Biển Vẫn Lặng Yên

Lượt đọc: 9126 | 3 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Danh cầm con ốc biển trên tay xoay tròn. Danh lặng lẽ ngắm nhìn chút kỷ niệm nhỏ nhoi mà ngày nào trên bãi biển anh đã lén đánh cắp của Bảo Anh. Những ngày sau đó Danh nhấp nhỏm chờ đợi, nhưng Bảo Anh không đến. Có nghĩa là Bảo Anh đã chấp nhận sự lựa chọn kia, và Danh chỉ là người lữ khách đứng bên đường, lặng lẽ nhìn con tàu đi qua.

Rồi có một hôm, không chịu được nữa, Danh chạy đến nhà Bảo Anh. Danh như hoa mắt trước những bóng đèn sáng trưng trong phòng khách. Trên cánh cổng, hai chữ "vu quy" đỏ chói. Danh đứng đấy mà chết điếng trong lòng, anh cắn chặt vành môi mà tay chân lạnh toát. Hết thật rồi sao Bảo Anh? Sự lặng im của em là tiệc cưới tưng bừng này sao? Đây là sự chấp nhận của em ư? Anh đã tưởng giữ được em bằng tình yêu chân thành ! Bảo Anh ơi!

Suốt đêm đó Danh không ngủ, anh muốn đập phá, muốn la hét cho vơi bớt nỗi khổ đau. Tại sao quen nhau có một tuần, mà sự hiện diện của Bảo Anh đã choáng hết tâm trí của Danh. Bảo Anh lấy chồng! Danh không thể nào tin được, Danh không muốn thừa nhận sự thật đó, nó phũ phàng quá! Danh chợt thấy mình vô lý, Bảo Anh nào hứa hẹn gì đâu, trước khi quen Danh cô đã đính hôn với người đàn ông khác, lễ cưới tổ chức vội vàng chứng tỏ họ đã chuẩn bị từ lâu. Bần thần suốt đêm, sáng hôm sau Danh như người mất hồn. Thôi thì hãy đến nhìn nàng lần cuối, nhìn nàng hạnh phúc.

Danh lẳng lặng đến trước nhà Bảo Anh, đứng bên kia đường nhìn sang.Chiếc xe hoa sang trọng trờ tới, chú rể cầm bó hoa trắng bước xuống vẻ mặt đầy tự tin. Họ giàu sang quá, thảo nào...

Danh mải miết nhìn theo Bảo Anh rụt rè đi bên chú rể, chiếc khăn voan che gần kín khuôn mặt khiến Danh không biết cô đang vui hay buồn. Nhưng Danh chắc chắn cô đẹp như một nàng công chúa.

Danh lững thững bước đi khi đoàn xe rước dâu từ từ lăn bánh. Chuỗi ngày nối tiếp đối với Danh trở nên vô vị, anh trốn tránh bạn bè, tìm quên bên những ly rượu... Rồi tất cả cũng nguôi ngoai, Danh lại lao vào các cuộc hẹn hò chớp nhoáng. Tệ nhất là Danh hẹn hò cùng lúc hai cô bạn đồng nghiệp mà họ không hề hay biết. Cho đến một hôm, một sự nhầm lẫn tai hại đã làm bùng nổ cơn ghen của hai nàng con gái. Hôm ấy trời xui đất khiến thế nào mà Danh lại quên. Vừa nhận được hợp đồng quảng cáo của một công ty sữa, mừng quá Danh rủ Thúy đi ăn rồi về nhà chơi. Khổ nỗi hôm ấy là ngày với Loan, Loan chờ hoài không được nên tức tối tới đứng trước cửa nhà Danh. Khoảng 9 giờ Danh đưa Thúy về tới, máu ghen nổi lên, Loan hết lời mắng chửi Danh và nhảy vào túm áo Thúy. Cuộc đánh ghen đang hứa hẹn nhiều pha gay cấn bất thần Thúy la lên:

- Loan! Loan! Buông ra, tao đây mà, Thúy đây mà...

Đang hăng máu, Loan chợt khựng lại khi nghe giọng nói quen thuộc gọi tên mình. Cô sững sờ nhìn kẻ tình địch chẳng ai xa lạ mà chính là cô bạn của mình.

Danh không biết chui vào chỗ nào cho đỡ xấu hổ. Bỏ mặc hai cô gái đứng đấy, Danh leo lên xe dọt mất. Vì xấu hổ nên hai cô gái không dám hé môi. Sau đó Danh vì không muốn người ta gọi cái thằng đẹp trai mình là "cái đồ trơ trẽn "nên Danh chuyển sang một công ty khác. Rút kinh nghiệm những việc lăng nhăng tai tiếng vừa qua, lần này Danh có vẻ tu tỉnh lo chí thú làm ăn, giảm bớt những mối quan hệ mất sức không cần thiết.

Dần dần trong các mối quan hệ khách hàng, Danh có dịp quen biết Quân. Thấy Danh là người tháo vát năng nổ qua vài lần làm sự kiện cho mình, Quân rất hài lòng và ngỏ ý rủ Danh về giao cho Danh phụ trách phòng kinh doanh. Danh rất quý cung cách làm ăn của ông bạn đáng mến này nên nhận lời. Vào một dịp ngồi riêng với nhau, Quân đã hào hứng tâm sự về gia đình mình. Quân mời Danh đến nhà chơi. Danh không ngờ người vợ mà Quân hết lời ca ngợi lại là Bảo Anh. Bốn năm xa cách, Bảo Anh không hề thay đổi, cô vẫn trẻ trung xinh đẹp và có phần quyến rũ hơn xưa.

Bảo Anh! Dù tôi đã đi qua bao cuộc tình nhưng chỉ cần nhắc tới tên em, tất cả như bị xóa nhòa, chỉ còn lại hình bóng em ngời sáng trong tim tôi. Hình như em cố tình trêu cợt tôi phải không? Em giả vờ làm cánh chim biển lẻ loi. Em khiến cho tôi động lòng... rồi em lại bay vút đi chỉ để lại mảnh vỡ của hồn tôi khắc khoải.

Khi tôi đã quên thì em lại xuất hiện, lại khuấy động những tình cảm đã ngủ yên từ lâu. Tôi phải lánh xa em, nếu không thì tôi sẽ phạm tiếp sai lầm. Tôi chỉ còn giữ lại của em con ốc biển không có linh hồn này, tôi lấy đi mà em nào hay biết, cũng như em đã nắm giữ cả hồn tôi từ buổi chiều năm ấy ...

 

Quân đọc lại các điều khoản trong bản hợp đồng rồi đưa bút ký. Từ ngày có Danh về, con số đại lý được mở ra ở nhiều nơi, doanh số bán hàng cũng tăng lên qua từng tháng. Quân nở một nụ cười hài lòng, nhấn chuông bảo Hằng:

- Cô gọi giùm cậu Danh lên phòng tôi.

- Dạ.

Mấy phút sau Danh bước vào với dáng vẻ mệt mỏi khiến Quân ái ngại:

- Trông cậu bơ phờ vậy? Chắc đêm qua lại phí sức chứ gì?

- Không có đâu anh, dạo này tôi rất nghiêm chỉnh. Có lẽ cái chứng mất ngủ nó hành tôi.

-  Cậu bị mất ngủ từ bao giờ?

-  Cũng gần đây thôi, khoảng một tháng nay.

-  Có đi khám bệnh chưa?

- Có và bác sĩ cũng cho thuốc uống nhưng không hết. Anh gọi tôi có việc gì vậy?

-  Tôi định khen cậu mấy câu. Cậu làm ăn được đấy.

- Có gì đâu. Nghe anh nói vậy thì tôi không hổ thẹn khi nhận đồng lương của anh.

- Cậu còn xứng đáng hơn thế nữa. Tôi đã xem cậu như người anh em thân thiết. Nè, tối nay đến nhà tôi chơi được không? Hôm nay sinh nhật bà xã, cô ấy chẳng muốn mời ai, nhưng cậu đến chắc là vui.

Danh ngần ngại:

-  Tôi không dám hứa, nếu được tôi sẽ tới.

Quân nói nhỏ:

-  Cậu có thể dẫn thêm một cô bạn.

-  Nếu có tới thì tôi chỉ đi một mình.

-  Tùy cậu.

Danh lững về phòng làm việc. Ngang qua chỗ Hằng ngồi, Hằng gọi :

-  Anh Danh! Cho Hằng hỏi chuyện này?

-  Gì đó Hằng?

-  Sao dạo này anh Danh buồn vậy?

-  Có gì đâu, tính tôi vẫn thế.

- Không đúng, hồi mới về anh Danh nói chuyện rất vui. Hằng có làm gì cho anh Danh giận không?

- Nhảm nhí! Hằng đừng để ý đến tôi làm gì. Tôi hay điên bất tử.

-  Hằng cứ lo anh Danh giận Hằng.

Danh cười:

-  Xong chưa? Tôi đi được rồi chứ?

-  Cho anh Danh cái này nè.

Hằng chìa ra một quả mận, Danh cầm gọn:

-  Cảm ơn sự chiếu cố của Hằng.

Hằng chu môi nguýt Danh một cái thật dài.

 

Sắp hết một buổi sáng mà Danh chẳng làm gì nên hồn.

Danh ngồi thừ người trên chiếc ghế dựa. Hôm nay là ngày sinh nhật của Bảo Anh, cô ấy không muốn mời ai mà Quân thì lại mời mình. Mình có nên đến đó không? Đến đó nhìn hạnh phúc của vợ chồng Quân để rồi đêm về lại thao thức trằn trọc. Còn không đến thì sao? Bảo Anh sẽ cười nhạo sự đầu hàng ngu ngốc của mình... Bảo Anh không có quyền biến mình thành cái bông vụ để cô ấy mặc sức xoay tròn… nhưng khổ cho mình, tại sao mình cứ nghĩ tới cô ấy.

Danh ôm đầu căng óc nghĩ ngợi, cuối cùng anh bước ra chỗ Hằng:

- Hằng nè, nếu Hằng có điều gì khó xử thì Hằng sẽ làm sao?

Hằng đưa mắt nhìn Danh thăm dò:

- Dễ lắm, Hằng sẽ kéo một đứa bạn nào đó đi chơi bời ăn uống rồi trút hết bầu tâm sự. Sau đó được nó an ủi vài câu, thế là xong, hết buồn!

Danh thở dài:

- Đâu phải chuyện nào cũng tâm sự được. Có những điều không chịu nổi mà vẫn ngậm đắng nuốt cay!

- Hóa ra là anh đang gặp chuyện ... đắng cay? Đàn ông các anh cũng khó hiểu thật.

- Vì chính mình cũng không hiểu nổi mình.

Nói xong, Danh bước thẳng ra cổng. Hằng bực bội nhìn theo, tưởng là tới rủ người ta đi ăn cơm, ai dè đứng nói điên nói khùng mấy câu rồi dông tuốt. Đàn ông gì đâu mà dễ ghét!

Chiều hôm đó Danh mua một bó hồng nhung rồi đi thẳng đến nhà Quân. Đứng trước căn nhà đúc hai tầng kiến trúc theo lối hiện đại, Danh thấy lòng buồn nôn nao. Danh chậm rãi đưa tay nhấn chuông, vái trời người ra mở cửa đừng phải là Bảo Anh! Danh thở phào khi thấy Quân bước ra kéo rộng cánh cửa, Quân thân mật vỗ vai Danh cười thật tươi.

- Thế mà nãy giờ mình cứ lo cậu không tới.

- Tôi chỉ sợ làm phiền anh chị.

-     Cậu khách sáo quá. Bảo Anh rất vui khi biết cậu đến.

- Anh chị làm tôi cảm động!

Dù được Quân thông báo là chẳng mời ai, nhưng Danh cũng lấy làm lạ khi thấy Bảo Anh ngồi một mình bên chiếc bánh sinh nhật. Cô mặc chiếc áo đầm màu tím, đài các như một đóa phong lan. Danh sững sờ khi vừa trông thấy Bảo Anh. Thoáng một chút bối rối Danh gật đầu chào và trao bó hoa cho cô:

- Chúc mừng sinh nhật chị !

- Cám ơn anh !

Bảo Anh đưa tay nhận bó hoa, mắt không nhìn Danh.

Danh lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế trống đối diện với Bảo Anh. Quân mở chai rượu vang rót vào ly từng người.

- Ngồi bên anh chị tôi thấy mình lẻ loi quá. Tôi chỉ mong được một phần hạnh phúc của anh Quân - Danh chợt buột miệng.

- Tại cậu kén chọn mãi, nên dễ tính một chút thì còn vượt xa tôi, phải không em?

Bảo Anh lúng túng:

- Chuyện của anh Danh... em không dám có ý kiến, em đã biết gì về anh ấy đâu.

- Thôi nâng ly chúc mừng em!

Ba cốc rượu chạm vào nhau vang lên tiếng "keng, keng". Quân nhiệt tình uống, hết ly này sang ly khác, Danh cũng bắt đầu chếnh choáng hơi men. Anh ăn nói mạnh bạo hơn và ánh mắt dừng lại ở Bảo Anh cũng lâu hơn. Quân hào hứng đề nghị:

- Cậu kể chuyện của cậu cho bọn mình nghe đi.

Danh ngượng ngùng:

- Chuyện của tôi thì anh biết hết rồi, kể cho chị Bảo Anh nghe càng mắc cỡ thêm. Tốt hơn hết chị cứ xem tôi là một người bình thường.

- Cậu lại khiêm tốn quá. Tài của cậu tôi phải phục lăn, mỗi lần nhớ tới tôi lại tức cười.

- Anh cho tôi xin, cái đoạn ấy chẳng hay ho gì. Bây giờ tôi chỉ có thể hát tặng chị Bảo Anh một bài. Chị làm ơn cho tôi mượn cây đàn.

Bảo Anh vội đứng lên bước vào phòng lấy cây đàn ghi-ta mang ra đưa Danh.

-  Những lúc buồn tôi hay hát một mình.

-  Chị mà cũng buồn nữa ư?

Câu hỏi vô tình của Danh khiến Bảo Anh chựng lại. Cô đưa ly rượu lên môi nhắp một hớp để che giấu nỗi xúc động trong lòng. Tiếng hát của Danh vang lên, bài hát mà ngày nào Bảo Anh đã hát cho anh nghe khi hai người ngồi trên ghềnh đá:

"Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về

Gọi hồn liễu rũ lê thê

Gọi bờ cát trắng đêm khuya

Ngày mai em đi đồi núi nghiêng nghiêng đợi

chờ

Sỏi đá trông em từng giờ Nghe buồn nhịp chân bơ vơ

"Phựt!". Sợi dây đàn đứt tung khiến Bảo Anh bàng hoàng ngơ ngác. Quân cũng ngạc nhiên không ngờ Danh hát hay như thế, giọng hát thật có hồn, thật lôi cuốn.

Danh nói lạc cả giọng:

-  Xin lỗi, tôi đã làm đứt sợi dây đàn mất rồi !

Quân nhăn mặt:

- Cậu làm sao thế, gì mà phải xin lỗi. Mai tôi sẽ mua cả chục dây. Cậu hát hay thật nhưng mà buồn quá.

- Tôi thích bài hát này... có lẽ nó phù hợp với tâm trạng của tôi.

- Bảo Anh! Em hãy rót cho cậu ấy một ly để xua tan nỗi buồn ấy đi.

Bảo Anh run run cầm chai rượu rót vào ly Danh, cô rót đầy đến nỗi rượu tràn sánh ra ngoài mà không hay. Danh chăm chú nhìn cô rồi ngập ngừng hỏi:

-  Chị làm gì… mà có vẻ… xúc động?

-  Tại bài hát của anh buồn quá!

- Nếu thế thì tôi thật có lỗi vì hôm nay là ngày vui của chị!

Quân khề khà:

- Vậy thì lần sau cậu nên hát bài. Bé bé bòng bong hay bài Quả bóng tròn tròn gì đó. Mỗi lần con bé Quyên hát là cô ấy vỗ tay cười.

Bảo Anh liếc chồng :

-  Anh chỉ giỏi chọc quê em.

Danh cười dễ dãi:

- Lần sau tôi sẽ cố tập bài nào thật vui. À, cháu bé đi đâu nãy giờ tôi không thấy.

-  Hồi chiều bà nội cháu qua rước về bên ấy chơi.

-  Tiếc quá tôi chưa được gặp cháu.

- Con bé rất là nghịch ngợm, gặp nó chắc cậu sẽ mỏi miệng vì phải trả lời những câu hỏi luyên thuyên của nó.

- Thôi hẹn lần khác, bây giờ tôi xin trả bầu không khí ấm áp lại cho anh chị.

Quân chân tình siết tay bạn:

- Lúc nào buồn cậu cứ đến đây, cửa nhà tôi luôn rộng mở.

Danh nhủ thầm, không, lần này là lần cuối cùng tôi đến đây. Anh không thấy tôi đã quá sức chịu đựng rồi sao? Nếu tôi còn đặt chân đến nhà anh, tôi sẽ là thằng bạn không ra gì.

Quân quay vào, nhìn vợ cười:

- Cậu ấy hơi gàn dở một chút, nhưng rất chân tình. Em đừng khó chịu bởi tính khí thất thường của cậu ta.

Bảo Anh lơ đãng trả lời:

-  Em có khó chịu gì đâu.

- Lúc trước cậu ấy thích vui đùa hài hước, chỉ có dạo này trông như kẻ thất tình. Anh nghi chắc có cô nào hớp hồn cậu ta.

- Sao anh bảo anh Danh yêu đương lăng nhăng lắm?

- Đó là hồi chưa về làm chỗ anh, Danh nổi tiếng hào hoa, nhiều cô mê mệt. Nổi nhất là cái vụ cậu ta yêu một lúc hai cô làm cùng công ty, suýt nữa là họ đã đánh nhau vỡ đầu.

Bảo Anh móc ngoéo chồng:

- Đàng hoàng như anh mà sao có thể kết bạn với anh Danh, em hơi lấy làm lạ đấy.

Quân choàng tay ôm vai vợ:

- Ngoài chuyện ấy ra thì ở cậu ta điểm nào coi cũng được hết. Em đừng lo anh bị lôi kéo vào mấy cái vụ lem nhem đó. Vợ anh là nhất rồi!

Bảo Anh có vẻ đăm chiêu:

-  Em chỉ nói thế thôi.

- Nếu em hiểu cậu ấy, em cũng sẽ mến cậu ấy như anh.

Bảo Anh cau mày:

- Thì em có ghét bỏ gì anh Danh đâu mà anh bênh chằm chặp vậy?

- Anh chỉ giải thích để em hiểu chứ anh có bênh gì đâu. Thôi đừng nhăn mặt nữa, cười đi anh có món quà cho em nè.

Quân thò tay vô túi áo lấy ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là chiếc nhẫn nạm ngọc lấp lánh.Quân thận trọng đeo vào tay Bảo Anh.

- Hôm nay anh có dịp quan tâm tới em. Em vui lòng nhận món quà nhỏ này nhé.

-  Em vui quá. Cám ơn anh !

Bảo Anh ngắm nghía chiếc nhẫn rồi chợt nhìn sang những bông hồng nhung. Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu, Danh nghĩ gì khi mang đến cho cô bó hồng này? Đó là sự vô tình hay cố ý của Danh?

Bảo Anh nói nhỏ:

- Anh nè, lâu quá tụi mình chưa đi chơi xa, em muốn... anh nghỉ vài hôm đưa em đi chơi được không?

- Anh quên khuấy chuyện này. Được rồi, để anh thu xếp công việc, mình sẽ đi Đà Lạt một tuần.

Bảo Anh lắc đầu:

- Không, em thích đi biển hơn. Đi Nha Trang hay Long Hải hoặc là bất cứ nơi nào có biển.

- Sao em tôi nổi hứng bất tử vậy? Em có bỏ quên kỷ niệm nào ở biển không?

- Anh bỏ quên thì có. Hình như cái cô tuổi Dần vẫn còn chờ đợi anh...

Quân trêu vợ:

- Anh nói đùa mà em cố tình móc ngoéo. Cổ mà không lấy được chồng là anh… thế đạn.

Bảo Anh như nhớ ra điều gì, mắt cô sáng lên:

- À em biết rồi, chị Nguyệt nhân viên của anh hình như cũng tuổi Dần lại chưa chồng. Hèn nào!...

Bảo Anh nhéo một cái đau điếng vào đùi Quân. Quân gỡ tay Bảo Anh xuýt xoa:

- Mới nghi ngờ thôi mà đã vầy rồi. Lỡ có chút gì chắc anh bầm mình bầm mẩy.

Bảo Anh làm bộ đay nghiến:

- Mà anh có gì không?

- .Kh…ô... ng.

- Trả lời không ỉu xìu, em nghi lắm.

- Thôi quên chuyện ấy đi, tuần sau anh sẽ đưa em đi nghỉ mát.

- Anh hứa thì phải nhớ à nghen.

- Ừ. Hay mình rủ cậu Danh đi cùng hả em?

Bảo Anh cắt ngang:

- Anh có bị gì không vậy? Nếu anh rủ anh Danh thì em ở nhà.

Quân giả lả:

- Em không thích thì thôi, gì mà khó chịu dữ vậy...

Bảo Anh định nói gì đó nhưng rồi cô lại im lặng.

Cô muốn nói với Quân đừng để Danh xen vào cuộc sống của hai người. Quân chân thành thương bạn, nhưng biết đâu chính điều đó sẽ làm sứt mẻ hạnh phúc gia đình. Đêm sinh nhật trôi qua, với Bảo Anh là bao suy nghĩ ngổn ngang.

« Lùi
Tiến »