Một tuần sau, Danh lại đến rủ Bảo Anh đi cà phê. Ban đầu Bảo Anh hơi ngại, cô định từ chối nhưng nhìn ánh mắt khẩn cầu của Danh cô đành nhượng bộ.
Họ sống lại những giây phút đầy thơ mộng, như giữa họ chưa hề có Quân, có bé Quyên và bốn năm xa cách. Tâm hồn Bảo Anh xôn xao rung động và chỉ chùng xuống khi cô bước chân vô nhà.
Quân đang ngồi nơi phòng khách, hững hờ ngước lên nhìn Bảo Anh đi qua. Bảo Anh chợt thấy mềm lòng trước dáng vẻ cô đơn của chồng. Quân vẫn ngồi đó im lặng rít từng hơi thuốc.
Lan bước tới nói nhỏ vào tai Bảo Anh:
- Hồi chiều cậu về sớm có ý chờ cô về ăn cơm. Tôi dọn cơm nha cô.
- Thôi tôi ăn rồi. Bé Quyên đâu?
- Dạ em đang chơi trong phòng.
Bảo Anh cảm thấy có chút mặc cảm đối với bé Quyên. Con bé phụng phịu đưa tay đòi mẹ:
- Mẹ chơi bán hàng với Quyên đi.
Bảo Anh cúi xuống hôn con:
- Mẹ mới về, để mẹ tắm xong rồi chơi với con nha.
- Mẹ có mua bánh cho Quyên không?
- Mẹ quên rồi, để mai mẹ mua thật nhiều nha con.
- Ư, Á hổng thèm chơi với mẹ!
Bảo Anh nựng con mà nước mắt muốn tuôn rơi. Cái khoảng cách này do ai gây ra? Tại sao Quân lúc nào cũng lầm lầm lì lì? Tình trạng này tiếp tục kéo dài thì chỉ có cách là ly dị, rồi bé Quyên sẽ sống với ai? Hay Quân cố tạo ra sự căng thẳng để dễ bề đến với người khác. Chắc Danh cũng biết được điều gì đó nên cứ nói xa nói gần.Phải rồi, ra ngoài có nhiều người hâm mộ lắm mà.Thảo nào...
Bảo Anh khép cửa nằm bên con. Bé Quyên đã ngủ, khuôn mặt hồng hào ngây thơ như mầm non vừa nhú. Có tiếng gõ nhè nhẹ vào cánh cửa, Bảo Anh vẫn nằm yên. Dù sao cô vẫn cảm thấy lo lắng nếu lúc này đây Quân yêu cầu ly dị. Giọng Quân khẽ khàng:
- Bảo Anh! Anh biết là em chưa ngủ. Dậy đi, anh muốn nói điều này.
Bảo Anh choàng dậy nói vọng ra:
- Anh ra phòng khách chờ em.
Cô khoác thêm chiếc áo rồi bước ra ngoài. Không hiểu Quân sắp sửa nói điều gì đây. Lòng đầy rối rắm, Bảo Anh ngồi xuống chiếc ghế xéo góc với Quân. Hình như Quân cảm thấy khó khăn khi phải bắt đầu:
- Anh nghĩ... chúng ta không nên thách thức nhau. Không nên ngoảnh mặt quay lưng khi cùng sống chung trong một mái nhà. Anh đã im lặng để cho em làm theo sở thích của em. Anh không giận em, chỉ mong em giữ gìn danh dự gia đình.
- Em không hiểu ý anh.
Quân cười nhạt:
- Có gì đâu mà không hiểu. Anh là chồng em nhưng tối nay anh nào biết em đi đâu...
- À ra thế… anh dạy dỗ em giữ gìn danh giá gia đình, còn anh thì sao? Anh...đâu có để ý tới nỗi đau của người khác !
Quân ngẩn người trước lời trách móc đầy ngụ ý của Bảo Anh.
- Em nói gì anh cũng không hiểu.
Bảo Anh cay đắng trong lòng, trong lúc giận dỗi Quân còn bỏ cô để đi với người khác. Vậy mà còn giả vờ không hiểu. Đàn ông đúng là không có lương tâm !
Bảo Anh cười khẩy:
- Anh muốn gì cứ nói, em còn phải ngủ nữa.
- Ghét anh đến vậy sao? Anh muốn biết tại sao em xua đuổi từ chối anh, em cố tình đẩy anh ra ngoài. Có phải em đang yêu người khác?
Bảo Anh châm chọc:
- Thì cũng như anh thôi, em còn trẻ mà.
- Em muốn ly dị?
Bảo Anh hơi chựng lại, cô không phải là người phụ nữ chanh chua muốn ăn thua đủ với chồng. Nhưng vì tự ái đùng đùng, cô hất mặt lên :
- Ly dị thì ly dị !
Quân nói chậm rãi:
- Anh chưa có ý định bỏ em. Bảo Anh, nếu có lúc nào đó anh lỡ sa ngã, sao em không níu kéo anh. Em thừa sức làm điều đó nếu như em có tình yêu với anh. Vậy mà trái lại, em xem anh như kẻ thù, em tỏ ra chán ghét, ghê tởm anh. Em hãy suy nghĩ kỹ đi, nếu không còn cách nào khác thì chúng ta đành phải chia tay.
Hai tiếng chia tay Quân vừa thốt ra khiến Bảo Anh đau nhói. Ly dị Quân rồi chẳng lẽ sống một mình, mà lấy chồng lần nữa chưa gì đã thấy ngán ngẫm quá. Thật tình thì cô không muốn ly dị nên cứ ngồi nghẹn đắng trong lòng.
Quân lại tiếp:
- Nếu còn là vợ anh thì em hãy tránh giùm những điều tai tiếng. Ở cương vị của anh, anh có thể có hàng tá cô bồ nhí cũng không sao. Còn em, em không thể !
Bảo Anh ngẩng lên:
- Nghĩa là anh có quyền làm bất cứ điều gì theo ý anh? Còn em thì không bạn không bè. Em phải giữ uy tín cho anh?
- Em muốn nghĩ thế nào cũng được, miễn đừng có lời ra tiếng vào tới tai ba má anh.
- Vậy thì chúng ta ràng buộc nhau để rồi phải tránh né búa rìu dư luận. Em không thú vị gì với những chuyện thế này.
Quân nhìn cô thật lâu rồi buột miệng:
- Em thật khác trước đây.
- Ngay cả anh cũng khác, anh không nhìn ra anh đấy thôi.
- Anh rất ân hận vì hành động thô bạo đối với em hôm nào. Anh thành thật xin lỗi em.
Bảo Anh chớp mắt, cô muốn gục vào lòng Quân khóc cho thỏa thích. Lúc ấy Quân đứng dậy đi đi lại lại trong phòng. Quân có vẻ già đi nhiều so với mấy tháng trước đây. Giọng Quân vẫn nhẹ nhàng:
- Anh biết là em oán ghét, khinh khi anh. Anh rất sợ ánh mắt oán hờn của em. Anh làm những chuyện điên rồ chỉ để tránh mặt em. Chúng ta hãy vì bé Quyên... mà chịu đựng thêm một thời gian nữa. Đến một lúc nào đó, nếu em cảm thấy không còn chịu nổi thì anh sẽ đồng ý ly hôn!
Quân ơi, chỉ cần anh đến bên em. Chỉ cần anh vỗ về ôm em vào lòng thì em sẵn sàng bỏ qua tất cả cho anh. Anh từng ngủ với ai em không cần biết, anh từng yêu ai em cũng chẳng bận tâm. Sao ngốc thế hả anh?
- Hãy chấp nhận yêu cầu của anh. Anh tự hứa không bao giờ đối xử thô lỗ, cộc cằn với em.
Bảo Anh cắn môi nghẹn ngào:
- Thôi anh đừng nói nữa... Anh là người không có trái tim!
Bảo Anh vụt chạy vào phòng. Quân bần thần hồi lâu rồi bước tới mở tủ, rót một ly rượu ngửa cổ uống một hơi.
Bảo Anh không sao ngủ được, cô vừa giận vừa thương Quân. Nếu Quân tinh ý một chút thì Quân sẽ nhận ra đằng sau vẻ lạnh lùng khinh khỉnh là trái tim yếu đuối của cô. Và nếu như Quân đừng tìm cách xa lánh, Quân đối xử với cô ân cần hơn thì Danh không có nghĩa lý gì. Bảo Anh cảm thấy tự ái được xoa dịu phần nào khi Quân tỏ ra quan tâm đến các mối quan hệ mới mẻ của cô. Vậy là Quan cũng có ghen tức. Bảo Anh thầm cảm ơn "cơn ghen lịch sự" của Quân. Rồi sẽ có ngày Quân sẽ vò đầu bứt tóc, điếng hồn kinh ngạc khi biết người tình trong mộng của cô lại chính là Danh. Một sự sắp đặt thật trớ trêu của cuộc đời.
Bảo Anh có phần thanh thản hơn sau những buổi tối đi quanh quẩn bên Danh. Ít ra cô cũng cảm thấy không còn cô đơn trong những ngày sóng gió này.
Danh lúc nào cũng ân cần với Bảo Anh. Mỗi lần gặp nhau Danh đều chứng tỏ tình yêu của anh dành cho cô còn dữ dội hơn ngày họ gặp nhau trên bãi biển.
Gã Khú biết ngay là Bảo Anh đang có tình ý với anh chàng chiều chiều hay đến đón cô. Gã bực bội ra mặt. Một hôm gã hỏi Ngọc Linh:
- Thằng cha đó phải bồ cô Bảo Anh không?
Ngọc Linh chế giễu:
- Anh gặp nó mà hỏi. Bồ hay không kệ nó, can dự gì tới anh.
Mặt gã hầm hầm:
- Được rồi, thằng cha đó không yên với tôi đâu.
- Anh này lạ chưa, anh có khùng không vậy?
- Hừ... nhìn cái tướng thằng chả biết ngay là thứ không đàng hoàng, chỉ được cái mã bảnh bao. Mà cô nhìn xem tôi đâu có thua gì thằng chả.
Ngọc Linh không nhịn được cười:
- Anh hơn thằng cha đó đứt đuôi chứ lị. Bạn của Bảo Anh đâu có bằng anh.
Ngỡ Ngọc Linh khen thật, gã tí tửng mở bóp chìa ra một tấm ảnh đã ố vàng khoe với cô:
- Mười lăm năm trước cô mà thấy tôi, bảo đảm cô mê tít thò lò.
Ngọc Linh liếc sơ tấm hình:
- Anh đó hả... trông cũng bảnh tẻn.
- Tôi mà đem tấm hình này đăng ký… tìm bạn bốn phương còn khối cô chết mê chết mệt.
- Anh có vẻ tự tin về nhan sắc của mình quá nhỉ! Mỗi tội. cái áo này anh thích lắm sao tôi thấy anh mặc hoài vậy?
Biết Ngọc Linh xỏ mình, gã hầm hầm bỏ đi chỗ khác. Gã lân la tới bắt chuyện với Bảo Anh, cô chỉ ừ hữ cho có lệ. Thấy gã đứng đó lải nhải hoài, Bảo Anh bực mình nạt lớn:
- Tôi không rỗi hơi đâu mà nghe anh nói chuyện tầm phào. Ra ngoài đi cho người ta làm việc.
- Ô hay! Tôi là bảo vệ tôi có quyền kiểm tra.
- Tôi làm gì mà anh kiểm tra? Tối ngày cứ xộc mũi vào đời tư người khác, tọc mạch còn hơn đàn bà.
- Cô. cô không có quyền đi chơi với thằng cha đó.
- Lãng òm! Ai xúi anh theo dõi tôi vậy?
- Cô không biết đâu, thằng đó đểu lắm.
- Anh đừng có nói xấu người ta. Anh biết gì nào?
- Ơ... bữa trước tôi thấy hắn đi chơi với một con nhỏ.
- Đi với ai kệ ảnh, không ai thèm đi với anh rồi anh tức hả?
- Tức chớ… hắn có gì đặc biệt đâu mà ai cũng chạy theo hắn?
- Ít ra cũng không bẻm mép, tọc mạch và già chuyện như anh. Tôi chưa thấy ai kỳ cục, vô duyên. Thôi anh làm ơn đi giùm cho tôi nhờ!
Khú cười khẩy rồi vênh váo bước ra ngoài.
Ngọc Linh nheo mắt hỏi bạn:
- Gì mà gây gổ ồn ào quá vậy?
- Dai còn hơn giẻ rách hỏi ai không bực.
- Tại hắn si bà rồi.
- Gớm! Nghe muốn xỉu.
- Mới có tập một thôi. Qua tập hai còn gay hơn.
- Nghỉ giải lao chút xíu. Nhìn thấy mặt thằng chả hết muốn làm.
- Chắc hắn tưởng bà dễ dụ.
Bảo Anh than thở:
- Trong nhà thì chẳng ra sao, ra ngoài bị ám kiểu này... Chán mớ đời quá !
Ngọc Linh nhắc ghế ngồi xuống bên cạnh.
- Nhiều lúc thấy bà có vẻ buồn buồn, tôi không thích tọc mạch nên đâm ra vô tình. Có những ngày tôi cũng rơi vào tâm trạng chán chường chỉ muốn chết quách cho xong. Bảo Anh à, bà có chồng, có con, gia đình giàu có, lâu lâu lại có bạn trai đưa đón. Thế thì bà còn gút mắc chỗ nào?
- Tôi có muốn điều gì to tát đâu. Nhà cửa lạnh tanh, chồng chẳng đếm xỉa tới. Có một người chồng như vậy, thử hỏi bà có vui nổi không?
Ngọc Linh nhìn bạn tò mò:
- Chỉ có hai trường hợp, một là chồng bà có bồ, hai là vì anh ấy ghen.
- Cũng có lý. Nói thật với bà trước khi lấy Quân, tôi đã.. có cảm tình với Danh.
- Danh có vợ chưa?
- Chưa, Danh đang mong cho tôi ly dị để cưới tôi.
- Tào lao ! Bà ngây thơ quá, người đàn ông nào cũng ích kỷ, cũng muốn có một người vợ hoàn hảo dù họ chẳng ra gì. Theo tôi bà nên hàn gắn lại với chồng đừng để say nắng với anh chàng Danh.
- Nhưng anh Quân là người đã đẩy tôi trở lại với Danh.
- Nghĩa là sao?
- Là hai người họ khá thân thiết với nhau, rối rắm lắm.
- Bây giờ thì anh Quân biết chưa?
- Chưa, anh ấy không hề mảy may nghi ngờ người đàn ông đó là Danh.
- Như vậy chứng tỏ ông bạn Danh là người không tốt.
- Không hẳn thế, trong chuyện này chỉ có thể đổ lỗi cho con tim thôi. Con tim đi chơi lạc lối về...
- Tôi khuyên bà đừng lãng mạn quá. Anh Quân dẫu sao vẫn là người chồng thuộc hàng chất lượng cao, khó kiếm đấy !
Bảo Anh cười buồn:
- Có lẽ không nên lấy chồng là sướng nhất.
- Chưa chắc à.Trong muôn ngàn cái khổ thì cái khổ lấy chồng kể ra cũng còn sướng hơn là sống cô đơn.
- Bà chưa nếm mùi nên nói vậy. Thử vào cuộc rồi xem.