Biển Vẫn Lặng Yên

Lượt đọc: 9131 | 3 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Minh Lý thoáng bối rối trước cái Inhìn dò xét của Hằng. Hình như cô ta không có cảm tình với mình khi nghe mình hỏi anh Danh. Giọng Hằng có vẻ khó chịu.

- Cô ngồi đó chờ, anh ấy vừa mới đi ra ngoài.

Minh Lý dè dặt hỏi:

-  Lát nữa anh ấy có trở lại không chị?

- Tôi cũng không rõ, muốn tìm anh ấy thì đừng sốt ruột.

Nghe cái giọng không mấy thiện cảm của Hằng, Minh Lý ngồi nín thinh. Đã lỡ tới đây rồi, cô phải ráng chờ để gặp Danh. chỉ vì một lẽ đơn giản là cô rất nhớ anh. Minh Lý sốt ruột đếm thời gian trôi qua.

Gần bốn giờ rồi sao Danh vẫn chưa về? Minh Lý cảm thấy buồn muốn khóc. Cô có dại dột lắm không khi ngồi đây chờ đợi, trong khi Danh bận việc thật hay là anh ấy đang vui thú nơi đâu?

Quân từ trong phòng bước ra. Anh hỏi Hằng:

-  Cậu Danh đâu?

-  Dạ anh ấy ra ngoài, có khách đợi nãy giờ.

Quân liếc qua và nhìn thấy Minh Lý. Cô gái khá xinh có vẻ thẹn thùng bối rối khi thấy anh nhìn. À có phải đây là nhân vật khiến cho Danh điên đầu một dạo? Quân nghĩ thế và bước sang salon ngồi đối diện với cô.

-  Cô tìm cậu Danh?

-  Dạ...

Minh Lý cúi mặt đan hai bàn tay vào nhau. Quân nhíu mày nghĩ ngợi, cô gái này có gì đặc biệt mà khiến cho Danh điên đảo? Cử chỉ e lệ của cô khiến Quân thấy có cảm tình, Quân hỏi cô gái:

-  Cô có cần gặp cậu ấy không?

-  Dạ. em rất cần gặp anh ấy.

- Tôi đoán là Danh không quay lại đây đâu. Tôi biết một chỗ cậu ấy hay uống cà phê. Nếu cô muốn thì tôi đưa đến đó.

Minh Lý chớp mắt:

-  Có làm phiền anh không?

- Không có gì, cô đừng ngại. Cậu Danh cũng là bạn tôi.

Minh Lý chào Hằng rồi bước theo Quân. Cô không ngại đi bên người đàn ông lạ khi người ấy sẽ đưa cô đến tìm Danh.

Đến quán cà phê Quân kéo ghế cho Minh Lý ngồi rồi nhìn dáo dác tìm Danh. Gương mặt Minh Lý buồn thiu khi nghe Quân bảo:

- Không có Danh ở đây. Chúng ta ngồi uống nước một chút được không?

-  Dạ không sao.

-  Cô tên gì?

-  Dạ, Minh Lý.

-  Minh Lý uống gì?

-  Dạ nước cam.

Quân gọi nước cam cho cô và cho mình ly cà phê đá. Cô gái này trông thật thanh thoát, nhìn nét mặt ngây thơ của cô, Quân chợt thấy thương hại. Hình như Minh Lý muốn hỏi Quân điều gì nhưng còn e ngại. Quân khuyến khích:

-  Minh Lý cứ nói chuyện tự nhiên...

Minh Lý nhìn chàng:

- Anh Danh cũng là bạn của anh Hai em. Anh Hai em tên Quốc.

-  Quốc làm ở công ty quảng cáo phải không?

-  Dạ đúng rồi.

- Tưởng ai xa lạ, Quốc cũng là chỗ anh em. Vậy… Minh Lý quen Danh lâu rồi phải không?

Minh Lý dần dần cảm thấy tự nhiên. Cô nhìn Quân với vẻ tin cậy.

- Hồi trước anh Danh hay đến nhà em chơi, lúc em còn nhỏ thế này này… gần đây không thấy anh ấy tới, nên em muốn tìm thăm xem ảnh có bị làm sao không.

Quân cười:

- Cô yên chí, Danh vẫn mạnh cùi cụi, cọp vật còn không sao.

Minh Lý thở ra:

-  Vậy mà em cứ lo.

- Có một dạo cậu ta thất tình nặng. Sau đó lại thấy vui vẻ yêu đời. Nhân vật làm cho cậu ta đau khổ có phải là Minh Lý không?

Minh Lý đỏ mặt:

- Dạ... em không biết, lâu rồi em không gặp anh Danh. Anh Hai em vẫn thường nói anh Danh có rất nhiều người yêu.

- Minh Lý rất có cảm tình với cậu ấy, đúng không?

Minh Lý chớp mắt bối rối. Cô không che giấu được ai tình yêu thầm kín của mình, ngay cả với Quân, người mới gặp cô lần đầu, thoạt nhìn đã biết.

-  Dạo này, anh Danh vui vẻ lắm hả anh?

Quân gật đầu.

-  Hình như thế.

-  Em mừng cho anh ấy.

Quân chợt thấy tội nghiệp cho cô gái đa sầu này. Cô ấy đang thất vọng vì mối tình đầu đơn phương. Vậy thì người con gái nào có đủ sức khuấy động tâm hồn Danh? Chịu! Quân không sao hiểu nổi.

 

Danh vừa bước lên bậc thềm, đã nghe giọng Hằng oang oang:

- Chiều hôm qua có người đẹp ngồi chờ anh hết hơi.

Danh nheo mắt bỡn cợt:

- Thật không Hằng? Người đó đẹp ác ôn không?

- Đàn ông các anh thấy phát chán. Nghe nói tới người đẹp là mắt ông nào cũng sáng lên.

- Thì đời có bấy nhiêu đó là thi vị thôi mà.

Hằng bĩu môi:

- Thảo nào... anh Quân vừa nghe nói cũng lăng xăng chở đi tìm giúp.

- Anh Quân chở cô ấy đi tìm tôi?

- Ừ. tôi nghe loáng thoáng, hình như ảnh chở cô ta tới quán cà phê mà anh hay ngồi.

- Thôi được, cám ơn Hằng nha.

Danh đi thẳng vào phòng làm việc của Quân. Thấy Quân, Danh cười giả lả:

- Nghe cô Hằng nói hôm qua anh tìm tôi phải không?

Quân gật nhẹ.

- Tôi thấy cô em gái cậu Quốc ngồi chờ cậu sốt ruột quá nên chở tới quán cà phê tìm cậu.

Danh ngồi thừ ra ghế.

- À... Minh Lý đấy mà.

- Cô bé trông cũng hay hay.

Danh tự trách mình:

- Tôi tệ quá, mấy tháng nay quên ghé thăm cô ấy.

Quân ướm thử:

- Đây có phải là nhân vật khiến cho cậu đảo điên dạo nào?

- Ồ, không... Minh Lý rất dễ thương... cô ấy luôn làm tôi hài lòng. Tiếc là.

- Hay cậu phải lòng cô hoa hậu nào rồi?

Danh cười :

- Cỡ tôi sao dám với tới mấy nường ấy. Chả là vợ con vào thấy phiền phúc quá đi thôi.

- Cậu chơi bời cho lắm nhưng phải biết điểm dừng đó.

- Vợ chồng là duyên nợ mà anh.Anh có tin không? Khối cặp yêu nhau chí chết mà có lấy được nhau đâu !

Quân cười xòa:

- Lấy vợ cũng hên xui. Phụ nữ đôi khi thật phức tạp. Có trời may ra mới hiểu họ muốn gì.

-  Như anh gọi là hên, có đúng không?

-  Cũng chưa biết thế nào.

Danh để ý dò xét thái độ của Quân. Hỏi đến vậy mà anh ta chỉ nói mấy câu chung chung chẳng ăn nhập đâu vào đâu hết. Mà mình cũng vô duyên, tự nhiên thích xía vô chuyện của người ta, lại mong vợ chồng người ta bỏ nhau nữa chứ.Danh ơi mày là một thằng bạn tồi tệ !Mày đã dẫm lên những thân tình mà Quân đã dành cho mày.Quân đã coi mày như một thằng bạn thân, đã tin tưởng mày hết mực. Lẽ nào mày phản bội lại lòng tin ấy? Tình yêu đích thực sẽ khiến con người ta cao thượng hơn. Còn tình yêu của mày biến mày thành một đứa bạn hèn hạ đáng khinh bỉ đến thế sao Danh? Danh tự nguyền rủa mình đã đời rồi lại thấy thương cái thân đàn ông khốn khổ của mình. Trời xui đất khiến thế nào mà lại lủi đầu vô nhà Quân để rồi gặp lại Bảo Anh trong tình huống trái khoáy này!

Trong lúc Danh thắt lòng vì Bảo Anh thì Minh Lý cũng đang gặm nhấm nỗi buồn. Mỗi ngày qua đi, tình cảm cô dành cho anh như càng sâu đậm hơn. Vừa mới hôm nào Danh còn đối xử rất tốt với cô. Vậy mà bỗng dưng anh lặn mất tăm như biến khỏi trái đất này, hỏi sao cô không buồn cho được ! Cô đã mạo muội tìm đến nhà Danh, nhưng hai ba lần cánh cửa đều đóng im ỉm. Cô lang thang qua những con đường quen thuộc, mong mỏi một sự tình cờ nào đó sẽ cho cô gặp Danh. Nhưng tuyệt nhiên không, chẳng có sự tình cờ cũng chẳng có phép màu nào!

Minh Lý dò hỏi ông anh mới biết được chỗ làm mới của Danh. Cô liều lĩnh tới đó, để rồi trở về với nỗi cô đơn tuyệt vọng. Minh Lý như người mất hồn, tất cả đối với cô trở thành vô nghĩa, chỉ còn hình bóng Danh lung linh huyền ảo và cách xa vời vợi...!

 

Một buổi chiều, Minh Lý đang nằm vùi trong phòng thì chợt nghe tiếng Quốc ồn ào ngoài phòng khách.

-     Lâu nay mày đuổi theo cô nào mà biệt tăm biệt dạng vậy?

-     Mày chuyên môn nghĩ xấu cho bạn bè. Ngoài chuyện đó ra bộ tao không còn chuyện gì cho mày chú ý hết sao?

-     Thì đó là điểm nổi bật của mày. Nội chuyện đó đủ mất hết thì giờ của mày.

Rõ ràng là giọng nói của Danh, dù đã lâu không được nghe nhưng Minh Lý không thể nào nhầm lẫn. Cô bối rối đưa mắt nhìn sang phòng khách. Danh nói gì đó và Quốc đứng lên.

- Để tao đi gọi nó.

Minh Lý hồi hộp quá, chắc là Danh muốn gặp cô. Biết nói gì với anh ấy đây? Cô không thể oán trách Danh vì Danh nào có hứa hẹn gì? Tất cả là do trái tim cô đặt không đúng chỗ.

Quốc tới trước cửa, gọi vọng vào:

-  Minh Lý! Thằng Danh nó hỏi em kìa...

Minh Lý run giọng đáp:

-  Dạ, anh nói ảnh chờ em một chút.

Minh Lý vội vàng thay áo và xoa lên má tí phấn hồng. Những đêm mất ngủ đã để lại dấu vết mệt mỏi trên đôi mắt thâm quầng của cô. Minh Lý hồi hộp bước ra phòng khách, Danh nhìn cô mỉm cười.

-  Em có khỏe không?

-  Dạ bình thường.

-  Trông em có vẻ gầy đi.

-  Dạo này em bận học thi.

Quốc đứng lên rút lui:

-  Ngồi đây tiếp nó, anh đi tắm một chút.

Minh Lý ngồi xuống, cô không dám nhìn thẳng vào Danh. Nhìn thấy vẻ bối rối của Minh Lý, Danh động lòng xót thương.

-  Hôm trước em có đến tìm anh phải không?

-  Dạ... tại lâu quá không thấy anh lại chơi...

-  Dạo này anh lu bu công việc, ít có thời gian rỗi.

-  Dạ.

-  Em có giận anh không?

Minh Lý lắc đầu:

-  Anh đâu có làm gì để em giận.

-  Vậy thì. ghét anh?

-  Chuyện đó không bao giờ.

- Minh Lý! Em thật là dễ thương. Anh rất có lỗi với em, lẽ ra những lần đó anh không nên rủ em đi chơi.

-  Em có trách gì anh đâu.

- Anh biết, anh vẫn quý mến em như đứa em gái nhỏ, điều đó khiến em buồn. Anh không phải là người đàn ông lý tưởng, em hãy quên anh. Xung quanh em có nhiều người tốt hơn anh.

Minh Lý cắn chặt môi, cố nén cơn xúc động đang dâng lên trong lòng. Anh ấy đâu đến nỗi ngu ngơ. Anh ấy biết rõ tình cảm của ta và cay đắng thay, anh ấy đang từ chối.

-  Anh yên tâm, em... em.

Minh Lý chưa nói hết lời, nước mắt đã tuôn rơi lã chã. Danh lúng túng bước tới đặt tay lên vai cô.

- Minh Lý! Hãy tha lỗi cho anh, anh thật đáng trách. Nếu cô ấy không xuất hiện, có lẽ... anh đã yêu em.

Đôi vai Minh Lý rung lên nhè nhẹ. Danh vẫn đứng đó vỗ về cô. Trong phút giây này Danh mới thấy là Minh Lý yêu mình biết mấy. Thật tội cho cô, nhưng Danh biết phải làm sao khi tình yêu của anh cũng đang đi vào con hẻm cụt.

Minh Lý lau nước mắt, đứng vụt dậy:

- Em. em không oán trách anh. Anh đâu có lỗi gì với em..

Cô bước nhanh về phòng để Danh ngồi đó với nỗi bần thần như người có lỗi. Mấy phút sau, anh nghe Quốc lên tiếng:

- Sao đó mày? Tao biết Minh Lý nó thương mày, tao cản hoài mà nó không nghe.

Danh ngẩng lên:

- Quốc à, chỗ bè bạn, tao không biết nói sao. Nói thật với mày, tao thương Minh Lý như em gái.

Giọng Quốc gãy gọn :

- Đến bao giờ mày cảm thấy mệt mỏi với những cuộc tình sóng gió của mày, thì hãy nghĩ tới Minh Lý, nó sẽ là người vợ tốt.

- Chuyện ấy không xảy ra đâu. Mày tưởng thằng như tao không khổ vì tình sao?

-  Tao chỉ thấy các cô gái khổ vì mày.

- Riêng tao đau khổ vì một người. Mày có nhớ lần tụi mình đi nghỉ ở biển, có một cô gái đến yêu cầu tụi mình nhường cho một phòng trọ không?

- Sao lại không nhớ? Lần đó mày đeo dính cô ta, tao còn lạ gì, tên cô ta là...

- Bảo Anh! Tao đã yêu cô ấy ngay từ khi vừa nhìn thấy mặt. Vậy mà. duyên nợ cô ấy lại thuộc về người khác.

-  Thì thôi chứ tiếc làm gì..?

- Mày nói nghe trớt quớt... Sau ngày cô ấy lấy chồng, tao đau khổ lắm, tao làm những chuyện điên điên như mày biết đó. Mới đây tao gặp lại cô ấy.

Giọng Quốc tưng tửng:

- Rồi sao? Thấy người ta con cái đùm đề, người mập ú như cái lu, xách dép chạy.. não nề rồi phải không?

-  Thế thì còn nói làm gì, ngược lại là đằng khác.

- Đừng nói là trái tim mày đánh lô tô như trai mới lớn nhé .

-  Mày cứ cà khịa ... đúng là cái đồ... Có biết là tình yêu không hề chết đi mà nó chỉ tạm lắng xuống và có dịp thì bừng dậy mãnh liệt không?

- Chưa hề biết, chỉ biết ngoác lỗ tai ra nghe thiên tình ca của mày. Còn chồng cô ta thì sao?

- Trớ trêu là ở chỗ đó. Bảo Anh vẫn sống với chồng, chính nhờ chồng cô ấy mà tụi tao gặp lại.

Quốc nhíu mày tỏ ý không hiểu. Danh chậm rãi tiếp:

- Trong thời gian này, mày phải hứa là giữ kín giùm tao. Mày có biết Bảo Anh là ai không?

- Thì... cái cô chạy tới tìm phòng trọ rồi mày yêu mê mệt.

- Ngoài những điều ấy ra, cô ấy lại là… vợ của Quân, mày hiểu chưa?

Quốc trố mắt ngạc nhiên:

- Mày nói sao? Bảo Anh là vợ ông Quân, sếp của mày?

Danh gật đầu:

- Đúng vậy. Một lần Quân rủ rao về nhà chơi, tình cờ tao gặp lại Bảo Anh.

Quốc trách bạn:

- Thế thì mày bậy quá. Ông Quân đối xử rất tốt với mày, đem mày về làm chung. Bây giờ mày định trả ơn bằng cách "cuỗm" vợ bạn sao?

- Từ từ, mày chưa hiểu gì hết, anh Quân và Bảo Anh đang sống ly thân. Hình như họ cũng không hạnh phúc.

-  Họ có con chưa?

-  Được một bé gái.

- Mày phiêu lưu quá. Gia đình nào chẳng có hồi sóng gió, đừng nên lợi dụng thời cơ "phỗng" vợ trên tay bạn. Chẳng hay ho gì đâu...

Danh nóng mặt:

- Đừng vội lên án tao. Tao yêu Bảo Anh và cô ấy cần có tao.

- Nếu là người khác thì tao không ngăn cản mày, đằng này, Bảo Anh là vợ anh Quân mày chớ nên làm càn, để rồi ân hận.

-  Tao chỉ ân hận, trừ phi để mất Bảo Anh lần nữa.

-  Ông Quân biết chuyện này không?

Danh lắc đầu:

- Biết sao được mà biết. Biết mà ổng còn để tao sống yên à?

- Danh! Không phải vì Minh Lý mà tao ngăn cản mày. Theo tao mày nên giúp họ hàn gắn lại, dầu sao, họ cũng đã có con với nhau. Mày thử nghĩ, nếu không gặp lại mày thì vợ chồng họ có sứt mẻ không?

Danh im lặng, chính điều này anh cũng không hiểu rõ. Trước đây, Quân vẫn tự hào về Bảo Anh, về không khí ấm áp, hạnh phúc trong gia đình họ. Chẳng lẽ Danh là người vô tình gây nên cơn sóng gió kia? Trước sau, Quân vẫn đối xử với Danh rất chân tình. Tâm sự riêng tư Quân cũng không hề giấu giếm, mọi chuyện buồn vui đều san sẻ cùng anh. Danh hiểu hơn ai hết cuộc sống rối rắm trong gia đình Quân. Có lý nào anh lại làm cho nó nát vụn ra? Nhưng còn tình yêu với Bảo Anh? Nhân danh tình yêu mình sẽ đấu tranh đến cùng ...

- Mày hãy suy nghĩ trước khi hành động - Giọng Quốc lại vang lên - Sự ích kỷ sẽ hủy hoại tất cả.

- Biết rồi cha nội, cha chưa dính đòn nên nói ngon lắm. Nè, làm ơn giữ kín giùm tao.

- Xin ông tỉnh táo giùm con chút. Thông minh đến đâu mà đụng vô mấy mụ đàn bà đều trở nên ngu si mù quáng hết.

- Thôi, bớt cái miệng lại cho tao nhờ. Ngu thiệt, tự nhiên đâm đầu tới đây cho mày xài xể.

- Phải nói cho mày tỉnh ra.Ngay cả con Minh Lý cũng vậy, bạn bè tao thiếu gì thằng ngon lành thích nó. Vậy mà nó dại dột khoái cái thằng mày cà chớn. Tao hết nói nổi.

-  Tao có muốn vậy đâu.

-  Ngu gì mà ngu.

-  Ừ, ai cũng ngu hết, chỉ có mình mày là khôn thôi.

- Khôn mà không có ma nào yêu kể cũng... không sướng lắm.

- Cái gì cha nội cũng muốn hết. Vậy mà mở miệng ra là dạy đời.

- Có lên mặt được với ai đâu, ngoài mày và con Minh Lý. Mà thôi, yêu đương chi cho mệt. Lúc nào cảm thấy muốn vợ, coi cô nào được được cưới phứt một cái là xong.

- Thế hả? Thế mà tao đang định làm mai cô Hằng cho mày.

- Đó là tao nghĩ vậy, còn việc của mày thì mày cứ tiến hành. Tao không từ chối đâu.

-  Tưởng gì… đồ láu cá!

Quốc ngoác miệng cười ha hả.

« Lùi
Tiến »