy hiểm đã qua, hy vọng anh ấy sẽ mau bình phục.

Quân dịu dàng nhìn Minh Lý:

- Tối hôm ấy Danh ở nhà chúng tôi, cậu ấy luôn nhắc tới Minh Lý.

Minh Lý cúi đầu buồn bã:

- Giờ em không mong ước gì hơn được thấy anh Danh bình phục.

-  Em thật tốt !

Vừa lúc ấy có nhiều tiếng lao xao ngoài hành lang. Bình, Thái và hai ba người đàn ông nữa bước vào. Bảo Anh ngờ ngợ nhận ra những người quen xưa. Thái bước tới rồi chợt sựng lại nhíu mày nhìn Bảo Anh.

-  Xin lỗi, tôi trông chị quen quen...

Bảo Anh chưa kịp trả lời thì Bình đã reo lên.

- A... cô gái trên bãi biển năm xưa đây mà! Chị chẳng thay đổi mấy.

Bảo Anh ngần ngại đưa mắt nhìn Quân, lúc ấy Quân đang trò chuyện cùng Minh Lý. Dường như Quân đã quen với những vị khách mới vào nên không hề tỏ vẻ lưu tâm. Bảo Anh rất lúng túng trước sự gặp gỡ bất ngờ này, cô nói khẽ khàng:

-  Mấy anh ngồi đi.

Bình cười láu táu:

-  Thằng Danh hay thật, nó kín như bưng.

Bảo Anh lo ngại những lời nói vô tình của Bình và Thái sẽ gây nên sự hiểu lầm. Cũng may lúc ấy, Bình quay sang dỗ dành Minh Lý.

- Em khóc làm gì, vài hôm nữa hắn lại khỏe như vâm. Thằng này tốt phước thật!

Minh Lý ngượng ngùng lau khô nước mắt:

-  Gặp mặt em là anh cứ trêu không hà.

Danh cất tiếng rên nho nhỏ. Mọi người vây quanh giường bệnh. Minh Lý lại mếu máo:

- Chắc anh ấy đau lắm, em đứt tay chút xíu mà còn đau thấu trời.

Bảo Anh lặng lẽ bước ra ngoài. Lát sau Quân đến cạnh cô.

-  Chúng ta về thôi, đã có mấy ông mãnh này vào rồi.

Bảo Anh không thể yên lòng, nhưng cô không còn cách nào khác hơn là bước nhanh ra khỏi chốn này. Nhất định sau lưng cô là những lời bàn tán. Khi bước xuống cầu thang, Quân chợt cầm tay cô.

- Không khí bệnh viện chắc làm em khó chịu...

Bảo Anh bối rối:

- Em hơi chóng mặt.

- Mai mốt em không nên đến nay, để mình anh đi được rồi.

Bảo Anh chợt thấy đầu óc quay cuồng, cô níu chặt tay Quân khi qua dãy hành lang.

- Ra khỏi đây em sẽ khỏe - Giọng Quân ôn tồn.

Về tới nhà, Bảo Anh gắng gượng bước về phòng riêng rồi ngã phịch xuống giường. Lát sau Quân vào, trên tay cầm ly nước chanh. Thấy Bảo Anh nằm mê mệt, chàng đặt tay lên trán cô. Hình như Bảo Anh hâm hấp nóng.

- Em ngồi dậy uống ly nước chanh cho khỏe.

Nghe tiếng Quân, Bảo Anh từ từ mở mắt.

- Cảm ơn anh. Anh cứ để đó cho em.

Bảo Anh cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh đang truyền sang cho cô.

- Cả tuần nay anh thật lo âu, em cũng lo như anh phải không?

Có thật là Quân không nghi ngờ? Bảo Anh nhìn Quân hỏi một cách e dè :

- Anh Quân, anh cũng quen... với những người hồi nãy?

- Bạn bè xúm lại lo cho Danh, riết rồi thành quen hết. Mà có vẻ như em cũng biết họ?

Bảo Anh gật nhẹ.

- Em có biết sơ sơ.

Quân đứng dậy, bưng ly nước đưa cho cô:

- Em uống rồi nằm nghỉ, anh phải đi làm. Lúc nào yên ổn, chúng mình sẽ nói chuyện nhiều. Em đồng ý không?

Bảo Anh chợt thấy hoang mang. Cô đón ly nước từ tay Quân và nhìn anh đăm đăm. Quân nói thế với hàm ý gì? Hay Quân đang muốn gài mình vào bẫy? Sự nghi ngờ trong phút chốc khiến mọi tình cảm trong lòng Bảo Anh như nguội lạnh. Cô đặt ly nước xuống bàn và ơ hờ nhìn theo bóng Quân xa dần ngoài cửa.

Những ngày sau, Bảo Anh không đến bệnh viện thăm Danh, nhưng cô biết khá chi tiết về những biến chuyển bệnh trạng của người bệnh. Danh dần dần hồi phục trí nhớ và nhận ra từng gương mặt bạn bè. Hình như Danh có nhắc tới Bảo Anh, Quân

nói điều ấy với cô mà nét mặt không vui. Sáng nay Bảo Anh quyết định tới thăm Danh, cô nghĩ giờ này chắc ít người lui tới. Bảo Anh mua một hộp sữa và một giỏ trái cây tới bệnh viện..

Lúc Bảo Anh bước vô phòng thì Danh đang ngồi trên giường, đầu vẫn quấn đầy băng. Trông Danh có vẻ xanh xao nhưng đôi mắt nhìn đã có hồn. Một nét vui mừng hiện ra trong mắt Danh, anh mấp máy đôi môi:

-  Bảo Anh!

Cô đặt mấy túi giấy lên bàn rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh giường:

-  Anh cảm thấy thế nào, trong người khỏe chưa?

- Đầu còn nhức quá, không ngờ thần chết lại chê mình.

-  Anh còn nhớ chuyện xảy ra lúc ấy không?

-  Hoàn toàn không nhớ gì hết.

-  Giá như lúc ấy anh ở lại.

-  Tôi ở lại biết đâu lại xảy ra chuyện khác.

- Anh đừng nghĩ ngợi nhiều, hãy để cho đầu óc thư thái.

-  Trông có ghê lắm không?

-  Chẳng hề gì, tôi đã đến đây từ lúc anh chưa tỉnh.

- Tự nhiên tôi được nhiều người chăm sóc, nhưng tôi chỉ nhớ Bảo Anh.

- Nhớ tôi thì càng mệt thêm, anh nên dành tình cảm ấy cho Minh Lý.

- À, Minh Lý, tội nghiệp cô ấy. Bảo Anh cũng biết Minh Lý nữa ư?

- Tôi đã gặp hầu hết người quen của anh, kể cả mấy ông mãnh ngày ấy.

- Hèn nào mấy tên đó cứ kháo nhau đủ chuyện. Tôi cứ tưởng thằng Quốc nó kể hết rồi.

-  Kể chuyện gì?

- Chuyện.... giữa tôi và Bảo Anh, nó là người duy nhất biết.

Bảo Anh thoáng giật mình.

- Nếu vậy thế nào anh Quân cũng đoán ra. Ảnh đâu có lạ gì mấy ông bạn của anh.

Danh hơi ngả người ra sau, lim dim đôi mắt.

- Chiều nào anh Quân cũng ghé thăm tôi. Anh ấy là người bạn tốt nhất trên đời, so với anh Quân tôi chỉ là con người tầm thường. Rồi đây tôi chẳng còn dịp nào trò chuyện với Bảo Anh. Xa Bảo Anh tôi đau khổ vô cùng, nhưng tôi chỉ muốn Bảo Anh thật sự hạnh phúc. Nếu anh Quân có lỗi lầm gì, Bảo Anh hãy tha thứ cho anh ấy. Bảo Anh chưa hiểu là Bảo Anh quan trọng thế nào đối với anh ấy.

- Mới nằm viện có hai tuần mà anh suy nghĩ nhiều vậy?

- Chỉ có lúc này tôi mới thật sự nhìn lại mình. Bảo Anh hoàn toàn có lý khi từ chối tình yêu của tôi.

- Anh đừng tự hạ mình, có lúc tôi đã nghĩ về anh rất nhiều. Nếu anh Quân cư xử tệ bạc, có lẽ tôi đã đến với anh. Nhưng tôi cảm thấy không dễ dàng chút nào khi dứt bỏ anh ấy. Tôi không thể nào quên được những năm tháng sống bên Quân, tôi tự ái khi biết Quân có nhiều người yêu... Và rồi tôi cũng có chút mềm lòng với anh. Tôi tự mâu thuẫn với chính mình.

- Tôi biết, tôi chỉ chiếm được một góc khiêm nhường trong trái tim Bảo Anh, tôi không có quyền đòi hỏi.

- Anh hãy dành tình cảm ấy cho Minh Lý. Cô ấy đã yêu anh bằng tất cả tấm lòng.

Danh cười nhăn nhíu:

- Thương tật thế này làm sao dám nghĩ tới ai. Hổng chừng bác sĩ cấm lấy vợ luôn, thì tôi ở vậy tôn thờ hình bóng Bảo Anh.

- Không có gì phải bi quan hết. Tôi pha sữa anh uống nhé.

- Bảo Anh cứ để đấy, lát nữa thằng Quốc sẽ vào. Có Bảo Anh ngồi bên cạnh là tôi khỏe rồi.

- Tôi sẽ đến thăm anh, nhưng nói trước là tôi sẽ đi với anh Quân.

Danh nhại lại:

-  Đó là chuyện riêng của Bảo Anh mà...

-  Thế là mừng rồi, anh đã tỉnh như sáo.

-  Ồ! Nãy giờ Bảo Anh tưởng tôi nói mê hả?

-  Không, anh nằm nghỉ đi, anh ngồi hơi lâu rồi đó.

Danh ngoan ngoãn nghe lời. Bảo Anh thấy ở lâu không tiện, cô kéo mền đắp cho Danh, rồi dịu dàng bảo:

- Tôi về đây, lần sau tôi đến, anh phải khỏe hơn đấy.

-  Nhất định là như thế.

Bảo Anh bước dọc theo hành lang. Một luồng gió thổi tới, cô thấy tâm hồn mình nhẹ tênh. Phải rồi, cô phải "hỏi tội " Quân về những lá thư, sẽ bắt anh kể về cô gái tuổi Dần và bắt anh hứa không léng phéng với cô ta nữa. Về phần mình, cô cũng sẽ giải thích cặn kẽ để xóa tan mọi nỗi nghi ngờ trong lòng anh. Bảo Anh tin rằng, sau những gì xảy ra họ sẽ càng hiểu nhau và gắn bó với nhau hơn.

« Lùi
Tiến »