Khoảng cách giữa hai vợ chồng không hề rút bớt mà ngày càng căng thẳng sau chuyến nghỉ mát trở về. Quân chờ nghe những lời trách móc giận hờn của vợ, nhưng Bảo Anh vẫn lạnh lùng như tảng băng. Thiện chí làm lành của Quân bị dập tắt khi nhận ra sự khinh bỉ trong mắt vợ. Bảo Anh dằn lòng không nói ra nhưng trái tim cô hầu như đông cứng.
Lấy chồng rồi sinh con, vất vả lắm Bảo Anh mới học xong Đại học. Bé Quyên đã lớn và có người trông coi nên cô muốn đi làm chứ ở nhà hoài đầu óc cứ mụ mị đi. Có một người bạn giới thiệu cô nộp hồ sơ ở công ty du lịch L. và tuần sau cô bắt đầu
nhận việc…sẵn dịp này Bảo Anh muốn sắp xếp lại cuộc sống, cô dọn dẹp căn phòng bỏ trống thành căn phòng riêng của mình.
Quân khá bình thản trước thái độ ương bướng của Bảo Anh. Bốn năm vợ chồng giờ bị vợ cho nằm một mình kể cũng hơi khó chịu. Nhưng Quân vốn là người đàn ông tinh tế nên không thể vì chuyện ngủ chung riêng mà cãi nhau với vợ.Trước ngày đi làm, Bảo Anh chủ động nói với Quân:
- Anh à, ngày mai em sẽ đi làm.
Quân im lặng một lúc mới lên tiếng:
- Em thấy có cần thiết không. Bé Quyên còn nhỏ rất cần em.
- Nhưng em không thể cứ ru rú trong nhà mãi.
Quân nhìn cô chậm rãi:
- Còn lý do nào nữa không?
Bảo Anh suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
- Có. Từ ngày về làm vợ anh, em đã dựa dẫm vào anh quá nhiều.Tuy anh rất tốt với em nhưng em cảm thấy không thoải mái.
- Anh có bao giờ thắc mắc chuyện em mua sắm hay tiêu xài mà em không thoải mái?
Bảo Anh cúi đầu:
- Em biết.Nhưng mong anh hãy để em được làm theo ý mình.
- Được rồi.Cho dù anh không đồng ý thì em vẫn đi làm. Đúng không?
- Cám ơn anh đã hiểu!
Thấy Bảo Anh dợm đứng lên, Quân vội bảo:
- Anh có điều này muốn hỏi em. Sao gần đây thái độ của em như là chống đối anh? Anh đã làm gì không phải với em?
- Thì anh tự biết, cần gì hỏi.
- Anh thật sự không biết. Anh đã rất kiên nhẫn với em.
Bỗng dưng Bảo Anh nổi nóng :
- Anh không biết thì ai biết ... Trời ơi sao phải chờ tôi nói trắng ra ... tôi ghê tởm anh... tôi căm ghét anh. Đồ giả dối !
Quân giận đỏ mặt nhưng cũng cố kiềm chế :
- Em nói năng cho đàng hoàng. Chưa ai dám xúc phạm anh thế này !
Bảo Anh vẫn gào lên:
- Tôi thật hối tiếc đã lấy anh, anh là con người đốn mạt. Trước tôi, anh gạt gẫm bao nhiêu người rồi. Tôi không muốn sống với anh!
Quân rít lên:
- Em điên rồi hả, hay em đã yêu thằng nào rồi phải không?
- Phải tôi yêu người ta, vậy mà ba má bắt tôi lấy anh. Anh là kẻ phá hoại tình yêu của tôi.
"Bốp"! Một cái tát nảy lửa giáng xuống má Bảo Anh. Gương mặt Quân đằng đằng sát khí, Bảo Anh lùi sát vào tường co rúm người sợ hãi. Cô không ngờ Quân lại dữ tợn đến thế, Bảo Anh không biết rằng cô đã chọc đúng vào cục tự ái ghen hờn của Quân. Quân lồng lên và túm lấy Bảo Anh. "Xoạc"! Chiếc áo ngủ của Bảo Anh đã bị Quân xé rách tả tơi. Bảo Anh hốt hoảng đưa tay ôm ngực. Trời ơi! Quân định giết cô chăng? Ánh mắt Quân khiến cô rợn người.
- Nếu em phản bội anh thì anh sẽ giết em!
Bảo Anh run rẩy nhắm mắt lại chờ cơn thịnh nộ của Quân trút xuống đầu. Thật bất ngờ, Quân bế bổng cô lên, đặt xuống giường và làm cái điều mà Bảo Anh không hề chờ đợi. Bảo Anh rên nho nhỏ, cô chưa lần nào trải qua cảm xúc chơi vơi bồng bềnh mà Quân vừa mang lại.
Liền khi đó Bảo Anh chạy vào phòng tắm mở nước ào ào... Tại sao lại thế này? Tại sao ta lại nhượng bộ... Khi cô bước ra thì Quân không còn ở đó nữa.
Ngoài phòng khách, bé Quyên đang dỗi hờn và không chịu cho chị Lan dỗ ngủ. Bảo Anh bước tới đỡ con và thầm xấu hổ cho sự hèn yếu của mình. Cô có biết đâu bên kia bức tường, Quân cũng đang bị dày vò vì hành động có tính chất cưỡng bức vừa rồi. Biết đâu từ nay cái hố sâu ngăn cách giữa họ ngày càng bị khoét sâu thêm.
Sáng hôm sau Quân thức dậy thật sớm, anh bước ra khỏi nhà khi Bảo Anh và bé Quyên vẫn còn yên giấc.
Bảo Anh đi làm. Công việc văn phòng cũng đơn giản nên cô dễ dàng thích nghi. Chỉ vài ngày tiếp xúc cô đã làm thân với các bạn đồng nghiệp, trong đó thân tình nhất là Ngọc Linh. Ngọc Linh cởi mở và hay tâm sự với cô về chuyện cuộc đời nhưng Bảo Anh thì chưa hề hé môi với bạn về hoàn cảnh gia đình mình. Bảo Anh trẻ trung lịch thiệp nên có một gã đàn ông tên Khú hay theo ve vãn. Gã làm việc ở đây khá lâu. Bảo Anh không biết công việc chính của gã là gì, chỉ thấy ngày nào gã cũng xách túi đi tới đi lui, thấy ai rỗi hơi là nhào vô tán phét. Riết rồi mấy bà mấy cô ở đây ai cũng ngán ngẩm. Ngọc Linh còn nói nhỏ với Bảo Anh: "Coi chừng thằng cha đó điên điên khùng khùng, và nhiều chuyện một cây, đừng có dây dưa với thằng chả". Bảo Anh chỉ cười không đáp. Mà cũng công nhận thằng chả nói dai thật. Khú kể lể về những ngày bị vợ bỏ rơi để xách gói theo người đàn ông khác, từ đó gã đâm ra thù ghét đàn bà.
Hôm sau gã đến thật sớm, kéo ghế ngồi ngay bàn Bảo Anh. Trong lúc Bảo Anh làm việc gã vẫn ngồi ì ra. Bảo Anh cảm thấy bực mình nhưng cô cố gắng làm ra vẻ lịch sự, vì dù sao mình cũng là lính mới.
Chiều nay cũng vậy, Khú đi đâu một lát rồi cũng quay về đặt lên bàn Bảo Anh một bịch chôm chôm. Ngọc Linh nhìn thấy che miệng cười như ngầm bảo: "Coi chừng ăn vào rồi mắc quai!". Khú chuyển sang đề tài mới, gã chìa ra tấm hình của một cô đào cải lương rồi nói với Bảo Anh:
- Cho cô biết, người yêu của tôi giống y như cô này!
Bảo Anh liếc nhìn tấm ảnh, cô suýt phì cười nhưng kìm lại được:
- Anh cũng có người yêu nữa à?
Mắt gã chợt sáng lên:
- Con bé này nó yêu mình lắm, mình định bỏ mấy lần, thấy nó đau khổ quá lại không đành lòng.
- Lạ nhỉ!
- Ừ, kể cũng lạ thật, đám trai trẻ bu quanh nó thiếu gì mà nó chỉ yêu mình.
- Tôi nói lạ ở chỗ cô ta dám yêu anh.
Mặt gã hơi đanh lại:
- Về mặt đàn ông, cô thấy tôi có thua kém ai đâu, thậm chí còn ăn đứt đám thanh niên bây giờ, cô ta yêu tôi là phải.
- Thế cô ấy đang ở đâu? Sao anh không dẫn tới chơi?
- Cũng gần đây thôi, kẹt là bà già nó giữ kỹ quá.
- Bà ta khôn đấy.
- Cô nói vậy là sao?
- Vì có ông con rể như anh thì kể ra... kể ra...
Bảo Anh lúng túng vì không tìm được từ thích hợp. Vừa lúc ấy Ngọc Linh đi ngang độp một câu:
- Người yêu của ảnh đang đứng múa may và ca vọng cổ ngoài đường kìa.
Khú giận tái mặt, gã trợn mắt nhìn Ngọc Linh:
- Nè, đừng có lên mặt khinh người nghe. Cỡ như cô ế chồng phải lắm.
- Thà ế chồng còn hơn là gặp mấy thằng cha ba trợn ba trạo.
- Cô nói ai ba trợn?
- Chẳng lẽ tôi và Bảo Anh. Xí! Bị vợ bỏ lâu ngày đâm "mát" nặng.
Gã đỏ mặt tía tai đứng dậy bước một hơi ra ngoài. Ngọc Linh trêu cợt:
- Gớm, không hiểu sao bà đủ can đảm ngồi đây hóng chuyện. Tôi ở cách tám thước mà không chịu nổi...
Bảo Anh ngơ ngác:
- Không chịu nổi cái gì?
- Lỗ mũi bà chắc là điếc đặc. Tôi nghe đồn nửa năm nay thằng chả có tắm táp gì đâu.
- Sao ở dơ dữ vậy?
- Ai biết, có lẽ sống trong rừng quen rồi.
- Ủa, anh ta ở trong rừng hả?
- Ừ, từ ngày bọn phun-rô rã bèn mới mò về thành phố. Thấy thằng chả đói rách lang thang mấy chú thương tình nhận vô làm lon ton ... Ai dè đi đâu thằng chả cũng khoe khoang là trưởng phòng này nọ. Bà khiếp vía chưa?
- Còn con nhỏ người yêu… giả hay thật vậy?
- Ối giời.. chỉ có mấy con mụ điên may ra mê thằng chả. Nhưng thằng chả thì hay si tình bậy bạ. Bà coi chừng bị bỏ bom bất ngờ.
- Tôi hả, tôi thì còn lâu à!
- Mấy đứa ở đây đứa nào cũng nếm trải hết rồi. Tôi chỉ dặn hờ bà thôi.
- Còn bịch chôm chôm này tính sao?
- Bà ăn đi rồi mai mua lại cục xà bông thơm trả lại.
- Tôi không ăn đâu, tôi cũng không muốn nhìn thấy nó nằm trên bàn.
- Thì đem ra cửa vứt mẹ cho rồi.
- Rủi thằng chả thấy mất tưởng mình ăn thì sao?
- Hay bà đem vô bàn giám đốc để đi, mai mốt thằng chả có hỏi thì chỉ vô đó tính sổ.
- Có cái vụ tính sổ nữa à?
- Dư sức có, tôi cũng lỡ dại nên bị mấy lần rồi. Sau này gã có lạy tôi cũng hổng dám rớ tới.
- Bà chỉ bôi bác, làm gì có người nhỏ nhặt như thế.
- Để rồi bà coi, tôi nói chẳng sai đâu. Đưa cái bịch đây, tôi ném vô thùng rác là yên chuyện. Bà ngây thơ chứ tôi thì có kinh nghiệm... xương máu rồi!
Cả hai cười khúc khích bước ra cửa sau khi cho bịch chôm chôm tội nghiệp vào sọt rác.
Bảo Anh đưa tay vẫy một chiếc xe ôm, chiếc xe tấp vô lề, cô định ngồi lên thì chợt nghe giọng ai gọi đúng tên mình.
- Bảo Anh! Chị Bảo Anh!
Bảo Anh quay về phía xuất phát tiếng gọi. Cô giật mình khi nhận ra Danh, Danh đang dừng xe bên đường. Bảo Anh lúng túng gật đầu:
- Chào anh, anh đi làm về?
- Tôi vừa chạy ngang qua, thấy… giống chị nên vòng xe lại. Chị về nhà hả? Để tôi đưa về.
- Thôi. Tôi không làm phiền anh.
- Có gì đâu, tôi cũng về mà.
Bác xe ôm sốt ruột hỏi:
- Có đi không cô Hai?
Danh vội đáp thay:
- Phiền bác để khi khác. Bây giờ tôi sẽ đưa chị ấy về.
- Ồ không... - Bảo Anh chống chế.
Bác xe ôm vui vẻ:
- Không sao đâu cô Hai. Hôm khác tôi sẽ chở cô.
Bác chạy vụt đi, Bảo Anh cảm thấy bối rối hết sức. Sao lại gặp Danh ở đây? Lỡ có ai nhìn thấy hoặc chuyện này tới tai Quân thật bất tiện. Danh lên tiếng:
- Tôi có thể mời chị một ly cà phê được không? Mong chị không từ chối.
- Nhưng xin lỗi, tôi từ chối !
Danh van nài :
- Bảo Anh, không thể vì tôi một lần sao?
- Nhưng.
Bảo Anh còn đang phân vân lưỡng lự thì Danh lại nói thêm:
- Tôi có chuyện cần nói với Bảo Anh. Chúng ta đi nhé?
Thấy đứng đây dây dưa hoài không tiện, Bảo Anh đánh liều gật đầu. Kệ, tới đâu thì tới, một buổi cà phê cũng chẳng chết chóc ai. Cô ngồi lên xe mà không để ý đến đôi mắt cú vọ của gã Khú đang khó chịu nhìn về phía cô.
Quán cà phê sân vườn. Sự yên tĩnh của không
gian buổi chiều mang lại cho Bảo Anh nỗi bâng khuâng dịu dàng. Danh ngồi đối diện với cô, gương mặt căng thẳng vì xúc động.
- Bảo Anh đi làm có thoải mái không?
- Cũng tàm tạm.
Danh ngập ngừng:
- Bảo Anh có biết là tôi ...
Cô đưa mắt nhìn giàn dây leo xoắn xuýt trên bức tường. Danh đã bỏ hẳn tiếng chị mà không hề ngượng. Cô im lặng chờ nghe Danh nói tiếp.
- Tôi không thể nào quên được Bảo Anh !
- Anh Danh, đừng nhắc chuyện cũ làm gì.
Danh vẫn nói say sưa :
- Tất cả như mới xảy ra ngày hôm qua, Bảo Anh cùng tôi dạo chơi trên bãi biển, Bảo Anh nói là thích biển và tôi đã . Bảo Anh có nhớ không?
- Lâu quá. có lẽ tôi quên rồi.
- Tôi biết Bảo Anh không vô tình đến vậy.
- Anh không tin thì thôi. Sao anh không lấy vợ đi?
- Nếu như không gặp lại Bảo Anh thì tôi cũng sẽ lấy vợ.
- Tôi thì dính dáng gì tới chuyện của anh?
- Tại vì ... tôi không làm cách nào xua đuổi được hình bóng Bảo Anh ra khỏi con tim. Ôi giá mà tôi yêu em ít đi một chút.
- Thôi nào, đừng ca cải lương nữa. Uống cà phê đi !
Danh vẫn nói một hơi:
- Ngày đám cưới Bảo Anh, tôi đã đứng lặng nhìn theo em đi bên chồng. Vậy mà gặp anh Quân, tôi không hề nhận ra. tình địch của mình.
- Tôi cũng rất ngạc nhiên khi gặp lại anh.
Bảo Anh không ngờ ngồi bên Danh mà cô tỉnh bơ đến vậy.
- Bảo Anh sống hạnh phúc chứ?
- Vâng. hạnh phúc.
- Anh Quân thật tốt phước.Tôi thấy ganh tỵ quá, ở nhà thì có vợ đẹp ... ra ngoài thì rất nhiều cô hâm mộ.
Bảo Anh bênh vực chồng:
- Anh Quân không giống như anh đâu, chỉ là công việc thôi.
- Tôi biết. Bảo Anh cũng có nỗi khổ riêng phải không. Có gì hãy san sẻ với tôi.
- Cảm ơn anh, tôi chẳng có gì để san sẻ đâu.
Như chợt nhớ ra điều gì, cô vừa khuấy ly cà phê vừa hỏi khẽ:
- Có một dạo anh hư đốn lắm phải không?
- Những lần đó đều vì Bảo Anh mà ra... Lần đầu là khi Bảo Anh lấy chồng, còn lần sau thì vì… Bảo Anh hạnh phúc bên chồng.
- Anh xạo thấy bà cố luôn. Còn bây giờ?
- Vui vì có Bảo Anh ngồi bên cạnh.
- Anh Danh à, anh nên cưới vợ đi, đừng có nói lảm nhảm nữa.
- Tôi chờ đợi Bảo Anh.
- Anh chờ đợi cái gì ở tôi?
- Chờ Bảo Anh ly dị… tôi sẽ cưới Bảo Anh.
- Anh có điên không? Tự nhiên trù ẻo người ta ly dị chồng là sao?
- Biết đâu điều ấy sẽ xảy ra.
- Anh dám tin như thế à?
- Tin chứ, lúc nào trong tôi cũng có niềm tin. Đến lúc nào đó anh Quân không cần Bảo Anh nữa thì tôi sẵn sàng cùng Bảo Anh đi tìm hạnh phúc.
Tuy nói cứng với Danh nhưng Bảo Anh cũng thấy nhói đau trong lòng. Quân bây giờ rất khác những ngày trước đây. Quân thường cố ý lánh mặt Bảo Anh nên đi làm từ sáng sớm và thật khuya mới về. Rõ ràng Quân không màng gì tới vợ con.
Bảo Anh ngồi lặng yên nhìn vẩn vơ vào khoảng không trước mặt. Bàn tay Danh âm thầm tìm kiếm tay cô và siết nhẹ. Bảo Anh hơi rùng mình, cô lo rằng không biết mình có thể chống chọi lại sức cám dỗ của Danh mãi được không.