Biển Vẫn Lặng Yên

Lượt đọc: 9132 | 3 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Bảo Anh rất bực bội khi nghe gã Khú đơm đặt đủ thứ về cô. Khú moi móc ở đâu ra cả lô chuyện nhỏ, chuyện to rồi lê la bêu rếu Bảo Anh như mụ đàn bà lắm mồm. Gã tọc mạch tìm hiểu những điều hết sức riêng tư của cô và kể lể với bất cứ người nào gã gặp. Không ai ưa gã, nhưng cũng thật thú vị khi được biết thêm vài khía cạnh về cuộc đời một cô gái đẹp, vì thế thiên hạ sẵn sàng nghe gã nói.

Bỗng chốc, Bảo Anh trở thành cái gai trước mắt mọi người. Đồng nghiệp nhìn cô khinh khỉnh, họ nghĩ là cô làm bộ làm tịch cốt che giấu cuộc sống bê bối của mình. Bảo Anh tức tối khi nghe những điều gã Khú gán cho cô. Nào là cô đang cặp bồ với

một vị giám đốc đã có vợ con, sau đó cô yêu luôn tay trợ lý. Chưa hết, gã còn nói trước đây Bảo Anh từng yêu gã, hiềm vì lúc ấy gã lại không thích cô... Bảo Anh bực nhất là chuyện vợ chồng cô đang lục đục, bằng cách nào gã lại biết mà cứ chĩa mõm vào bàn tán. Chán chường quá, Bảo Anh tìm đến Ngọc Linh than thở:

- Bực thật! Tôi có làm gì đâu mà thằng cha Khú ghét cay ghét đắng, lão nói xấu tôi đủ điều.

Ngọc Linh nhún vai:

- Nghề của thằng chả có bây nhiêu đó thôi mà. Lúc đầu thấy ai gã cũng xum xoe tán tỉnh, không được thì… nói xấu cho bõ ghét.

- Đàn ông gì kỳ cục vậy?

-     Thì đàn ông cũng có nhiều loại. Gã Khú là loại đặc biệt.

- Kiểu này chắc tôi nghỉ làm quá, nghe thiên hạ nói ra nói vào đầy nhóc lỗ tai.

-     Sợ cái đếch gì? Để đó tôi chửi cho thằng chả một trận. Có lẽ thấy bà hay đi với anh Danh nên lão tức.

-     Vô duyên! May mà chưa tọng trái chôm chôm nào vô miệng. Lỡ nuốt một trái chắc lão bảo tôi ăn của lão cả cây vàng.

- Khỏi nói, ăn cả cái hột xoàn luôn, bà khỏi ao ước...

Bảo Anh ngớ người ra.

- Thế thì hết chỗ nói.

- Bà cứ tỉnh bơ đi, ai biểu nhập vào tâm chi rồi buồn bực.

Bảo Anh ngồi làm việc mà đầu óc cứ nghĩ ngợi lan man. Cũng may gã Khú không còn lảng vảng ở đây để dò xét thái độ của cô. Bảo Anh hất mái tóc ra phía sau, chống tay buồn bã nhìn ra ngoài. Cô cảm thấy lòng bứt rứt không yên. Tại sao cô dễ chán nản thế này?

Lúc nãy Danh điện thoại đến bảo là cần gặp cô. Sợ lời ra tiếng vào nên thỉnh thoảng Bảo Anh mới nhận lời đi uống nước với Danh. Danh đợi cô ở một quán cà phê nào đó và Bảo Anh tự đến. Dù thỉnh thoảng cô mới đi cùng Danh nhưng mỗi lần bước chân về nhà, Bảo Anh như nhìn thấy ánh mắt của Quân nhìn cô trách móc. Cô thật sự hiểu rằng, với Danh chưa chắc là hạnh phúc.

Chiều chậm chạp đi qua. Nhớ tới cái hẹn của Danh, Bảo Anh cảm thấy hơi lưỡng lự. Giờ này có lẽ Quân đang tìm đến một nơi nào đó, thế thì tội tình gì cô ngồi đây nghĩ ngợi lung tung.

Nhìn đồng hồ, Bảo Anh giật mình. Cô vội vàng bước nhanh ra cổng, hẳn là Danh đang nóng lòng đợi cô.

Danh vụt đứng dậy khi thấy Bảo Anh ngơ ngác nhìn quanh. Bảo Anh đang bước đến gần anh, nụ cười quyến rũ như lần đầu mới gặp. Danh ngẩn ngơ nhìn cô không chớp mắt. Bảo Anh ngồi xuống hỏi nhỏ.

-  Anh chờ có lâu không?

-  Chờ bao lâu cũng được, chỉ sợ em không tới.

Bảo Anh gật gù:

- Anh đóng vai anh kép si tình không đến nỗi... tồi lắm.

Danh nghiêm mặt:

- Đừng cười cợt, Bảo Anh! Anh sẽ tự ái đấy. Em uống cà phê sữa nhé?

-  Cho em nước cam đi.

-  Hình như em đang buồn?

-  Cười nè, buồn gì đâu ...

- Anh mong đợi ngày chúng mình không còn phải lén lút tìm nhau.

- Anh lại nói đùa à. Anh quên là em có chồng rồi sao?

Danh thở dài:

- Anh không quên... Bảo Anh, em có hạnh phúc khi sống với Quân không?

Bảo Anh cắn môi tư lự:

-  Em đã từng hạnh phúc.

Danh hỏi nhanh:

-  Còn bây giờ em hết yêu anh Quân rồi chứ?

Bảo Anh im lặng. Sao hôm nay Danh đặt cho cô nhiều câu hỏi vậy? Thật tình lòng cô vẫn còn vương vấn. Sau lúc giận dỗi, tình yêu trong cô dành cho Quân vẫn còn nồng thắm. Bảo Anh chậm rãi nói:

- Anh Danh à, đó là chuyện riêng của em. Còn tình cảm của chúng mình, em nghĩ không nên tiến xa hơn. Em đang là người phụ nữ có chồng, em không thể dễ dàng dứt bỏ. Huống hồ chi. anh và anh Quân là chỗ bạn bè.

-  Nhưng anh không thể sống thiếu em.

- Em tin sự thành thật của anh.Khi Quân chưa là gì của em, em đã không bỏ được anh ấy để theo anh. Tất cả đã muộn màng rồi anh à.

Giọng Danh chua xót:

-  Em không yêu anh sao Bảo Anh?

- Những gì đã có giữa em và anh chưa thể gọi là tình yêu.

-  Anh rất yêu em mà.

-  Chỉ tình yêu của anh thôi thì chưa đủ.

- Thật là kinh khủng nếu một lần nữa anh để mất em.

- Rồi anh sẽ lãng quên như bốn năm qua anh chưa hề gặp em.

-  Em suy nghĩ kỹ chưa?

- Em chẳng có gì để suy nghĩ cả. Em vẫn sống như từ bấy lâu nay.

-  Em chịu làm cái bóng dật dờ bên cạnh anh Quân?

-  Em nói rồi, đó là chuyện riêng của em...

Danh thở dài:

- Dù em nói thế nào, tình cảm anh dành cho em vẫn không thay đổi.

- Có lẽ em sẽ nghỉ làm ít lâu. Anh đừng đến đó tìm em.

Danh ngồi lặng đi nghe bao hy vọng sụp đổ. Bảo Anh cứng rắn và không dễ gì lay chuyển được lòng cô!

Cho đến lúc này Danh mới thấm thía những điều Quốc nói. Phải chăng tình yêu giữa Danh và Bảo Anh chỉ là những gợn sóng lăn tăn? Không, Bảo Anh là cơn bão ngầm dữ dội mà Danh không tài nào chạm tới, không tài nào giữ nổi!

Chia tay Bảo Anh, Danh gắng gượng mỉm cười. Ngày mai này anh lại tiếp nối cuộc hành trình đơn độc. Hạnh phúc không phải là sự cướp đoạt trên tay kẻ khác, hạnh phúc phải tự mình làm nên.

Quân ít khi có mặt ở nhà vào buổi tối. Không tiệc tùng chiêu đãi khách thì anh cũng rủ bạn bè đi uống vài ly bia hoặc tạt qua nhà cha mẹ. Quân im re không hề hé môi về chuyện bất hòa giữa hai vợ chồng nên ông bà cũng không hay biết.Mẹ Quân chỉ lấy làm lạ là Quân không chở mẹ con Bảo Anh đi cùng. Quân trả lời qua quýt khi nghe mẹ hỏi:

- Con đi làm về tạt ngang qua đây. Thôi để lần sau má à.

- Vợ chồng có giận hờn gì nói cho má biết. Liệu đẻ cho tao đứa cháu nội đích tôn chớ...

- Từ từ, lo gì má.

- Má dặn hờ vậy đó, con đừng sanh tật mèo mỡ bỏ bê vợ con, tội cho nó.

-  Má yên tâm, không có gì đâu.

- Không giận hờn thì lần sau chở cháu nội về đây cho tao. Vợ chồng hòa thuận thì nhà cửa mới vui.

 

Lỡ hứa với mẹ nên chiều nay Quân về sớm. Chàng bảo Lan tắm rửa thay quần áo đẹp cho bé Quyên, chờ Bảo Anh về rồi cùng đi. Chờ tới hơn 7 giờ Bảo Anh vẫn chưa về, Quân đành phải chở con đi một mình. Quân nói dối mẹ là Bảo Anh nhức đầu cần nghỉ ngơi, nhưng bé Quyên đã láu táu khai.

-  Bà nội ơi, mẹ giận ba không nói chuyện với ba.

Bà ngó Quân lom lom:

- Đó thấy chưa, tao đoán có sai đâu, vợ chồng hục hặc mà...

Quân đành cười trừ:

- Cô ấy giận con nên chiều nay tới chơi nhà cô bạn. Sợ cô ấy làm nư nên con chở bé Quyên đi luôn.

-  Về nhà không thấy con nhỏ, nó lại lo cho coi.

-  Không sao đâu má, con có dặn cô Lan rồi.

Bé Quyên quấn quýt bên bà nội và mấy cô.Nó thỏ thẻ với bà nội rằng mẹ giận ba nên không ngủ chung với ba nữa.

Bà kêu Quân ra rầy, Quân vẫn chối leo lẻo bảo là không có gì nghiêm trọng, tính Bảo Anh hay hờn nhưng rất dễ làm lành.

Chơi chán, bé Quyên nhớ mẹ đòi về. Quân chợt thấy lòng buồn rười rượi. Tuy nói cứng với mẹ nhưng Quân biết là tình trạng căng thẳng với Bảo Anh vẫn còn gay go.

Bảo Anh vẫn nhìn Quân với ánh mắt giá băng. Bé Quyên vào tới cửa, Bảo Anh vội bồng con đi thay đồ rồi dỗ ngủ. Bảo Anh không buồn quan tâm tới việc Quân vừa đưa con gái đi đâu. Quân định nói với cô vài lời, nhưng không hiểu sao anh chỉ im lặng thở dài.

Nhiều buổi tối, chẳng hạn như tối nay, Bảo Anh đi đâu? Chắc hẳn là bên cạnh cô phải có một người đàn ông. Hắn ta có đặc điểm gì mà Bảo Anh yêu thích? Hắn có phải là người trước đây Bảo Anh đã yêu như có lần cô nói thẳng với anh?

Quân đưa mắt nhìn sang phòng Bảo Anh. Cánh cửa đã khép chặt, chỉ còn ánh đèn ngủ hắt hiu lọt qua ô cửa sổ. Quân chợt cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Rồi như không chịu nổi sự dằn vặt bứt xúc trong lòng, Quân bước sang đẩy mạnh cánh cửa. Bảo Anh đang nằm bên con, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà, cô

không hề tỏ ra bối rối khi Quân bước vào. Quân đứng cạnh giường nhìn cô đăm đăm:

- Em chưa ngủ phải không? Anh có điều này muốn nói..

-  Để bé Quyên ngủ, anh ra ngoài trước đi.

-  Em sẽ ra chứ?

Bảo Anh ngồi dậy gật đầu. Quân cúi xuống hôn con rồi lẳng lặng bước ra ngoài. Chừng năm phút sau Bảo Anh mới ngồi xuống cạnh anh. Quân nhìn kỹ vợ, hình như Bảo Anh gầy và có vẻ xanh xao. Quân lên tiếng:

- Ba má hỏi thăm em. Hồi chiều anh có ý chờ em về cùng đi sang ông bà nội bé Quyên, nhưng em về trễ quá.

Bảo Anh hơi ngẩng lên:

-  Sao anh không chịu nói trước.

-  À... anh quên, anh cứ nghĩ là em về sớm.

-  Anh đã nói với ba má chưa?

-  Về chuyện gì?

- Thì còn chuyện gì vô đây nữa. Anh cứ đổ hết lỗi cho em.

-  Em nghĩ anh như vậy à?

Bảo Anh cúi đầu im lặng. Cô nghe mắt mình cay cay. Giọng Quân lắng xuống.

- Chỉ tại con bé Quyên nó khai báo với bà nội là mẹ giận ba nên má rầy anh. Anh chỉ nói là em hờn dỗi chút xíu rồi hết ngay. Chắc má sẽ tin anh. Đến giờ này, không ai nghi ngờ gì hạnh phúc của chúng mình. Dưới mắt mọi người, em vẫn là người vợ hoàn hảo của anh.

Quân có mỉa mai mình không vậy? Mới hôm nào Quân còn yêu cầu mình có làm gì cũng phải giữ gìn thể diện mà bây giờ mở miệng khen mình. Đúng là cái lưỡi không xương !

Bảo Anh hơi nhếch mép:

-  Trước sau gì mọi người cũng biết.

Quân nhíu mày.

-  Ý em muốn thế nào?

Bảo Anh có vẻ suy tư:

- Ngay từ đầu em đã không có quyền lựa chọn, thì bây giờ tất cả tùy thuộc vào anh.

-  Anh có đối xử tệ bạc với em không?

-  Rất tệ là khác..

-  Em thử cho ví dụ?

Bí quá Bảo Anh nói bừa :

-  Là độc đoán... là lăng nhăng ...

- Nhưng chẳng lẽ em không thấy có lỗi với anh sao?

- Bây giờ anh muốn nói gì chẳng được. Không có em thì anh cũng có thiếu gì người ...

- Bảo Anh à, chuyện cũ đối với anh đã thuộc về dĩ vãng. Trước đây nếu không muốn lấy anh sao em không chịu nói gì với anh hết. Bây giờ lỡ dở biết trách ai.

- Tại vì… người lớn đã sắp đặt, em không được cãi lời.

- Nếu đã chấp nhận như thế thì em hãy xếp nó vào một góc. Anh rất có thiện chí với em mà.

-  Nhưng em chẳng làm gì sai.

- Em hãy nghiêm túc với mình đi. Có phải em lấy cớ muốn đi làm để lén lút gặp hắn ta?

Bảo Anh cảm thấy bị xúc phạm, cô gằn giọng:

- Không hề có chuyện đó, mà nếu có thì tất cả đều công khai.

-  Công khai gặp nhau?

- Tất nhiên không chỉ có riêng hai người, mà có… nhiều người..

Bảo Anh định nói có cả anh nhưng cô kịp thời đổi lại. Cô cố tình trêu tức Quân, để Quân nếm thử cảm giác hờn ghen xem có dễ chịu không. Quả nhiên nét mặt Quân hầm hầm.

-  Em và hắn thường hẹn hò ở đâu?

-  Ở đâu cũng được anh thắc mắc làm gì.

- Em sống hiện đại quá, có chồng rồi vẫn gặp gỡ tình nhân!

- Anh đừng ăn nói hồ đồ. Em chưa làm điều gì trái khuấy thì anh không có quyền xúc phạm em.

Quân hỏi ướm:

-  Nếu mình chia tay em sẽ đến với hắn chứ?

- Khỏi cần anh lo vì em chưa có ý định ràng buộc cuộc đời mình bên người đàn ông khác.

- Anh quên mất điều định nói với em. Má có sang đây hỏi em nên tỏ ra bình thường, đừng để má lo.

-  Anh cũng có hiếu quá nhỉ?

-  Anh giữ gìn cho em đấy.

Quân đưa tay định vuốt má cô, nhưng chạm phải cái nhìn sắc lạnh của Bảo Anh, cánh tay Quân buông thõng xuống thành ghế. Bảo Anh đứng dậy. Không thèm nhìn Quân, cô quay lưng đi một nước về phòng mình.

« Lùi
Tiến »