Vừa mở cửa cho chồng, Bảo Anh vừa hỏi nhỏ:
- Sao anh về trễ vậy?
Quân vừa giũ bụi bám trên đôi giày vừa đáp:
- Anh phải đi chỉnh cậu Danh một trận, dạo này cậu ấy bê bối quá.
Nghe nhắc tới Danh, Bảo Anh lặng thinh. Chờ cho Quân tắm rửa xong, Bảo Anh định dọn cơm, nhưng Quân lắc đầu:
- Anh no quá, anh ngồi đây nhìn em ăn cho vui.
- Chờ anh lâu quá nên em và bé Quyên ăn xong rồi. Con cứ đòi anh chở đi chơi.
Quân ngồi xuống salon tươi cười:
- Hết tuần này chúng mình có thể đi nghỉ mát.
- Chừng nào đi thì em mới tin, anh chuyên môn hứa dỏm.
- Lần này hết dỏm rồi, anh đã thu xếp xong công việc.
- Em nghe anh nói câu này có đến lần thứ mười!
Quân cười cầu hòa:
- Anh không dám nói sợ em cằn nhằn. Cũng tại cái cậu Danh này, tự nhiên dở chứng, đêm nào cũng say, cũng xỉn... thành ra anh đâu dám giao cho cậu ấy để đi. Tối nay anh rủ cậu ấy đi uống bia, nói chuyện phải trái với cậu ấy ... Không dè người như cậu ta mà còn thất tình.
Bỗng nhiên Bảo Anh liên tưởng chuyện ấy có liên quan tới mình. Cô thầm lo ngại cho sự sa đà của Danh:
- Anh ấy tâm sự với anh à?
- Cũng kể sơ sơ giống như kiểu ví dầu tình bậu muốn thôi ấy mà.
- Thôi đừng bàn chuyện ấy nữa, bao giờ mình đi?
- Em cứ chuẩn bị tinh thần, cuối tuần sau đi. À cái cậu lụy tình này còn nhờ em nhặt giùm cho cậu ta một con ốc biển nữa đó.
- Vớ vẩn, em bắt đầu bực mình vì ông bạn quý của anh.
- Đừng bực bội mau già lắm em. Mình hạnh phúc thì nên nghĩ tới những người bạn cô đơn. Về khoản này thì anh rất thông cảm với Danh.
- Anh ở đó mà kể lể, em không muốn nghe đâu.
Bảo Anh lẳng lặng bỏ vào phòng ngủ. Tại sao lúc nào Quân cũng nhắc tới Danh? Bảo Anh biết đó chỉ là sự vô tình thôi nhưng không hiểu sao cô vẫn cảm thấy bực bội. Hay là cô tự mâu thuẫn với chính mình?
Ngày hôm sau Quân đi làm, Bảo Anh thấy hối hận vì tối qua cô lỡ lời trách móc Quân. Bảo Anh bước sang phòng làm việc của Quân sắp xếp lại đống giấy tờ mà Quân hay quăng bừa bãi. Vừa làm, Bảo Anh vừa nghĩ ngợi miên man. Quân lúc nào cũng nhẫn nhịn, cũng lùi bước trước cô. Quân có phải là người kém cạnh ai đâu, nếu không vì cái tuổi Dần tuổi Mẹo như Quân kể thì người hiện hữu trong căn nhà này không phải là cô.
Bảo Anh sắp xếp mọi thứ thật ngăn nắp, cô kéo các hộc tủ, ném bớt giấy lộn ra ngoài. Bảo Anh chợt chú ý đến cái cặp da bám đầy bụi nằm trong hốc tủ. Cô lấy ra lau chùi rồi vì một sự tò mò vốn có của phụ nữ, Bảo Anh bật khóa mở chiếc cặp da. Trong đó hầu hết là thư từ của bạn bè Quân gởi cách đây đã lâu, Bảo Anh liếc sơ qua,không có gì đáng cho cô quan tâm. Cô giở tiếp một phong thư màu trắng, có nét chữ nghiêng nghiêng mềm mại. Đúng là thư của cô gái nào đó gởi cho Quân, mở đầu bằng ba từ: "Anh thân yêu". Bảo Anh mỉm cười, thì ra Quân là người khá kín đáo - Bảo Anh tìm thấy gần hai mươi bức thư của cùng một người gởi cho Quân, cô chăm chú đọc. Lá thư nào cũng chứa đựng nỗi nhớ mong quay quắt. Nhớ từng hơi thở nụ hôn đến tay chân sờ mó. Cô gái ký tắt hai chữ T.N. Bảo Anh không cho là mình ghen với người con gái trong quá khứ đã yêu Quân. Những lời lẽ trong thư chứng tỏ Quân cũng nặng tình với người con gái ấy. Bảo Anh chợt thấy cơn giận tràn lên ứ tim, cô ném tất cả vào tủ và đóng sầm lại.
Buổi trưa Quân về ăn cơm, Bảo Anh cố tỏ ra bình thản. Nhưng đến lúc lên giường nghỉ trưa thì Bảo Anh nằm nhích ra ngoài. Quân vẫn vô tâm không để ý thái độ giận hờn của vợ. Anh ngủ một giấc rồi lẳng lặng thay đồ đi làm. Quân đi rồi, Bảo Anh nằm tủi thân khóc thầm. T.N là ai? Tuyết Nhung, Thanh Nga, Thu Nguyệt? Thôi đúng rồi, mấy cô em chồng có nói xa xôi đến cái tên Thu Nguyệt, cô nhân viên yêu dấu của Quân. Nếu thế thì họ có xa nhau đâu, họ vẫn mỗi ngày nhìn thấy nhau thì ai dám bảo đảm rằng họ không có gì với nhau? Họ đã từng đầu ấp tay gối, thề thốt yêu thương thì có gì ngăn cấm họ đừng yêu nhau nữa? Hôm trước mình mới hỏi chặn đầu mà Quân đã luýnh quýnh thanh minh. Cái đồ bạc bẽo dối trá. Chờ đấy, tôi sẽ cho anh nếm cái quả mà anh đã gieo hạt.
Bảo Anh không khóc lóc kêu gào ầm ĩ mà chỉ âm thầm dựng lên bức tường ngăn cách với Quân. Quân tưởng cô mệt nên hỏi han săn sóc, Bảo Anh trả lời ậm ừ rồi hất mạnh bàn tay Quân đặt trên trán cô. Quân hơi nhíu mày rồi lẳng lặng bước ra ngoài.
Đã đến ngày họ lên đường đi nghỉ mát, Bảo Anh uể oải thu xếp đồ đạc, cho cả chị Lan và bé Quyên cùng đi. Quân lấy làm lạ trước thái độ không mấy hào hứng của Bảo Anh. Chẳng phải chuyến đi này dành riêng cho cô đó sao? Bảo Anh ngồi yên lặng mãi cho tới khi những hàng dương hiện ra trước mặt, cô mới khe khẽ reo lên:
- Ồ sắp tới rồi!
Quân chuẩn bị mọi thứ rất chu đáo. Anh thuê hai phòng trong một khách sạn nằm cạnh bờ biển.Một phòng cho hai vợ chồng, một phòng cho chị Lan và bé Quyên. Quay sang Bảo Anh, Quân hỏi:
- Em muốn tắm bây giờ chưa hay cần nghỉ một chút?
Bảo Anh đang đứng ngoài ban công. Gió thổi làm tóc cô bay bay. Cô vẫn quay lưng lại phía Quân trả lời:
- Em muốn tắm liền. Anh thấy chưa, trời không nắng và biển rất lặng yên.
Biển hiền hòa không một gợn sóng. Bảo Anh ngả mình lên cái phao mê mải nhìn lên khoảng trời xanh mênh mông hiền dịu.
Bé Quyên đi với ba. Con bé có vẻ sợ hãi níu tay Quân đòi bế:
- Ba ơi, nóng cái chân lắm, ba ẵm con đi.
Quân bồng bé Quyên lên, chỉ cho nó thấy cái phao cùng Bảo Anh đang trôi lờ lững.
- Con thấy mẹ chưa, ra tắm với mẹ nghen.
Bảo Anh đưa tay ngoắc ngoắc. Quân bồng nó tiến về phía Bảo Anh, con bé thích thú đạp lia lịa hai chân dưới nước:
- Mẹ ơi coi con nè, con biết bơi rồi nè, con có giống con cá không mẹ?
- Con giỏi lắm. Con có thích tắm biển không?
- Ở đây nhiều nước, tắm thích hơn cái chậu của cô Lan.
Câu ví von của bé Quyên khiến hai vợ chồng cùng cười. Quân đưa mắt nhìn vợ, Bảo Anh mặc bộ bikini màu xanh đậm phơi bày tất cả những đường cong trên cơ thể. Trông Bảo Anh vẫn thon thả, đầy khiêu gợi. Quân buột miệng:
- Em đi một mình, chắc nhiều anh vẫn lầm tưởng em còn con gái.
Bảo Anh nói khảy:
- Đàn ông các anh tinh khôn lắm, chỉ có phụ nữ mới hay nhầm lẫn.
- Không phải đâu, nếu không phải là chồng em thì anh cũng nhầm đấy và anh sẽ tán tỉnh ngay...
- Anh giỏi quá, mà em thì tin rằng anh đứng đắn.
- Chẳng lẽ anh lại không đứng đắn?
- Điều đó anh biết hơn em.
- Anh mới nói vậy mà em đã qui chụp rồi. Dạo này anh thấy em không được dịu dàng với anh.
- Mẹ ơi có con gì dưới chân con nè - bé Quyên chợt la lên.
- Không sao đâu con, đó là con sứa nước.
- Lên bờ nhặt vỏ ốc đi ba.
Quân bước lom khom theo con bé nhặt cho nó những cái vỏ ốc nằm phơi mình trên cát. Thấy nắng đã lên, Quân gọi Bảo Anh :
- Chúng mình về nhé, trời nắng tắm nhiều không tốt.
Bé Quyên liếng thoắng :
- Mai mình tắm nữa ha mẹ.
- Ừ, mai tắm nữa.
Bảo Anh lên bờ trả phao, cô lẳng lặng đi bên Quân. Ăn trưa xong, họ ngủ một giấc tới nhiều. Bảo Anh chợt hiểu rằng, những giây phút này, cô không thể sống cho riêng mình. Cô là vợ Quân, là mẹ của bé Quyên, cuộc đời cô gắn liền với họ, chút tình cảm riêng tư nào có nghĩa lý gì? Nhưng cô vẫn còn giận Quân từ khi phát hiện ra những lá thư của người con gái mang tên T.N gởi cho anh.
Bảo Anh chỉ có một buổi chiều tự do lang thang nơi bãi biển. Ngoài khơi xa những con tàu lướt êm trên triền sóng. Những cánh hải âu chao mình bay liệng giữa vòm trời xanh và cái ghềnh đá năm xưa vẫn đứng yên cho từng con sóng vỗ về.
Bước chân vô tình đưa Bảo Anh tới gần phiến đá. Cô cúi xuống nhặt chiếc vỏ ốc có đường vân nổi lên trông rất ngộ nghĩnh. Cái vỏ ốc nằm yên trong tay Bảo Anh. Sao lạ lùng thế này? Hình như nó đang gợi cho ta nhớ tới điều gì... À đúng rồi... biển nhớ! Cũng chính nơi phiến đá này, Danh đã bất ngờ đặt môi hôn. Nụ hôn say đắm có pha mùi gió biển. Bảo Anh còn nhớ lúc ấy cô đã cúi mặt giấu nỗi thẹn thùng, bối rối:
- Anh Danh đừng làm thế!
Danh đắm đuối nhìn vào mắt cô:
- Tha lỗi cho anh! Anh yêu em mất rồi!
- Có lẽ nào điều ấy xảy ra. khi chúng ta mới biết nhau có một tuần.
- Không phải đến hôm nay, mà ngay lúc vừa nhìn thấy em, anh biết rằng anh đã yêu em!
- Em có gì đặc biệt hơn những cô gái khác đâu?
- Em là cô gái rất lạ lùng. Em khiến cho anh mất ăn mất ngủ. Sáng nào thức dậy nhìn thấy em đứng nơi hành lang, anh mới yên tâm là em còn ở lại.
Bảo Anh nói khẽ:
- Anh lãng mạn quá.
- Còn em thì sao?
- Em ư? Em sẽ nhớ những giây phút này.
- Bảo Anh! Chúng mình không thể chia tay!
- Không ích gì đâu anh. Em còn không biết ngày mai cuộc đời mình sẽ ra sao...
Danh xích lại gần cô, hơi thở chàng thật nhẹ. Bảo Anh rùng mình vì một sự rung động khiến cô bồn chồn nôn nao.
- Anh sẽ ở bên em, sẽ vượt qua tất cả để có em trong đời.
- Anh xích ra đi.
- Anh không có quyền. yêu em sao Bảo Anh?
- Em sắp lấy chồng mà.
- Đừng lấy nữa, mai mốt lấy anh.
- Không được.
Danh ngồi thẫn thờ, lắng nghe tiếng sóng biển rì rào trong gió đêm.
Bảo Anh cảm thấy xót xa khi nhìn vẻ thất vọng của Danh..
- Anh à, mình gặp nhau thế này coi như chút duyên may.
- Nghe buồn quá.
- Thỉnh thoảng nhớ đến nhau là đủ rồi.
- Anh muốn nhiều hơn thế.
- Thôi nào, ngồi yên em hát cho mà nghe.
Bảo Anh tựa đầu vào vai Danh, khe khẽ hát. Tiếng hát như lời thì thầm nhắn gởi, như giữa họ là trùng dương ngăn cách.
"Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về,
Triều sương ướt đẫm cơn mê, trời cao níu bước sơn khê.
Ngày mai em đi cồn đá rêu phong phủ buồn.
Đèn phố nghe mưa tủi hờn, nghe ngoài trời giăng mây tuôn.
Ngày mai em đi, biển có bâng khuâng gọi thầm.
Bài hát sao lại phù hợp với tâm trạng buồn của họ. Ngày mai chia tay thành phố biển, Danh sẽ trở về với bộn bề công việc, còn Bảo Anh sẽ giã từ những tháng ngày vô tư hồn nhiên. Rồi đây họ còn giữ lại gì cho nhau ngoài chút kỷ niệm nhỏ nhoi. Liệu số phận có thay đổi để họ tìm tới tình yêu dù phải lội qua bao dòng nước ngược?
Họ ngồi như thế thật lâu để gặm nhấm nỗi buồn của sự chia tay. Ngoài kia, tiếng sóng biển vẫn rì rào...
Màn đêm sắp sửa bao trùm lên mặt biển. Bảo Anh cầm chắc con ốc trong tay, đôi mắt cô đăm đăm dõi theo một cánh buồm vừa lẩn khuất nơi chân trời xa. Cô lại nghĩ về Danh, về tình yêu "sét đánh" xảy ra giữa họ. Danh đã thuộc lòng bài hát ấy và cố tình hát lên trong đêm sinh nhật của cô. Bảo Anh nghe lòng khắc khoải cô đơn, cô không thể chạy trốn một nỗi nhớ vừa cuộn dâng trong lòng... Bảo Anh đứng đấy cho tới khi biển hoàn toàn chìm trong bóng đêm, cô lê từng bước chậm chạp trên đường về.
Quân đang nằm đọc báo, thấy Bảo Anh bước vào phòng, Quân ngẩng lên nhìn cô với một chút bực bội dò xét.
- Em đi đâu lâu vậy? Bé Quyên vừa khóc đòi em.
Bảo Anh đáp cho qua chuyện:
- Em đi lòng vòng ngoài phố, định mua vài thứ làm quà, thế mà chẳng mua được gì.
- Suốt một buổi chiều mà không mua được gì?
- Có lẽ sáng mai nên mua thì hơn.
Quân bắt đầu cảm thấy khó chịu trước thái độ xa lạ của Bảo Anh. Quân vẫn hình dung chuyến đi này Bảo Anh sẽ vô cùng thích thú. Vậy mà cô chỉ muốn tách khỏi chồng con lặng lẽ tìm lại một bóng hình nào đó.
Quân nhìn theo dáng vẻ bơ phờ của Bảo Anh khi cô bước vô phòng tắm. Quân ngồi bật dậy ném tờ báo xuống bàn và châm một điếu thuốc gắn lên môi.
Bảo Anh ngồi chải tóc không buồn chú ý tới Quân. Anh dụi tắt điếu thuốc, chuyển sang cái ghế đối diện với Bảo Anh.
- Hình như em không được hài lòng?
Bảo Anh hơi nhếch mép:
- Em có than phiền gì đâu mà anh nói vậy.
- Em không than phiền nhưng thái độ của em cho thấy, từ hôm ra đây em rất lạ.
- Anh cứ nghỉ ngơi cho thoải mái, đừng bận tâm tới em.
- Em nói vậy mà không thấy vô lý à? Anh làm sao vui được khi em buồn.
- Đôi lúc tính khí em hơi bất thường, đó là tại em.
- Em có giận anh không? - Quân hỏi và nhìn thẳng vào mắt cô.
- Anh tốt với em quá, làm sao em giận anh được...
Quân nhoài người sang ôm chầm lấy cô. Lại cái trò hôn hít sờ soạng chán tới tận cổ! Bảo Anh thoáng rùng mình rồi xô mạnh Quân ra. Quân ngồi phịch xuống ghế ngỡ ngàng nhìn cô:
- Em sao thế Bảo Anh?
Cô có vẻ bực mình, sẵng giọng:
- Em không biết, em chỉ thấy khó chịu trong người.
- Suốt tuần qua, em vẫn khó chịu à?
- Anh đừng hỏi nữa, chỉ nên biết rằng em không thích.
- Tùy em, em cứ ngủ đi, đừng chờ anh.
Quân bực bội nóng nảy bước nhanh ra khỏi phòng. Bảo Anh vẫn ngồi bất động.
Quân vẫy xe đi đến một nhà hàng, gọi bia ngồi uống. Anh dễ dàng nhận ra ánh mắt mời gọi của một cô gái mặt mũi còn non choẹt. Xưa nay Quân đâu có muốn chuyện này, còn đêm nay thì lại khác, Bảo Anh cố tình làm căng và đẩy anh đến đây. Quân gật đầu với cô gái và khoác tay cô bước qua dãy hành lang hẹp. Thành phố biển vẫn ồn ào với nhịp sống về đêm.
Mười hai giờ khuya, Quân mới trở về khách sạn. Bảo Anh mở cửa, lo lắng nhìn anh. Hình như Bảo Anh đoán biết Quân từ nơi nào trở về. Cô lẳng lặng quay mặt vào tường với những giọt nước mắt nóng hổi.
Một chút ân hận thoáng qua trong Quân. Quân muốn nói với Bảo Anh vài lời xin lỗi, nhưng rồi anh vẫn im lặng không thể cất lời trước sự hờ hững của cô. Đó là đêm đầu tiên họ nằm bên nhau như hai kẻ xa lạ. Sáng hôm sau, họ lên đường trở về thành phố...