Danh lại rơi vào trạng thái mất thăng bằng. Anh bị dày vò khổ sở bởi tình yêu vừa bừng dậy trong tim. Mấy người bạn thân của Danh cũng không hiểu nổi lý do vì sao Danh đâm ra cau có gắt gỏng. Một chuyện cỏn con cũng có thể khiến cho anh chàng nổi giận đùng đùng. Tội nghiệp nhất là Minh Lý, cô gái đã đặt nặng tình cảm với Danh và ở mức độ nhất định Danh cũng quyến luyến cô, trước khi gặp lại Bảo Anh.
Minh Lý hiền lành ít nói, cô là em của Quốc. Khi Danh đến nhà chơi lần đầu thì Minh Lý mới học lớp mười. Cô hay bẽn lẽn khi Danh hỏi chuyện học hành. Qua ông anh miệng mồm bép xép, Minh Lý đã biết phần lớn những cuộc tình nhăng cuội của Danh. Cho đến một hôm, Minh Lý giật mình nhận ra sao mình hay nghĩ tới Danh quá. Cô buồn mất ngủ mỗi lần nghe ông anh kể thêm một "thành tích" mới của Danh.
Thế rồi một hôm Danh đến nhà nhằm lúc Quốc đi vắng. Danh đã giật mình ngẩn ngơ khi nhận ra Minh Lý đã lớn và xinh đẹp dịu dàng biết bao. Danh kêu lên:
- Ồ, suýt nữa anh không nhận ra em, Minh Lý nhổ giò nhanh quá!
Cô gái thẹn thùng đỏ mặt, cô ấp úng nói:
- Tại anh không để ý chứ năm nay em học năm thứ hai rồi.
- Vậy mà anh cứ tưởng em là cô học trò phổ thông.
Có một lúc tình cảm của Danh đã nghiêng hẳn về Minh Lý. Sự hồn nhiên ngây thơ của cô khiến Danh hơi ngần ngại, dù sao Minh Lý cũng là em gái của bạn mình, lỡ có chuyện đáng tiếc xảy ra thì rầy rà to. Với những cô gái như Minh Lý, cần phải trân trọng và không nên đùa cợt, Danh nghĩ thầm như thế. Minh Lý thì không còn giấu giếm tình cảm của mình. Mỗi lần trông thấy Danh, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. Danh không đến là Minh Lý lại sống trong nỗi khắc khoải chờ mong.
Minh Lý đang đắp xây bao ước vọng, vừa đến lưng chừng chợt hụt hẫng vì thái độ lạ lùng của Danh. Danh không còn đến đón cô sau mỗi chiều tan học, không còn đưa cô đi trên con đường ngập đầy lá me. Ba tuần nay Danh đi đâu biệt tăm khiến Minh Lý bồn chồn lo lắng, cô rụt rè hỏi ông anh:
- Anh Hai, mấy hôm nay anh có biết anh Danh đi đâu không?
Quốc nhìn cô em gái đăm đăm, muốn buông một câu trêu cợt nhưng nhìn gương mặt thảm hại của Minh Lý, Quốc không nỡ đùa:
- Anh mới uống bia với hắn tối qua, giờ này chắc còn nằm say mèm ở nhà.
Mắt Minh Lý đã rơm rớm nước:
- Sao anh Hai ép ảnh uống chi vậy?
- Hắn rủ anh đó chứ. Không biết hắn buồn chuyện gì mà uống quá trời.
- Ảnh có hỏi gì em hông anh Hai?
Câu hỏi của Minh Lý nghe thật tội nghiệp. Quốc biết cô em gái đã yêu Danh mê mệt, nhưng Danh không hề nhắc nhở gì tới cô. Anh quay đi khi thấy
Minh Lý chớp mắt và hai giọt lệ long lanh sắp trào ra khóe mi.
- Anh không nghe nói gì, chắc là hắn không dám hỏi anh.
Minh Lý ngập ngừng:
- Chở em... đến thăm ảnh đi anh Hai!
- Hắn có chết chóc bệnh hoạn gì đâu mà thăm.
- Em muốn gặp ảnh.
- Theo anh thấy thì. em đừng nên đi sâu vào con đường tình cảm với Danh. Anh đã nhắc nhở em nhiều lần, tính thằng Danh rất ..không đàng hoàng.
- Nhưng mà em yêu ảnh!
Quốc nhăn nhó:
- Yêu gì kỳ cục vậy mà yêu. Không hiểu thằng này nó tuổi gì mà con gái cứ lao vào nó. Mấy đứa ngu ngốc thì mặc kệ, còn thông minh như em… mà sao cũng lú lẫn vậy?
- Kệ em, như anh đó có ai thèm đâu.
- Càng "phẻ" chứ sao! Tội gì mà chui đầu vào cái vòng lẩn quẩn.
- Anh nói vậy rồi có chở em đi không?
- Dứt khoát không!
- Thì anh chỉ nhà em đi một mình.
- Chưa thấy đứa con gái nào dại dột như mày. Bộ trên đời này hết đàn ông rồi hả?
Minh Lý tức tối chạy vào phòng nằm úp mặt xuống gối thút thít. Dường như Quốc hơi mủi lòng trước sự đau khổ của em gái. Quốc bước tới cửa gọi:
- Này, có đi thì sửa soạn nhanh lên!
Minh Lý ngồi bật dậy:
- Thật hông anh Hai?
Quốc lườm cô em:
- Không đi để mày nằm đó trù ẻo cho giảm thọ hả?
- Tốt như anh Hai chắc sống lâu lắm. Anh Hai chờ em chút xíu.
Minh Lý nhanh nhẹn thay cái quần Jeans và áo pull màu hồng phấn rồi leo lên xe cho Quốc chở đi.
Đến trước nhà Danh cánh cửa đóng kín mít. Quốc đập cửa rầm rầm chẳng thấy Danh ra. Anh quay lại cằn nhằn:
- Giữa trời trưa nắng, bắt mò tới đây, thằng ôn con lại đi đâu mất. Hài lòng chưa?
Minh Lý thất vọng, mặt cô sụ xuống trông thật tội.
- Hổng có thì về, anh Hai cằn nhằn hoài.
Giọng Quốc dịu lại:
- Bạn anh thiếu gì, sao em lại nhè thằng Danh mà nhào vô. Nhiều cô khóc lên khóc xuống vì nó rồi.
Minh Lý cắn môi:
- Em cũng không biết tại sao nữa. Có lẽ anh ấy là ... số phận của em ! Nhưng mà anh ấy cũng yêu em chứ bộ.
- Yêu cái cóc khô !Nó có nói với mày không?
- Anh ấy tới trường dẫn em đi chơi, mua sách cho em.
- Còn gì nữa không?
- Hết rồi.
- Vậy sao mày bảo nó yêu?
- Em tưởng yêu là vậy chứ sao nữa?
- Con nhỏ này cù lần quá, nó chỉ mến mến thôi chứ yêu đương gì.
- Anh Hai đừng nói nữa em khóc bây giờ.
Minh Lý cảm thấy buồn không sao chịu nổi. Lẽ nào tình cảm của Danh đối với cô giống như người ta yêu thích một bông hoa đẹp. Đến khi chán thì tìm cái bông khác đẹp hơn. Minh Lý không muốn tin như vậy chút nào. Cô chỉ còn biết gởi gấm nỗi lòng vào những trang nhật ký.
Trong khi đó thì Danh chạy trốn hình bóng Bảo Anh bằng cách vùi đầu vào men rượu. Chỉ có những cơn say mới giúp Danh quên được cô gái mặc áo tím yêu kiều đã quậy trái tim Danh tan nát. So với Bảo Anh thì Minh Lý chỉ là cái bóng mờ, Danh đã quên bẵng Minh Lý từ lúc nào anh cũng không để ý. Hình như cái tên Minh Lý chẳng có tác dụng gì đối với căn bệnh tương tư bất trị của Danh.
Quân rất phiền lòng vì chuyện này. Dù thương bạn nhưng Quân không thể giả vờ làm ngơ trước những lời xầm xì bàn tán về sự bê tha nhăng nhố của Danh. Quân định bụng sẽ tẩn cho Danh một trận.
Thế là chiều hôm đó, sau giờ làm việc, Quân nghiêm mặt bảo Danh:
- Cậu chờ mình, ta cần nói chuyện với nhau một lúc.
Giọng Danh dè dặt:
- Được thôi.
- Chúng ta ra quán uống vài chai được chứ?
- Đương nhiên rồi.
Danh nghĩ thầm, chắc ông ấy lại thuyết giáo cho mình một bài về tinh thần trách nhiệm, về tính kỷ luật tôn trọng nội quy trong giờ làm việc. Mình thế này là đàng hoàng quá rồi, đi làm trễ bất quá bị trừ lương thôi chứ đâu phải là cái tội tài đình!
Khi đã ngồi yên vị trong quán, Quân từ tốn nói:
- Cậu cứ tự nhiên. Tôi không có ý định lên lớp cậu, hãy coi như đây là những phút giây tâm tình.
- Anh Quân à, thật tình tôi rất cám ơn anh. Tôi luôn cố gắng xứng đáng với lòng tin cậy của anh, tiếc là vừa qua tôi không thể tập trung đầu óc làm việc ... tôi có vài trục trặc nhỏ ...
- Cậu cứ giãi bày đi, tôi sẵn sàng lắng nghe ý kiến của cậu.
Danh uống cạn ly bia rồi đặt cái ly xuống thở ra.
- Tôi không thể nói rõ ngọn ngành, đại khái là tôi đang gặp một chuyện rắc rối. Anh yên tâm, chuyện này không dính dáng tới ai ngoài tôi và một người, người đó đã làm đảo lộn mọi tình cảm trong tôi. Tôi đang cố gắng lấy lại sự thăng bằng ...
Quân có vẻ ngạc nhiên:
- Tôi tưởng một người từng trải như cậu coi chuyện tình yêu như trò đùa, lẽ nào lại khốn đốn vì một người...?
- Vậy mà điều đó lại xảy ra với tôi, thật là chán!
- Thế cậu gặp khó khăn ở khoản nào. Cô ta đòi hỏi gì?
Danh nói trớ đi:
- Cô ấy đòi hỏi những điều mà tôi không thể nào thực hiện được. Vì thế cô ấy đã bỏ tôi.
- Và cậu ngồi đây thất tình?
- Có lẽ trong đời anh chưa bao giờ thất bại, nên anh không thể hiểu nỗi đau của những thằng như tôi.
Quân cười cảm thông:
- Cậu đừng tưởng là tôi chưa đau khổ vì tình. Có một dạo tôi cũng thất điên bát đảo...
Danh ngạc nhiên:
- Ồ, có chuyện ấy nữa à? Người làm anh khổ là chị Bảo Anh ư?
Quân lắc đầu:
- Không phải Bảo Anh, người này cậu cũng rất quen.
Danh nhíu mày:
- Trong số những người quen biết, ngoài chị Bảo Anh ra, tôi chưa thấy ai đủ khả năng gây đau khổ cho anh.
- Vậy mà lại có. Thôi cậu đừng mất công suy nghĩ, người ấy là Nguyệt.
- Anh nói sao? Chị Nguyệt phòng kế hoạch hả? Anh nói đùa chắc...
- Tôi nói thật đấy, trước khi cưới Bảo Anh, tôi và Nguyệt yêu nhau, hiềm vì cô ấy tuổi Dần nên ba má tôi nhất định cấm cản.
- Thời đại tên lửa phóng vèo vèo mà anh còn tin ba cái chuyện nhảm nhí ấy à?
- Tôi thì không tin nhưng bà già làm căng quá nên đành mang tiếng phụ em. Nguyệt rất cao thượng không hề oán trách gì tôi, vẫn ở lại làm việc và sống rất âm thầm lặng lẽ.
- Sao hồi đó anh không đấu tranh cho tình yêu của mình?
- Đấu sao lại hai ông bà già ... tôi mệt mỏi quá nên thôi.
- Thế thì người đau khổ là chị Nguyệt chứ đâu phải anh. Anh đã có vợ đẹp con xinh.
- Đôi lúc nghĩ lại, tôi vẫn thấy có một chút ray rứt.
- Chị Bảo Anh có biết chuyện tình giữa anh và chị Nguyệt không?
- Hình như cô ấy không quan tâm tới. Bảo Anh không cần biết tôi đã từng yêu ai.
- Tôi hơi tò mò một chút, liệu anh có yêu chị Bảo Anh bằng mối tình trước đó không?
Quân lại cười:
- Chia tay Nguyệt gần hai năm tôi mới cưới Bảo Anh. Nghĩ cũng lạ, chuyện tình duyên của tôi và Bảo Anh do người lớn sắp đặt, nhưng vừa nhìn thấy cô ấy là tôi đã choáng ngợp, như là cuộc đời của tôi phải dành riêng cho Bảo Anh. Trở lại chuyện của cậu, tôi mong là cậu tỉnh táo có bản lĩnh một chút. Còn để tình trạng này kéo dài là tôi không tha đâu đấy.
- Đây là chuyện nằm ngoài ý muốn, để rồi tôi sẽ dần dần chấn chỉnh lại.
- Tôi định đưa mẹ con cô ấy đi nghỉ mát mà cậu cứ dở dở ương ương thế này thật ngại. Giao cho cậu có ổn không?
Danh nhanh nhẩu:
- Anh đi thì cứ đi. Khoảng bao lâu?
- Chỉ một tuần. Tôi định đi Đà Lạt mà cô ấy thì lại thích biển.
Danh thoáng chút ngỡ ngàng khi nghe Bảo Anh đòi đi biển. Cô ấy đi vì ý thích hay vì một lý do nào khác, như tìm lại chút kỷ niệm mà cô đã lãng quên chẳng hạn...
Danh cố gắng giữ cho giọng nói thật bình thường:
- Nếu không có việc gì quan trọng thì anh cứ đi. Ở nhà công ty có chuyện gì không giải quyết được tôi sẽ chờ anh về. Mà nè, nhờ chị ấy nhặt giùm tôi một cái vỏ ốc xinh xinh nhé.
- Tưởng gì khó khăn, tôi sẽ mang về cho cậu cả rổ.
- Tôi chỉ cần một con để tặng cô bạn gái. Anh cứ nhờ chị ấy nhặt giùm tôi, phụ nữ thường tinh tế hơn đàn ông chúng mình.
- Cậu này cũng lãng mạn gớm nhỉ. Thôi chúng ta về.
Rời khỏi quán, họ rẽ sang hai con đường khác nhau nhưng suy nghĩ thì cùng hướng về một người.