Bảo Anh không thể nào ngờ được người đàn ông ngồi trước mặt cô lại là Danh. Danh ngồi đó tuy có già dặn hơn xưa nhưng nét quen thuộc ngày ấy vẫn còn. Thế mà đã bốn năm rồi!
Quân đang mở tủ tìm chai rượu. Quân mang ra chai Remy và hai cái ly uống rượu. Bảo Anh định đứng lên nhưng Quân đã đưa tay ngăn lại:
- Em ngồi đây cho vui. Cậu Danh kể chuyện tiếu lâm hay lắm, cậu ấy đi tới đâu là quậy tới đó.
Bảo Anh gượng cười:
- Chắc anh Danh mới về chỗ của anh?
- Ừ, cậu ấy về hơn tháng nay. Đẹp trai vui tính vậy mà chưa vợ đó em. Cậu ấy mới về công ty đã khiến mấy cô nháo nhào lên, làm anh phát ganh tị.
- Anh nói quá tôi đâm ra xấu hổ. Anh có người vợ như chị là nhất rồi, phải không chị Bảo Anh?
- Không đâu, anh ấy chả bao giờ khen tôi.
Quân phân trần:
- Em nói thế tội nghiệp anh. Từ lúc đưa em "về dinh" anh có dám hó hé gì đâu. Em có công nhận anh là người đàn ông hết lòng chiều vợ không?
- Nhìn chị, tôi biết chị là người đang hạnh phúc. Anh chị thật là xứng đôi - Danh tiếp.
- Cậu biết không? Lúc đầu tôi cũng vất vả lắm chứ. Ai đời tôi tới nhà ngồi chờ cả tiếng mà cô ấy cứ ngủ tỉnh bơ. Nhiều khi còn cố tình chọc cho tôi tự ái.
Bảo Anh có vẻ không bằng lòng:
- Anh! Sao anh lại khai ra hết vậy? Anh Danh sẽ cười mình.
Danh cười buồn:
- Nhìn chị, tôi lại nhớ đến cô bạn gái năm xưa. Giờ này chắc cô ấy cũng đang hạnh phúc bên chồng.
Quân ngạc nhiên:
- Tôi tưởng đâu cô gái nào đã yêu cậu rồi thì khó mà yêu được người thứ hai.
Danh trầm ngâm như nghĩ ngợi điều gì. Trong lúc đó Bảo Anh ngồi lặng đi, cô nhớ lại ngày gặp Danh trên bãi biển. Họ quen nhau vỏn vẹn một tuần và kịp nhận ra trái tim rung động. Bảo Anh ngập ngừng hỏi Danh:
- Sao... anh không lấy vợ đi?
Cái nhìn của Danh thoáng qua Bảo Anh:
- Tôi cũng không hiểu sao mình chưa thể yêu được cô gái khác. Có lẽ là ấn tượng về cô ấy khá mạnh trong tôi, tôi khó mà quên được.
Quân vô tình hỏi:
- Sao lúc yêu nhau, cậu không cưới ngay?
- Hình như cô ấy đã đính hôn với người khác. Ngày cưới cô ấy, tôi có đứng bên ngoài nhìn vào, thấy cô ấy hạnh phúc… tôi rất mừng.
Danh bưng ly rượu lên uống cạn một hơi và đặt cái ly không xuống bàn.
- Nãy giờ tôi nói huyên thuyên quá, chị đừng cười tôi nha chị Bảo Anh!
Bảo Anh thoáng bối rối:
- Anh giữ kẽ quá. Sao tôi lại có thể cười một con người chân tình cởi mở như anh? À, sau đó anh có oán hận cô ấy không?
- Tôi cũng muốn oán hận cô ấy nhưng không tìm ra lý do. Nhớ tới cô ấy... tôi càng đau khổ vì tình yêu của tôi không đủ sức giữ nàng.
Quân buông thõng một câu:
- Không ngờ người như cậu mà lại nặng tình đến thế. Tôi thấy cô Hằng rất có cảm tình với cậu. Được thì tới luôn đi.
- Thôi anh ơi, cái số mình hẩm hiu thì đành chấp nhận. Giờ này mà còn nói chuyện tình yêu sao tôi mắc cỡ quá!
- Cậu mới 27, 28 mà làm như già lắm vậy. Lúc cưới Bảo Anh là tôi cũng 30 rồi đấy.
- Anh thì khác, anh 40 tuổi cũng chẳng cô nào dám chê.
Câu nói của Danh, Bảo Anh nghe như lời mỉa mai, còn Quân hí hửng vì được khen. Quân nói đùa với vợ:
- Em nghe cậu Danh nói chưa? Vậy là anh dư sức lập thêm phòng nhì, phòng ba. Em có đồng ý không?
- Thì em sẽ bỏ đi để cho anh tha hồ muốn kiếm thêm ai thì kiếm.
- Coi kìa, anh chỉ nói đùa thôi chưa gì cái mặt đã chầu quậu như cái bánh bao chiều.
- Giống gì kệ em!
Danh chợt đứng lên:
- Thôi xin phép anh chị tôi về.
Quân ấn vai bạn:
- Cậu vội gì, còn sớm mà.
- Tôi có chút việc bận, hôm khác tôi sẽ ghé chơi lâu hơn. Chào chị!
Bảo Anh gật đầu. Chờ cho Danh bước ra cửa, cô đem cất chai rượu và đi rửa mấy cái ly.
Quân quay vào hỏi vợ:
- Bé Quyên đâu rồi em?
- Chị Lan dẫn nó ra ngoài mua bánh.
Chàng ôm vai Bảo Anh cảm động.
- Cảm ơn em về tất cả những gì em mang đến cho anh. Anh rất hạnh phúc có người vợ như em.
Bảo Anh hơi ngạc nhiên, cô ngước lên nhìn chồng:
- Sao hôm nay anh nói năng lịch sự quá vậy? Hay là muốn em cưới cho cô vợ bé?
- Bậy nào! Anh đã hứa suốt cuộc đời này anh chỉ dành cho em. Anh mà tơ tưởng tới ai cho xe cán...
Bảo Anh bụm miệng chồng:
- Đừng anh, em rất sợ những lời thề thốt. Dù anh có yêu ai em cũng không muốn anh thề.
- Em nói thế có nghĩa là em nghi ngờ lòng dạ anh chứ gì?
- Em nghi hồi nào đâu. Chỉ tại em hơi lạ lẫm trước cái kiểu nịnh đầm của anh. Chắc trước khi cưới em anh có khối người yêu...
Quân lim dim mắt, bỗng nhiên anh muốn tâm sự với vợ:
- Nói chung là anh cũng có mấy cô. Cô thì tuổi cọp, cô thì tuổi mèo, mà anh thì tuổi tí nên má anh rất sợ, bà đi coi tử vi và bắt anh bỏ hết. Anh cũng đau khổ một thời gian, sau anh chán chường quá không thèm dắt cô nào về nhà. Cho tới lúc má anh dò la ra tuổi của em, bà bảo là rất hợp với anh nên bắt anh tới. xem mặt. Anh cũng định đi cho vui thôi, ai ngờ thấy em là anh… tương tư liền. Lúc đó em có để ý anh không vậy?
Bảo Anh giật mình khi nghe Quân hỏi. Cô đang tức ông thầy bói nào đó đã ghép tuổi Thìn của cô vào cái tuổi Tí. Phải chi cô tuổi Mẹo hay Dần thì ba má Quân đâu có chịu cưới cô. Bảo Anh lầu bầu:
- Lúc đó, em ghét anh.
- Ghét anh sao em đồng ý làm vợ anh?
- Ai nói với anh là em đồng ý?
- Thì ba má bên nhà. Ba má nói em đồng ý nhưng còn mắc cỡ? Sự ngây thơ thật thà của em càng khiến anh quý mến.
- Sao anh không hỏi em gì hết.
- Chẳng lẽ anh lại hỏi là em có yêu anh không khi ba má đã sang bên nhà anh định ngày làm đám cưới. Vả lại anh cũng yêu em mất rồi.
- Thí dụ lúc đó em không yêu anh thì sao?
- Thì sẽ không có cái đám cưới. Anh sẽ kiên trì chờ đợi em, rốt cuộc thế nào em cũng đồng ý.
- Anh không nghĩ là em cũng có người yêu sao?
Quân cười tự tin:
- Không đời nào, anh tin chắc như vậy vì ngay cả hôn mà em còn không biết, em xua đuổi không cho anh gần. Có ai đời đêm tân hôn mà chú rể nằm chèo queo một mình, nghĩ lại anh còn tủi thân.
Bảo Anh đỏ mặt khi nhớ lại chuyện cũ. Có lẽ nhờ Quân biết kiềm chế giữ gìn, biết nhẹ nhàng khéo léo nên mới cảm hóa được tình cảm của cô. Nếu không thì cô đã khinh khi ghê tởm anh mất rồi..
- Em suy nghĩ gì mà ngồi thừ ra vậy?
- Em đang tiếc là lúc đó sao em không cài chặt cửa phòng lại, cho anh tức chơi.
- Em làm như anh không dám xông vào à? Ờ, tiếc mà người ta mới năn nỉ một câu, đã sẵn sàng...
Bảo Anh đấm thình thịch lên vai chồng. Quân cười
thích thú bế bổng Bảo Anh trên tay, bước về phòng ngủ. Bảo Anh thì thầm:
- Coi chừng bé Quyên về tới kìa anh!
- Không sao, để con chơi với chị Lan, anh sẽ đóng cửa phòng lại.
Quân hôn nồng nàn lên môi Bảo Anh. Vòng tay cuồng nhiệt của anh khiến Bảo Anh ngây ngất. Cô nhắm mắt lại tận hưởng những phút giây thần tiên mà chỉ có Quân mới mang lại cho cô. Gần bốn năm trời sống bên nhau, Quân lúc nào cũng yêu thương cuồng nhiệt. Bảo Anh không dám thú nhận nhưng cô biết chính nhờ những thứ đó mà cuộc sống của cô và Quân càng ngày càng gắn bó. Nụ hôn của Danh hôm nào trên bãi biển như vệt khói mờ lãng đãng bay đi.
Khi Quân nằm ngủ, Bảo Anh bước ra ngoài bế bé Quyên vào phòng, con bé mè nheo:
- Mẹ ơi cho Quyên ăn kẹo!
- Bé Quyên ngủ ngoan, sáng mai mẹ cho kẹo nha.
- Hổng cho cô Lan nha mẹ.
- Ừ hỏng cho cô Lan...
- Cho ba ăn nhe mẹ.
- Ba không ăn đâu, để cho Quyên ăn hết.
- Quyên cho mẹ nữa.
- À Quyên ngoan quá, Quyên thảo ăn quá.
- Ngủ dậy mẹ cho Quyên đi cỡi ngựa, đi xe lửa nha.
- Dạ đi đu quay nữa...
- Đúng rồi đu quay nữa.
Nhìn bé Quyên nằm ngủ mà tay vẫn ôm con búp bê, Bảo Anh thấy thương con quá. Cô hôn phớt vào má con rồi nằm xuống bên cạnh. Bé Quyên quờ quạng sờ ti mẹ. Quân vẫn ngủ say, hơi thở rất đều.
Bảo Anh cố dỗ giấc ngủ nhưng hình bóng Danh cứ lãng đãng trong trí cô. Danh như một kỷ niệm mà Bảo Anh đã xếp vào quá khứ. Trong lúc cô hầu như quên đi tất cả thì Danh lại xuất hiện. Danh xuất hiện tình cờ hay cố ý? Bảo Anh hơi băn khoăn một điều là cho tới bây giờ Danh vẫn sống độc thân. Nếu như ngày đó cô dẹp bỏ lời hứa của mẹ cha, hủy bỏ cuộc hôn nhân để trốn theo Danh thì cô có hạnh phúc không? Dù sao sự có mặt của Danh trong ngôi nhà này cũng làm Bảo Anh bối rối. Danh bây giờ lại là bạn của Quân. Bảo Anh thầm mong điều đó mãi mãi là bí mật của hai người. Chỉ là cơn say sóng thoáng qua. Nhưng liệu những ngày sắp tới Danh
tiếp tục đến đây thì Bảo Anh có giấu giếm mãi được không? Cô lo sợ nếu tinh ý Quân sẽ nhận ra. Bảo Anh đã có Quân, đã có bé Quyên, cô không muốn cuộc sống này xáo trộn, cô không muốn sơ ý đánh đổi hạnh phúc đang có khi mà trong lòng biển đã lặng sóng đã yên ...