Biển Vẫn Lặng Yên

Lượt đọc: 9133 | 3 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Bảo Anh ngủ một giấc rồi thức dậy, cô dụi mắt nhìn đồng hồ, cây kim nhỏ chỉ số 3. Vẫn ngồi yên trên giường, Bảo Anh đăm chiêu nhìn qua khung cửa. Từng hạt mưa bay bay như gợi cho cô nỗi nhớ về những tháng ngày xa xưa mà giờ đây tất cả như chìm vào quên lãng. Từ ngày Bảo Anh lấy chồng, cha mẹ cô rất hài lòng với cuộc sống mà Bảo Anh đang có. Dưới mắt hai ông bà, Quân vẫn là chàng rể sáng giá. Bảo Anh không có thói quen tâm sự với mẹ, lần nào hai vợ chồng về chơi, Bảo Anh cũng tươi cười rạng rỡ nên ông bà cảm thấy yên tâm lắm.

Bảo Anh lại liên tưởng đến cuộc sống của cha mẹ trong mấy chục năm qua. Mẹ cô có nhàm chán không khi phải chịu đựng tính tình độc đoán gia trưởng của ba cô? Hay đó là sự chấp nhận mà những người phụ nữ an phận như mẹ phải cúi đầu cam chịu, coi như điều hiển nhiên. Cô thì không thể giống mẹ rồi.

Bảo Anh đứng phắt dậy. Cả ngày được nghỉ mà ở nhà thì phí quá. Cô quyết định ra phố sắm sửa cho đầu óc thư giãn tí chút. Hình như lâu rồi cô ít đi đâu một mình.

Lúc trở về nhà, vừa bước vô cửa Bảo Anh chợt sựng lại khi nghe giọng nói của Danh văng vẳng trong phòng khách. Thoái lui thì không kịp nên cô cứ đứng lượng sượng một lúc rồi đành phải bước vô chào.

- Chào anh, lâu ngày quá không thấy anh tới chơi.

Danh khẽ nhếch mép cười:

- Đâu dám tới quấy rầy anh chị. Chiều nay anh Quân kêu nhức đầu, nên tôi đi cùng với ảnh cho vui.

Quân cười gượng:

- Anh chóng mặt có chút xíu mà làm phiền cậu Danh quá. Em bảo Lan làm cơm mời Danh ở lại dùng luôn.

Danh khoát tay:

- Thôi để dịp khác, bây giờ tôi phải đi ngay.

- Cậu có hẹn hò với ai đâu mà gấp gáp vậy? Cậu bắt đầu khách sáo với tôi bao giờ thế?

- Tôi nói thật mà, tôi có chút việc riêng.

Bảo Anh cảm thấy không tiện nhưng cũng cố gắng mời một câu đưa đẩy:

- Anh Danh ở lại ăn cơm. Chẳng mấy khi anh mới đến đây.

Danh hơi khó xử khi phải đối mặt cùng một lúc với cả Bảo Anh và Quân. Danh đến đây với hy vọng gặp Bảo Anh vài phút rồi đi ngay. Danh muốn xem thử Quân và Bảo Anh đã làm lành chưa. Vì sao Bảo Anh không muốn gặp anh ...

- Nếu chị mời thật tình thì tôi ở lại. Xin báo trước tôi ăn nhiều lắm đấy.

Quân cười tươi trong khi Bảo Anh thầm lo ngại. Cô lẳng lặng ra nhà sau dặn chị Lan mua thêm thức ăn rồi chuẩn bị dọn bàn. Bảo Anh lấy làm khó hiểu trước thái độ tự nhiên cởi mở của Quân. Quân kéo tay Danh ngồi vào bàn không quên mang ra một chai rượu.

Bảo Anh ngăn lại:

-  Anh nhức đầu thì uống rượu làm gì?

Quân đáp gọn:

- Không sao, lâu lâu mới được ngồi ăn chung thế này. Hy vọng không làm phiền em.

Bất đắc dĩ Bảo Anh phải làm bà chủ nhà lịch sự. Cô ít tham gia vào câu chuyện của hai người đàn ông, chuyện của họ chẳng dính gì tới cô thì để ý làm gì cho mệt. Quân bắt đầu thấm rượu và chuyển đề tài.

-  Danh nè, cậu tới thăm cô... cô Minh Lý chưa?

Danh ngước mắt nhìn Bảo Anh với một chút ngượng ngùng. Danh nghĩ đây chỉ là câu hỏi vô tình của Quân:

- Anh nhớ dai nhỉ! Tôi có tới rồi, cô bé đó cũng đầy lòng tự trọng.

- Theo tôi, cậu không nên làm khổ cô ấy. Vứt quách nỗi đau của cậu vào sọt rác đi và hãy đến với cô ấy là chắc ăn.

Bảo Anh lắng nghe với vẻ bàng quang. Cô cũng muốn hiểu thêm phần đời riêng tư của Danh nhưng không để lộ sự chú ý của mình. Danh phì cười:

- Anh mới gặp Minh Lý có một lần mà sao ủng hộ cô ấy dữ vậy?

-  Tôi rất thực tế, còn cậu lúc nào cũng như ở trên mây. Cô gái mà cậu đeo đuổi chỉ là cái bóng, mà cái bóng thì không thể nào chụp bắt. Minh Lý không nói nhiều, nhưng nhìn ánh mắt của cô ấy, tôi biết tình cảm cô ấy dành cho cậu rất sâu đậm.

- Cũng xui cho Minh Lý chọn nhầm đối tượng. Chỉ sợ thằng Quốc nó buồn, nhưng mong sao nó biết suy nghĩ, không cho là tôi dụ dỗ em gái nó.

Quay sang Bảo Anh, Danh tiếp:

- Ở đời có nhiều chuyện rất lạ, phải không chị? Số tôi đen đủi nên không gặp được tình yêu bình thường.

Bảo Anh nói nhỏ:

- Tại anh thích phiêu lưu mạo hiểm. Có khi đau khổ mà chẳng đến đâu, chuyện tình cảm thì không ai có thể truyền đạt kinh nghiệm của mình.

- Tôi chỉ mong cái hạnh phúc bình thường như anh... chị.

Quân xen vào:

- Thì cưới Minh Lý đi, cậu sẽ có cái gọi là ... bình thường.

- Nhưng tôi chẳng mang lại gì cho cô ấy ngoài một trái tim đầy thương tích.

Bảo Anh quay mặt đi, tránh nhìn ánh mắt của Danh:

- Anh tôn thờ làm gì một tình yêu vô vọng!

Danh chống chế:

- Tôi vẫn còn hy vọng đấy chứ!

Quân cười nhạt:

- Thần tượng còn sụp đổ, bởi vậy đừng nên đi tìm những cái xa vời. Có trong tay chưa chắc là giữ nổi.

Biết Quân ám chỉ mình, Bảo Anh trở lại tư thế bà chủ nhà.

- Anh Danh nếm thử món bò nướng tiêu này đi. Nãy giờ chẳng thấy anh ăn gì.

- Cám ơn chị, để tôi tự nhiên.

Quân lại rót thêm rượu vào ly rồi quay sang nói với Bảo Anh.

- Cho phép anh được say cùng Danh. Em chưa bao giờ chứng kiến chuyện say sưa của anh mà...

- Anh uống vừa phải thôi, em rất sợ người say.

- Vì người say hay nói sự thật phải không em?

Cả Danh và Bảo Anh đều giật mình. Quân định bày trò gì đây khi thốt ra câu ấy? Gương mặt Quân đỏ bừng, ánh mắt Quân như hai hòn than rực sáng. Quân nâng ly rượu của mình lên rồi nhìn Danh.

- Nào uống đi! Chúc mừng tình bạn của chúng ta.

Danh cảm thấy đầu óc hơi chếnh choáng, nhưng Danh không thể từ chối ly rượu mời của Quân. Uống cạn ly rượu, Danh nhăn mặt ngả người ra ghế. Bảo Anh lo ngại nhìn hai người đàn ông. Cô biết lòng Danh đang bị giằng xé dữ dội giữa tình yêu và tình bạn. Danh đang ngây người nhìn Quân, cố giữ cho giọng nói thật bình thản.

- Anh Quân nè, có lẽ tôi nghe lời anh, tôi sẽ cưới Minh Lý. Tôi thử thách cô ấy hơi nhiều, thời gian qua chúng tôi giận nhau...

Quân chồm tới vỗ vai bạn:

- Vừa nhìn thấy cô ấy tôi đã biết ngay. Thế mà cậu còn đùa với tôi.

- Tôi muốn để anh khách quan nhận xét. Vì ngoài cô ấy thì còn ai trên đời này biết trân trọng tình yêu của tôi?

- Tới giờ phút này cậu mới chịu bộc bạch nỗi lòng. Tôi phải phạt cậu một ly nữa.

Quân cầm chai rượu định rót tiếp nhưng Danh đã đưa tay ngăn lại:

- Anh tha cho tôi, tôi không hợp với loại rượu này. Tôi phải tỉnh táo để còn về nhà nữa chứ.

-  Khỏi cần, cậu cứ ở đây ngủ với tôi.

Ánh mắt Danh mơ màng dừng lại nơi Bảo Anh.

-  Đâu có được, chị Bảo Anh sẽ tống tôi ra đường.

Bảo Anh cảm thấy khó chịu trước cái nhìn của Danh.

- Có lẽ anh ấy còn đến nơi hẹn hò... Phụ nữ thường không thích người yêu uống rượu.

- Tôi lỡ hẹn một lần không sao. Minh Lý đã quen chịu đựng sự thất thường của tôi.

- Nhưng anh không nên làm buồn lòng cô ấy. Đến một lúc nào đó, sự chịu đựng sẽ trở thành nhàm chán. Đàn ông các anh hay chủ quan quá.

Câu trách nhẹ nhàng của Bảo Anh khiến Quân chột dạ. Trong trạng thái lơ mơ bềnh bồng, Quân có cảm tưởng như những ngày sóng gió đã qua, Bảo Anh vẫn dành cho anh câu yêu thương nồng thắm.

-  Hình như anh Quân say rồi - Danh lên tiếng.

-  Anh dìu anh ấy về phòng giùm tôi.

Quân nhắm nghiền đôi mắt, tai vẫn nghe giọng nói đầy lo lắng của Bảo Anh.

- Anh ấy đang mệt mà uống nhiều quá. Anh Danh, Quân vẫn thường say sưa như thế phải không?

- Khi nào có chuyện buồn ảnh mới uống nhiều. Bảo Anh, đừng để anh Quân sa ngã!

- Sao anh lại khuyên tôi? Với anh Quân thì chỉ có chuyện vui chứ làm gì có chuyện buồn.

- Tôi xin lỗi Bảo Anh - ngay cả tôi và Bảo Anh, chưa ai hiểu hết anh Quân. Những chuyện ảnh làm chỉ là trò phù phiếm. Tôi khâm phục anh Quân và cả Bảo Anh...

-  Anh có say không vậy?

- Bảo Anh nghĩ sao cũng được, chính lúc này tôi mới thật sự tỉnh táo.

- Nhờ nhắc tên cô Minh Lý nào đó nên anh sực tỉnh phải không?

- Minh Lý là cô bạn gái mà tôi quý mến. Anh Quân cũng biết cô ấy.

-  Tôi thật sự mừng cho anh.

Danh nhìn Bảo Anh không chớp mắt.

-  Đó cũng là một trò phù phiếm của tôi.

 

Sau khi đỡ Quân vào phòng riêng, Danh lẳng lặng ra về. Ngoài đường trời đang lắc rắc mưa. Danh vẫn lao vun vút trong mưa như người chạy trốn. Những lời khước từ của Bảo Anh hôm nào như giọt buồn âm thầm vỡ ra khiến lòng Danh tê tái. Danh không thể mặc nhiên chà đạp lên tình bạn chân thành của Quân, dù cho việc Danh đến với Bảo Anh là điều hợp lý. Huống hồ gì Bảo Anh đã nói thẳng đó là việc riêng của cô thì Danh đâu có quyền xen vào. Trong một thoáng tuyệt vọng không làm chủ được mình, Danh rồ mạnh tay ga, chiếc xe chồm lên húc mạnh vào chiếc Dream đi cùng nhiều. Hai chiếc xe đổ kềnh ra nền đường loang loáng nước.

Khi được đưa vào bệnh viện, Danh cũng không biết là tai nạn đã xảy ra với mình, Danh bị mất trí nhớ vì vết thương khá nặng ở đầu. Vô tình Danh đã gây ra tai nạn cho mình và cho cả người không quen biết. Người đàn ông điều khiển chiếc Dream chỉ xây xát nhẹ, băng bó vết thương xong, anh ta được về. Chuyện xui xẻo là điều không ai muốn, vả lại thấy Danh bị nặng hơn mình nên anh ta cũng không muốn ở lại chỉ tổ rước thêm phiền hà rắc rối.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang